Ác Nam Hấp Dẫn

Chương 1

Đúng như anh nói

Thử xem cũng không sao

Tôi muốn thử chấp nhận hôn một người khác…….



Bay ở trên cao ba nghìn thước Anh (đơn vị đo độ dài của Anh và Mỹ),chỗ ngồi hết sức rộng rãi, đồ ăn cũng rất ngon,tiếp viên hàng không ân cần phục vụ cũng rất dễ chịu,nhưng Gian Liên Ân không thể nào thả lỏng được.

Nguyên nhân làm cho cô không thể thả lỏng là ngay bên cạnh cô, nhưng nếu chỉ là một hành khách đáng ghét,cô cùng lắm thì vùi đầu ngủ hoặc là đổi chỗ ngồi,nhưng hắn không phải hành khách khiến người ta chán ghét, mà là lãnh đạo trực tiếp của cô _ Nhiếp Tĩnh Viễn,một tên bá đạo độc tài,ác ma không có lòng thương hại.

Từ khi máy bay bắt đầu,mệnh lệnh của hắn đến nay vẫn chưa dừng, cô thậm chí hoài nghi hắn căn bản không cần ngủ, dặn cô ghi nhanh dặn dò của hắn, lưng của cô rốt cục mỏi nhừ làm cho cô nghĩ muốn nằm xuống nghỉ ngơi ngay lập tức.

Nếu như bình thường,cô có thể xem nhẹ cái khó chịu này,chuyên tâm làm việc,nhưng hôm nay không được, bởi vì ngay trước chuyến bay này,nguyệt sự của cô đến.

Cuộc sống hai tháng bận rộn này làm cho thời gian hành kinh của cô lộn xộn, lần này nguyệt sự đã muộn gần một tháng,đau đớn cũng gấp hai bình thường,cho dù cô đã uống thuốc giảm đau,đen đủi vẫn là đau không thôi.

Cấp trên còn cố tình không dừng công việc,cô căn bản không có cơ hội nghỉ ngơi,nếu có thể nói, cô thật muốn bảo hắn câm miệng…….Không đúng,phải thưởng hắn hai bàn tay mới có thể loại bỏ mối hận trong lòng.

Hai tháng làm việc chung với nhau,hắn không ngừng gây cho cô phiền phức,không ngừng áp bức cô,muốn cho cô biết khó mà lui,nhưng cô nhẫn nại chịu đựng,bởi vì cô không nghĩ làm cho tên đầu heo này đẹp lòng vừa ý,chính là lần này cô thật sự không chống đỡ được.

“Quản lí!”. Cô khép lại bản ghi chép. “Nếu không có việc gìnói, tôi nghĩ…..”

“Còn một đống việc phải xử lí.” Nhiếp Tĩnh Viễn miễn cưỡng buông chén rượu,không nể tình cắt ngang lời Giang Liên Ân.

Cô quyết định đoạt được chén rượu trên tay hắn,hướng đầu hắn ném tới_ đương nhiên,cái này chính là tưởng tượng , cô nén giận nói: “Sau khi xuống máy bay còn có rất nhiều việc bận,tôi cần ngủ thêm một chút.”

Cô không tính toán cùng hắn đi vòng vèo,cùng hắn làm chung trong hai tháng khiến cho cô học được một việc, chính là có chuyện nói thẳng,nếu không hắn chắc chắn làm ngơ.

Nhiếp Tĩnh Viễn bỗng nhiên hiểu ra, cố ý ngắm mắt cô kĩ lưỡng. “Tôi không nghĩ tới sức khỏe của cô kém như vậy.”

Lời nói của hắn khiến cho cô thật muốn đâm cho hắn hai dao. “So với giám đốc,thể lực của tôi quả thực rất kém cỏi.”

Cô cố ý dừng. “Chức vị quản lí này đối với anh mà nói thì quá nhỏ,như vậy đi,phía dưới rất nhiều người đang thi ,tôi giúp quản lý đi đăng ký! Anh nhất định giành giải nhất trở về.”

Nhiếp Tĩnh Viễn đầu tiên là sửng sốt,lập tức cười ha ha.

Giang Liên Ân trừng mắt liếc hắn một cái,mặc kệ hắn. “Xin lỗi không tiếp chuyện được,tôi phải đi toilet một chút.”

Không để cho hắn có cơ hội nói cô lời châm chọc,cô rất nhanh đứng dậy muốn cách hắn thật xa,nhưng vừa mới đứng lên,trước mặt lập tức hoa mắt,nàng lắc lư,thiếu máu khiến cho nàng ngất hoa cả mắt.

“Có sao không?” Thanh âm Nhiếp Tĩnh Viễn ở bên tai Giang Liên Ân vang lên.

Trong khoảng thời gian ngắn,cô không chú ý tới cái gì không hợp lí,chờ cô phục hồi tinh thần lại,mới phát hiện hắn đang nắm vai của cô,hai người dựa vào nhau hết sức gần,cô nhất thời khiếp sợ,lập tức dời từng bước một.

” Tôi không sao , cảm ơn quản lý quan tâm.” Cô lễ phép nói xong,liền hướng toilet đi tới.

Nhiếp Tĩnh Viễn có chút đăm chiêu nhìn Giang Liên Ân,hắn vừa mới cảm giác được cô run nhè nhẹ,thân thể cô không được thoải mái sao?

Hắn ngồi ở khoang thượng vụ rộng rãi,tiếp viên hàng không ân chần hỏi hắn còn cần cái gì không.

Tiếp viên hàng không tên là Lệ Toa,phục vụ thực chu đáo,nhưng có khi thật quá mức chu đáo! Hắn lắc đầu tỏ ý không cần,nhưng Lệ Toa vẫn chưa vì vậy mà rời đi,lại cùng hắn nói mấy câu.

Đây không phải là lần đâu tiên bị tiếp viên hàng không hỏi ân cần như thế,hắn biết cô ta muốn cái gì,nhưng hắn cũng không nghĩ muốn cùng cô ta phát triển tình yêu.

Hắn biết bộ dạng mình coi như không tồi,gia thế bối cảnh cũng tốt,từ nhỏ đến lớn kinh nghiệm theo đuổi lại càng giành,cho dù tới Mỹ rồi,bên người vẫn là không ít oanh oanh yến yến,bất quá hắn luôn luôn chỉ quan hệ ngắn ngủi cho có hứng thú.

Nếu như bình thường, Lệ Toa chính là một lựa chọn không tồi,nhưng hắn hiện tại không có tâm tình này,mà nguyên nhân làm có hắn vô tâm chính là Giang Liên Ân.

Hiện tại hắn muốn chính là cô,không phải cô gái khác.

Hai tháng trước,hắn từ Mỹ trở về tiếp quản xí nghiệp của gia tộc,Giang Liên Ân là thư ký của cha hắn,sau khi cha về hưu,hắn tiếp quản chức vụ quản lí,nhân tiện tiếp nhận thư ký này.

Ngay từ đầu hắn rất muốn đem thay thế cô,hắn không thích phân công thư ký nữ, không phải hắn có tính phân biệt đối xử mà là trước kia hắn đã từng dùng một nữ thư ký khác,kết qủa như trải qua ác mộng.Cho nên sau đó,hắn chỉ đồng ý cho trợ lí nam đặc biệt đi theo hắn..

Nhưng cha không đáp ứng,nói hắn đổi ai cũng không ý kiến,nhưng nhất định không thể đổi Giang Liên Ân. Ngay từ đầu,hắn còn tưởng rằng Giang Liên Ân là tình nhân của cha hắn,đối với cô không có hảo cảm,cũng làm khó dễ cô ở khắp mọi nơi,hy vọng cô biết khó mà lui.

Không nghĩ tới cô lại chịu đựng đến giờ,hơn nữa hắn không thể không khâm phục năng lực công tác của cô,không nói nhiều,ngắn gọn,rất nhanh,làm việc không dài dòng,hắn thích tác phong cởi mở,thẳng thắn của cô.

Sau khi biết cô không phải tình nhân của cha hắn,hắn phát hiện chính mình đối với nàng bắt đầu có hứng thú,về phần nguyên nhân hành động chậm chạp này,là bởi vì hắn không thích công và tư không phân biệt được.

Một tháng qua,hứng thú đối với cô không giảm mà ngược lại ngày càng tăng,làm cho hắn cảm thấy có chút buồn rầu. Nếu là cùng cô phát triển quan hệ nam nữ,hắn tin tưởng nhất định sẽ vì hắn mang đến phiền toái,nhưng hắn biết trong lòng tiếng gầm của cỗ phản đối đã ngày càng nhỏ,ngược lại là thanh âm muốn cô ngày càng mạnh.

Ngay khi Nhiếp Tĩnh Viễn hết sức trầm tư, Giang Liên Ân đã trở về,hắn cố ý quan sát sắc mặt của cô,phát hiện có chút tái nhợt.

Cô ngồi xuống,hắn lập tức hỏi. :”Cô không sao chứ?”

” Cảm ơn quản lí quan tâm,tôi không sao,nếu anh không ngại ,tôi muốn nghỉ ngơi một lúc.” Cô đem tấm thảm đắp ở trên người.

” Được!” Hắn gật đầu,nhìn chăm chú vào hai mắt đang nhắm lại của cô.

Nghiêm túc mà nói,cô cũng không phải đặc biệt xinh đẹp ,ngũ quan cũng không vượt trội,nhưng cô có khí chất trầm tĩnh,có phong tình của chính cô,làn da trắng nõn,dáng người ở mức trung bình,cái đầu với hắn mà nói thì có chút nhỏ xinh.

Cô luôn đem chính cách ăn mặc của mình cẩn thận tỉ mỉ,đúng quy củ,tóc chỉnh tề ở sau đầu sơ thành kế,còn có cặp đen kẹp chặt,đảm bảo không có một sợ tóc hạ xuống.

Tầm mắt của hắn di tới ngực của cô , cô cũng không phải là nữ nhân có ngực đầy đặn,nhưng kết hợp mức độ,đường cong ở lưng thực mềm mại,đôi chân cũng thực cân xứng….

Phát hiện một luồng nhiệt hướng bụng mà đi,Nhiếp Tĩnh Xa dời tầm mắt,làm cho chính mình tỉnh táo lại.

Mấy giờ kế tiếp,hắn một mực quan sát cô,bộ dáng ngủ của cô càng tăng thêm phần ôn nhu,có khi cô ở trong mộng phát ra một ít âm thanh vô nghĩa,tựa hồ ngủ không an toàn.

Tấm thảm của cô rơi xuống,hắn muốn cô được tốt,tới gần cô,đã ngửi được mùi hương hoa hồng trên người cô,hắn vì cô đắp tấm thảm,cô giật mình,lông mi nhẹ nhàng kích động.

Hắn biết cô tỉnh,qua về dựa lưng vào ghế dựa,nhìn thấy cô làm biếng gợi lên một mạt cười,mí mắt rung động vài cái sau rốt cục mở mắt ra.

Bộ dáng cô mang theo một tia gợi cảm,hắn phát hiện ngón tay chính mình nắm chén rượu bóp càng nhau,hắn uống rượu,áp chế dục vọng trong người.

Hắn quyệt định không chính mình đánh trận,hắn muốn cô,cũng quyết định hay với cô,bất quá hắn biết chính mình một phen hao phí khổ tâm,bởi vì cô đối với hắn tựa hồ không có hảo cảm.

Đương nhiên chính cha hắn phải chịu trách nhiệm,hai tháng này hắn biểu hiện thực sự xứng với danh hiệu thân sĩ,càng chưa nói tới thảo nhân thích,bất quá hắn quyết định từ giờ trở đi phải thay đổi.

Tinh thần Giang Liên Ân dồi dào tỉnh lại,lại không biết nàng ngủ mấy giờ rồi,người bên cạnh nàng đã muốn thay đổi lớn.

“Ngươi vừa vặn kịp thời gian đưa cơm.” Nhiếp Tĩnh Viễn mở miệng nói,hơn hai giờ nữa sẽ hạ xuống rồi.

” Kia vừa lúc.” Nàng nghĩ chưa hết liền ngáp vài cái sau đứng dậy rửa mặt.

Nhiếp Tĩnh Viễn nhìn về biển mây ngoài cửa sổ,không tự giác chén rượu trong tay loạng choạng,hắn phải bắt đầu kế hoạch dụ dỗ!

Sau khi xuống máy bay,hai người đáp xe về khách sạn Check

Trong lúc Giang Liên Ân mơ hồ cảm thấy có chút không thích hợp,nhưng lại không thể nói rõ chỗ nào không thích hợp,cuối cùng cảm thấy Nhiễm Tĩnh Viễn giống như liên tục nhìn cô.

Phòng của hai người cách vách,cũng giống một lần cô đưa hắn đến Châu Âu công tác.Kì thật, cô cũng không thích đi công tác,du lịch đường dài thật sự mệt chết người.Bất quá đây là công tác của cô, không thích cũng phải làm.

Sau khi trở về phòng,cô lập tức tắm nước nóng để gột tẩy,thả lỏng cơ thể. Kỳ thật cô chính xác muốn làm ngay bây giờ là được ngâm mình trong nước tắm ấm,làm cho toàn cơ thể trầm tĩnh lại,đáng tiếc tình huống hiện tại của cô không thể ngâm nước.

Trong lúc cô đang thả lòng ở trong phòng nghe nhạc,tiếng đập cửa vang lên,cô kinh ngạc liếc nhìn đồng hồ, không phải nói nghỉ ngơi hai giờ sao? Tại sao mới một giờ hắn đã gõ cửa? Cô còn đang mặc áo tắm!

Giang Liên Ân vội vàng lấy từ tủ quần áo áo ngủ rộng choàng vào người , sau mới tiến đến mở cửa. “Không phải nói hai giờ…….”

” Cô muốn ngủ sao?” Nhiếp Tĩnh Viễn ngắt lời của Giang Liên Ân.

“Không có” Cô ở trên máy bay ngủ được một ít,hiện tại tinh thần cũng không tệ lắm. ” Tôi chỉ muốn…..”

” Cô không nghỉ ngơi,” Hắn như trước cắt ngang lời của cô. “Có muốn đi ra ngoài một chút?”

Hắn nhìn chằm chằm người cô ẩm ướt,đây là lần đầu tiên hắn thấy bộ dáng cô tóc rốt tung.

Áo dài quá vai,tóc có chút hơi xoăn tự nhiên,hắn thích cô xõa tung tóc,làm cho khuôn mặt của cô càng trìu mến.

Cô kinh ngạc trợn to mặt,đi ra ngoài một chút?

“Như thế nào,nghĩ sao?” Hắn trầm ổn hỏi; “Tôi không ngủ được,không muốn xem TV,cũng không muốn xem sách,cho nên muốn đi ra ngoài một chút.”

” Thế nhưng…….”Nàng có điểm khó xử

“Nếu cô không muốn đi thì quên đi” Hắn nhún nhún vai,làm bộ vô tình nói: “Tôi biết cô không thích ở chung với tôi.Tôi rất hay gây sự,không sao ,dù sao tôi có thói quen một mình, cô đi nghỉ ngơi đi!” Tôi đi một mình cũng không sao.”

Trong lời nói của hắn làm cho cô không hiểu sao dâng lên cảm giác áy náy, cô biểu hiện rõ ràng như vậy sao? Công nhận là cô cực kỳ không thích hắn ương ngạnh ,thái độ áp bức,nhưng…….. Ai! cô thở dài nói,:” Được rồi!”

Dù sao tắm xong,bụng của cô đã không đau,có lẽ thuốc giảm đau phát huy công hiệu không chừng. “Chờ tôi một chút , tôi đi thay quần áo .”

Hắn lộ ra tia cười tươi đầy bí ẩn >xem ra,bề ngoài cô trầm tĩnh,trong lòng lại nhạy cảm mềm mai,như thế hắn có thể lợi dụng tốt.

Không đến 5 phút đồng hồ,Giang Liên Ân thay quần áo đi ra,áo sơ mi trắng phối hợp quần màu đen,tóc thì tùy ý buộc sau đầu,thoạt nhìn giống sinh viện.

Nhìn cô buộc tóc đuôi ngựa,hắn có chút thất vọng,hắn vẫn thích bộ dáng cô xõa tóc.

Khách sạn nằm ở gần bãi biển,cho nên người trên bãi biện cũng không nhiều,nghe thanh âm sóng biển, cô lộ ra một tiếng cười thanh thản.

“Tôi còn nghĩ cô sẽ không cười” Ánh mắt hắn dừng ở trên mặt cô.

“Người nào mà chẳng cười.” Cô thản nhiên nói.

Hắn buồn cười nói:” Cô đối với tôi hình như không tốt cho lắm.”

Cô khó tin liếc hắn một cái,hắn cư nhiên ác nhân trước cáo trạng?” “Không phải tại anh sao?”

” Tôi thừa nhận hai tháng này là tôi đem cô gò bó một chút.” Hiện tại hắn đang chuẩn bị cải thiện.

“Không phải một chút, là rất nhiều.” Cô nhịn không được oán giận.” Anh một mực gây phiền toái cho tôi.”

Hơn nữa hai tháng nay , hầu như đều tăng ca.

” Tôi không có .” Hắn lập tức phản bác, “Vừa mới một tháng bắt đầu có lẽ có,nhưng sau lại không có”

Bở vì 1tháng trước hắn nghĩ cô là tình nhân của cha hắn.

” Tôi thừa nhận tôi là người cuồng công việc.” Hắn nhún vai. “Cho nên có khi đem người quanh mình siết chặt.”

“Anh là muốn biết năng lực của tôi?” Trong lòng cô biết rõ ràng.” Nếu tôi có thể làm chín phần, anh tuyệt đối không cho phép tôi chỉ làm tám hoặc bảy phần.”

Hắn công tác thật sự rất khắc nghiệt,mỗi ngày đi làm bọn cô nằm ở trạng thái đề phòng toàn thân.

“Đây là trách nhiệm của công tác.”

“Đây là triệu chứng làm việc đến chết.” Cô trả lời hắn một câu.

Hắn cười to ra tiếng,hắn thích phản kích sắc bén của cô.

“Từ sau khi anh tiếp vị trí chủ tịch,mọi người làm việc thật sự nhanh.” Cô nhịn không được nhắc nhở hắn một câu.”Không phải mỗi người đều giống anh có thừa tinh lực.”

“Cho nên tôi đi ra ngoài một chút,đem tinh lực tiêu hao đi một ít,miễn cho cô còn nói tôi áp bức cô.” Hắn cười ói,

Hai người dọc theo bờ cát đi,có khi dừng lại xem biển,trò chuyện , Giang Liên Ân lúc này mới phát hiện ma vương còn có nhân tính,hắn cũng không phải ông già nghĩ phải áp bức cô như thế nào,mà là tinh lực hắn thật sự dư thừa,cho nên người bên ngoài khó đuối ki[j tiến độ của hắn.

“Anh vì cái gì đột nhiên đối với ta tốt như thế?” Cô dò hỏi.

Hắn nhún nhún vai. “Sắc mặt của cô thật tái nhợt,tôi nghĩ đại khái tôi đã quá nghiêm khắc .”

Trong lúc nhất thời,cô không biết muốn nói gì,đành phải “ừ” một tiếng,hắn bỗng chốc trở nên rất hiền lành,cô ngược lại hơi có phần không được tự nhiên.

“Thân thể cô tốt không?”

“Tốt rất nhiều,anh yên tâm,sẽ không làm ảnh hưởng đến công tác.”

” Tôi không lo lắng công tác.”

Cô nháy mắt,không lo công tác? Ý muốn là lo lắng cho cô sao?

“Đừng cứ luôn luôn nói chuyện công tác, Ngày bình thường cô làm gì?” Hắn lại hỏi.

Cô lấy lại tinh thần. “Không có gì,xem sách,nghe một chút nhạc,có khi sẽ leo núi.”

“Leo núi?”

“Chính là đi lên núi Dương Minh một chút,không phải thật sự đi lên.”

“Đi cùng bạn trai?” Hắn cố ý hỏi,hắn biết cô không có bạn trai,hồi trước hắn cùng cha thám thính qua.

‘Tôi đi một mình.” Cô mất tự nhiên trả lời,cô không có thói quen nói chuyện riêng tư.

Hắn cực kì thành thạo không hỏi tiếp,thuận miệng tán gẫu đề tài khác đi,hắn cảm giác cô đối với hắn vẫn là có chút cảnh giác,ai bảo hai tháng này hắn đối với cô rất nghiêm khắc,hiện tại chỉ có thể từ từ xoay chuyển trở về.

Sau khi tản bộ nửa giờ,hai người mới thoải mái trở về khách sạn,bắt đầu một hành trình bận rộn.

Thời gian kế tiếp,Giang Liên Ân vội vàng thiếu chút nữa ngay cả thời gian ăn cơm trưa cũng không có,hành trình dày đặc ví dụ đi họp,tuần tra nhà xưởng tham gia thương vụ nghiên cứu và thảo luận hội.

Mãi cho đến sáu giờ chiều, hành trình mới gần kết thúc,tiếp theo đại biểu đại diện công ty Mỹ muốn mang bọn họ đến Pub đi thả lỏng,nhưng thể lực của cô đã muốn cạn kiệt.

Hành trình liên tiếp bận rộn làm cho bụng của cô bắt đầu không thoải mái,cô cắn răng nhịn xuống không dám thả lỏng, một hồi đến khách sạn, cô lại bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, trước mắt cũng hiện ra sao 5 cánh.

Cô đang muốn chống đỡ vào vách tường,một cánh tay rắn chắc nắm tay cô. ” Cô không sao chứ?”

Cô lắc đầu, nói không ra lời,vừa thấy sắc mặc trắng bệch dọa người dọa người của cô,hắn đem cô ôm ngang,đi vào thang máy.

“Tôi. . . . . . Không có việc gì.” Cô vô lực nói.” thả tôi xuống dưới.”

“Tôi mà buông một tay cô té xỉu liền.” Hắn lo lắng nhíu mày.” Cô rốt cuộc làm sao vậy? Tôi gọi bác sĩ khách sạn đến.”

“Không cần.”Mồ hôi lạnh của cô vẫn toát ra.

Hắn không trả lời , ra khỏi thang máy trực tiếp đem cô ôm vào phòng mình, cầm lấy điện thoại gọi tiếp tân gọi bác sĩ lại đây.

“Đừng gọi.” Giang Liên Ân nhịn đau nói: “Please, anh đừng lo, không phải bệnh nặng gì đâu.”

Nhiếp Tĩnh Viễn lớn tiếng nói. ” Cô run rẩy gần chết,còn muốn cậy mạnh?”

“Không phải cậy mạnh.” Cô không nói không được, vạn nhất hắn đem thầy thuốc mời đi theo, không phải chuyện bé xé ra to sao? ” Tôi chỉ là đau sinh lý,không cần kêu bác sĩ đâu.”

Nhiếp Tĩnh Viễn ngây cả người,không đoán được là nguyên nhân này.

“Phiền anh giúp tôi gọi một ly socola nóng.” Cả người cô cuộn thành hình tròn,chờ mồ hôi lạnh thoát ra.

Nhiếp Tĩnh Viễn lập tức gọi tiếp tân đem ly socola nóng lên,rồi sau đó cúi đầu hỏi thăm khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô , lo lắng cô lại toát ra mồ hôi lạnh,vì cô đắp chăn. ” Cô còn muốn gì nữa không ?”

Cô không nói chuyện, toàn thân run rẩy.

Hắn lo lắng hỏi :” Cô như vậy thật không lo sao? Tôi thấy hay là gọi bác sĩ .”

“Không. . . . . . Không cần. . . . . . Đừng đi.”

Hắn sốt ruột đi thong thả rồi lại thong thả đi ,cầm lấy điện thoại với quầy khách sạn kêu gào,muốn bọn họ động tác nhanh lên,sau khi treo điện thoại lên,hắn phát hiện cô tựa hồ không còn phát run .

” Cô không sao chứ?” Hắn lung lay cô.

” Anh. . . . . .không thể bế….. để cho tôi nghỉ ngơi một chút được không ?” Giang Liên Ân yếu ớt nói.

“Được.” Hắn lại bắt đầu khẩn trương thong thả bước đi,ánh mắt không dám rời bộ dáng người trên giường.

Giang Liên Ân nghe thấy Niếp Tĩnh Viễn ở ngoài cửa kêu gào.Nếu còn có khí lực, cô nhất định sẽ cười ,tính tình hắn thật quậy.

“Ca cao nóng đến đây.” Hắn trở về bên giường,đem cô ôm tựa vào người hắn. .”Uống nhanh.”

Nghe giọng hắn giống như đem ca cao nóng như thần dược,nghĩ đến cô chỉ cần uống một ngụm sẽ trở nên sinh khí dồn dào.

Nghĩ đến đây,Giang Liên Ân nhịn không muốn cười, cô chậm rãi uống ca cao nóng,chất lỏng ấm áp tiến vào dạ dày , cô cảm khí lạnh trong cơ thể chậm rãi bị tản ra.

“Thế nào?” Hắn sốt ruột hỏi

Cô không trả lời, lại uống thêm một ngụm

Hắn cảm giác quần áo của cô có chút ướt, cô vừa mới vã ra không ít mồ hôi. .”Tôi chưa thấy qua có người đau sinh lí như vậy”.

Cô lại uống một ngụm sau mới nói nói: “Anh cũng không phải con gái, tất nhiên không biết là đúng thôi .”

” Cô xác định cô không mắc bệnh khác?” Hắn hỏi.

“Không có.” Cô tức giận nói một câu. “Trước kia cũng đã từng xảy ra,chỉ cần một tháng quá mệt mỏi,lại chưa ăn gì sẽ như vậy, tôi đã từng hỏi bác sĩ,bác sĩ nói không có vấn đề gì.”

Hắn nhíu mày.” Cô có thể báo co tôi biết một câu , nếu không hôm nay tôi không……”

“Đây là công việc của tôi.” Cô nói ngắn gọn một câu. “Tôi đã tốt hơn nhiều.”

“Ngày mai cô ở khách sạn nghỉ ngơi đi!” Hắn nói

“Ngày mai tôi không cần nghỉ ngơi, nhưng mà buổi tối hôm nay tôi không muốn đi PUB.” Cô nghĩ muốn ở trong phòng nghỉ ngơi.

“Tôi sẽ bảo với bọn họ chúng ta không đi.”

“Anh có thể đi được mà!” Cô lập tức nói.

“Không cần, tôi cũng mệt.” Hắn như thể nào có thể để cô ở khách sạn một mình? Nhỡ may nàng lại cảm thấy không thoải mái thì sao?

Cô nghi ngờ liếc hắn một cái, còn nghiêm túc nói:” “Tôi thật sự tốt lắm, quản lí, anh nên đi ra ngoài thả lỏng một chút.”

“Tôi nói tôi mệt mỏi.” Hắn trừng mắt nhìn cô liếc một cái.

Cô tức giận không thèm nói,lại uống ca cao nóng,đương nhiên cô phát hiện chính mình tựa vào trong ngực hắn,mặt đỏ lên,lập tức ngồi thẳng.

“Có chỗ nào không tốt?” Hắn lập tức phát hiện cô ngồi ngay ngắn.

“Tôi khoẻ rồi , tôi trở về phòng.” Cô vội vã nhớ tới bản thân.

“Không cần gấp như vậy.” Hắn nén bả vai của cô lại.

“Quản lí, tôi. . . . . .”

“Hiện tại không phải thời gian đi làm, không cần gọi tôi quản lí.” Hắn ngắt lời của cô.

“Tôi đã khoẻ hơn nhiều, tôi. . . . . .”

“Cô sợ tôi sao?” Hắn cố ý hỏi

Cô lập tức nói: “Tôi không sợ anh, tôi đã muốn tốt hơn nhiều, tôi phải về phòng mình.” Cô rời khỏi giường.

Vừa bước xuống sàn nhà,hai chân của cô liền vô lực dao động,hắn lập tức đem cô ôm về giường.

“Tôi không sao. . . . . .”

” Cô có thể im miệng một chút không ?” Hắn ôm lấy cô , ra lệnh .

Hắn đem cô đặt ở trên giường. Con ngươi đen cùng mặt cô cách nhau có mấy tấc,mặt cô lập tức đỏ,nhưng vẫn là cố giữ vững trấn tĩnh nói.:” Tôi thật sự tốt lắm, anh không cần dựa vào tôi gần như vậy .”

Hắn nhìn cô mỉm cười :” Tôi không biết cô mặt đỏ như vậy.” Xem ra thư ký của hắn tuy rằng đối xử thông mình,nhưng ở chuyện quan hệ nam nữ vẫn còn non nớt.

“Mời anh không cần dựa vào gần như vậy.” Cô đẩy đẩy vai hắn,không để ý đến mặt đang thiêu nóng cùng tim đập dồn dập.

Hắn không để ý đến lời của cô, nâng tay cô mơn trớn,hai gò má cô đỏ bừng

Hành động vượt quá của hắn khiến cho cô sinh ra cảnh giác.” Quản lí….”

“Tôi biết, lời tôi muốn nói bây giờ có thể làm cho cô giật mình..” Hắn cố ý tạm dừng vài giây,con ngươi đen như cũ vẫn nhìn chặt vào cô,”Dù sao hai tháng chúng ta cũng quan hệ gần gũi,tôi giống như một mực tìm phiền toái cho cô,nhưng kì thật không phải như vậy.” ( sắp sửa luyên thuyển tỏ tình đó >”

Lời nói của hắn làm cho toàn thân cô căng thẳng,lẳng lặng chờ lời hắn nói.

“Nếu tôi nói cho cô, tôi nghĩ muốn cô, cô sẽ trả lời như thế nào ?”