Ác Nam Hấp Dẫn

Chương 3

Vừa nói xong, như một ngọn lửa châm trên môi của Giang Liên Ân, môi của Nhiếp Tĩnh Xa chiếm lấy môi của cô.

Giang Liên Ân nhịn không được thở dốc ra tiếng, người con trai này…Ai! Hắn bao phủ môi của cô,nhiệt liệt hôn cô ,khi môi hắn hòa nhập vào trong miệng , cô kịch liệt thở phì phò,hắn tấn công mãnh liệt như thế làm cho cô không chống đỡ được. Nhấm pháp hương vị ngọt của cô ,hắn phát ra một thanh âm khàn khàn.Hắn vẫn tưởng tượng cảm giác thưởng thức cô là cái gì,nhưng mà ảo tưởng nhiều cũng so ra không bằng sự thật , cô so với tưởng tượng của hắn còn muốn ngọt gấp mười. ” Ưm……”Toàn thân cô như nhũn ra,cơ hồ chân không đứng được.

Hắn kích động ngọn lửa tình hôn cô làm cho tim cô đập nhanh, thân thể nóng lên……Cô có dự cảm cùng hắn ở một chỗ không phải chuyện đơn giản ! Kế tiếp vài ngày,tựa như tham gia buổi lễ long trọng,tinh thần Nhiếp Tĩnh Xa thực phấn khởi,tinh lực lại dư thừa,buổi sáng hai người bận công việc,rồi tới buổi tối,hắn liền mang Giang Liên An đến nhà hàng ăn buổi tối lãng mạn.Nếu không phải nàng quá mệt mỏi,hắn còn có thể lôi nàng ra bờ biển tản bộ. Buổi tối cùng ban ngày hắn hoàn toàn bất đồng,nghiêm khắc ít mà ôn nhu thì nhiều,sự quan tâm thay thể vẻ mặt hất hàm cùng bá đạo,làm cho cô cảm giác được bội lần yêu thương sủng ái. Trước khi về nước một ngày,hắn sắp xếp riêng một lộ trình nói muốn cùng cô rỗi rãi trôi qua một ngày,đưa cô cùng hai người đi shoping,xem phim,không nghĩ tới hắn lại mang cô đi vào bến tàu. Khi cô nhìn thấy du thuyền Mã Ly,cằm kinh ngạc thiếu chút nữa rớt xuống, biểu tình của cô làm cho hắn nhịn không được bật cười,vì cô giật mình mà khẽ nhếch môi hôn một cái ,” Em giật mình sao ?” Cô gật gật đầu, trong chốc lát mới khôi phục bình tĩnh. .” Tất cả đều là của anh?”

“Đúng” Hắn cười nói.” 5 năm trước anh mua, anh thích ngày nghỉ đi du thuyền ra biển giải sầu,cái này không là gì,rất nhiều người đều làm như vậy.”

” Em chỉ xem qua trên TV.” Cô đương nhiên biết sẽ có người lái du thuyền đi ra ngoài chơi,nhưng biết là một chuyện , chính mình nhìn thấy lại là chuyện khác. “Du thuyền tốt ở chỗ chính là em thật sự muốn khi thanh tĩnh,không có người quấy rầy em.”

“Nhưng thật ra, loại thanh tĩnh này cũng không tiện nghi.” Hắn cười to: “Kiếm tiền chính là muốn lấy đến hoa, anh mang em đi shopping,ngày hôm qua anh đã muốn gọi cho em nên dự định chuẩn bị thật tốt.” Cô đi theo hắn xuống khoang thuyền, quả nhiên phát hiện đã chuẩn bị tốt không ít đồ ăn và rượu ngon Hắn điều khiển du thuyền rời bến tàu, cô đứng ở bong tàu ngăm nhìn cảnh sắc xung quanh,càng cách xa bờ,hỗn loạn huyên náo giống như cũng rời xa. Gió biển thổi rối tóc , cô không để ý lắm,mặc cho tóc tung bay trong gió,nếu không phải bởi vì hắn.

Đại khái đời này cô không có cơ hội ngồi trên du thuyền. Ngẫm lại,gia cảnh 2 người thật sự kém rất nhiều,gai đình của cô chính là ở bậc trung,xí nghiệp gia đình hắn lớn thứ 2,nhất định sẽ có người cho rằng cô trèo cao ??? Cô nhẹ nhàng thở dài, đem cảm xúc không xác định được trong lòng đẩy ra, cô không muốn tự chuốc thêm phiền toái, khiến tất cả tự nhiên tiến hành đi! Chạy đến một vùng biển không người, Nhiếp Tĩnh Xa tắt động cơ , làm cho du thuyền theo sóng biển chậm rãi phập phồng,sau đó bưng rượu cùng thức ăn ngon đi lên boong tàu,nằm phơi nắng. Hiện tại cô rốt cục biết vì sao hắn vì có cái gì có có một làn da màu đông cổ. “Muốn xuống bơi lội không?”

” Nhưng em không mang áo tắm” Giang Liên Ân dừng lại,bỗng nhiên nói:”Đừng nói với em ,ngay cả áo tắm anh cũng chuẩn bị cho em nhé !” Nhiếp Tĩnh Xaười nói”: Đương nhiên! Từ trước đến nay, anh làm việc luôn chu đáo. Nào đi , trước hết chúng ta bơi lội một chút,ấu đó đi lên ăn cái gì.” Cô không lay chuyển được hắn, đành phải rời thuyền khoang thuyền đi thay áo tắm, vừa mở tủ quần áo ra , phát hiện hắn cũng chuẩn bị hơn 10 bộ, cô cười lắc đầu,hắn nghĩ rằng cô chụp ảnh bơi lội sao?” Cô chọn bộ một vài bộ kín đáo ngay cả đồ bơi , thuận tay cầm khăn lông quàng quanh người mình,đi lên boong tàu, lại phát hiện hắn không ở boong tàu.

Cô nhìn xung quanh mới phát hiện hắn đã ngâm mình ở trong nước biển. “Xuống dưới đây!” Hắn hướng cô kêu to Cô đứng ở boong tàu nhìn thấy hắn.Tuy rằng cảm thấy chính mình thực buồn cười, nhưng trước mặt hắn, Giang Liên Ân vẫn là có chút ngượng ngùng kéo khăn mặt. Hình như nhận thấy cô xâu hổ,hắn chìm vào trong biển bóng dáng biến mất. Lúc này cô mới đem khăn mặt để ở ghế, tâm tình khoái trá nhảy vào trong nước,nước biển mang theo một tia ấm áp, cô thoải mái mà mỉm cười, ngửa mặt ở trong biển nhìn nhìn về phía xa toàn một màu xanh của biển. Bỗng nhiên hắn xuất hiện ở phía sau cô,lấy hai tay ôm lấy cô. Cô hoảng sợ,kêu sợ hãi một tiếng sau lại cười hắn,hai người ở trong nước chơi đùa ầm ĩ, truy đuôi. Khi hắn ôm cô đi xuống thì trời đã tối, cô mỉm cười đấm vào bờ vai hắn , mãi cho đến khi cô không có không khí,hắn mới ôm cô lao ra mặt nước. Giang Liên Ân lớn tiếng thở dốc, “Anh thật xấu xa.” Cố ý mất hứng lườm hắn. Hắn cười hôn lên của môi cô , đầu lưỡi thâm nhập vào trong miệng cô . Giang Liên Ân thả lỏng hôn cổ hắn , ở trong miệng thử hương vị của biển.Trong lòng hắn rất ấm áp,làm cho cô ở trong biển thả lỏng thân thể,tùy ý sức nổi chống đỡ sức nặng của cô . . . . . . Cô cảm thấy được toàn thân giống như ngọn lửa bình thường,chỉ có thể theo hắn thiêu đốt,ở trong hỏa diễm,hai người phóng tất cả tình cảm mãnh liệt,đạt tới cao trào. Sau một hồi, hắn mới có khí lực ngẩng đầu, lại phát hiện trên mặt hắn có nước mắt. “Bảo bối, anh lại làm đau em sao?” Hắn lo lắng hỏi. Nghe thấy sự lo lắng trong thanh âm của hắn, cô lắc đầu nói:” Không có.” Cho dù đau đớn côcũng không cảm thấy, hắn mang đến vui sướng thật sự quá mạnh mẽ, cô không có cảm thấy được cái gì không khỏe. Tưởng tượng đến tình cảnh vừa rồi hắn mới vừa rồi lấy lòng của cô,cả mặt cô đỏ hồng lên. Hắn cười ôm chặt cô, ” Anh không cho em cảm thấy đau.” Cô không nói chuyện, chính là đem mặt chôn ở cổ hắn. ” Anh cảm thấy đượcânh giống như rất muốn em !” Cô khiếp sợ ngẩng đầu, “Cái gì? Ngươi điên rồi!” Biểu tình của Giang Liên Ân làm cho hắn cười to thế mới biết hắn đùa cô ,tức giận đấm hắn một cái,cầm lấy khăn tằm quàng lấy chính mình. “Đừng che, anh thích nhìn em.” Lần này nàng thông minh,hắn bắt lấy tay cô đè xuống giường,lại cùng hắn ở trên giường, nói không chừng chờ một chút hắn thật sự tới đây, cô cũng không chống đỡ được.Hiện tai, hai cái đùi của cô tựa như trái cây đông lạnh,đều không có chút sức lực ” Em nghĩ em phải ăn cái gì, em đói bụng .”

Giang Liên Ân vội đi ra ngoài. Hắn đành phải cũng đứng dậy đi theo sau cô.Ra sau boong tàu, cô phát hiện hắn trắng trợn không có mặc quần áo,đỏ mặt quay đầu đi.

” Anh mặc xong quần áo được chưa?” Cô nhặt quần bơi lên boong tàu. ” Anh đều tắm nắng như vậy, em nên thử xem.” Hắn bỗng nhiên từ sau ôm lấy cô,hôn cô một cái.” Để anh giúp em phơi nắng” “Không cần.” Cô giãy dụa.”Mau thả em ra!” “Không cần!” Hắn ôm càng mạnh. .” Tại sao em lại muốn đẩy anh ra ?”

“Tại anh cố ý làm cho em xấu hổ.” Giang Liên Ân cảm thấy được hắn căn bản là cố ý.

Hắn cười khẽ hôn vành tai của cô.” Anh thích nhìn bộ dáng xấu hổ của em.” Cái này cùng bộ dáng bình thường của cô quả thực là khác nhau một trời một vực.

Giang Liên Ân trừng hắn liếc mắt một cái, ” Anh rốt cuộc có cho em ăn cái gì hay không ?”

Hắn lại hôn cô một chút rồi mới buông cô ra .”Cọp mẹ đói bụng, được rồi, chúng ta chờ một chút rồi sẽ tiếp tục.” Giang Liên Ân không khỏi xấu hổ,hắn vẫn là đang mặc quần bơi.

Cô lúc này mới cảm thấy được tự do một chút,cùng hắn cùng nhau ngồi xuống thưởng thức sandwich cùng cảm nhận hương thơm lạnh, gió biển thổi đến làm cho sức lực cô rung lên, cô đã hồi lâu không có thả lỏng như vậy.

Cùng hắn ở cùng một chỗ, cái gì cô cũng không lo lắng, bởi vì hắn đem hết thảy đều chuẩn bị rất khá, cô chỉ cần hưởng thụ là tốt rồi.

Ăn xong cơm trưa, hai người nằm ở boong tàu phơi nắng, nghĩ đến ngày mai sẽ quay về Đài Loan.Dĩ nhiên cô có chút luyến tiếc.Giang Liên Ân nhẹ nhàng thở dài, hy vọng thời gian có thể đứng im một khắc,

Nhưng cô biết không có khả năng, nghĩ đến người này, cô không khỏi lại thở dài

“Làm sao vậy?” Hắn khởi động thân thể, cúi đầu hôn cô một chút.”Tại sao em lại thở dài?”

“Không có gì, chỉ là cảm thấy như đang mơ.” Cô mỉm cười, ” Em thích cảm giác thả lỏng này.”

“Em bình thường thật nghiêm khắc với bản thân mình .” Hắn dùng lực hôn cô một chút, bàn tay to xâm nhập vào trong áo cô , âu yếm sờ nắn thứ mềm mại của cô.

Giang Liên Ân vốn là muốn ngăn cản hắn,nhưng nghĩ đến ngày mai sẽ về nhà, cô quyết định mặc sức cùng hắn hưởng thụ cảm giác,hắn ở bên môi than nhẹ một tiếng,dịu dàng quay về hôn hắn,ở hai tay hắn rắn chắc ngăm đen dao động.

Không biết tại sao,đối với chuyện ngày mai phải về nước, cô mơ hồ có chút bất an, lại không biết chính mình bất an cái gì.Có lẽ là mấy ngày nay rất hạnh phúc,làm cho cô cảm thấy không thực tế,giống như ở trong mộng.

Cô lo lắng vừa rời khỏi Mỹ,mộng này sẽ tỉnh! Trong lòng bất an làm cho cô không biết như thế nào cho phải.Đã thật lâu cô không có cảm giác không xác định thế này.

Giang Liên Ân nhẹ nhàng ôm chặt hắn, ở giữa tình dục tiếng ngâm giãy giụa, Mặc kệ tương lai như thế nào.Cô nhẹ giọng nói với chính mình, cô không hối hận………