Ác Nam Hấp Dẫn

Chương 5

Tiếng chuông vang lên hồi lâu,làm cho Giang Liên Ân đến đau đầu.

Cô ngồi ở trong bồn tắm ngâm mình,mà khi cô nghe thấy Nhiếp Tĩnh Viễn bắt đầu kêu to tên của cô cố gắng gõ cửa, rốt cục cô cũng không chịu nổi.

Cô choàng áo tắm vào,thở hổn hển đi mở cửa,mở cửa xong liền nhịn không được mắng “Anh rốt cuộc thôi đi!”

Thấy cô có vẻ mặt tức giận, hắn sửng sốt, lập tức nói: “Tại sao em lại lâu như vậy mới mở cửa? Thiếu chút nữa anh phải báo cảnh sát.”

“Báo cảnh sát? Anh báo làm gì?” Cô không thể tin lại mắng một câu.

“Anh nghĩ em ở bên trong xảy ra chuyện gì.” Hắn đi vào trong phòng.

Cô tức giận đóng sầm cửa,quyết định khổ sở giải thích.

” Anh có biết anh không bao giờ nghe lời nói người khác!” Cô chống nạnh nhìn hắn giận dữ.

” Em nói rất nhiều lần rồi.” Hắn xoay người đem cô kéo vào trong lòng,hôn miệng cô một chút.” Em như vậy thật khiến anh rung động.”

Tóc của cô ẩm ướt,mặc áo tắm trắng,khuôn mặt đỏ bừng,thật sự là vừa gợi cảm đáng yêu.

” Anh buông ra! em có lời nói với anh,không cần anh hôn em!” Cô ở trong lòng tức giận,giãy dụa,đem mặt xoay lại.” Anh ngồi xuống cho em.”

Hắn nhíu mi, lập tức cười ra tiếng.”Bộ dáng em tức giận thật đáng yêu.”

Cô suýt bốc hỏa. “Anh này……Ngu ngốc! Rốt cuộc anh có nghe ta nói chuyện hay không ?”

“Đương nhiên là có.”

“Vậy anh vì cái gì còn qua đây?” Cô càng nói càng lớn tiếng.” Lời nói của em căn bản anh không nghe,còn cố ý nắm tay em, anh thật sự rất xấu xa.

Lời của cô làm cho hắn nhíu mày.” Anh xấu xa?” Hắn không tươi cười.

” Anh chính là như thế! Chưa bao giờ đem lời của em nói ghi vào trong lòng,muốn làm gì thì làm,như vậy em với anh ở chung như thế nào?” Cô vẫn còn tức giận.

Hắn không tươi cười :” Có ý tứ gì? Mới thời gian ngắn ngủi, em đã không muốn ở chung cùng anh,còn nói anh xấu xa?”

“Theo như anh nói em muốn ngủ, bảo anh không cần qua đây,anh căn bản không nghe.” Cô lườm hắn.

“Hiện tại em là muốn anh đi sao?” Hắn giận tái mặt.

“Anh phải đem lời nói của em để vào tai , anh cản bản không tôn trọng em.” Cô nhíu mày.

“Anh không tôn trọng em sao?” Trong lòng hắn bốc hỏa.” Nếu anh không tôn trọng em, buổi tối hôm nay sẽ cho em đến nơi hẹn.”

” Em……”

” Anh lo lắng cho em,nghĩ muốn nhìn em,còn bị em nói xấu xa?” Hắn rống lên.” Em có nghĩ đến anh hay không ? Không ngờ trong lòng em vĩnh viễn chỉ có anh ta!”

Ngón tay Nhiếp Tĩnh Viễn duỗi ra phía trước,chỉ vào ảnh chụp ở quầy TV, Giang Liên Ân vừa thấy ảnh chụp,trong lòng nhất thời thấp thỏm bất an,đó là ảnh chụp Tào Lệnh Văn…Chính xác mà nói,chính là ảnh cô cùng Tạo Lệnh Văn chụp chung.

Thời gian đông lại một cách bất an,hắn căm tức cô, qua vài giây mới nói thêm.” Anh lo lắng em cùng cậu ấy ăn cơm xong, sẽ nghĩ đến anh ta mà buồn,anh không yên lòng cho nên muốn giúp em, kết quả em nói anh xấu xa?”

Lời nói của hắn làm trong lòng cô nổi lên một trận áy náy.” Em không biết em………”

“Tính anh nhiều chuyện, anh đi” Hắn đứng dậy rời đi.

“Tĩnh Viễn” Cô vội vàng kéo tay áo hắn. “. Xin lỗi, em không biết, em nghĩ………Ai……Thực xin lôi.”

Cơn tức của hắn vẫn còn rất lớn,quay đầu lại còn muốn mắng vài câu, đã thấy cô cúi đầu thở dài, trong lúc nhất thời, trách móc ở trong người toàn bộ nghẹn ở yết hầu.

” Em thật không ngờ anh lại nghĩ như vậy” Cô ngẩng mặt lên.” Thực xin lỗi.”

Vẻ mặt áy náy của cô làm cho tâm hắn nhất thời mềm nhuyễn. “Quên đi, anh….dù sao quên đi.” Hắn đem cô ôm vào trong lòng.

“Ở trong điện thoại anh với em đã nói rõ ràng.” Hắn hôn mặt cô.” Anh không nghĩ cho em cơ hội cự tuyệt,cho nên mới tắt máy.”

Cô than nhẹ một tiếng hắn giữ hơi thở của cô, mút hương vị ngọt ngào của cô,cô há mồm cho đầu lưỡi hắn tiến công thần tốc,nhấm nháp vị rượu ở đầu lưỡi hắn,hắn bởi vì lo lắng cho cô mà uống rượu sao? Nghĩ vậy, cô không đành lòng thở dài.

Hắn ôm lấy cô ,thấp giọng hỏi phòng ngủ của cô ở đâu? Giang Liên Ân chỉ hai gian phòng loại xoàng, lập tức lại thay đổi chủ ý “đi gian thứ nhất.”

” Tại sao?” Hắn nghi hoặc hỏi.

Biểu tình của cô có chút khó xử,dừng lại rồi mới nhỏ giọng nói :” Phòng ngủ có ảnh chụp Lệnh Văn”

Không khí nhất thời trở nên có chút quỷ dị, cô ngắm mắt hắn không chút thay đổi,đang muốn giải thích,hắn lại ôm cô đi vào gian phòng thứ nhất,cúi đầu liền chiếm miệng của cô………

Trong không khí tràn ngập mùi hoan ái,Nhiếp Tĩnh Viễn đem Giang Liên Ân mềm nhũn vô lực ôm lên giường,cởi quần áo còn sót lại trên người hai người.

Khi hắn trần trụi đem cô ôm vào trong lòng, cô cựa quậy

“Vẫn còn không ngủ,bảo bối.” Hắn hôn cô đến sưng miệng ” Anh có thương tổn đến em không?”

Lo lắng trong giọng nói của hắn làm cho cô ổn định tinh thần .”Không có, em tốt lắm, chỉ có ngay từ đầu có điểm không thoải mái,về sau thì không.”

Hắn hơi thả lỏng một chút,” Anh không biết anh suy nghĩ cái gì, anh không cố ý”

“Em biết.” Cô đem hai má tựa vào trong lồng ngực hắn,dễ hiểu khi đó hắn chỉ là bị tức giận che mờ.” Em không sao , anh đừng suy nghĩ nhiều.”

Hắn gối tay trái ra sau đầu,một tay kia vuốt ve lưng bóng loáng của cô,thở dài.” Anh biết có nhiều lúc anh……..tính tình hơi độc đoán,cá tính dường như bá đạo,nhưng anh không phải không để ý người khác.”

” Em biết.” Cô dịu dàng đáp lại.

” Em nói đúng, anh tắt máy là không đúng, anh không muốn nghe em cự tuyệt.”

“Không sao, tất cả là quá khứ rồi.” Cô hiểu được vì sao hắn tức giận mà đến.

Hắn xoay người đem cô đặt ở dưới thân, cúi đầu hôn môi cô ” Em vốn nghĩ đem anh đẩy ra,làm cho lòng anh phiền muộn ý loạn.” Hắn chưa từng có loại cảm giác này.

“Tĩnh Viễn. . . . . .” Cô thở dài ” Anh hãy nghe em nói , em không phải muốn đẩy anh ra,nếu em muốn đẩy anh đi thì em sẽ không đáp ứng quan hệ với anh, chỉ là em cần yên tĩnh một chút,nghĩ một số việc.”

“Muốn cái gì” Hắn không rõ.

“Muốn……..” Cô nhíu mi.” Em cũng không biết, căn bản anh không cho em có một khoảng không gian, em muốn suy nghĩ như thế nào?”

Hắn vuốt ve cơ thể mềm mại của cô.” Anh không thích e, nghĩ , một chút cũng không.” Hắn cắn ở má cô một cái.

Cô buồn cười nói: “Cái gì nói không có? Giống như em thật nhàm chán,cũng như tự tìm phiền não”

” Anh lo lắng em tự tìm lấy phiền não.”

” Em không cần gánh cho em việc này.” Cô ôn nhu hôn đáp lại hắn.

Hắn ôm cô, cảm thấy hài lòng xoay người nằm xuống,rất nhanh lại sau hoan ái là mệt mỏi cùng thả lỏng tiến vào mộng đẹp.

Nghe thấy thanh âm hắn thở,cô thả lỏng cơ thể, mỉm cười đi vào giấc ngủ.

” A. . . . . .” Thái Quý Doanh tựa đầu vào trên bàn.

“Làm sao vậy? Không thoải mái sao?” Giang Liên Ân lo lắng nhìn thấy đồng sự vuốt ve cái bụng tròn xoe.

Thái Quý Doanh hổn hển thở mạnh. “Thời kì mang thai sẽ như vậy,có khi đột nhiên bụng co vào một chút.”

“Vậy cô nghỉ ngơi tốt, bản báo cáo tôi sẽ giúp cô đánh.” Giang Liên Ân lập tức nói.

“Không cần đâu! Sức khoẻ của tôi rất tốt, cô đừng lo.” Thái Quý Doanh lấy trong ngăn kéo bánh bích quy ra lén cắn một miếng. ” Hiện tại tôi phải khống chế cân nặng, nhưng miệng tôi lại..thật sự là không có biện pháp.”

Quý Doanh chìa ngón tay béo tròn .”.”Cô xem, bàn tay toàn là mỡ không à?”

Giang liên ân cười nói: “Làm sao ?”

“Không sao! Cô không thấy ngay cả nhẫn tôi cũng không mang được.” Thái Quý Doanh thở dài thật to.

“Đó là hội chứng phù! Sinh xong sẽ gầy trở lại.” Giang Liên Ân an ủi cô.

“Tốt nhất là như vậy, béo lên 15 kg! Thật là khủng bố.”

Nhìn Thái Quý Doanh lại ăn một miếng bánh qui, Giang Liên Ân ngăn cản cô lại.” Đừng ăn nhiều như vậy, không phải vừa mới nói phải khống chế cân nặng sao?”

“Cho cô ăn.” Thái Quí Doanh đem cả gói bánh qui cho Giang Liên Ân,” Tôi không ăn nữa.”

“Được rồi!” Giang Liên Ân đành phải nhận lấy bánh bích quy.

Thái Quí Doanh liếc mắt ngắm cô một cái,đột nhiên hỏi.” Cô không phải có bạn trai sao?”

” Hả?” Giang Liên Ân sửng sốt,không hiểu chủ đề câu chuyện vì cái gì chuyên tới lên trên.

“Tôi thấy gần đây cô hay nói chuyện điện thoại rất bí mật .”

“Có như thế sao?” Cô được điều đi vào bộ phận đúng ngày thứ năm,cuộc sống so với trước kia không có khác nhau nhiều. Từ khi nào cô lại nói chuyện qua điện thoại bí mật như vậy?

“Có hả?” Thái Quý Doanh khằng định.” Có đôi khi cô nói chuyện rất nhỏ,giống như sợ bị người nhà nghe được.”

“Có sao?” Giang Liên Ân lộ ra chút biểu tình chột dạ, cô hiểu được Thái Quý doanh đang nói gì,chỉ cần Nhiếp Tĩnh Viễn gọi tới, cô sẽ theo bản năng đè thấp giọng.

“Đừng giả bộ! Giả bộ sẽ không giống.” Thái Quý Doanh cố ý chọc Giang Liên Ân. ” Nhất định là bạn trai đúng không, mỗi lần nói xong đều cười đến hạnh phúc.”

Giang Liên Ân ngượng ngùng đỏ mặt, bộ dáng bị lật tẩy rất rõ rệt, làm cho Thái Quý Doanh cười ha ha,càng xác định mình nói đúng.

“Vậy không có gì,ngượng ngùng làm chi?” Thái Quý Doanh cười nói.” Hiện tại lời đồn ở văn phòng đã không còn giá trị.”

“Lời đồn đãi gì?” Giang Liên Ân vẻ mặt nghi hoặc.

“Nói cô là động vật máu lạnh, người đẹp lạnh lùng, khinh thường đàn ông.” Thái Quý Doanh kể chi tiết,” Còn từng nói qua cô là tình nhân của chủ tịch”

Giang Liên Ân kinh ngạc trừng lớn mắt,trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.

“HaHa! Cô đừng để ý,văn hóa văn phòng chính là như vậy, trước kia cô là thư kí của chủ tịch, cùng các đồng nghiệp khác tiếp xúc không nhiều lắm,mọi người không có cơ hội biết cô,cho nên sẽ nói này nói nọ.”

“A !” Giang Liên Ân gật gật đầu, vẫn còn không biết cần phải trả lời cái gì,cô cũng không để ý những lời đồn đãi này,nhưng mà thật ra có chút kinh ngạc hóa ra bản thân mình ở trong lòng đồng nghiệp là người như vậy.

“Nhưng mà hiện tại có tin đồn mới”

“Tin đồn gì?”

“Tất cả mọi người đang nói cô nhất định là đắc tội quản lí, cho nên mới bị điều sang ngành khác.” Thái Quý Doanh bộ dáng tò mò,hy vọng Giang Liên Ân cung cấp một ít tin tức.

Nghe thấy ý kiến này,Giang Liên Ân dĩ nhiên có chút nhớ nhung cười,nàng biết thời biết thế nói: “Nói không chừng! Tôi cũng không hiểu được.”

“Cô cùng quản lí ở chung như thế nào?” Thái Quí Doanh truy hỏi đến cùng.” Nghe nói ông chủ tính tình không tốt, có phải sự thật hay không?”

Giang Liên Ân đang muốn trả lời,lại phát hiện có một hai nữ đồng nghiệp đang nhìn về phía cô ,cũng là vẻ mặt tò mò, làm cho cô cảm thấy rất muốn cười. “Tính tình quản lí rất lạ.”

“Vậy cô có biết quản lí thích gì hay không?” Lại Nhã Phân ở bên nghe trộm thật lâu không nhịn được mở miệng hỏi.

“Thích cái gì?” Giang Liên Ân nhìn về phía cô.

“Đúng vậy! Hắn thích ăn cái gì? Thích dạng phụ nữ gì?” Lại Nhã Phân hỏi.

“Để làm chi,cô muốn theo đuổi quản lí?” Hoàng Tĩnh Nghi- một đồng sự khác cười hỏi.

“Nghĩ muốn một chút mà thôi!” Lại Nhã Phân miệng cười cười.”Có tiền,lại vừa nhiều tiền,sẽ không tin các cô không động tâm.”

” Đúng vậy!” Thái Quý Doanh cười nói tiếp, “Nếu không phải tôi đã lấy chồng ,ta nhất định sẽ theo đuổi quản lí!”

Nghe Thái Quí Doanh nói như vậy, giang Liên Ân nhịn không được cười ra tiếng.

“Nói thật với cô.” Thái Quý Doanh vừa nói vừa cười.”Ai lại không muốn làm Chủ tịch phu nhân a?”

“Nói mau! Cô có biết quản lí thích dạng phụ nữ gì không? Nghe nói bạn gái trước kia của hắn dáng đều cao gầy,không chỉ khuôn mặt đẹp,dáng người cũng khỏe, cô đi theo quản lí mấy tháng này, có hay thấy cùng người đẹp hẹn hò không?” Thái Nhã Phân truy hỏi đến cùng.

“Tôi không biết, thư kí không quản việc này?” Giang Liên Ân nói,về điểm này cô nói thật.

“A? Thất vọng rồi!” Lại Nhã Phân thở dài.

“Thất vọng làm gì? Cô xác định nên dũng cảm theo đuổi thôi!” Hoàng Tĩnh Nghi giễu cợt.

“Quản lí làm sao nhìn đến những người như chúng ta?” Lại Nhã Phân lại thở dài.

” Tôi nghe nói người đẹp đối với anh ta yêu thương nhung nhớ không ít.” Hoàng Tĩnh Nghi cung cấp thông tin .” Anh ta gặp gỡ nhiều người đẹp cũng không lâu dài,cho nên có người nói anh ta là lừa gạt.”

“Cái này hình như tôi có nghe qua.” Lại Nhã Phân gật đầu.” Nghe nói chủ tịch hy vọng hắn cùng thiên kim tập đoàn Lợi Phong kết giao.”

Giang Liên Ân nhịn không được vểnh tai nghe.

“Dù sao trong giới buôn bán chính là như vậy. quan hệ thông gia đến,quan hệ thông gia đi” Thái Quý Doanh nhún vai.” Tôi xem qua ở tạp chí,thiên kim tập đoàn Lợi Phong hình như gọi là Tạ Chi Nghiên, thật sự rất đẹp.”

Giang Liên Ân không tự giác than nhẹ một tiếng, nói không rõ trong lòng rốt cục có cảm giác gì,giống như có chút ê ẩm…….

Cô mượn cớ đi vào uống trà, rời khỏi chỗ ngồi,lúc này cô bắt đầu suy nghĩ,đáp ứng cùng Nhiếp Tĩnh Viễn kết giao rốt cục là tốt hay xấu? Rõ ràng gia cảnh hai người không môn đăng hộ đối,cô vẫn còn đáp ứng.

“Không… không hối hận!” Giang Liên Ân nỉ non một tiếng, như thế nào hiện tại lại suy nghĩ vớ vẩn ? Lòng người quả nhiên không biết đủ!”

Nói thực, Nhiếp Tĩnh Viễn tuy rằng hơi bá đạo một chút.Nhưng đối với cô lại rất tận tình,cũng rất tốt với cô , cô thật sự không có gì bất mãn.

Lúc trước đáp ứng hắn kết giao, cũng không phải muốn hy vọng tâm hắn,bọn họ hai người có thể đi đến khi nào cúng là không biết, hà tất phải lo sợ không đâu?

Tất cả……..Tùy duyên đi!