Ác Nam Hấp Dẫn

Chương 7

Một ngày nào đó

Tôi sẽ thành công yêu một người

Chẫm rãi nhớ lại cần nhớ lại…….



Ngồi giữa rạp chiếu phim tối như mực,Giang Liên Ân ý đồ đem lực chú ý đặt trên màn ảnh lớn,mà không phải ngồi bên cạnh Tào Lệnh Tề.

Từ sau khi xem tác phẩm cậu đoạt giải, ncô bắt đầu phát hiện ánh mắt cậu nhìn chăm chú cô có chút bất đồng, luôn lộ ra quan tâm, lộ ra ôn nhu, còn xen lẫn một chút tình cảm.

Vì tránh cho không khí quá mức thân mật, cô cố ý chọn bộ động tác phiến ( k hiểu T.T ), mặc dù cậu có chút kinh ngạc, nhưng mà cũng không có nói gì thêm.

Nhìn thấy trên màn ảnh diễn viên chém đứt đầu một tiểu lâu la, cô cau mày xoay đầu đi,qua vài giây mới đưa tầm mắt quay về trên màn ảnh lớn.

Như vậy đi đi lại lại vài lần, cô nghe thấy Tào Lệnh Tề nhỏ giọng mở miệng :”Nếu chị không muốn xem,chúng ta có thể không cần xem.”

“Không sao” Cô nhẹ giọng đáp lại.

Cậu không nói gì nữa,ăn bỏng ngô ở trên tay,năm phút đồng hồ sau, cậu lần thứ hai mở miệng.”Chị xem tác phẩm của em chưa?”

Cô trong lòng thở dài, nên tới v뮠là sẽ tới.”Xem rồi !”

Lại là một trận yên tĩnh, sau khi tạm dừng trong chốc lát, cậu mới hỏi lại ” Chị cảm thấy như thế nào?”

“Viết rất khá.” Cô nhẹ giọng nói.

” Là em lấy chị làm bản kế hoạch viết.”

Cô đang muốn nói tiếp,ngay sau đó cậu lại nói” Em nghĩ thật lâu, không hiểu được có nên cho chị xem hay không.”

“Xuỵt….” Lúc này có người ý bảo bọn họ nhỏ giọng.

Hai người không nhắc lại, chỉ là nhìn chằm chằm vào màn ảnh lớn,Giang Liên Ân không chú ý đến phim chiếu gì,chính là nghĩ nên nói như thế nào mới không thương tổn đến Tào Lệnh Tề.

Thật vất vả chịu đựng đến khi tiết mục phát sóng phim xong,khi tan ra cô trước đi toilet một chuyến,thuận tiện gọi điện thoại bảo Nhiếp Tĩnh Xa tới đón cô.

Đi ra rạp hát,Giang Liên Ân đang định mở miệng nói rõ ràng, Tào Lệnh Tề lại lộ ra một mạt cười gượng.

“Quên đi, chị có lẽ đừng nói nữa.” Cậu đem hai tay chọc vào trong túi ,” Em là rùa đen rụt đầu,không có dũng khí nghe.”

Cậu chăm chú nhìn tấm bảng phim.” Lúc chị ngồi xa em, em đã biết đáp án của ngươi, cho tới bây giờ chị vẫn không thích xem loại phim đánh nhau này, hơn nữa hôm nay chị một mực né tránh ánh mắt của em.”

“Cậu……vẫn giống như em trai của chị.” Cô thở dài một tiếng.

“Không có tình cảm nào khác sao?” Tạo Lệnh Tề ôm chặt một tia hy vọng cuối cùng.

“Không có.” Cô chắc chắc trả lời.

Tào Lệnh Tề giọng nói thở dài.

“Lệnh Tề……”

“Đừng nói nữa.”Cậu tay lên,ý bảo cô không cần nói nữa.” Chị còn yêu anh em không?

Mí mắt cô buông xuống.” Lệnh Văn…. cả đời chị cũng sẽ không quên anh ấy. Anh ấy là môt c mộng đẹp nhất trong thời kì đẹp nhất chị là một cô gái, chị vẫn nghĩ đến mộng này sẽ kéo dài đi xuống, nhưng mà anh ấy lại bỏ chị đi.”

“Đã tám năm, chị nên quên anh trai đi.”

” Chị cũng là nhìn về tương lai rồi.” Mặt Nhiếp Tĩnh Xa ở trong đầu Giang Liên Ân hiện lên.” Hôm nay chị đến chính là nói với em , chị quen được một bạn trai không tồi, bọn chị đã yêu nhau.”

Cậu kinh ngạc nhìn cô.” Chị ………”

“Giống như em nói,đã tám năm,chị phải tiến bước .” Cô thản nhiên cười.

( đoạn này hơi lằng nhằng. mọi người thông cảm nhá =.=)

“Vì…..Vì cái gì , chị hãy nói cho em biết tại sao lại chấp nhận người đó?” Tào lệnh Tề lúc nhất thời không có biện pháp tiêu hóa tin tức này, cậu vẫn nghĩ Giang Liên Ân bởi vì không quên được anh cậu nên mới cự tuyệt cậu

” Chị không biết , người đó…….” Cô cũng không hiểu được nên nói như thế nào,” Hắn là người có sinh mạng rất mạnh, vừa thấy hắn đến sẽ cảm thấy được tinh lực hắn thực sự dư thừa,ở bên người hắn,cuối cùng chị có thể bị cuốn hút bởi sinh mệnh hắn,có lẽ bởi vì dạng này đi! Bản thân chị cũng không rõ ràng.”

” Em cũng có thể cho chị….”

“Lệnh Tề, chị đã từng nói chị chỉ coi em là em trai thôi.” Cô ngắt lời cậu ta,không nghĩ cho cậu một tia hy vọng.

“Cảm tình có thể bồi dưỡng.” ý đồ cậu thuyết phục cô.” Từ sau khi anh trai mất, em thấy chị rất đau khổ ,trong lòng cũng khó chịu,em yên lặng ở bên cạnh chị,chính là hy vọng có một ngày chị quay đầu lại thì có thể nhìn đến em , em…….”

“Đừng nói nữa, Lệnh Tề, em đối với chị có lẽ không phải là cái loại cảm tình như em nghĩ , em chỉ muốn thay thế Lệnh Văn tới chiếu cố chị.”

“Không phải như thế!” Tào Lệnh Tề kích động cầm bả vai Giang Liên Ân. ” Tình cảm của em đối với chị là thật.”

“Buông cô ấy ra!” Một thanh âm lạnh lùng bỗng nhiên xuất hiện ở bên người hai người,

Giang Liên Ân kinh ngạc nhìn thấy Nhiếp Tĩnh Xa,hắn cũng nhanh quá đi? Một giờ trước cô mới gọi cho hắn,hắn đã tới rồi? Điều này sao có thể!

“Anh là ai?” Tào Lệnh Tề mất hứng chăm chú nhìn Nhiếp Tinh Xa liếc mắt một cái, “Đây là việc riêng của chúng tôi ,không liên quan đến chuyện của anh.”

“Lệnh Tề, người đó là………”

“Chuyện liên quan đến cô ấy là chuyện của tôi!” Nhiếp Tĩnh Xa cười lạnh.” Nếu không buông tay, tôi sẽ không khách khí .”

Hắn rất nhanh bắt lấy cổ tay Tào Lệnh Tề,hướng tới tay xoay ra rời khỏi bả vai Giang Liên Ân.

“A” Tào Lệnh Tề tay bị Nhiếp Tĩnh Xa xoay ra phía sau,không khỏi đau đớn hét ra tiếng.

“Nhiếp Tĩnh Xa!” Giang Liên Ận tức giận kêu to,” Anh đang làm gì vậy ? Mau buông cậu ấy ra!”

Nhiếp Tĩnh Xa hừ lạnh tiếng, đem Tào Lệnh Tề đẩy ra,Tào Lệnh Tề vẫy vẫy tay,gương mặt nở ra đỏ bừng.

“Thật xin lỗi, Lệnh Tề. Anh không sao chứ?” Giang Liên Ân lập tức hỏi.

Tào Lệnh Tề lắc đầu,tỏ vẻ chính mình không có việc gì.”Anh ta là ai vậy?”

“Anh ấy là. . . . . .”

“Tôi là bạn trai cô ấy!” Nhiếp Tĩnh Xa trực tiếp đáp lại thân phận mình.

Tào Lệnh Tề khó nén khỏi biểu tình khiếp sợ, bạn trai?! Chính là hắn?

“Nghe rõ rồi chứ, tiểu quỷ, ” Nhiếp Tĩnh Xa liếc Tạo Lệnh Tề một cái,”Cô ấy là người của tôi , nếu cậu dám xằng bậy, tôi sẽ vặn gãy tay cậu .”

“Anh đang nói cái gì đấy!” Giang Liên Ân xấu hổ đỏ mặt lên,” Lệnh Tề, cậu đừng để ý,cá tính hắn chính là như vậy.”

Tào Lệnh Tề vẻ mặt vẫn là kinh ngạc, cậu không dự đoán được bạn trai bên người Giang Liên Ân tự dưng liều lĩnh đến,cậu không thể tin lắc đầu,” Anh ra không phải loại chị thích.”

“Cậu nói cái gì?” Nhiếp Tĩnh Xa vẻ mặt khó chịu.

“Tốt lắm.” Giang Liên ÂN che ở trước mặt Nhiếp Tĩnh Xa,không cho hắn tiếp cận Tào Lệnh Tề,” Anh cũng không để cho em một mình cùng Lệnh Tề nói chuyện ?”

“Có cái gì không đồng ý,tiểu quỷ này chỉ cần thừa nhận một sự thật , em không thuộc về cậu ta , cậu ta biết mình hết là được rồi!”

“Anh. . . . . .” Giang Liên Ân tức giận nắm chặt nắm tay.

Thấy cô tức giận đến nói không ra lời, Nhiếp Tĩnh xa nhân tiện muốn phát sinh đánh nhau với Tào Lệnh Tề. Đột nhiên,một thân ảnh thon thả xuất hiện ở bên cạnh hắn.

“Tĩnh Xa?”

Nhiếp Tĩnh Xa vừa chuyển quá …, liền phát hiện Tạ Chi Nghiên đứng ở trước mắt.

” Nhìn từ xa thấy bóng dáng em đã biết là anh.” Tạ Chi Nghiên lộ ra tươi cười,” Như thế nào ở chỗ này,đến xem phim?”

Nhiếp Tĩnh Xa không trả lời vấn đề của Tạ Chi Nghiên,hỏi ngược lại” Cô đi đâu đây ? Cũng đến xem phim sao?”

“Đúng.” Cô cười nói”Nhưng mà người hẹn còn không có đến.”

Giang Liên Ân thừa dịp hai người hàn huyện liền lôi kéo Tạo Lệnh Tề sang một bên,nói với cậu mấy câu,Nhiếp Tĩnh Xa mất hừng nhíu mày.

“Ủa , cô ấy là ai ? À….Hình như có đchút ấn tượng.” Tạ Chi Nghiên cảm thấy gương mặt Giang Liên Ân có vài phần quen thuộc,lại nghĩ không ra gặp cô ở đâu.” Làm sao vậy? Cô ấy là ai,khiến anh mất hứng như vậy?”

Nhiếp Tĩnh xa trả lời qua loa.” Tôi không có mất hứng.”

Tạ Chi Nghiên cười nói” Tạm thời! Anh rõ ràng mất hứng.”

Ngay khi Nhiếp Tĩnh Xa sắp mất đi tính nhẫn nại,Giang Liên Ân cuối cùng đi rồi trở về.

“Bạn gái?” Tạ Chi Nghiên hỏi thử một câu.

“Đúng.”Nhiếp Tĩnh Xa trả lời ngắn gọn một câu.

Giang Liên Ân đến gần,Tạ Chi Nghiên bỗng nhiên nhớ tới nàng là ai .”Ngươi là bí thư Niếp bá bá đúng không? Ta đã thấy ngươi.”

Giang Liên Ân không biết nên đáp lại như thế nào,chỉ có thể gật gật đầu,cô cùng Tạ Chi Nghiên chỉ có vài lần có duyên,thậm chí chưa nói chuyện.

Tạ Chi Nghiên nhìn Nhiếp Tĩnh Xa lại nhìn Giang Liên Ân,nhịn không được cười nói: “Hóa ra là như vậy !”

Giang Liên Ân nhất thời có chút xấu hổ,không biết nên nói cái gì.

” Em đây không quấy rầy các người, xin chào!” Tạ Chi Nghiên cười bỏ đi.

“Chúng ta cũng đi thôi!” Nhiếp Tĩnh Xa đối với Giang Liên Ân nói.

Cô ngay cả nhìn cũng chưa liếc hắn một cái,tự tránh ra, hắn biết cô tức giận,thức thời không giận cô..

Dù sao trước tiên làm cho cô phát sinh một chút cáu kỉnh,lúc sau trấn an cô là được,trọng yếu là hắn đem cái thảo nhân ghét lại,tiểu quỷ thối đuổi đi!

Trên đường , Giang Liên Ân chỉ nói câu cô phải về nhà – “ Kia là nhà cô” – liền im bặt.

Nhiếp Tĩnh Viễn cũng không làm trái ý nàng , trực tiếp đưa cô về nhà , tâm tình của hắn vẫn rất khoái trá , nàng nói một câu-

“ Anh trở về đi! Hôm nay tôi nghĩ muốn yên lặng một chút.” Cô biết hắn muốn cùng cô lên lầu.

“ Gì đó?”. Hắn bắt lấy tay cô , không cho cô xuống xe.

“ Trên mặt em có chữ gì đó sao , em nghĩ chúng ta cần yên lặng một chút.”

“ Lại nữa rồi.!” Hắn mất hứng nhíu mày “ lại là nghĩ muốn chúng ta cần thời gian yên tĩnh , em luôn dùng cách này lấy cớ phá anh.”

Cô có chút bốc hỏa “ Tôi không yêu cầu đòi hỏi anh , chẳng lẽ tôi không thể có thời gian của riêng mình sao? Tôi với anh ở cùng một chỗ có thể tự hỏi sao? Anh vừa thấy tôi, cũng chỉ nghĩ muốn theo tôi trên giường.”

Lời của cô làm cho hắn căm tức :” Em vì chuyện chiều này mà tức giận sao?”

Cô không trả lời hắn , ngược lại hỏi hắn :” Thời điểm tôi gọi điện cho anh , anh ở gần đây sao?”

“ Đúng.”

Hai tròng mắt của cô sinh ra tức giận :” Anh theo dõi tôi.”

Hắn liếc mắt cô một cái , lông mày rậm nhăn lại :” Em tức giận là vì cái này? Anh không theo dõi em .Hôm nay anh theo cũng không vui vẻ lắm . Cho nên anh đi trước , anh ở quán cà phê gần đấy chờ em gọi điện thoại.”

“ Thật không?”

Ánh mắt hoài nghi của cô làm cho mặt hắn trở nên lạnh :” Anh không thích theo dõi người khác . Nếu anh không muốn em đi đến cuộc hẹn , anh sẽ dùng mọi biện pháp không cho em đi , chứ không phải giống tên biến thái đi theo dõi em.”

“ Anh xuất hiện quá nhanh , cho nên em mới nghĩ anh theo dõi em.” Cô thở dài :” Em đang khuyên bảo Lệnh Tề thì anh đến …”

“ Nếu không phải anh , các người không biết còn muốn dây dưa bao lâu.” Hắn nói.

“ Em hy vọng có thể từ từ một chút .” Cô thở dài “ Cậu ta muốn có tình cảm với em , muốn thay thế Lệnh Văn.”

Nghe những lời này , hắn lại càng không cao hứng :” Thực cảm động.”

Hắn châm chọc khẩu khí làm cho nàng giận căng mặt :” Có ý tứ gì?”

Hắn nhịn không được châm chọc nói :” Hai người các em nhớ mãi không quên đều cùng ở một mình , em nghĩ không ra. Cho nên khiến người bên cạnh cũng xem không ra , cậu ta không chừng còn cảm thấy được bản thân mình thật vĩ đại , thay thế anh trai chiếu cố em , thật đúng là tình anh em.”

Cô phẫn nộ muốn tát hắn một cái , nhưng cô nhịn , thân thủ đi mở cửa xe.

“ Khoan đã!” Hắn đem cô kéo trở lại.

Cô bị hắn lôi vào trong xe , tay phải theo bản năng gạt ra , lại làm cho hắn bắt lấy cổ tay cô.

“ Anh lại muốn tôi thưởng cho cái tát ?”

Cô không nói chuyện , trừng mắt nhìn hắn.

“ Em quá quắt lắm,” Hắn lớn tiếng nói :” Em nghĩ rằng anh chịu đựng được nữa sao?”

“ Anh nhịn cái gì?” Cô cắn răng hỏi , đáng lẽ phải là cô nhịn hắn mới đúng.

“ Anh chịu đựng khi trong lòng em vẫn nhớ mãi một người chết , rốt cuộc em có đem anh để ở trong lòng hay không?” Hắn giận giữ nói.

“ Anh đang nói cái gì ….”

“ Anh làm sao?”

“ Tính khí của anh vô cùng….” Cô không chịu nổi nói :” Coi mình là trung tâm , vì tư lợi.”

“ Anh vì tư lợi?” Hắn rít gào một tiếng.

Thấy hai tròng mắt như muốn phát hỏa , cô lập tức nói :” Chuyện này ngày mai chúng ta tiếp tục nói …”

“Đừng nghĩ có thể xua đuổi anh đi!~ Hắn tức giận cầm lấy bả vai của cô “ Anh vì tư lợi , em sẽ không vì tư lợi sao?”

Cô cả giận :” Đúng ..! Cả hai chúng ta đều vì tư lợi , chúng ta đều quá ích kỷ , anh vừa lòng chưa?”

“ Không hài lòng…”

“ Rốt cuộc anh còn muốn thế nào, có phải anh muốn cãi nhau không?” Cô chịu không nổi quát to một tiếng.

“ Em cón anh về nhà là bởi vì em muốn ôm ảnh của người quá cố đúng không?” Hắn cũng rống theo.

“Đúng , đúng , đúng !” Cô tức giận trừng mắt hắn , liên thanh nói 3 câu đúng. Như vậy anh vừa lòng sao?”

Hắn nắm chặt tay , thái dương nổi gân xanh , con ngươi đen dấy lên hỏa cơ hồ muốn cô bị bỏng :” Kiên nhẫn của anh có giới hạn , em không cần thách tôi , em đừng nghĩ anh thích em , đối với em tốt , em có thể muốn làm gì thì làm , anh không muốn ghen với một linh hồn.”

“ Anh…”

“ Nếu em không nhắc tới chuyện bạn trai đã chết , anh đây nói cho em biết cho dù yêu nhau anh thà rằng không nói chuyện , anh cũng không phải không nên em không thể.”

Nguyên bản còn muốn nói những lời này cho Giang Liên Ân nghe , cả người sửng sốt . Ngay sau đó liền cảm thấy một hồi đau lòng cùng trái tim băng giá.

Cô rời tầm mắt đi chỗ khác , nhẹ giọng một câu :” Em hiểu.”

“ Cái gì gọi là em hiểu?” Hắn không thích mặt nàng không chút phản ứng.

“ Em biết anh cũng không phải không nên em không thể , em tin tuởng có một đàn bà khác chờ anh ưu ái .” Cô hít sâu một hơi :” Mời anh đi tìm cô ấy đi!”

Thấy cô xuống xe , hắn lại bắt lấy cô :” Em…”

“ Hiện tại lại muốn em sao?” Cô không nhìn hắn , cố ý nói :” Anh thật đúng là hạnh động phản bội lại lời nói.”

Hắn căm tức buông tay ra , cô lập tức mở cửa xuống xe.

“ Em hiểu rõ …”

Cô dùng sức đóng của xe , hắn chưa nói xong đã bị cắt ngang , cô biết hắn đang nhìn cô . Cho nên cô thẳng lưng , cũng không quay đầu lại , đi vào đại lâu.

Cô mới xuống xe , hắn nghĩ muốn mở cửa đuổi theo , thấy lời nói của cô ở bên tai hắn vang lên.

Anh thật đúng là hành động phản bội lại lời nói.

Hắn tức giận :” Chết tiệt , tức chết!”

Nàng thật sự gạt bỏ hắn hay không? Nếu hiện tại đuổi theo , hắn không phải để lộ sự bất lực sao?

Từ nhỏ đến lớn , trừ bỏ ba hắn , không người nào dám làm hắn tức giận . Huống chi là đàn bà phụ nữ , hắn nói gì nghe nấy , dáng vẻ không giống cô , không dám chống đối hắn , còn dám đánh hắn?

Xem ra hắn thật sự thương yêu cô,hắn đập bàn , nói không chừng bây giờ côvẫn chờ hắn đuổi theo chịu tội , hắn biết phụ nữ đều thích chiêu này.

Được , hắn thở đâu. Lần này hắn sẽ cho cô biết. Hắn không nói đùa, phụ nữ hắn không thiếu , nếu cô nghĩ cô có thể đùa bỡn hắn , cô 10 là sai.

Lần này , hắn tuyệt đối không phải thích cho cô .