Ác Nam Hấp Dẫn

Chương 8

Ba ngày trôi qua , Nhiếp Tĩnh Viễn phát hiện chính mình càng ngày càng táo bạo , hắn bỏ qua sổ sách tư liệu , phiền toái đứng dậy , đi qua đi lại.

Nữ nhân này tính tình đúng là ngang ngược , hắn cầm lấy điện thoại , nghĩ muốn bấm điện thoại nhưng lại lập tức buông điện thoại xuống.

Lần này có lẽ hắn không chủ động , cô cũng muốn tốt thì ắt hẳn cô phải hành động trước , cô thật sự nghĩ đến hắn không có cô không được sao?

Có lẽ ngày từ đầu hắn chủ động là đúng , bất quá không có nghĩ là hắn phải khúm núm lấy lòng cô , nữ nhân còn nhiều , cô không có gì đặc biệt.

Hắn cầm lấy điện thoại , bấm dãy số :” Alô , là tôi. Hôm nay buổi tối 7h được không? Tôi mời cô ăn cơm.”

“ Oa! Thật sự là khách quý nha.”

“ Có được không?” Hắn kiên nhẫn hỏi một câu.

“ Nhiếp đại thiếu gia tới , như thế nào lại không rảnh? Vậy 7h , anh tới đón em.”

“Được.” Hắn treo điện thoại lên , thắt cà vạt.

Đơn giản như vậy , hắn ngồi trở lại bàn làm việc , bắt đầu xử lý công việc.

Tuy rằng tâm tình vẫn có chút phiền toái , bất quá hắn không cố ý đem loại cảm xúc này áp chế , nói không chừng hắn phiền toái như vậy là bởi vì dục vọng không được thoả mãn , hắn tin tưởng thỏa mãn còn thì sẽ tốt hơn nhiều.

Vừa đến 7h , hắn đến nhà Ái Vân đón cô đi ăn cơm , Ái Vân là bạn gái cũ của hắn cách đây nỠnăm , dáng đẹp, khuôn mặt đẹp , cùng cô ở một chỗ không có gì áp lực , cùng lắm đi lại với nhau chưa lâu , cô bắt đầu hy vọng hắn mua quà tặng cô.

Hắn nhìn ra được buổi tối hôm nay cô ăn mặc bình thường , trang phục màu đen lộ bả vai trắng như tuyết , mỗi lần nghiêng người sẽ lộ ra nửa bộ ngực đầy đặn …

“ Tại sao lại nghĩ đến việc rủ em đi?” Ái Vân nhìn Nhiếp Tĩnh Viễn mìm cười , lộ ra quả lê mê người.

“ Không có gì , chỉ là đột nhiên nghĩ tới” Nhiếp Tĩnh Viễn nhún vai.

“ Thật sao? Mấy ngày nay em cũng vẫn nghĩ đến anh~!” Cô nghiêng người hướng về hắn , móng tay nhẹ nhàng cầm tay hắn.

Hắn không có động tác gì , nhìn thấy cô vuốt ve tay hắn , mang theo sự tán tỉnh gợi cảm.

“ Chờ một chút muốn em đi nơi đó có sao không?” Cô hơi hơi chu đôi môi , hai tròng mắt lộ ra vẻ hấp dẫn.

Hắn đợi dục vọng nổi dậy , nhưng cái gì cũng không có , xem ra cô không câu dẫn được hắn. Hắn bắt đầu uống rượu , thử thể hiện một ít nóng bỏng :” Có lẽ đi!”

Cô cười khẽ xoa nhẹ phía dưới cổ tay hắn :” Anh đúng thật là người có sở thích ăn uống .” Cô giơ chén rượu lên , uống một ngụm.

“ Gần đây không có đối tượng mới?” Hắn ngắm cô liếc mắt một cái.

Cô nhẹ nhàng cười :” Đương nhiên không có , sau khi chia tay với anh , em nào có tâm tư tiếp nhận người khác?”

“ Thật không?”. Hắn chớp mi :” Tôi nhớ rõ tháng trước ở bữa tiệc của ông Ngô , cô đi cùng Bặc Thiệu Đông”

Cô sửng sốt , nhưng lập tức khôi phục tinh thần :” Chỉ là …”

“ Không cần nói dối , tôi không thèm để ý.” Hắn không hứng thú nghe cô nói một đống thứ lý do để biện hộ cho mình.

Cô mỉm cười nói :” Em nghĩ cũng là…”

“ Cô cùng tôi đi ra ngoài , ông ta không để ý sao?”. Hắn lại hỏi.

Cô nhún nhún vai :” Từ một tuần trước , ông ta nói về sau sẽ không đến tìm em nữa.”

“ Cô lừa gạt ông ta chắc cũng được nhiều tiền lắm nhỉ?” Cùng cô đàm luận vấn đề này , hắn có chút cảm nhận chính mình không có hứng thú tình tứ , không giống như ở cùng Giang Liên Ân , làm hắn bị tức giận sôi máu.

Nghĩ đến Giang Liên Ân , trong lòng hắn không hiểu sao dâng lên một cỗ tội ác , nhưng hắn lập tức đem cảm giác này bỏ qua một bên , theo cách nói của nàng , bọn họ đã muốn chia tay , đương nhiên hắn có thể tìm nữ nhân khác.

“Đừng nói như vậy,” Ái Vân xấu hổ :” Mặc kệ anh tin hay không tin , em đã bớt phóng túng hơn trước rồi.”

“ Cô đối với hắn không có tình cảm gì sao?” Nhiếp Tĩnh Viễn hỏi.

Cô sứng sốt :” Sao hôm nay anh hỏi em vấn đề thật kỳ quái ?”

Hắn căng khóe miệng :” Cô không cần trả lời tôi.” Biểu tình của cô đã có ngay đáp án.

Hắn tin rằng cô với hắn ở cùng một chỗ , không phát sinh tình cảm , tựa như hắn với cô giống nhau. Lúc ấy bọn họ chỉ muốn thỏa mãn nhu cầu . Quan hệ hắn ở cùng với nữ nhân đều đại khái là như vậy.

Ngay từ đầu hắn đối xử với Giang Liên Ân cũng là như vậy , hắn thích cá tính cô cho nên muốn được ở bên cô. Thế nhưng bây giờ bọn họ đã cãi nhau ầm ĩ , nghĩ đến nguyên nhân cãi nhau . hắn cau chân mày lại.

“ Đến bây giờ cô có còn nhớ mối tình của mình ngày trước không?”. Hắn tò mò hỏi một câu.

Cô lại sửng sốt :” Anh hôm nay tò mò quá!”

“ Trả lời tôi là tốt rồi.” Hắn nói.

“Được rồi!” Cô suy nghĩ :” Chắc là mối tình đầu! Khi đó mới học trung học.”

“ Cô bây giờ vẫn còn thích hắn?” Hắn hỏi.

“ Không biết còn thích hay không.” Cô cầm bánh mì Pháp đưa lên miệng “Đôi khi có chút cảm giác nhớ nhung , nếu hiện tại hắn Ỡtrước mặt em , người béo bụng phệ , chắc em cũng không còn cảm giác.”

“ Cho nên nếu một người vẫn nhớ mãi không quên mối tình đầu đã chết kia …”

“ Cảm giác kia vẫn khắc sâu trong lòng bởi vì đối phương đã chết , đều là những kí ức đẹp.” Cô có chút đăm chiêu liếc mắt hắn một cái :” Tại sao , có người làm cho anh trở nên bối rối hả?”

“ Không có.” Hắn trực giác phủ nhận nhưng trong lòng ngày càng phiền toái , hắn thật sự không nên ăn bữa cơm này , tâm tình không thay đổi ngược lại còn khó chịu hơn.

Ái Vân cười khẽ :” Em đã thấy lạ khi anh tự nhiên gọi điện cho em , cãi nhau đúng không? Cho nên mới đi tìm em ?”

Hắn không nói chuyện.

“ Bất quá em không thèm để ý.” Tay cô lại xoa xoa tay hắn .” Con người đối diện với em không có gì hứng thú , từ trước tới nay đều nhìn về phía trước , có muốn em an ủi anh một chút không?”

Hắn vẫn như cũ không nói chuyện , cô tiếp tục cười :” Tại sao , lo lắng không cho cô ấy biết? Em sẽ không nói chuyện này ra ngoài.”

Tôi không lo ngại cô ấy.” Hắn đem cảm giác phiền toái đổ sang một bên.

“ Tốt lắm~” Cô tiếp tục vuốt ve hắn :” Em rất nhớ anh.”

Hắn không muốn nói chuyện , lại uống một ngụm . Hắn cười lạnh một tiếng .

Bất quá không sao cả , bọn họ vốn tìm đến nhau theo nhu cầu , hắn tìm cô để phát tiết dục vọng thôi.Sau khi ăn cơm , Nhiếp Tĩnh Viễn lái xe đưa Ái Vân quay về nhà cô , đi trên đường tâm tình của hắn không chuyển biến gì tốt đẹp , trong đầu hắn vẫn hiện khuôn mặt của Giang Liên Ân nhưng hắn cố ý không thèm nghĩ nữa.

Trong lời nói của Ái Vân nửa đùa nửa thật cũng không để ý , dù sao hắn cũng không muốn hao tâm tốn sức nghe cô nói chuyện , cô chỉ biết lấy lòng hắn qua lời nói.

Tới chỗ ở của cô , cô kéo hắn vào nhà , hai tay để ở cổ hắn , khiêu dẫn làm cho hắn nghĩ đến thẹn thùng mặt , Giang Liên Anh cho tới bây giờ không chủ động hôn hắn , tưởng tuợng đến chuyện này , sắc mặt hắn khó coi không nhìn được.

Khi Ái Vân hôn lên miệng của hắn , mùi vị son môi cùng nước hoa làm hắn khó chịu rốt cuộc không chịu được đẩy cô ra.

” Làm sao vậy?”. Cô sửng sốt.

” Không có gì.” Hắn ảo não , cúi người phủ lấy môi cô.

Cô nhiệt tình đáp lại hắn , cô chủ động đem đầu lưỡi vào miệng của hắn , hắn lại thả cô ra , đáng chết ! Hắn không thích hương vị của cô.

“Làm sao vậy?”. Cô thấy hắn không được tự nhiên , lấy một điếu thuốc ra châm.

” Xin lỗi , hôm nay tôi không có tâm trang.” Hắn nhanh nhẩu nói , lông mày cau lại.

” Cảm thấy có lỗi với cô ấy sao?” Cô mỉm cười .

Trong lòng hắn càng phiền , bất quá hắn không muốn nói nhiều lời :” Cô đến tiệm đá quý , thích cái gì thì tôi mua cái đó cho cô.” Hắn nói xong liền mở cửa đi ra ngoài.

Vừa đến bên ngoài , hắn tức giận đấm vào tường . Vì một phụ nữ mà hắn như thế , khiến mình có vấn đề thần kinh chẳng hiểu ra sao cả , nhưng cảm giác cũg không đúng… Hắn không cần Ái Vân , hắn cần Giang Liên Ân.

Nghĩ đến là tức , hắn muốn đập tung đồ vật , trở lại xe , hắn cảm giác cơ thể đang lên men cơn giận , lúc này di động vang lên , vừa nhìn thấy điện thoại , tình hình càng tệ hơn.

” Chuyện gì?”. Hắn tức giận nói với cha hắn một câu.

” Ta còn muốn hỏi con có chuyện gì?”. Nhiếp Khoan Hồng cũng lớn giọng hỏi thêm :” Sao con đem Liên Ân đến ngành khác?”

Hắn nhảy dựng lên :” Cô ấy nói cho cha biết ư? “

” Không phải nó ! Tại sao ta biết con không cần xen vào , ta không phải đã từng nói cho con cần để ý với nó sao?”

” Con …”

” Ta nói cho con biết , con lập tức đem nó về ngay!”

Mệnh lệnh của cha làm cho hắn tức giận , hắn suy nghĩ . Bỗng nhiên nghĩ hắn có thể làm cho Giang Liên Ân trở về bên cạnh hắn . Hơn nữa hắn có thể giữ kiêu ngạo của mình . Bởi vì lần này là do cha hắn yêu cầu , không phải hắn.

Tưởng tượng đến đây , tâm tình của hắn bỗng nhiên khoái trá.

“Được rồi , con sẽ suy nghĩ.”. Vì không cho cha vừa lòng đẹp ý , hắn cố ý dây dưa.

“Con suy nghĩ cái gì?” Nhiếp Khoan Hồng nổi giận nói :” Nó là thư ký tốt , hơn nữa tính tình cũng ngoan. Tiểu tử thối ngươi lại đem nó sang ngành khác , khó trách nó mất hứng.”

Hắn nghi hoặc hỏi :” Cô ấy mất hứng?”. Rõ ràng điều đến ngành khác là chủ ý của cô.

” Nó mất hứng cũng phải báo cáo cho con à?”. Nhiếp Khoan Hồng hừ lạnh một tiếng. ” Nếu không mất hứng thì việc gì phải từ chức.”

” Cái gì?”. Hắn quát to một tiếng :” Cô ấy từ chức? Ai nói , tại sao con không biết?”

” Con không biết?” Đứa con kích động làm cho Nhiếp Khoan Hồng dựng đứng lông mi.

” Cô ấy từ chức khi nào?” Nhiếp Tĩnh Viễn truy vấn.

” Công tủ là con quản lý , sao con lại hỏi ta?”. Nhiếp Khoan Hồng hừ lạnh một tiếng.

” Cha không nói cho con biết , con gọi điện thoại hỏi Chu quản lý .” Nhiếp Tĩnh Viễn quyết định chấm dứt trò chuyện.

” Ta hỏi qua Chu quản lý rồi , nó từ chức ba ngày trước.”

Hắn kinh hoàng :” Con sẽ gọi cho cô ấy , hỏi cô ấy sao làm thế?”

” Ta gọi rồi.” Nhiếp Khoan Hồng lạnh lùng nói một câu :” Nhà nó không ai nghe máy , di động tắt máy.”

” Con đi tìm cô ấy!.” Nhiếp Tĩnh Viễn giọng bắt đầu xiết lại , người phụ nữ này muốn từ chức . Cô ……

” Con có biết chỗ ở của nó không?” Nhiếp Khoan Hồng hỏi hắn.

” Con biết!.” Nhiếp Tĩnh Viễn nói xong liền tắt điện thoại , đi như bay trên xa lộ.

Đáng chết! Hắn tức giận , chưa nói với hắn một tiếng đã muốn từ chức?

” Còn muốn chạy? Không dễ dàng vậy đâu.”

Hắn lắc đầu , cô muốn rời xa hắn!

Đã lâu không có thời gian ngồi trên bụi cỏ nhìn bầu trời , Giang Liên Ân dựa vào thân cây , ngóng nhìn trên bầu trời.

Quê cô ở giữa sườn núi. Tuy rằng khó đi lại nhưng so với thành thị tốt hơn nhiều. Ở Đài Bắc cô không được xem những cảnh vật thế này . Cảnh vậy vật nơi đây giống như bàn bè của cô , mỗi ngày đều làm bạn cô.

Về nhà được mấy ngày , cô cảm giác bố mẹ có chút lo lắng cho cô . Tuy rằng cô cam đoan không có việc gì nhưng bọn họ không tin tưởng cô cho lắm.

May mắn hôm trở về nhà , bố mẹ đến dưới chân núi uống rượu mừng của bà con xa thân thích , vãn một chút mới có thể trở về , làm cho cô tạm thời tránh đi bộ dạng lo lắng của họ.

Tuy rằng bây giờ đau lòng , nhưng cô tin tưởng quá khứ trôi theo thời gian , cô sẽ quên được hắn. Năm đó Tào Lệnh Văn mất , cô cũng thống khổ nhưng dần dần vết đau xoá mờ theo thời gian . Hiện giờ cô có thể thản nhiên đối mặt nhớ lại hắn , không hề đau lòng.

Nhìn trên bầu trời đầy sao , tâm tình của cô tĩnh mịch. Gió nhẹ thổi tới , cô thoải mái và nhắm mắt lại . Mới trước đây cô định họp định kỳ xong sẽ về quê cũ ngắm sao , ngủ. Mùa hè ở chỗ này sáng như trăng rằm , thật là một đại hưởng thụ.

Bỗng nhiên , trong đầu cô hiện lên cảnh cô cùng Nhiếp Tĩnh Viễn trần trụi nằm ở boong tàu ngắm sao , cô vội vàng lắc đầu muốn quên , tự nhắc bản thân không cần hắn.

Lúc này cô nhìn thấy có người đi đến nơi này , cô nghi hoặc đứng lên , cha mẹ đi uống rượu mừng , ai lại đến muộn như vậy?

Cô đi đến đường nhựa quan sát , cô nhìn thấy chiếc xe quen thuộc . Trong lúc nhất thời giống như cả người đông cứng không thể động đậy được.

Mãi đến khi xe đỗ trước mặt cô , tay lái xe quen thuộc phẫn nộ giương mi mắt , cô mới bắt đầu có động tác.

Theo trực giác , cô bắt đầu chạy .Sau đó nghĩ lại , cô cũng không biết tại sao mình chạy. Sau lại đoán rằng tâm lý hoảng loạn. Dù sao cô không dự đoán được hắn xuất hiện trước mặt cô.

Vừa thấy Giang Liên Ân bỏ chạy , cơn tức nghẹn cả đêm Nhiếp Tĩnh Viễn lập tức mở cửa xe đuổi theo.

” Cô đứng lại chô tôi!” Hắn rít gào một tiếng.

Nghe thấy âm thanh phẫn nộ của hắn , hai đùi chạy nhanh hơn . Hắn không có khả năng bắt được cô , nhất định là áo giác. Nhưng tại sao phía sao tiếng bước chân càng ngày càng gần?

” Cô còn chạy!.” Nhiếp Tĩnh Viễn tức giận đem Giang Liên Ân gục trên mặt đất.

Theo bản năng cô thét chói tai một tiếng , cả người ngã trên cỏ . Nhưng lại không có cảm giác đau , bởi vì hắn đem cả người cô ôm vào trong lòng ngực , lăn trên cỏ hai vòng , xoay người đem nàng đặt ở dưới thân.

” Cô đúng là người đàn bà đáng giận!” Hắn nhìn cô hét lớn một tiếng.

Hai người trừng mắt nhìn nhau , hô hấp dồn dập , trong ngực cũng phập phồng. Cô biết muốn nói gì nhưng lại không nói được lên lời , chỉ có thể nhìn hắn bằng khuôn mặt phẫn nộ , trong lòng có tia xúc động muốn khóc.

Hắn tìm đến cô , thật sự tìm đến cô ….

” Em đúng là thật đáng giận !”. Nhiếp Tĩnh Viễn nổi giận gầm một tiếng rồi sau đó cúi đầu , thô bạo hôn miệng nàng.