Bản Tình Ca Buồn

Chương 21 : Nỗi đau

Chương 21: Nỗi đau

 

 


Ra đi.

 

 Thật sự đã đến lúc tôi phải ra đi rồi!

 

 Tất cả những đau thương mà nơi này gây ra cho tôi, cả đời này sẽ không thể nào trị lành. Tôi và Hạ Thất Lăng xét cho cùng vẫn là người của hai thế giới, duyên đã tận, ắt sẽ phải tan rã. Cái giấc mộng tàn của mùa hạ này, cứ để nó tự mình tan vỡ đi!

 

 Những ngày không có Bối Nhi, cuộc sống chẳng khác gì một đống bùn nhão, ngày càng trở nên đặc quánh, ngày càng trở nên lụi bại. Tôi nhất định phải tìm lại Bối Nhi, nhất định! Nó vẫn còn nhỏ như vậy, không có ai chăm sóc, liệu có bị đói không? Có bị ai bắt nạt không? Tôi càng nghĩ càng hoang mang.

 

 “Yên tâm đi, Bối Nhi nhất định sẽ trở lại!”, Y Tùng Lạc ngồi đối diện đặt tay lên vai tôi, rồi nắm chặt lấy bàn tay tôi như để truyền cho tôi niềm tin mãnh liệt của anh và cố giữ lấy những giọt nước mắt đau thương của tôi.

 

 Cố giữ lại cuộc đời nổi trôi của tôi.

 

 Mọi vật trước mắt tôi như mờ đi, nhưng tôi vẫn nhoẻn miệng cười với anh.

 

 “Ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, đến Pháp được không em? Ở đây có quá nhiều hồi ức đau thương, cứ ở lại anh e em sẽ…”, càng nói giọng của anh càng nhỏ đi. Mặc dù anh cúi đầu không nhìn tôi, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được những ánh hào quang chân thành tỏa ra trong đôi mắt màu hổ phách của anh.

 

 “Vâng, ngày mai em sẽ ra đi với anh!”, tôi đưa tay ra, nắm chặt lấy tay anh, rồi lại mỉm cười. Bởi vì, ngoài việc nở nụ cười, tôi không biết có thể dùng cách gì khác để biểu thị sự cảm động từ tận đáy lòng đối với anh.

 

 Những gì mà Lạc Lạc làm giúp tôi quả thật đã quá nhiều! Anh giúp tôi làm visa, lại dựa vào thế lực của gia tộc mình để giúp tôi tìm kiếm Bối Nhi ở khắp nơi. Nếu như thật sự có kiếp sau, tôi nhất định sẽ dùng cả kiếp sau, cả kiếp sau sau nữa của mình… để báo đáp anh.

 

 Còn Bối Nhi của tôi, chắc chắn không thể quay về được nữa.

 

 Trừ phi tôi ra đi, ra đi mãi mãi… chỉ có như vậy, con bé mới có thể xuất hiện trên thế giới này một lần nữa.

 

 Bên ngoài cửa sổ, mưa phùn bay lất phất, cả thế giới như chìm trong sự ẩm ướt, giống như một miếng mút đã hút đầy nước, ở đâu cũng có thể vắt ra nước được. Tôi và Y Tùng Lạc ngồi trong quán cà phê, thưởng thức những ngụm cà phê cuối cùng của thành phố ẩm ướt này…

 

 Sau đó, tôi sẽ phải nói lời từ biệt với cái thành phố, nơi có sự xuất hiện của Hạ Thất Lăng này.

 

 Bên ngoài, một chiếc xe đột nhiên dừng lại, cánh tay ngoáy cà phê của tôi như cứng đờ lại. Bởi vì lúc ấy, Hạ Thất Lăng đang đứng ở bên đường đối diện! Anh ấy mặc một chiếc áo gió màu đen, mặc dù có mũ đội trên đầu nhưng mưa vẫn không ngừng nhỏ giọt trên những lọn tóc màu bạc của anh. Mưa không ngừng rơi, anh cúi đầu, lặng lẽ đứng bên cạnh cột đèn đỏ.

 

 Khuôn mặt trắng xanh như tàu lá, lạnh lùng không chút biểu cảm. Anh ấy trông như một sứ giả đen tối đến từ địa ngục. Những chiếc xe lao vun vút trên đường dường như không hề thu hút được sự chú ý của anh. Ngay cả đôi lông mày cũng không hề động đậy.

 

 Mưa như thế này, rốt cuộc anh ta đứng ở đó làm gì? Chẳng lẽ là đang diễn trò để quyến rũ con gái? Chẳng biết chăm sóc bản thân gì cả, tí nữa thế nào cũng bị ướt hết cho xem! Tôi đã chuẩn bị ra đi rồi, sao còn lo lắng đến chuyện của anh ta làm gì? Mình quan tâm đến sự sống chết của anh ta làm gì cho mệt chứ?

 

 “Em đang nhìn gì vậy?”, Y Tùng Lạc nhìn tôi hồi lâu, đưa mắt nhìn theo ánh mắt của tôi.

 

 “Đâu, đâu có. Em chỉ hơi bần thần một chút thôi!”, tôi cúi đầu, ấp úng nói.

 

 Y Tùng Lạc nhìn ra bên ngoài cửa kính, mọi thứ đã rõ như lòng bàn tay. Không cần nói nhiều, anh đứng dậy kéo tay tôi, ra lệnh: “Đi thôi!”

 

 “Lạc Lạc…”, tôi lảo đảo đứng dậy. suýt nữa thì ngã.

 

 “Anh không muốn ngồi bên cạnh anh mà em ngẩn người ra nhìn người con trai khác…”, mặc dù anh nói rất nhỏ, như tự nhủ với chính mình nhưng tôi vẫn nghe được.

 

 Lại một lần nữa, tôi đã vô tình làm anh tổn thương, An Thanh Đằng, mày không nên làm vậy! Dù sao đường đi cũng đã chọn rồi, hãy cứ cắn răng mà đi, bất chấp mọi tiếng ồn xung quanh, bất chấp sự cô độc của mùa hè.

 

 Ra khỏi quán cà phê, chúng tôi bật ô đi về phía ngược lại với chỗ mà Hạ Thất Lăng đang đứng. Tôi không hề quay đầu, để mặc cho cánh tay của Lạc Lạc đặt trên vai tôi rồi kéo tôi đi!

 

 “An Thanh Đằng!”, đột nhiên sau lưng tôi vang lên giọng nói của Hạ Thất Lăng. Khuôn mặt tôi tĩnh lặng, không chút biểu cảm nhưng bước chân đã dừng lại.

 

 “An Thanh Đằng…” nhìn thấy tôi đứng nguyên tại chỗ, ngây người không phản ứng gì, anh lại lần nữa gọi tên tôi.

 

 Tôi quay đầu lại, nhìn thấy nụ cười xấu xa quen thuộc.

 

 “Cô đã có nơi có chốn rồi, không nên lúc nào cũng chạy đi tìm đứa con hoang kia, có biết không?”, nước mưa như những viên ngọc trắng tinh, liên tục nhỏ xuống những lọn tóc bạc kia. Hai con ngươi màu đen chìm sâu trong bóng đêm càng khiến cho khuôn mặt anh trở nên ma quỷ!

 

 Sắc mặt của Y Tùng Lạc bỗng chốc sa sầm xuống, toát ra những tia sáng như muốn giết người đến nơi. Thế nhưng tôi đã nắm chặt lấy tay anh, muốn dùng hơi ấm từ lòng bàn tay truyền đến trái tim anh, thầm nói với anh rằng: Em không muốn anh có bất kì tranh cãi gì với người đang đứng trước mặt kia!

 

 Dần dần, hình như anh đã nhận được tín hiệu từ tâm hồn tôi truyền đến, thế nên anh đã lấy lại bình tĩnh.

 

 Nhìn chăm chăm vào người con trai đứng trước mặt hồi lâu, tôi liền quay người, nắm tay Y Tùng Lạc bỏ đi.

 

 “An Thanh Đằng…”, lẽ nào anh ta phải chịu đả kích quá lớn nên đã coi việc gọi tên tôi như một trò giải trí? Mỗi lần tôi chuẩn bị bỏ đi là anh ta lại cất tiếng gọi tôi.

 

 “Có chuyện gì thì anh nói đi, qua hôm nay… anh có muốn nói cũng không còn cơ hội đâu”, tôi ngoảnh đầu lại, thản nhiên nói.

 

 “Hãy ở lại!”, anh nhìn chăm chú vào tôi, “Anh sợ tối, anh sợ cô đơn… Hãy ở lại ngoan ngoãn chơi với anh… một lòng một dạ chơi với anh!”

 

 “Anh tưởng anh là ai? Cứ mở miệng ra là bảo người ta phải ngoan ngoãn ở lại bên cạnh anh? Đúng là quá tự cao tự đại mà!”, Y Tùng Lạc giận dữ mắng Hạ Thất Lăng rồi lập tức kéo tay tôi rời đi.

 

 “An Thanh Đằng!”, anh ta vẫn gọi tên tôi như vậy, nhưng tôi không muốn để ý đến anh ta nữa. Chúng ta cứ như thế này đi, lặng lẽ sống trong thế giới của riêng mình, kể từ nay ai có cuộc sống của người nấy, không còn có bất kì quan hệ gì.

 

 “An Thanh Đằng… em nghe đây, anh sẽ khiến cho em phải hối hận cả đời!”, đột nhiên, trái tim như đã nguội lạnh bỗng nhiên lại co thắt dữ dội, dường như nó đang co giật, đau lắm, rất đau… đau đến mức không thể quay đầu lại, “Em đã nghe rõ chưa… cả đời này!”

 

 Nụ cười ẩn dưới chiếc mũ màu đen như một bóng đêm u tịch. Thế nhưng, khi trong đầu tôi còn chưa hết nghi hoặc thì khuôn mặt trắng nõn của anh thoáng hiện lên vẻ bi thương chưa từng thấy xưa nay, mang theo cả một chút tuyệt vọng. Những giọt nước mắt tuôn rơi, che phủ nụ cười trên khuôn mặt.

 

 Anh ta làm gì vậy nhỉ? Tại sao lại lùi lại phía sau với ánh mắt tuyệt vọng như thế? Phía sau là đường cái mà…

 

 

 “Không!”, trong cơn mưa lất phất, tiếng kêu xé toạc bầu trời của một thiếu nữ, xuyên thủng màng nhĩ của con người. Khi sứ giả đen tối cất cánh bay lên từ địa ngục, cô đã vùng ra khỏi vòng tay của chàng trai và chạy về phía đường cái, hoàn toàn không để ý đến chàng trai nọ đã ngã nhoài ra đất, máu tươi từ cánh tay anh bắt đầu tuôn ra… chiếc ô trong tay lăn hai vòng trên mặt đất để cuối cùng nằm yên bên cạnh thùng rác thải. Hình hoa văn thêu trên chiếc ô dính toàn bùn đất…

 

 Thất Thất của tôi, anh ấy bay lên rồi! Anh ấy đã bay lên trước mặt tôi… sao mà đỏ thế? Sao màu sặc sỡ thế? Chẳng khác gì một chú bướm sặc sỡ, đẹp đến mê hồn. Trong một đêm mưa như thế này, anh ấy đã mỉm cười trong tuyệt vọng.

 

 “Thất Thất! Sao anh lại thế này? Sao lại có thể làm như vậy?”, tôi lôi người vừa bị ô tô đâm bay ra xa kia ra khỏi vũng máu, đau đớn thét gào.

 

 “Khụ… khụ…”, máu vẫn không ngừng tuôn ra từ miệng anh, thế nhưng anh vẫn mỉm cười nhìn tôi, nụ cười xanh xao, “có phải … chỉ khi anh chết đi, em mới chịu dang tay ra ôm lấy anh không?”

 

 “Đừng… nói nữa, xin anh đừng nói nữa…”, tôi vừa khóc vừa lấy ra một chiếc khăn tay lau máu trên mặt anh, thế nhưng máu vẫn ồ ạt tuôn ra, tôi càng lau máu ra càng nhiều…

 

 “Đằng Nhi, đừng đi, hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, một lòng một dạ chơi với anh… rồi chúng ta… sẽ cùng đi tìm Bối Nhi!”, anh từ từ tóm chặt lấy cổ áo của tôi, như cầu xin, như van nài. Trong đôi mắt kiêu ngạo kia, giờ chỉ còn lại những gợn sóng lăn tăn, yếu ớt…

 

 “Anh đừng nói nữa! Chúng ta là người của hai thế giới khác nhau, anh đứng ở trên cao, em quỳ gối dưới thấp… từ nhỏ đến lớn, anh đều có hào quang bao quanh. Cái anh cần là những đóa hoa tươi, còn em, chỉ là một cây dây leo không thể ra hoa! Chỉ mọc toàn lá xanh! Rất nhiều lần em muốn tặng cho anh một cái chồi non vừa mới cắt lúc ban mai còn đọng lại sương mù trên cây lá, nhưng cái mà anh cần là những bông hoa tươi… nhìn thấy chúng, anh sẽ mỉm cười, đôi mắt cong lên như hình trăng khuyết, trông rất đẹp, còn đẹp hơn cả hoa nữa... còn em, cái mà em có chỉ là những chiếc lá xanh bình thường, không thể mang đến cho thế giới của anh sự rực rỡ, và hương thơm phảng phất. Vì vậy em luôn đứng phía sau anh, âm thầm tự nhắc nhở mình: An Thanh Đằng, hãy cất những chiếc lá khô trong tay mày đi! Mày không được tùy tiện…”

 

 “Đằng Nhi…”, anh đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt tôi, sau đó, gắng gượng nở nụ cười với tôi: “Anh yêu em… vẫn luôn yêu em. Chỉ có điều em không biết mà thôi…”

 

 “Không, anh nói dối! Anh là đồ xấu xa, đến lúc này mà còn nói dối em!”, tôi khóc không thành tiếng, ra sức lắc đầu phủ nhận. Sớm không nói, sao lại nói đúng lúc này! Cái tên chết tiệt này, chẳng qua là muốn làm cho mình phải ân hận cả đời đây mà!

 

 “Anh yêu em… thề có Chúa!”

 

 “Hơ!”, đôi mắt tôi mở to như muốn hiểu rõ những điều anh nói. Nhưng cái mà tôi nhìn thấy chỉ là nụ cười ngày càng xanh xao của anh và đôi hàng mi đang từ từ cụp xuống.

 

 “Nhưng mà, người em thích là Y Tùng Lạc… Mười năm không gặp, cuối cùng em vẫn lại lạc trong nụ cười chói lóa của cậu ta… cho dù anh có cố gắng thế nào, cũng không thể chạm vào cái bóng của em…”, những ngón tay thon dài của anh chỉ thiếu chút nữa là có thể chạm vào mặt tôi, nhưng cuối cùng vẫn không đủ sức với tới…

 

 “Thất Thất! Anh đừng chết! Anh không thể chết…”, tôi vừa gào khóc, van xin mọi người hãy gọi xe cấp cứu, vừa lo lắng ôm chặt lấy anh, tôi sợ rằng nếu thả lỏng tay ra, cơ thể anh sẽ tan biến ngay lập tức trong vòng tay tôi.

 

 “Thất Thất, anh có biết không? Bao nhiêu năm như vậy, nếu như em không làm tín đồ của Lạc Lạc, em sẽ lạc mất phương hướng trong những câu chuyện cổ tích do anh viết ra… em sẽ cho rằng bản thân em đang yêu anh… Mà tất cả những điều đó, thật sự rất đáng sợ!”

 

 Trong nghĩa trang của nhà họ Hạ, một bầu không khí bi thương và trang nghiêm bao phủ.

 

 Lễ mai táng được tiến hành chậm rãi trong sự đau thương của mọi người. Hơn một trăm vòng hoa được đặt ở hai bên bia mộ. Hoa hồng trắng, hoa lan, bách hợp… hiện ra càng thê lương trong dòng người đen kịt.

 

 Mẹ của Hạ Thất Lăng đứng đầu tiên trong dòng người mặc đồ đen, vẫn rất đoan trang và cao quý, nhưng bóng dáng của bà đã gầy hơn trước rất nhiều. Trong thời gian tang lễ diễn ra, nhiều lần bà suýt ngất xỉu vì quá đau lòng.

 

 Tôi đeo kính đen, mặc một bộ quần áo đen, lặng lẽ đứng dưới một gốc cây cổ thụ cách đó không xa, âm thầm quan sát mọi thứ trước mắt, không hề cất tiếng, cũng không hề rơi nước mắt.

 

 Cho đến khi đám đông ra về hết, tôi mới cầm bó hoa cúc trắng từ từ cúi xuống trước nấm mộ, cắm chúng lên đó.

 

 Hãy đặt chân lên con đường dẫn tới thiên đường, đừng nhớ nhung đến chúng tôi nữa!

 

 Tất cả ân oán, tất cả bất hạnh, đều chấm dứt với sự nhắm mắt xuôi tay của bà. Lịch sử chứa đầy máu và nước mắt của nhà họ An chúng tôi, cũng chấm dứt tại đây.

 

 Xin hãy yên nghỉ thanh thản…

 


 

 

 

 


 Hồi kết

 

 


Mùa hạ, tại bệnh viện.

 

 Giờ đây mẹ của Hạ Thất Lăng chẳng còn tâm trí nào mà lo cho việc kinh doanh của gia tộc nữa. Ngày nào bà cũng ở trong bệnh viện, bởi vì, cậu con trai bảo bối vừa được cấp cứu hơn một ngày một đêm, khó khăn lắm mới tỉnh lại được. Mạng sống của cậu con trai suýt nữa thì mất đi nhưng may thay giữ lại được, đương nhiên bà ấy càng phải dốc sức yêu thương anh ấy hơn.

 

 Vài ngày trước, sự ra đi của lão phu nhân đã khiến cho bà đau đớn khôn xiết, nay lại phải chăm sóc, lo lắng cho cậu con trai vừa mới từ quỷ môn quan trở về khiến cho bà già đi nhiều tuổi, mái tóc trên đầu đã xuất hiện những sợi bạc.

 

 Lão phu nhân mặc bộ quần áo màu trắng, nằm trong biển hoa tử la lan và thanh thản ra đi. Bởi vì cụ ông từng nói, như vậy Diệc Hân sẽ giống như một nàng tiên giữa những khóm hoa, trong trắng không tì vết, không nhiễm bụi trần, là vẻ đẹp vĩnh hằng trong lòng cụ.

 

 Còn chú Minh, đã đến bên nghĩa trang làm người trông coi nghĩa trang. Ông ấy là một đứa trẻ cô đơn do lão phu nhân nhận về nuôi, kể từ khi bước chân vào nhà họ Hạ, ông ấy luôn bảo vệ lão phu nhân. Vì vậy khi lão phu nhân chết đi, ông ở bên cạnh, làm bạn với linh hồn của người đã khuất, không hề có ý định bỏ đi.

 

 Tôi nghĩ, lão phu nhân chính là tín ngưỡng cả đời của ông, một tín ngưỡng cao quý và vĩ đại.

 

 

 Bên ngoài cửa kính, tôi âm thầm quan sát Hạ Thất Lăng đang nằm trong phòng cách li. Nhìn thấy lồng ngực anh đã phập phồng đều đặn, tôi đã yên tâm hơn… hai hàng nước mắt lăn trên má. Tôi hà hơi lên cửa kính, rồi lấy tay ra viết nỗi vương vấn cuối cùng của tôi với anh:

 

 Xin anh nhất định phải tin tưởng.

 

 Rằng thiên sứ đã từng đến đây.

 

 Cô ấy đã dùng nước mắt tưới đẫm hạnh phúc cuối cùng của mình…

 

 Tôi lại mỉm cười lần nữa với người đang nằm im lìm trên giường bệnh… sau đó lặng lẽ ra đi.

 

 Tạm biệt nhé, Thất Thất thân yêu của em. Nếu như anh tỉnh lại, đột nhiên phát hiện ra em đã đi mất rồi thì xin anh đừng nhớ đến em… Hãy tìm một người nào đó để yêu thương, cô ấy sẽ tiếp tục thực hiện sứ mệnh mà thượng đế đã giao phó cho em, chăm sóc anh cả cuộc đời này…

 

 Gió nhẹ thổi qua mái tóc tôi, ánh mặt trời nhảy nhót trên hành lang yên tĩnh. Con đường dưới chân tôi, tĩnh lặng và dài lê thê…

 

 Thất Thất, khi anh đã trở thành một ông lão tóc bạc phơ, liệu anh có nhớ đến mùi hương của cơn gió lướt nhẹ qua cô thiếu nữ đi trên hành lang năm đó? Ai dà…

 

 Còn em, nhớ nhung… đã trở thành căn bệnh, đeo bám em cho đến cuối đời, mãi mãi không bao giờ trị khỏi.

 

 “An Thanh Đằng!”, khi nước mắt đã làm mờ mọi thứ xung quanh, sau lưng tôi bỗng nhiên có giọng nói vang lên.

 

 Ngoảnh đầu lại, người mà tôi nhìn thấy lại chính là Hạ Thất Lăng! Anh đeo khẩu trang, mặc quần áo bệnh nhân màu trắng, lặng lẽ ngồi trên xe lăn, khuôn mặt trắng bệch nhưng đôi mắt vẫn đẹp hút hồn.

 

 “Anh nên ở trong phòng bệnh, bên ngoài gió to lắm!”, tôi cúi đầu, nhẹ nhàng nói.

 

 Anh không lên tiếng phản bác, cũng không thể hiện thái độ không vui, mà chỉ đưa tay đẩy chiếc xe lăn đến bên cạnh tôi, rồi… léo lấy tay tôi.

 

 Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt bướng bỉnh nhưng cương quyết của anh.

 

 “Em… em phải đi, anh hãy bỏ tay ra…”, tôi cố gắng gỡ tay anh ra, nhưng anh lại càng nắm chặt hơn, đôi mắt nhìn chăm chăm vào tôi, cứ như thể cho dù có cố gắng hơn cũng không thể thay đổi được ý chí của anh.

 

 “Bỏ tay ra! Cái mà anh cần nhất bây giờ là quay về tĩnh dưỡng! Đừng có tùy tiện như vậy nữa có được không? Anh không còn là trẻ con nữa…”, cố gắng thế nào cũng không bỏ được tay anh ra, tôi thực sự bực tức, liền gào lên.

 

 Khuôn mặt anh đã bị khẩu trang che quá nửa, thế nhưng tôi vẫn nhìn thấy đôi mắt anh đang dần đỏ hoe.

 

 An Thanh Đằng, từ bao giờ mày đã trở nên nhẫn tâm như vậy? Anh ấy hiện giờ chỉ là một người bệnh, một bệnh nhân đang thoi thóp thở, một bệnh nhân không thể biểu đạt tình cảm của mình! Nhưng, tôi nhất định phải làm như vậy, nhất định! Xin lỗi anh, Thất Thất thân yêu!

 

 “Hãy thả tay ra đi mà!”

 

 “An Thanh Đằng, không được đi! Không được đi!”, giọng nói yếu ớt phát ra từ trong khẩu trang, giống như tiếng lá cây khô quét ngang mặt đất, yếu ớt nhưng kiên định.

 

 Tôi ngoảnh mặt đi, nhắm chặt hai mắt rồi gạt mạnh tay anh ra, không chút do dự.

 

 Không ngờ tôi gạt tay quá mạnh khiến cho anh bị ngã lăn ra đất, chiếc khẩu trang cũng tuột ra.

 

 Lúc ấy, tôi rất muốn quỳ xuống đỡ anh dậy, thật sự rất muốn! Nhưng cuối cùng tôi vẫn lạnh nhạt quan sát tất cả mọi thứ, và rồi quay người bỏ đi.

 

 “An Thanh Đằng, nếu như em đi rồi… thì đừng bao giờ quay trở lại!”, một tay anh chống xuống đất, một tay ôm lấy ngực, hơi thở gấp gáp, giọng nói cương quyết.

 

 “Yên tâm, nơi nào có hơi thở của Hạ Thất Lăng, một giây tôi cũng không ở! Vì vậy, sau này chúng ta sẽ không có cơ hội gặp lại đâu…”, tôi cố nén những giọt nước mắt, không cho chúng trào ra rồi sải bước và biến mất ở cuối hành lang.

 

 Khi anh ấy cô độc nhất, tôi đã quyết tâm ra đi. Ở bên cạnh làm bạn với anh chỉ có những chiếc khẩu trang đã dính bẩn, một chiếc xe lăn đổ trên mặt đất… còn cả những giọt nước mắt đau thương…

 

 

 Xin lỗi anh, Thất Thất thân yêu của em…

 

 Em đã từng nói, sẽ có một ngày em ra đi, sẽ có một ngày… em sẽ đến một nơi mà anh không bao giờ tìm thấy.

 

 Anh đã làm em tổn thương quá sâu sắc, đợi đến khi anh tỉnh ngộ, bắt đầu hối hận… thì chúng ta đã không còn có thể quay lại quá khứ được nữa. Những vết thương như dao đâm trong lòng em, đã trở thành vật chắn ngang giữa hai thế giới của chúng ta, trở thành một hố sâu ngăn cách mà không ai có thể nhảy qua được…

 

 Ra khỏi cổng bệnh viện, tôi nhìn thấy chiếc xe của Y Tùng Lạc đã đỗ ở bên đường đợi tôi.

 

 Tôi mỉm cười với anh và người quản gia của gia đình anh rồi lên xe, không nói thêm một lời trên suốt quãng đường.

 

 Chúng tôi đang đi đến sân bay. Những cảnh vật ngoài cửa kính nhanh chóng lùi lại phía sau. Tôi biết, tất cả những kí ức về thành phố này, bắt đầu cách tôi ngày càng xa.

 

 “Mọi thứ ở đây, đều đã trở thành quá khứ!”, Y Tùng Lạc nắm chặt lấy tay tôi, chậm rãi nói, “Đến Pháp rồi, anh sẽ cho em một cuộc sống mới…!”

 

 Tôi nhìn vào khuôn mặt khôi ngô của anh, trái tim như đang đau nhói. Ánh hào quang phát ra trên người anh ấm áp đến vậy… nhưng tôi sợ rằng mình không thể nắm bắt nó được…

 

 Thời gian đã gần kề, chúng tôi nhanh chóng vào sân bay. Chúng tôi vừa lấy được thủ tục lên máy bay xong thì bàn đăng kí ấy cũng dừng làm thủ tục. Nếu đến muộn thêm chút nữa là không kịp mất rồi.

 

 “Lạc Lạc, cuốn album ảnh của Bối Nhi rơi trên xe rồi!”, đến cửa lên máy bay, tôi đột nhiên kêu lên, “Làm thế nào bây giờ, đó là món đồ duy nhất… mà Bối Nhi để lại cho em, vậy mà em lại làm rơi nó…”, vừa nói nước mắt tôi vừa tuôn rơi…

 

 “Em đã tìm kĩ chưa?”, Y Tùng Lạc tóm chặt lấy cánh tay tôi, vẻ mặt vô cùng căng thẳng, “Thế bây giờ anh lên máy bay trước, em đi tìm đi!”

 

 “Vâng!”, tôi khóc nức nở gật đầu:

 

 “Em mau quay lại, mười lăm phút nữa là máy bay cất cánh rồi! Nếu như không tìm thấy thì thôi, nhưng em nhất định phải quay lại!”

 

 “Được!”

 

 “Nhớ kĩ là em nhất định phải quay lại đấy! Anh sợ cô đơn!”

 

 “Ừ, nhất định!”, Y Tùng Lạc nhìn thấy tôi kiên quyết gật đầu liền yên tâm chạy vào trong.

 

 Xin lỗi Lạc Lạc, đến giây phút cuối cùng em vẫn không ngừng làm phiền anh. Nếu như có kiếp sau, em nhất định sẽ dùng kiếp sau, kiếp sau sau nữa… để báo đáp anh!

 

 Mười lăm phút sau, chiếc máy bay đi Pháp đã cất cánh. Tiếng máy bay ù ù đã bao trùm cả thế giới của tôi.

 

 Tôi vẫn cứ tưởng rằng mình yêu Lạc Lạc, cho đến khi Thất Thất bị xe đụng phải tôi mới hiểu ra rằng, bấy lâu nay, người mà tôi khắc ghi trong trái tim lại chính là người vừa hành hạ tôi, vừa cố sức bảo vệ tôi, vừa tàn nhẫn với tôi nhưng lại cực kì dịu dàng với tôi. Yêu quá sâu sắc nên tổn thương mới quá nghiêm trọng, chỉ có điều, xưa nay tôi đều không dám thừa nhận điều này. Còn đối với Lạc Lạc, đó là sự cảm động, sự xót thương, sự cứu vãn lại những hồi ức khủng khiếp xưa cũ của mình. Nhìn thấy ánh hào quang trong đôi mắt màu hổ phách của Lạc Lạc, tôi sẽ đau lòng đến mức chỉ mong móc cả trái tim cho anh ấy, thế nhưng tôi không làm được, bởi vì nó đã bị những móng vuốt của Hạ Thất Lăng làm cho tan nát…

 

 Gió thổi làm bay mái tóc tôi. Đứng ở lan can sắt bên ngoài sân bay, tôi lặng lẽ nhìn theo chuyến bay đưa Y Tùng Lạc đến một nơi xa xôi đang biến mất dần vào bầu trời xanh thẳm. Tất cả những gì muốn nói với anh bây giờ, chỉ có duy nhất một lời chúc phúc mà thôi.

 

 Lạc Lạc, chúc anh đến Pháp bình yên và tìm được một cuộc sống mới hạnh phúc…

 

 Em nợ anh quá nhiều, không có ai đáng phải gánh vác một gánh nặng của người khác cả cuộc đời. Vì vậy em đã chọn cách lặng lẽ ra đi.

 

 Sau này, hoa của em, hãy để một mình em mang trên người, vận mệnh của em, cứ để một mình em gánh vác!

 

 

 Bắt đầu từ ngày hôm nay, trách nhiệm của tôi không còn là âm thầm đi theo sau, làm bạn cùng với sự trưởng thành của Hạ Thất Lăng nữa. Tôi phải hoàn thành nhiệm vụ của một thiên thần hộ mệnh, bảo vệ thứ quý giá nhất trong sinh mệnh của mình.

 

 Cả đời kiên cường vì cô bé.

 

 “Chị Đằng!”, một cái bóng nhỏ bé xuất hiện trước mặt tôi.

 

 Tôi quỳ xuống bên cạnh cô bé, dang rộng vòng tay đón lấy cô bé vào lòng. Ngoài những cái ôm hôn, những giọt nước mắt, tôi không biết phải dùng hành động gì để thể hiện sự nhớ nhung sâu sắc của tôi đến cô bé.

 

 Kể từ nay, cô bé chỉ thuộc về một mình tôi, chỉ của riêng tôi mà thôi!

 

 

 Lão phu nhân đã từng nói, tôi thông minh hơn mẹ tôi, cũng không chịu an phận như mẹ tôi. Vì vậy, khi thím Lan nhắc nhở tôi nhất định phải tận lực bảo vệ thứ quý giá nhất của mình, khi đôi mắt tà ác kia lại xuất hiện sau lưng tôi, tôi đã âm thầm sắp đặt tất cả.

 

 Nguyên nhân kế hoạch báo thù của lão phu nhân bất thành là do bà ấy đã quên rằng, tôi không phải là một kẻ chỉ biết ngồi chờ chết!

 

 “Bối Nhi… sau này chúng ta sẽ phải ở một nơi không có sự hiện diện của anh Lăng, em có sợ không?”, tôi xoa xoa mái tóc vàng hoe của Bối Nhi, dịu dàng hỏi.

 

 Cô bé đưa bàn tay mũm mĩm ra, lau nước mắt cho tôi rồi mỉm cười đáp: “Không sợ, anh Lăng mãi mãi ở bên em, bởi vì…”, vừa nói Bối Nhi vừa kéo tay tôi đặt lên ngực mình, “Anh Lăng mãi mãi ở trong tim em. Bây giờ anh Lăng cần ngủ ngoan, em sẽ ngoan ngoãn chơi một mình, không nhõng nhẽo trước mặt anh ấy nữa…”

 

 Nước mắt tôi thi nhau tuôn rơi. Bối Nhi của tôi vẫn còn nhỏ như vậy mà đã thật hiểu chuyện, hiểu chuyện đến mức làm cho người khác phải xót xa!

 

 Bối Nhi, chị Đằng nhất định sẽ chăm sóc em… suốt cuộc đời!

 

 Dưới ánh chiều tà.

 

 Có một thiếu nữ dắt theo một cô bé, càng ngày càng đi xa và cuối cùng mất hút trong bóng chiều hoàng hôn lặng lẽ…

 

 Vĩnh biệt, Lạc Lạc thương yêu nhất của em…

 

 Vĩnh biệt Thất Thất, người luôn làm trái tim em đau đớn…

 

 Em sẽ dẫn Bối Nhi đến một nơi không có ai quen biết, tự do nhảy múa trong vũ điệu Tango, rồi sau đó, mỉm cười theo gió bay đi…
๑۩۞۩๑---HẾT--- ๑۩۞۩๑