Đánh Mất Tình Yêu

Chương 17

Nhiễm Khiết Nhất trầm xuống ngầm cho phép lâu, nhưng thủy chung không có như theo dự liệu như vậy, từ trên mặt nữ nhân này đọc lên sợ hãi.

Thì Nhan ngược lại là một bộ dạng bừng tỉnh hiểu ra, dừng một chút, khóe miệng khẽ nâng lên, lại giống như là đang cười: "Nếu quả thật là như vậy cũng không cần gấp, tôi cùng Trì Thành đã đính hôn rồi, tôi nghĩ, chuyện đứa nhỏ của cô còn chưa có nói cho anh ấy biết thôi."

Cô làm như thể chắc chắn, Nhiễm Khiết Nhất vừa nhìn, trong phút chốc sợ sệt, nói chuyện cũng có chút không lưu loát: "Cô muốn tôi tiếp tục giấu giếm, không đi quấy rầy các người kết hôn?"

"Dĩ nhiên không. Cô đại khái có thể nói cho anh ấy biết."

Thì Nhan đem bên tóc mai đẩy đến sau tai, đó là thói quen động tác lúc khẩn trương, nhưng cô che đậy được cực tốt, liền mỉm cười cũng hoàn mỹ.

Thì Nhan thậm chí ngay cả tốc độ lời nói cũng bình thường.

"Trì Thành chắc chắn sẽ không để con gái mình ở bên ngoài mà chẳng quan tâm, tôi thật ra thì sẽ không để bụng nhiều hơn một con gái. Đoạn thời gian trước không phải có cái kia. . . . . . Đoạt tử án thế kỷ sao? Chúng ta sẽ mời luật sư dựa theo kiện cáo kia tới quan hệ, Nhiễm tiểu thư, cô, bạn trai một đội, cuộc sống riêng không chừng có nhiều. . . . . ." Này dừng một chút, giậm đất cực kỳ ác ý, Thì Nhan chầm chậm tiếp tục, "Cô thật sự là không có thời gian chăm sóc con gái như lời nói, vợ chồng chúng tôi thay cô chăm sóc."

Nhiễm Khiết Nhất trong lòng thảm thiết đau thương, thật vất vả khắc chế đồng tử ánh lên bất định, nhưng ngay cả hơi sức cầm ly nước cũng bị mất đi, tay rõ ràng đang run rẩy.

Nhiễm Khiết Nhất thật vất vả ổn định mình, nhưng sắc mặt hết sức căng thẳng: "Thì tiểu thư, cô vô duyên vô cớ bố trí nhiều như vậy làm cái gì? Tôi chỉ nói là ‘ nếu như ’, cô lại phản ứng dữ như vậy."

Thì Nhan chẳng nói đúng sai, cười cười.

Này cười, giống như là cắt trong tâm Nhiễm Khiết Nhất một cái, làm sắc mặt cô tái đi.

"Nói giỡn mà thôi, Nhiễm Nhiễm là con nuôi của tôi, cùng Trì Thành không có quan hệ."

"Con nuôi?" Âm thanh hơi chút lên cao, Thì Nhan trong câu nghi vấn này rõ ràng hơi nhiều một chút mùi vị khiêu khích, "Nhiễm tiểu thư, thì ra là như vậy, cô có lòng yêu người như thế."

Nhiễm Khiết Nhất không nói tiếp lời, nữ nhân này quá lợi hại, mình đánh không lại gươm súng sẵn sàng của cô ta.

Ngay sau đó thế yếu, lại cũng là cô: "Nhiễm tiểu thư nếu như vậy có thể yêu tâm, vậy có thể hay không đáng thương tôi, cách nam nhân của tôi xa một chút."

"Cô. . . . . ."

"A, không đúng, " Thì Nhan cả kinh sợ hãi biểu tình ra hình ra dáng, cô khoát tay cắt đứt lời nói Nhiễm Khiết Nhất, miêu tả sinh động, "Là cách anh ấy càng xa càng tốt mới đúng."

Hai nữ nhân, rõ ràng đều có tâm sự riêng, tuy nhiên cũng lựa chọn đem tất cả đều núp ở dưới vẻ mặt bình tĩnh, Thì Nhan làm bộ nhìn đồng hồ đeo tay, đứng lên: "Khuya lắm rồi, tôi không quấy rầy nữa."

Vừa mới chuyển thân liền bị Nhiễm Khiết Nhất gọi lại: "Là ai nói cho cô biết tôi có con gái?"

Thanh âm của cô ta lộ ra giãy giụa, Thì Nhan ngừng chân, nhưng vẫn chưa để ý tới, một giây kế tiếp tăng nhanh bước rời đi.

Không phải cô không muốn trả lời, mà là bây giờ không có hơi sức lại đi ứng phó, Thì Nhan ra khỏi phòng, một đường tới cửa, liền không thể chờ đợi dựa vào vách tường.

******

Trong khoảng thời gian này số người vào khách sạn ở không cao, Thì Nhan hướng Trì Thành bịa chuyện đặt phòng, nhưng cô lại thật sự đi đặt một phòng đó.

Từ nơi này, chính mình trở lại phòng, Thì Nhan dùng thời gian thật dài.

Hành lang khách sạn cấp năm sao, rơi xuống đất không tiếng động, hai bên treo giả cổ danh họa, vắng vẻ yên tĩnh. Cô cảm thấy khó chịu, chẳng biết tại sao, lồng ngực đè nén.

Vừa nghĩ tới mặt của Nhiễm Khiết Nhất trắng bệch, trái tim càng thêm không hiểu, giật mình.

Nhìn trong thang máy, gương vây quanh sóng nước chẳng xao, Thì Nhan một lần nghĩ tới nên tát mình một bàn tay.

Vì người đàn ông tranh đến nước này, tuyệt không giống như cô, cô có nên hay không khi dễ mình?

Điện thoại di động của cô vang lên, là số của Tịch Thịnh, vừa tiếp thông, liền nghe tới Tịnh Thịnh cố ý đè thấp thanh âm oán trách: "Ngàn vạn đừng nói cho em biết chị tối nay lại không trở lại ngủ."

Thì Nhan đi ra cửa thang máy: "Buổi sáng, em không phải là nhìn thấy chị mang hành lý ra cửa sao?"

Tịch Thịnh dừng lại, sau đó cười hắc hắc, tiếng cười gần như gian trá: "Em đây, thật ra thì chỉ muốn làm hỏng chuyện tốt của hai người."

Ngây thơ!

Thì Nhan nghe hắn làm động tác chọc cười, một khắc kia, tâm cuối cùng có chút buông lỏng.

"Chị ở Bắc Kinh."

Tiếng nói vừa dứt, lập tức nghe được Tịch Thịnh quỷ rống quỷ kêu: "Chị là nữ siêu nhân sao, thời gian nháy con mắt bỏ chạy đi Bắc Kinh?"

Thì Nhan cầm điện thoại xa một chút, đợi bình tĩnh mới nói: "Chị cũng vậy, đặc biệt hối hận tới chỗ này."

Tịch Thịnh luôn có thể nghe ra sự khác thường của cô, che giấu nữa đều vô dụng, "Ai khi dễ chị vậy?"

Hắn cảnh giác ngược lại chọc vui Thì Nhan: "Em suy nghĩ một chút, ai có thể khi dễ được chị đây?"

"Vậy cũng được. Nếu quả thật có, em lập tức dẫn cầu bổng bắc thượng tìm người đó tính sổ."

"Chớ cùng chị đây ở nơi này rối rắm, em sẽ phải lập tức tựu trường, trông nom chuyện nhàm chán của chị, còn không bằng quan tâm việc học của mình, chị đây tạo điều kiện cho em học thiết kế xe hơi cũng không phải là dư tiền vô ích."

Nữ nhân này quản giáo nâng người đến kết quả như vậy không dứt, chỉ là. . . . . . Lúc này mới giống như cô, hắn tình nguyện nghe cô dạy dỗ hắn, cũng đừng giống như mới vừa rồi như vậy, cô đơn giọng nói.

Tịch Thịnh ngoài ngàn dặm, đem tầm mắt từ bản vẽ trên bàn dời đi, ngó ra ngoài cửa sổ, ánh mắt nhu hòa.

Đêm dài chưa hết.

Thì Nhan không nghe thấy câu trả lời của hắn, trong giọng nói nhiều chút khiển trách ý vị: "Có nghe hay không?"

Cô giờ phút này đã có thể nhìn thấy phòng của mình, bóng dáng một người cao lớn của đang dựa vách tường, chờ ở nơi đó, Thì Nhan định thần nhìn lại, là Trì Thành.

"Không nói, chị đây cúp."

Thì Nhan lập tức cúp điện thoại. Trì Thành cũng đã nhìn thấy cô, đứng thẳng đợi cô đi tới.

Anh quả thật thích hợp với màu trắng, nam tử trần thế bất nhiễm, ánh mắt sạch sẽ mà cương nghị. Năm đó mình tại sao là có thể chắc chắn anh là người xấu?

Thì Nhan đến nay không nghĩ ra.

"Sao anh lại tới đây?"

"Em đi đâu vậy hả ?"

Hai người đồng thời mở miệng, Trì Thành dừng một chút, giơ tay lên xoa tóc của cô, nhận thấy được trên trán cô có mồ hôi. Thì Nhan cười, bắt lại tay anh: "Em ở trong khách sạn đi dạo một chút, không hổ là F. Cái trong kia chính là tác phẩm đại sư, quả thực là tác phẩm nghệ thuật, quá. . . . . ."

Thì Nhan còn muốn sợ hãi than đôi câu, Trì Thành đã cắt đứt: "Mới vừa rồi cùng người nào nói điện thoại, trò chuyện vui vẻ như vậy?"

Khuôn mặt anh thủy chung không chút thay đổi, lông mày trầm xuống sâu xa, thời điểm không cười lại làm cho người ta lành lạnh cảm giác, mắt rất đẹp, màu đen con ngươi, làm cho người ta hãm sâu đầy đủ. . . . . .

Thì Nhan đem nhật ký trò chuyện ghi chép.

Tên tuổi Tịch Thịnh.

Cô nâng điện thoại đến trước mặt anh.

Sắc mặt Trì Thành căng thẳng trong nháy mắt hạ xuống."Cả người này cũng ghen?"

Vẻ lúng túng nhuộm dần khóe mắt, Trì Thành đuôi lông mày giương lên: "Không thể được sao?"

Trông giống đứa bé, còn là một cố chấp không được tự nhiên, vẫn thích là đứa bé hay ăn vạ.

Thì Nhan vô vị nhún nhún vai.

Trì Thành rút đi điện thoại di động của cô, bỏ vào trong túi xách của cô, tay tới lúc lấy thêm ra, tựa như cùng ảo thuật, hai ngón tay giữa của anh đã đang kẹp thẻ mở của phòng của cô.

Trì Thành thay cô mở cửa.

Nhìn gò má của anh, Thì Nhan nhất thời bị mê mẩn tâm trí.

"Trì Thành. . . . . ."

"Hả?"

"Chúng ta kết hôn đi."

Trì Thành thân thể tựa như bị người nhấn lại tạm khóa, dừng hình ảnh, sau đó, quay đầu lại tốc độ vô cùng chậm rãi, nhìn lại cô, không xác định ánh mắt.

". . . . . ."

". . . . . ."

"Em, lặp lại lần nữa." Thanh âm của anh, lại có chút run.

Thì Nhan lộ ra 6 răng tiêu chuẩn, cười: "Trì tổng, chúng ta kết hôn đi."