Đánh Mất Tình Yêu

Chương 21

Mười mấy giờ hao tổn đi qua, thời điểm Thì Nhan bước xuống sân bay, chân đều đã muốn nhũn, người đàn ông bên cạnh này vẫn như cũ tinh thần sảng khoái, không mang theo nửa điểm mỏi mệt, thấy vậy Thì Nhan không khỏi ghen tỵ.

Thụy Sĩ - khí trời cực lạnh, liền nói thói quen "Vẻ đẹp khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo" cô đều không chịu nổi, xuống máy bay, cộng thêm một tầng một tầng dầy quần áo trên người, còn chẳng biết xấu hổ dựa vào Trì Thành: "Em đi không được, anh cõng em đi."

Trì Thành dùng cằm điểm một chút xe đẩy hành lý trước mặt : "Nếu không em ngồi lên đi?"

"Chỉ là đến lúc đó kêu xe, em phải cùng những thứ hành lý này một dạng, ngồi ở cốp sau." Thấy cô thật sự nhấc chân định đi lên, anh không nhanh không chậm bổ sung.

Thì Nhan sửng sốt, cau mũi một cái: "Em còn chưa có gả cho anh đâu, anh liền bắt đầu khi dễ em rồi hả ?"

Bộ dạng này của cô rất là đáng yêu, nhưng cũng làm bộ khác thường, Trì Thành duỗi tay ra liền nắm được mũi cô, cô tránh cũng không kịp: "Ông xã không dám. Bà xã đại nhân, lên đây đi."

Từ phi trường đến khách sạn, Thì Nhan tổng cộng đi chưa được mấy bước đường, ở trong hành lang khách sạn, gặp khách phần lớn là mở mắt giật mình, đều kinh dị nhìn nam tử châu Á tác phong nhanh nhẹn ôm nữ nhân phách lối nhập cảnh.

Cho đến khi ném cô lên trên giường, tay Trì Thành mới trống đi, vội tới đưa người hầu bàn tiền boa.

Nệm mềm mại, màn che phong cách thời Trung Cổ từ phía trên trần nhà rơi thẳng xuống giường, Thì Nhan từ giường một bên kia trượt đi xuống, đi tới bên cửa sổ vén lên rèm, núi Alpes như đập vào mắt.

Thì Nhan than một tiếng sợ hãi chạy ra cổ họng.

Trì Thành cởi áo khoác cùng khăn quàng cổ, chỉ mặc T- shirt trắng cùng áo dệt kim hở cổ đi tới phía sau cô, một bên thay cô cởi ra nón áo cùng cái bao tay dầy cộm nặng nề, vừa nói: "Em rất biết chọn phòng, gian phòng này cảnh sắc là tốt nhất."

"Nói như thế nào giống như anh đã tới rất nhiều lần?"

Trì Thành vẻ mặt lạnh, không có nói thêm gì nữa, Thì Nhan mải ngắm cảnh, cũng không còn tỉ mỉ hỏi tới.

Thẳng thấy mắt cũng xót rồi, Thì Nhan mới thả rèm cửa sổ xuống, mệt chết đi, cô nằm xuống cũng không nguyện hồi sinh, Trì Thành tắm rửa ra ngoài, cô vẫn còn nương nhờ trên giường.

"Anh thay em mở nước, nhanh đi tắm một cái, rồi đi xuống ăn cái gì." Anh vỗ vỗ mặt cô.

Thì Nhan mở ra con mắt mơ hồ, bọc chăn lẩm bẩm: "Anh kêu mang đồ ăn lên đi, em không muốn đi."

"Ngoan nào, cơm nước xong chúng ta còn muốn đi nhìn giáo đường." Trì Thành cười bóp cằm quỷ lười này.

Vừa nghe hai chữ "Giáo đường", Thì Nhan bỗng dưng mở mắt, nhảy xuống giường chạy thẳng tới phòng tắm.

Thì Nhan đấu tranh tắm xong, trùm khăn tắm ra ngoài, Trì Thành đã thay cô chuẩn bị y phục tốt, lễ phục màu trắng nghiêng vai, ưu nhã trên đầu gối 3 centi mét, tơ lụa loại mềm nhẵn. Cô thay ở trước mặt anh, quay một vòng: "Như thế nào?"

Nào dám không gật đầu? Huống chi thật xinh đẹp, Trì Thành đưa lên đôi giày đế bằng, cô ở trước gương hóa trang, cúi đầu liếc thấy: "Không muốn."

Trì Thành đứng ở phía sau, hai cánh tay ôm ngực, thấy cô đem giày đá thật xa, anh nhướng nhướng mày, không nói lời nào.

Thật là sợ anh, Thì Nhan đem giày lượm về, ngoan ngoãn thay.

Ngón tay xẹt qua gi-lê ngoài áo sơ mi, không phục điểm một cái vào bộ ngực anh: "Xem anh ăn mặc đẹp trai như vậy, không so đo, em hôm nay liền nghe anh ."

Trì Thành cười nhẹ một tiếng, lấy áo choàng đưa cho cô, vì cô kéo cửa phòng ra.

Phòng ăn cũng là phong cách thời Trung Cổ, trên đài có nhạc sĩ hiện trường trình diễn Violin, anh đặt là chỗ ngồi tốt nhất, Thì Nhan chống cằm nhìn chung quanh một chút, cuối cùng mới đối diện bình tĩnh nhìn anh.

Ngày tốt cảnh đẹp, thích hợp cầu hôn.

Nhưng đối diện khóe môi tươi cười của người đàn ông này, có chút khó có thể suy nghĩ, lời của anh trước món ăn bắt đầu cũng không nhiều, có lẽ phải chờ tới cuối cùng một phần món điểm tâm ngọt hết, anh mới mở miệng?

Thì Nhan không đợi được cầu hôn của anh, thì ngược lại cách không xa một cái bàn khác, đột nhiên tuôn ra tiếng kinh hô ——cô gái người da trắng tóc dài xõa vai ưu tú từ trong kem ăn vào chiếc nhẫn, đột nhiên liền cực vui mà khóc.

Trì Thành mi tâm khẽ vặn, Thì Nhan nhìn thấy, có chút rối rắm, cắn nĩa bình tĩnh nhìn anh: "Nếu như là anh cầu hôn, sẽ không đem chiếc nhẫn giấu trong kem thật quê mùa như vậy chứ?"

Trì Thành vuốt trán, áo sơ mi phẳng phiu tương phản đem cả khuôn mặt của anh nổi bật lên có chút nghiêm túc. Đột nhiên liền đứng lên: "Anh đi đến phòng rửa tay."

Anh vừa rời đi, nửa khắc đồng hồ cứ như mà đi qua rồi, Thì Nhan nóng lòng đợi, không khỏi có chút ảo não, không có sáng ý sẽ không sáng ý đi, anh đem chiếc nhẫn cho cô đeo lên là được. . . . . .

Thì Nhan ngồi không yên, định đi tìm anh, phòng ăn rất lớn, Thì Nhan lượn quanh có chút ít choáng váng, đi tới mặt hình tường trước, mới phát hiện phía trước chính là một phòng ăn khác.

Thì Nhan đang muốn nghiêng đầu đi trở về, vừa gặp lúc này, ánh mắt liếc thấy trên tường vị trí bắt mắt nhất, tấm hình kia.

Ánh mắt của cô không nhịn được gắt gao nhìn hình ở đó, lại có nhân viên tạp vụ từ phía sau cô đi ngang qua, cô bỗng dưng đã tỉnh hồn lại, bắt được người này, suýt nữa đụng phải khay rượu đỏ của anh ta.

"Này, đây là?"

Thì Nhan thanh âm có chút không ổn, nhìn chằm chằm đôi nam nữ trong hình này không buông.

"Đây vốn là phòng ăn chuyên thiết kế hình tường tình nhân."

". . . . . ."

Nét mặt của cô cổ quái như thế, nhân viên tạp vụ hiểu sai ý, vẻ mặt thân thiện, mang theo khẩu âm Anh ngữ địa phương nói: "Cô. . . . . . Biết Joey?"

Trong nháy mắt, nụ cười Thì Nhan cứng ngắc, ánh mắt xốc xếch, chợt khôi phục lại thái độ bình thường, tận lực tâm bình khí tĩnh cho tiền boa, "Tôi cùng Joey là bạn bè. Cô ấy và bạn trai, thường xuyên đến sao?"

Tiền boa không rẻ, người hầu bàn cười lại rộng thêm: "Joey tiểu thư hàng năm cũng sẽ mang theo con gái của cô ấy tới chỗ này nghỉ phép, họ hiện tại ở tại phòng truyền đạt 1931. . . . . ."

Thì Nhan trở lại bên cạnh bàn ăn thì Trì Thành đã đợi ở nơi đó, thấy cô trở lại, đưa tay kéo đến sau lưng.

"Em đi đâu?"

Thì Nhan không nói tiếng nào, cầm áo choàng, quay đầu bước đi.

Anh bắt lấy tay cô, động tác như đã luyện được nhanh chuẩn, kìm ở trên cổ tay cô, Thì Nhan giật thế nào không ra.

"Em không thoải mái, phải về phòng."

Trì Thành lúc này mới phát giác sắc mặt cô trắng bệch, sờ sờ mặt cô, cũng không nóng. Anh kêu người hầu bàn tới đây tính tiền, lúc ký đơn cánh tay khác buông lỏng, cô lập tức đi, cũng không quay đầu lại.

Trì Thành trở về phòng thì cô đã đổi đồ mặc ở nhà, bộ lễ phục nhét vào trên ghế sa lon. Nữ trang cũng không tháo, ngồi xếp bằng ở trên giường, bấm loạn xạ hộp điều khiển TV, xem tivi.

Sờ trên trán cô, không có phát sốt, bất giác hỏi: "Nơi nào không thoải mái?"

"Đau bụng."

Cô tùy ý biện lý do, anh lại thật sự lại gần xoa bụng cô. Cô theo bản năng muốn tránh, đẩy anh ra ngồi dậy, chuyển đến góc giường ôm đầu gối, đôi môi mím chặt.

Đảo mắt lại bị anh giơ lên mắt cá chân kéo trở về.

Trì Thành trên cao nhìn xuống nhìn cô, một luồng sợi tóc buông xuống dưới, "Nói láo."

". . . . . ."

"Mới vừa rồi còn thật tốt. Em rốt cuộc sao vậy?"

Trì Thành ngón trỏ xoa môi của cô, khiến cho cô không mở miệng không được. Cô mắt nhẹ nhất thời một khắc, há mồm không khách khí cắn ngón tay của anh: "Anh và Nhiễm Khiết Nhất đã từng ở đây."

Trì Thành lập tức liền hiểu rõ tới đây là chuyện gì xảy ra, mặt mày buộc chặt, nghiêm nghị mà nói: "Lần thứ nhất mà thôi. Đã là chuyện nhiều năm trước, em không nói, anh cũng quên."

"Không cần nói cho em, hai người lúc ấy ở là gian phòng này. . . . . ." Diện mạo anh thản nhiên, làm tương phản như cô hẹp hòi, Thì Nhan lại không muốn nói tiếp.

Trì Thành thấp con mắt xem xem một chút dấu răng đầu ngón tay mình, bất đắc dĩ thở dài, từ trong túi tiền lấy ra hộp nhẫn cưới, không đợi cô phản ứng, trực tiếp nhấc tay phải của cô, vì cô đeo lên.

Chiếc nhẫn thật lạnh, tựa như mới lấy ra từ trong hầm băng, tay cô co rụt lại, bị anh tay mắt lanh lẹ kéo được.

"Anh thừa nhận mình rất không có sáng ý, trong đem chiếc nhẫn giấu ở đồ ngọt. Anh đi tìm đầu bếp chánh lấy chiếc nhẫn về, sau đó chạy trở về cầm hộp, lỗ mãng giống như trở lại tuổi 17."

"Chớ nói sang chuyện khác, chút lời ngon tiếng ngọt này. . . . . ." Cô bực tức, nhưng chưa nói xong đã bị anh chận lại miệng.

Người đàn ông này quả thực là cố ý, mút đầu lưỡi của cô cũng mau biến hình, rõ ràng là không muốn làm cho cô phản bác nói lại.

Tròng mắt Thì Nhan nhìn kim cương sáng chói này, chạm tới, cứng rắn vĩnh cữu bất biến.

"Em không muốn trượt tuyết ."

"Được."

"Chúng ta đi Italy."

"Được."

"Ngày mai sẽ đi."

******

Hôm sau, Thì Nhan rất sớm liền tỉnh, mở mắt ra thì một bên giường kia cũng là trống không. Sờ sờ gối đầu, đã sớm lạnh.

Thì Nhan trong bụng căng thẳng, vừa muốn vào phòng rửa tay tìm người, cửa phòng cũng đang lúc này mở ra, Trì Thành đi vào, đang cùng Thì Nhan đối mặt.

Trong mắt anh nhất thời lóe lên, nhưng khôi phục rất nhanh, trước khi cô mở miệng đã ôm cô: "Chào buổi sáng ." Giọng nói tràn đầy từ tính, giữa hai lông mày đều là dịu dàng.

Trên người anh có mùi nước hoa vô cùng nhạt .

Hơi thở kia vô cùng đặc biệt, Thì Nhan rất quen thuộc, tự xưng là vĩnh viễn tuổi 18. Chris thích nhất ——Baby Touch của Burberry.

Thì Nhan lông mày vừa nhíu, anh đã buông cô ra: "Anh mới vừa đi trả phòng trước rồi. Trước đi rửa mặt đi, bữa ăn sáng rất nhanh được đưa lên. Ăn xong rồi chúng ta đi."

Không biết Trì Thành vô tình hay cố ý, nhưng anh nói những lời này thật trấn an cô, đêm qua bắt đầu cô liền không lý do mà thần kinh khẩn trương,

Chỉ có thể an ủi mình, Thụy Sĩ chỗ này, quả thật cùng cô khí thế bất hòa.