Đánh Mất Tình Yêu

Chương 24

Thì Nhan không có tâm tình, cũng là không muốn đi, "Buổi tối muốn làm việc, về nhà ăn mỳ ăn liền là được."

Trì Thành dừng lại, tay đè ở trên hộp số, sẽ phải quay đầu, nhưng đột nhiên lông mày anh trầm xuống, dứt khoát tiếp tục đi về phía trước. Xe Trì Thành dừng ở quán cơm thường đi.

Thì Nhan không muốn xuống xe, anh liền thay cô mở cửa xe, cũng chờ ở bên ngoài, cô lúc này mới bất đắc dĩ cùng anhđi vào, tư thái miễn cưỡng.

Đang ăn, điện thoại di động của anh rung , Trì Thành nhìn điện thoại di động một cái, lại liếc nhìn cô một cái, đứng dậy ra ngoài nghe.

Thì Nhan thấy thế, lúc này thì để xuống chiếc đũa, chờ anh tiếp điện thoại xong trở lại, cô nói: " Tôi ăn no rồi."

Nói xong cũng đứng dậy muốn đi, bỗng dưng cánh tay căng thẳng, bị anh kéo lại.

"Ầm ĩ đủ chưa?" Thanh âm của anh thấp, có thể nghĩ ra biểu tình ra sao.

"Mới vừa rồi ai gọi điện thoại cho anh?"

". . . . . ."

"Nhiễm Khiết Nhất?"

". . . . . ."

"Cô ấy tìm anh làm gì?"

Thì Nhan muốn bỏ tay anh ra, thoát không nổi, lại đá anh, Trì Thành chếch thân tránh, theo cô ngồi xuống, chợt đem đai lưng áo khoác của cô rút ra, đảo mắt liền đem đôi tay cô cột vào trên ghế ngồi.

"Buông tôi ra!" Cô tránh không được đai lưng, cả người ngồi ở chỗ đó làm ầm ĩ.

Trì Thành đã ở đối diện ngồi xuống, cúi đầu ăn cơm. Cho đến khi ăn xong, muốn tính tiền, phục vụ cầm giấy tờ đi vào, thấy người phụ nữ bị trói ở nơi này, nhất thời kinh ngạc.

Trì Thành khom người muốn thay cô cởi ra đai lưng, Thì Nhan lập tức nhấc chân, rốt cuộc cũng thành công đá phải anh, Trì Thành bị đau, khẽ cau mày, lui về phía sau một bước, cách xa cô một đoạn.

Anh dùng khăn ăn ấn ấn khóe miệng, hướng người phục vụ kia cười, giải thích: "Tình cảm vợ chồng thật thú vị. . . . . ."

Trói người thêm đá cũng coi là tình vợ chồng thú vị? Phục vụ không biết làm gì, cầm thẻ tín dụng đi ra.

Anh cởi dây ra, thấy hai cổ tay cô ửng đỏ : "Đau không?"

Cô cắn răng nghiến lợi: "Khốn kiếp."

Vừa nói vừa muốn đá anh, cũng không được như ý, Trì Thành ôm cô lên cao chân không chạm đất, cười như không cười chỉ chỉ phục vụ cầm sổ sách đi vào: "Chớ dọa người ta."

Thì Nhan nghiêng đầu giữ cửa bên, phục vụ mặt lộ vẻ xanh xao. Cô nhịn xuống khẩu khí này, đẩy anh ra, chợt đi ra khỏi phòng.

Cô bước nhanh đi ở đằng trước, Trì Thành thoải mái nhàn nhã đi theo phía sau, cô không muốn lên xe của anh, anh lại chậm tốc độ xe, vẫn đi theo bên người cô.

Trì Thành một tay cầm tay lái, một tay hạ xuống cửa sổ xe: "Lên xe, bên ngoài quá lạnh rồi."

Cô không để ý tới.

"Mới vừa rồi, nghe điện thoại là Nhiễm Nhiễm gọi cho anh. Mẹ con họ ngày mai đi chuyến bay trở về nước."

Thấy cô nghe vậy dừng lại bước chân, Trì Thành bất đắc dĩ mà thoải mái cười cười, anh dừng lại xe, không ngờ cô chỉ là thình lình thoát ra một câu: "Vậy ngày mai tôi có phải sẽ từ nhà anh chuyển ra hay không?"

"Anh đã tìm được căn phòng tốt cho mẹ con họ rồi."

Cô vẫn gật đầu một cái, Trì Thành cho là cô rốt cuộc tha thứ, mở ra ghế cửa trước đợi cô, vừa gặp xe taxi phía sau tới, thế nhưng tay cô vừa nhấc, cản lại taxi liền hướng phía bên trên ngồi.

Trì Thành nóng giận trực tiếp xông lên ót, bỗng dưng tăng tốc đuổi theo, bắt kịp phía sau vượt qua cua một vòng, giẫm ga, Cayenne để ngang trước xe taxi, ép ngừng nó.

Người phụ nữ này hết sức không phối hợp, Trì Thành đem người này lấy xuống, móc túi giao tiền xe, thời điểm cô vẫn còn ở trong ngực anh giãy, Trì Thành suýt nữa trật eo.

Trì Thành toàn bộ cánh tay bóp chặt cô, một giây kế tiếp cô lại thật sự an phận đi xuống, anh ngược lại kinh ngạc: "Thế nào không chạy?"

Thanh âm của cô cơ hồ là từ giữa kẽ răng nặn đi ra: "Quay đến đau thắt lưng rồi."

Thắt lưng đau cũng coi như chuyện tốt, tối thiểu cô chịu an tĩnh một đường về đến nhà, cô buồn bực không lên tiếng nằm ở trên ghế sa lon.

Trì Thành đem khăn lông ướt thoa lên trên thắt lưng cô, "Đừng đụng tôi!" Cô muốn trở tay đánh anh, thắt lưng chợt lóe, nhất thời đau đến nhe răng trợn mắt, một cách tự nhiên an phận nằm yên.

Giữa mùa đông cô mặc cũng không nhiều, áo khoác bên trong cũng chỉ có một cái áo lông thật mỏng, vén áo lên, một đoạn eo ếch lộ tại bên ngoài, tay của anh xoa xoa, "Nói cho anh biết em rốt cuộc đang giận cái gì?"

Cằm cô đệm ở ghế sa lon trên chỗ tựa lưng, không nói một lời.

Bên hông lạnh lẽo, là anh đang vì cô phun chất thuốc.

"Nếu như chỉ bởi vì anh phải trợ giúp một bệnh nhân em liền cáu kỉnh, nói thật, Thì Nhan, anh đối với em có hơi thất vọng."

Thì Nhan thật đúng là không làm được, đem Nhiễm Khiết Nhất cùng bệnh nhân bị "Bệnh hiểm nghèo" ngang bằng, anh lại không nói cho cô bệnh chứng của cô ta thế nào, mà Thì Nhan, cũng chỉ nhớ anh đã từng nhiều lần đi Singapore thấy cô ấy cùng con gái.

"Vậy coi như tôi cố tình gây sự đi, anh đi chăm sóc bệnh nhân của anh, tôi lần nữa đi tiếp cuộc sống độc thân." Nói rất nhạt, không có nửa điểm thành phần giận dỗi.

Trì Thành ngón tay cứng đờ, cười nói: "Em nói là, ly hôn?" Mặc dù đang cười, nhưng giọng nói của anh gần như đáng sợ, phun ra "Bốp" một tiếng đập lên trên khay trà, Trì Thành xốc lên cánh tay muốn cô nhìn lại: "Thu hồi những lời này."

Cô cắn tay của anh, anh nâng mặt của cô lên, hôn cô, hai bên động tác cũng rất nhanh, không phân rõ người nào ra tay trước, Thì Nhan lăn xuống ở trên mặt thảm trắng, anh còn áp cả người lên, cô chỉ cảm thấy lưng đều muốn đứt.

Môi lưỡi quấn quít, sự khó thở, xé rách lẫn nhau, hơi sức không kịp người đàn ông, hai chân cô liền quấn ở trên eo của anh, dùng thân thể chế trụ anh.

Cái ót của anh đập trên sàn nhà, thanh âm đều không ổn: "Người đàn bà chanh chua."

Thì Nhan vội vàng đối phó, thời gian nói chuyện cũng không có.

"Chẳng qua anh thích." Cười giỡn dường như bồi thêm một câu, nhưng hơi sức tuyệt đối không phải là nói giỡn, một nháy mắt vọt vào thân thể cô, lưng Thì Nhan suýt nữa muốn gãy.

Trì Thành xách theo hông của cô, nắm cổ tay cô chuyển động.

"Không được, không được. . . . . ." Thì Nhan đẩy vai của anh.

Quá mức khít khao, hơn nữa khô khốc, cô đau đến vẫn hít hà, Trì Thành lui ra ngoài, ngón tay dò đi xuống, Thì Nhan tách cổ tay của anh ra, thế nào cũng cạy không ra, đảo ngược lại bị chạm đến điểm nhạy cảm này, nhất thời bên trong căng thẳng, có dòng dịch ấm nóng tràn ra, làm ướt ngón tay anh.

Cô mất đi hơi sức, lòng bàn tay che kín mắt.

Trì Thành ngăn tay của cô, muốn cô nhìn thẳng. Anh hồi phục khát vọng của mình, nhìn cô, thanh âm, vẻ mặt, đều tựa như bình tĩnh thường ngày: "Thu hồi câu nói mới vừa rồi kia."

Thì Nhan kéo bờ vai của anh qua, há mồm liền cắn, bị Trì Thành chiếm lấy hai vai quay trở về trên đất.

"Nói chuyện!"

Thì Nhan cắn chặt răng, không lên tiếng.

Anh định lần lượt đẩy chân cô ra, ép cô dung nạp, hông của Thì Nhan đã không có cảm giác, toàn bộ giác quan ở đây, đều cảm thụ anh kiên định tiến vào.

Tần số của anh cũng không nhanh, lại rất nặng, cảm tưởng chợt như bị chạm đến nội tạng, Thì Nhan theo bản năng nín thở: "Đừng! Chậm một chút. . . . . ."

". . . . . ."

"Không được, thật sâu bên trong rồi. . . . . ."

Anh chỉ là nhìn cô, không trả lời, bộ mặt lạnh lùng, ánh mắt thâm thúy, trông vào trong mắt cô. Thì Nhan hơi nhíu chân mày, thân thể càng phát ra tê dại, lông mi tùy theo một luồng sóng rung động, môi mím chặt rơi vào trong mắt nam nhân, Trì Thành không nhịn được, lần thứ hai so lần thứ nhất xâm nhập sâu hơn.

Rơi trên mặt đất, chiếc iPhone đột nhiên rung, đang ở trước mắt cô, cô xoay mặt đi, chỉ thấy trên màn ảnh lóe lên ba chữ rõ ràng là"Nhiễm Khiết Nhất".

Cô đưa tay với điện thoại di động tới, đè xuống nút trả lời, giơ lên trước mặt anh. Trì Thành nhìn màn ảnh, ánh mắt căng thẳng, Thì Nhan chuyển động mình, muốn ngăn chận anh.

Thì Nhan vòng ôm cổ anh, bụng căng thẳng, chầm chậm ngồi xuống, xuống nơi thấp nhất, hướng vào lỗ tai, lời nói nhẹ nhàng: "Bệnh nhân này đối với anh quan trọng như vậy, chớ tùy tiện treo điện thoại của người ta."

Cô thở hổn hển tức giận nói xong, hướng về phía anh cười nhạt.

Trì Thành một tay nâng hông của cô, một tay nhận lấy điện thoại di động: "Alô?"

"Nhiễm Nhiễm đã nói với em."

Trì Thành mặt mày dần dần rối rắm, thanh âm vẫn rất ổn, Thì Nhan cũng đã không chịu được, nghe nữa cũng không rõ anh nói gì, chỉ có thể hàm chứa ngón tay của anh, ngừng thốt ra ngâm nga, càng muốn cùng anh đối nghịch, học anh thích tần suất, buộc chặt bên trong thân.

Anh vốn đã vô tâm ham chiến, nhưng không thể không nghe, như mật ngọt, mịn mà mềm mại xẹt qua màng nhĩ của anh, Trì Thành rên lên một tiếng, bỗng dưng cúp điện thoại, ngậm môi của cô, hung hăng xâm nhập vào chỗ sâu nhất của cô.

Thân tiếp theo lại mơ hồ, cô cứng rắn cãi lại: "Cùng cô ta nói như thế nào?"

Anh cũng không thấy mệt mỏi, cái khoảng không gian phòng khách này, bừa bãi lười phải thu thập, ôm cô trở về phòng ngủ: "Ngủ trước 1 chút, anh đổ đầy nước xong sẽ gọi em."