Đánh Mất Tình Yêu

Chương 34

Sống không bằng chết. . . . . . Cô không biết?

Nhưng hôm nay như vậy, cô so với chết còn khó chịu hơn.

Thì Nhan há miệng, nhưng không có lên tiếng, một hồi lâu mới cười một cái: "Em chỉ có đi làm buổi sáng hôm nay, anh không phải nói hiệu trưởng muốn gặp phụ huynh của học sinh mới Nhiễm Nhiễm sao? Buổi chiều em có rãnh."

Cô phải lên tinh thần, mình còn phải cùng nam nhân này sống cả đời, hôm nay thật không nên giày vò.

Trì Thành thần sắc hơi dãn ra, ánh mắt canh chừng cô lại mang theo một tia hồ nghi, cánh tay siết chặt rốt cuộc buông ra, cũng là miễn cưỡng cười một tiếng: "Cám ơn."

"Đừng nói cám ơn với em, " Thì Nhan đang nâng mặt của anh không để cho anh đi, thuận thế cắn bờ môi của anh, tại sao môi có hình dáng đẹp luôn nói ra được những lời trêu chọc làm người ta vui vẻ, "Cũng đừng nữa nói xin lỗi với em."

Cánh môi bị cô kéo đến có chút đau, Trì Thành không trốn không né, đau đớn giấu ở trong mắt: "Thành, sau này em cũng không nói."

Thì Nhan khi ở trên môi anh nhẹ nhàng hôn, đi ra đến cửa, muốn ra khỏi phòng, lại bị anh kéo trở về.

Nụ hôn của anh như muốn làm tan đi tất cả, anh hôn tỉ mỉ mà nghiêm túc.

Cả quá trình Thì Nhan không có nhắm mắt lại, cô biết anh muốn chứng minh cái gì, nhưng cô không cách nào trấn an được, bởi vì cô cũng không xác định.

Môi lưỡi dây dưa, bù đắp không được bất kỳ vật gì.

Thì Nhan đi vào phòng giữ quần áo mặc quần áo, trước khi ra khỏi cửa phòng soi gương, sắc môi đỏ tươi, khí sắc rất tốt.

Trì Thành vẫn còn đang thay y phục, cô đi xuống lầu trước, đi vòng qua phòng bếp, tự làm cho mình một cái bánh mì sandwich mang đi.

Đứa nhỏ Nhiễm Nhiễm này ngồi ở trên bàn ăn, uống sữa tươi, đứa bé thấy cô không ý nguyện nghĩ chào hỏi, Thì Nhan vốn cũng không muốn quan tâm đến nó, nhưng nghĩ lại, Thì Nhan kéo Nhiễm Nhiễm sang cái ghế bên cạnh ngồi xuống.

Nếu không thoát khỏi được Nhiễm Nhiễm, cô quả thật phải có ý định giáo dục đứa nhỏ này, tối thiểu khi nhìn thấy cô, phải nhớ ngoan ngoãn chào hỏi.

"Chào buổi sáng ." Thì Nhan cười nói.

Đứa bé không để ý.

Thì Nhan đoán được kết quả này, cũng không giận, đưa tay lấy đi cái ly trong tay Nhiễm Nhiễm, khiến đứa bé không thể không nhìn thẳng cô: "Con muốn chú Trì làm ba, nhưng con nghĩ chú Trì không vui, có đúng hay không?"

Nhiễm Nhiễm trong nháy mắt nhíu lông mày, có chút không xác định hướng Thì Nhan nhìn, một bộ dáng bị đoán trúng tâm sự .

Thì Nhan đem Nhiễm Nhiễm đang ngồi lên cái ghế kéo đến cách mình gần chút: "Cô có thể giúp con. Con cũng biết chú Trì yêu thích cô, yêu cầu của cô chú không thể không nghe. Mà con ——"

Thì Nhan không có nói thêm gì nữa, chỉ dùng ánh mắt ý bảo, Nhiễm Nhiễm mím môi suy nghĩ một chút, mở miệng nói: "Chào buổi sang."

Thì Nhan coi thường sự không tình nguyện của nó, sờ sờ đầu của đứa bé: "Ngoan."

Bảo mẫu mang chân giò hun khói cùng trứng chiên từ phòng bếp ra ngoài, thấy Thì Nhan cùng Nhiễm Nhiễm gần như vậy, có chút sợ, muốn tiến lên ôm đứa bé đi.

Thật coi coi cô là thú dữ, e sợ tránh đi không kịp? Thì Nhan bật cười.

Sau khi cười xong chính là ánh mắt mãnh liệt, không nhanh không chậm nhìn lại bảo mẫu, mang một ít bức hiếp: "Hôm nay tôi đưa Nhiễm Nhiễm đi học."

Bảo mẫu đối với người chủ nhân này đã sớm có nghe thấy ác ý, thấy Thì Nhan mạnh mẽ như thế, không khỏi sợ hãi: "Trì. . . . . . Trì lão tiên sinh đã phân phó tôi, mỗi ngày đều phải do chúng tôi đưa đón Nhiễm Nhiễm đi học."

"Ngài đó quả thật thương đứa nhỏ này, " Thì Nhan vẫn gật đầu một cái, tựa như bày tỏ ý hiểu.

Bảo mẫu thấy thế, mới vừa thoải mái, lại nghe Thì Nhan ngược lại đối với Nhiễm Nhiễm nói: " Ngài Trì thật rất ưa thích con, như này đi, ngày mai là thứ bảy, đến lúc đó để cho chú Trì đưa con đi đến chỗ ông qua Chủ nhật, có được hay không?"

Nhiễm Nhiễm rõ ràng không vui, trong thế giới của đứa nhỏ này chỉ có một" chú Trì" , hiển nhiên Trì Thiệu Nhân cũng không làm cho đứa nhỏ này thích.

Nhiễm Nhiễm không nói hai lời nhảy xuống cái ghế, đi phòng khách cầm túi sách lại gặp phải Trì Thành từ trên lầu đi xuống.

Thấy Nhiễm Nhiễm vội vàng mang túi sách trên lưng, Thì Nhan thoải mái nhàn nhã theo sát ở phía sau đứa bé, mà bảo mẫu thì lại cách đó không xa mặt lộ vẻ lo lắng, Trì Thành: "Chuyện gì xảy ra?"

Thì Nhan hướng chồng khờ của mình cười một tiếng, không lên tiếng, Nhiễm Nhiễm thay cô trả lời: "Con muốn cô lái xe đưa con đi trường học."

Trì Thành đã thay một thân chính trang, nghe đứa bé nói như vậy, vẻ mặt vốn nghiêm túc kín đáo, lại bị nụ cười nhạt nhẽo thay thế.

Trên mặt anh, vẻ mặt bén nhọn này cùng Tây phục cắt xén chuẩn hoàn toàn không phù hợp, con ngươi ấm áp được màu sáng của áo sơ mi nổi bật lên, nhìn xuống Thì Nhan nói: "Em không phải là muốn đi làm sao?"

Thì Nhan lúc này chạy tới bên cạnh Nhiễm Nhiễm, đẩy đứa bé muốn đi, "Em vừa đúng thuận đường." Cô dắt tay Nhiễm Nhiễm, " Tạm biệt!"

Trì Thành hôn trán cô, hướng đứa bé phất tay một cái: "Tạm biệt."

Đứa bé trên khuôn mặt nhỏ nhắn từ trước luôn nghiêm túc, trong nháy mắt hắt lên nụ cười ấm áp cùng anh gần như giống như đúc, đối với lần này Thì Nhan coi thường.

Trì Thành đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng một lớn một nhỏ rời đi, chỉ cảm thấy hình ảnh ấm áp. Chợt nghĩ đến, bọn họ cũng có thể có một về đứa bé thuộc về bọn họ, con trai, ngũ quan giống như anh, mắt cùng nụ cười giống như cô.

Nghĩ đi nghĩ lại, anh im lặng cười lên.

Thì Nhan đưa Nhiễm Nhiễm tới trường học, đứa bé vừa xuống xe, đi tới nữa đường lại lộn trở lại , có chút chần chờ: "Cô, thật giúp con cùng chú Trì nói chuyện?"

Thì Nhan bình tĩnh gật đầu.

"Vậy. . . . . ." Nhiễm Nhiễm cân nhắc chốc lát, "Tạm biệt."

Ngay cả "Tạm biệt" đều muốn nói tốt, Thì Nhan cảm thấy sau này có thể bồi dưỡng đứa nhỏ này làm thương nhân, tiềm lực vô hạn.

Đến công ty thì thư ký nói cho Thì Nhan, Triệu Lương Vinh đã tại phòng họp đợi thật lâu.

"Thì tổng, sắc mặt cô không tốt lắm."

"Tối hôm qua ngủ không ngon." Thì Nhan vừa đi vừa vỗ vỗ mặt, " Đối tác họ Triệu?"

"Cũng ở trong phòng họp."

Thì Nhan ở bên ngoài cửa phòng họp dừng chân chốc lát, khóe miệng cong lên mỉm cười tính nghề nghiệp, tiếp theo đẩy cửa vào: "Triệu tổng, thật sự là xin lỗi, ta tới trễ. . . . . ."

Nụ cười của cô xác thật cứng ở trên mặt, lời nói cũng không nói thêm đi xuống. Cũng không phải bởi vì nhìn thấy Triệu LươngVinh, mà là nam nhân đứng ở bên cửa sổ trông coi quang cảnh thành phố đúng lúc quay đầu lại.

Bùi Lục Thần, lại là hắn, Thì Nhan còn tưởng rằng mình đã sớm thoát khỏi hoa hoa công tử này.

Triệu Lương Vinh ra dáng hướng về phía Thì Nhan tiến cử: "Đây chính là phía đối tác của Triệu thị tôi hôm nay, Bùi tiên sinh."

Thì Nhan lập tức suy tư vô số khả năng, cô nghiêng đầu xem một chút lão Triệu, nhìn lại một chút Bùi Lục Thần, người sau khi từ bên cửa sổ đi tới trước mặt cô, nụ cười cùng bộ dáng vô hại trước sau như một.

Áo khoác ngắn, quần jean, ủng quân nhân, ánh mắt quá mức không kềm chế được —— người làm ăn không nên giống như vậy.

Thì Nhan mặt lạnh: "Bùi thiếu, kiếm một chỗ nói chuyện."

Bùi Lục Thần từ chối cho ý kiến, đi theo co ra khỏi phòng họp, còn chưa có đóng cửa phòng họp, cô quay người liền chất vấn: "Anh chơi đủ chưa?"

"Tôi đây là gây dựng sự nghiệp, làm ăn nghiêm chỉnh, không phải đang đùa."

Hắn nói đường hoàng xong, Thì Nhan suýt nữa chê cười ra tiếng, chỉ là gần đây một khoảng thời gian Thì Nhan học được phúc hậu làm người, vì vậy khuyên nhủ nói: "Ngươi làm ăn cũng phải cảnh giác cao độ, Triệu Lương Vinh chính là ông chủ, ngươi không phải muốn giết lão ta sao? Cùng lão ta hợp tác, cẩn thận tiền của ngươi bị lão cuỗm đi."

Bùi Lục Thần bị người phụ nữ này đả kích, không cho là đúng nhún nhún vai: "Chớ đem tôi để cùng ông ta? Tôi chỉ là mượn công ty lão ta làm mua bán, tôi thế nào cũng có cao ốc MBA trong tay, muốn tôi coi tiền như rác, họ Triệu còn non lắm."

Cao ốc MBA? Thì Nhan bất đắc dĩ vỗ trán, "Bùi thiếu, khoác lác có thể, nhưng cũng đừng thổi không có giới hạn như vậy."

Cảm nhận bị xem thường cũng không tốt, Bùi Lục Thần không muốn cải cọ cái gì, đứng ở nơi u tĩnh trên hành lang này, Bùi Lục Thần cảm giác có cái gì thật đáng giá nhớ, tỷ như, cô đối với hắn lời nói sắc bén, quan tâm giấu đầu hở đuôi.

Đợi cô phát tác xong, Bùi Lục Thần mới tiếp tục: "Tôi đem toàn bộ gia tài cũng đặt ở đây rồi, còn hướng anh tôi mượn khoản nợ, tin tưởng, tôi sẽ không cầm nhiều tiền như vậy mà đùa giỡn."

Hắn trịnh trọng, trong mắt cô không hiểu lại có cố chấp, Thì Nhan khuyên nhủ không được, đành phải thôi.

Bùi Lục Thần đưa ra tay phải: "Hợp tác vui vẻ."

Thì Nhan đầy bụng hoài nghi, rất nhiều nghi vấn nghẹn ở cổ họng.

Hắn làm như thế nào mà phê duyệt được xây dựng?Khu vực cao cấp, cùng chánh phủ có tất cả lợi hại quan hệ, bối cảnh công ty không có cường đại quả thực là theo không kịp. . . . . .

Mặc dù cực kỳ không tình nguyện, Thì Nhan vẫn do dự nắm tay của hắn: "Hợp tác vui vẻ."

Thì Nhan thật coi hắn là tới nói chuyện làm ăn , công quy công, tư về tư, sau khi vào phòng họp đối với hắn hết sức khách khí, nhưng tan họp sau, thế nhưng hắn lại ngăn lại cô: " Đường Hoài Hải mới có phòng ăn, muốn đi thử một chút hay không?"

Triệu Lương Vinh không biết cầm của Bùi nhị thiếu bao nhiêu ưu đãi, không đợi Bùi Lục Thần nháy mắt, đã kính cẩn lễ phép rời đi phòng họp, đem không gian để lại cho hai người.

Hắn cách cô càng gần, Thì Nhan chỉ có thể thối lui đến cạnh cửa: "Theo đuổi một người đàn bà có chồng, còn là một phụ nữ có thai, Bùi thiếu, như vậy rất không có đạo đức."

Bùi Lục Thần cuối cùng dừng bước lại, không đem cô bức đến góc tường.

"Đừng hiểu lầm, tôi chỉ là xem tâm tình cô không tốt, muốn mang cô đi ra ngoài tản bộ mà thôi, phụ nữ có thai tùy thời phải giữ vững tâm tình vui vẻ, như vậy đứa bé mới có thể khỏe mạnh lớn lên."

Hắn trên miệng mặc dù giải thích, nhưng ánh mắt như cũ sáng quắc mà nhìn chằm chằm vào cô.

Nam nhân này thật coi mình là Chúa cứu thế muốn cứu vớt cô ở trong lúc nguy nan? Thật là tự cao tự đại, Thì Nhan mặc dù âm thầm oán, nhưng trong lòng lại có một cỗ dòng nước ấm bởi vì một câu nói bất ngờ của hắn, chậm chạp nhộn nhạo lên ——

Được người quan tâm cảm giác khá tốt.

"Không cần." Cô rời đi tay của hắn, nghĩ lại, đi chưa được mấy bước lại dừng lại, "Đúng rồi, tôi có đồ cho ngươi."

Bùi Lục Thần đi theo cô đến phòng làm việc, thấy nữ nhân này ở trong ngăn kéo lật nửa ngày, cũng không biết đang tìm những thứ gì, hắn dứt khoát chống góc bàn thưởng thức hình dạng của cô.

Mùa xuân ánh mặt trời ấm mà không chói, chiếu vào phòng làm việc, mềm mại quanh thân cô, khiến da cô sáng long lanh giống như đứa bé sơ sinh. Thỉnh thoảng một chòm tóc ngăn trở tầm mắt, cô theo thói quen bắt bọn nó đẩy đến sau tai ——

Động tác đơn giản như vậy, thì ra cũng có ma lực làm cho người ta mê luyến.

Thì Nhan rốt cuộc tìm được thiệp mời hoàn toàn mới, cô nhanh chóng viết xuống tên tuổi Bùi Lục Thần ở chỗ tân khách, đưa cho hắn.

Bùi Lục Thần bỗng dưng hồi hồn, nhìn thấy trong tay cô cái gì đó.

Chữ "囍", màu sắc vui mừng , Bùi Lục Thần không cần đoán cũng biết đây là cái gì.

Hắn không có nhận.

Trên mặt cô gần như là thoả mãn cười: "Tôi cùng chồng tổ chức hôn lễ, đến lúc đó Bùi thiếu đừng quên nể mặt tới uống ly rượu mừng."

Nữ nhân này sao mà tàn nhẫn, mỗi lần đều vì nội tâm hắn sinh ra từng tia vọng tưởng thì quả quyết hung ác đường cùng chặt đứt nó.

Bùi Lục Thần vô số lần trong lòng tự hỏi, tại sao chính là không buông ra? Cũng không phải là không thể không có cô, nhưng chỉ là khống chế không được muốn đến gần.

Hắn lần này như cũ không đưa ra kết luận, một hồi lâu nhận lấy thiệp mời, dáng tươi cười giống như chuyện xưa vô hại, chỉ là ánh mắt chán nản: "Nhất định, nhất định."

Hôn lễ.

Kéo tầng áo cưới dài dưới đất, mặc nó vào Thì Nhan liền hao tổn đi nửa giờ. Hiệu quả cùng tốn thời gian có quan hệ trực tiếp, Thì Nhan nhìn toàn thân trong gương, rất hài lòng.

Những thứ khác ngược lại đơn giản, cô chỉ mang đồ trang sức trang nhã, hợp với hoa hồng trắng trên tóc, bông tai kim cương sáng chói, cô như vậy, đơn giản, xa hoa, đứng chờ lâu ở trước mặt Trì Thành hỏi: "Như thế nào?"

Hắn không đành lòng dời đi tầm mắt: "Hoàn mỹ."

Thì Nhan hiểu, thật ra thì hôn lễ này cũng không hoàn mỹ ——

Tịch Thịnh đã tựu trường, ngày vui Thì Nhan, thực không có một người nào là người thân làm bạn cùng.

Trì Thiệu Nhân đã xác định sẽ không đến, cũng không làm trở ngại Trì Thành mời lên một đống bằng hữu thân thích cùng bạn học cũ, Nhiễm Nhiễm chỉ nghe lời một người là Trì Thành, Trì Thiệu Nhân không có cách nào phải mang đứa bé đến, Nhiễm Nhiễm lúc này mới ngồi lên xe hoa Thì Nhan .

Không gian xe rộng, không gian thừa thãi, Nhiễm Nhiễm ngồi đối diện ở cạnh đôi tân nhân trộm nhìn Thì Nhan, bị Thì Nhan bắt được tầm mắt.

Thì Nhan hướng về phía đứa bé chợt nhíu mày, đứa bé hoảng hốt, vội vàng cúi đầu, giả bộ đọc sách.

Trời đã cập tối, trên đường bị kẹt xe nghiêm trọng, Thì Nhan đợi đến cả người phát tác, một bên Trì Thành cười cô: "Chưa từng gặp em khẩn trương như vậy."

Anh cầm tay của cô, năm ngón tay giao nhau, lẫn trên ngón vô danh nhẫn cưới làm như nhất thể, không thể chia lìa.

Kẹt xe giống như không ngừng không nghỉ, Thì Nhan lòng bàn tay tỉ mỉ tiết ra mồ hôi, Trì Thành chỉ đành phải buông tay, đưa cho cô cái khăn giấy.

Chân mày khóe mắt của anh đều là nụ cười, Thì Nhan đấm anh một quyền: "Anh giễu cợt em."

"Không, anh thích em như vậy." Trì Thành nắm được cổ tay của cô, thay tay cô lau mồ hôi.

Thì Nhan còn muốn nói điều gì, điện thoại di động lúc này lại kêu.

Thì Nhan chăm chú lắng nghe, chỉ nghe anh đối với đầu điện thoại bên kia nói: "Nơi này đang kẹt xe, có thể. . . . . ."

Trì Thành báo đoạn địa chỉ đường sau đó cúp máy, "Là ai?"

"Bí —— mật ——"

Đoạn thời gian trước Thì Nhan nói có đại lễ đã có lúc nói qua lời này, không ngờ anh lại học được, lúc này trở lại bất động như cũ nói cho cô nghe.

Thì Nhan không cùng anh so đo chuyện này, kẹt xe đã làm cho cô bể đầu sứt trán, không có rảnh trông nom cái khác.

Dòng xe chạy chậm chạp đi về phía trước, không lâu lắm dừng lại lần nữa, tiếp đó lại là chờ đợi khá dài, có người ở gõ cửa sổ xe của bọn họ, Thì Nhan cũng không có chút để ý, ngược lại Trì Thành, trực tiếp mở cửa xe.

Thì Nhan lườm một cái rộng mở cửa xe, Tịch Thịnh lại đứng ở ngoài xe, cười ha hả nhìn trong xe cô: "Surprise!"

Thì ra là "Bí mật" của Trì Thành đúng là chỉ hắn ——

Nữ nhân này rất thực tế, kinh ngạc đi qua liền hỏi Tịch Thịnh: "Đang đi học ngươi còn chạy trở về, là xin nghỉ hay là trốn học?"

Tịch Thịnh không dám thẳng thắn, quay người chỉ chỉ hướng xe thể thao trên đường , tránh nặng tìm nhẹ nói: "Xe này bị chặn không dứt được rồi, mọi người ngồi xe của ta đi thôi, đi đường vòng đến khách sạn."

Xe lớn quả thật không dễ dàng quay đầu, Thì Nhan đổi lên chiếc xe thể thao, chỉ là làn váy vô cùng phức tạp, ngồi xe có chút chen chúc.

Mới vừa sắp xếp ổn thỏa làn váy, Trì Thành liền nhắc nhở: "Ngồi vững vàng." Nói xong, trong nháy mắt đạp ga.

Xe thể thao đi mất, ghế lái phụ cô áo cưới tung bay, cái loại đó ở trong gió không chút kiêng kỵ sảng khoái, như sắp nghênh đón hôn lễ của cô, làm trái tim Thì Nhan trước đó chưa từng có đập nhanh.

Tịch Thịnh đứng ở xe lớn bên cạnh, chăm chú nhìn vào váy trằng tung bay biến mất ở cuối đường.

Bởi vì là cô, cho nên cho dù là màu trắng đơn điệu, được nhìn thấy mà giật mình, Tịch Thịnh không hề chớp mắt nhìn phía trước, giống như đây là một loại nghi thức, mai táng sâu đáy lòng hắn, không cách nào nói chân tình.

Tịch Thịnh thu hồi tầm mắt, đang thấy Nhiễm Nhiễm ló cái đầu nhỏ bên ngoài cửa sổ nhìn, Tịch Thịnh cười gõ cái trán Nhiễm Nhiễm: "Chị ta không phải là rất đẹp?"

Nhiễm Nhiễm làm như không muốn thừa nhận, đem cuốn sách truyện thả vào một bên, xoay người nhìn về phía bên kia ngoài cửa sổ.

Tịch Thịnh mới vừa khom người chui vào trong xe, liền nghe Nhiễm Nhiễm thân thể nhỏ bé ở trên cửa sổ nói: "Tôi về sau lớn lên có thể so với cô ấy xinh đẹp hơn."

"Hả?" Tịch Thịnh nín cười, nhìn lên nhìn xuống đánh giá cái váy cùng giày hồng của đứa trẻ, lại theo ánh mắt của nó, nhìn về phía bầu trời đêm bên này.

Không trăng không sao, như vậy bóng đêm, cũng không động lòng người.

"Cho nên, ngươi phải chờ ta lớn lên."

Nhiễm Nhiễm giòn giã hướng về bầu trời đêm tuyên thệ.

Tịch Thịnh sửng sốt, lúc này mới tỉnh ngộ, không cách nào đáp lại, chỉ có thể yên lặng cảm thán trẻ con bây giờ quả thật trưởng thành sớm.

Tình trạng ketj xe cùng trên trời sắc đen thùi, rốt cuộc sau cùng được hóa giải, Tịch Thịnh cùng Nhiễm Nhiễm mang xe đến khách sạn lúc này đã muộn gần một giờ, tài xế đang cố gắng thử đem xe lớn lái đến trước khách sạn .

Nhiễm Nhiễm vẫn như cũ nhìn bên ngoài cửa sổ chán đến chết, Tịch Thịnh cảm thấy nên cần thiết cùng đứa nhỏ khó tính này khai thông mấy câu.

"Em có phải không thích chị anh hay không?"

Tịch Thịnh ngồi ở góc độ chỉ nhìn được gò má đứa bé, lông mi rất dài, chóp mũi hơi vểnh, như Barbie, miệng luôn lộ ra là đứa bé cố chấp: "Cô ấy là người phụ nữ của ba."

Tịch Thịnh âm thầm kinh ngạc, hắn nghe được chưa hiểu hết, lại tựa hồ như nghe đã hiểu một chút, "Em đã đổi gọi anh rể là ba ba rồi hả ?"

". . . . . ."

"Vậy em không phải phải gọi Thì Nhan là mẹ sao?"

Nhiễm Nhiễm như cũ nhìn ngoài cửa sổ, âm sắc nhẹ nhàng: "Mặc dù mẹ ta không thích ta, gần đây nhìn thấy ta cũng luôn là khóc, mà ta chỉ có một mẹ."

Đứa bé già dặn —— Tịch Thịnh đưa tay bóp mũi nó, bị nó nghiêng đầu né tránh.

Tịch Thịnh chỉ có thể khuyên nó: "Chị anh có chút nóng nảy, thật ra thì là người rất tốt. Chị. . . . . ."

Vừa gặp lúc này, Nhiễm Nhiễm trông thấy một bóng dáng quen thuộc đi vào khách sạn, không khỏi kêu thành tiếng: "Mẹ. . . . . ."

Tịch Thịnh bị cắt đứt không nghe rõ đứa bé lúng túng cái gì, "Người nào?"

Đứa bé không có trả lời, Tịch Thịnh chỉ đành phải theo ánh mắt của nó nhìn sang, là người nào cũng không thấy.

******

Trì Thành thật ra thì sớm chỉ Tịch Thịnh nửa khắc đồng hồ đến hiện trường hôn lễ.

Khách đã sớm đợi được lại không có cáu.

Vòng nghênh đón tân khách qua, Tịch Thịnh mang theo Nhiễm Nhiễm ngồi vào vị trí hsau, vợ chồng mới liền trực tiếp vào bàn.

Bên tai vang chính là khúc quân hành kết hôn chậm rãi say lòng người , tại mấy trăm đôi mắt nhìn chăm chú , Thì Nhan kéo chồng của mình đi vào hội trường.

Mỗi một bước, không nhanh, cũng không do dự.

Đoạn đường này cô đi năm năm, giờ nhiều người chứng kiến như vậy , đến nơi này.

Đèn chiếu đuổi theo khi anh cùng với cô đi về phía trước con đường, tân khách trong chỗ tối , có người từng chúc cô không hạnh phúc Bùi Lục Thần, đang ở trong phòng rửa tay rủa cô sớm muộn sẽ có báo ứng đồng học. . . . . .

Người điều khiển chương trình ở trên đài chúc mừng, tháp sâm banh 11 tầng tượng trưng một đời một thế, 8 tầng bánh ngọt báo hiệu vô cùng ngọt ngào.

Rốt cuộc đã đi đến trước đài, Trì Thành làm chuyện thứ nhất vẫn là thay cô lau tay mồ hôi: "Gả cho anh thật khẩn trương nhu vậy? Sợ anh ăn thịt em hay sao?"

Thì Nhan dùng bó hoa hồng trắng gõ anh, suy nghĩ tối nay liền nói cho anh biết tin tức mang thai , đến lúc đó khẩn trương đến mồ hôi chảy không ngừng , sẽ là anh đi. . . . . .

"Trì tổng , chờ về nhà trùng phạt anh!"

Cô trừng anh bộ dáng không có một chút lực đe doạ, anh cũng chỉ là khí định thần nhàn mỉm cười.

Người điều khiển chương trình lời chúc mừng rất nhanh chuẩn bị kết thúc, sẽ phải xin hai vị vợ chồng mới cưới lên đài, thời khắc mấu chốt như vậy , điện thoại Trì Thành không ngờ bắt đầu đánh chuông.

Thì Nhan thay anh chỉnh nơ: "Tại sao lại không nhớ để yên lặng?"

Là một cái tin nhắn mà thôi, không có gì đáng ngại, Trì Thành mở ra đến xem:

"Phong cảnh sân thượng thật đẹp, anh đang ở lầu 77? Thời điểm em nhảy đi xuống, anh có thể nhìn đến em hay không?"

Thì Nhan thấy thần sắc anh không đúng, tiến tới nhìn, màn hình điện thoại di động cũng đang trước mắt cô thoáng một cái ——

Trì Thành nhanh chóng bấm một chuỗi mã số.

Không có ai nhận, gọi nữa, tắt máy.

Anh chợt nhìn về phía Thì Nhan, thanh tuyến căng thẳng như dây cung: "Anh lập tức trở về. . . . . ."

"Chúng ta đã muốn bắt đầu mở sâm banh rồi, amh lúc này lại muốn đi. . . . . ."

Thì Nhan lời còn chưa dứt, Trì Thành đã bước nhanh rời đi.

Tất cả tân khách nhìn soi mói, anh bước lên thảm đỏ hạnh phúc của cô, càng chạy càng nhanh, cuối cùng hẳn là chạy như điên rời đi hội trường.

Tân khách nhất thời xôn xao khác thường, Thì Nhan nhưng lại hoàn toàn không biết, bên tai không nghe được bất kỳ nghị luận nào, chỉ là có tiếng bước chân vang trở lại lúc anh rời đi vội vàng.

Tịch Thịnh vội vàng đi vòng qua sau đài: "Chuyện gì xảy ra? Anh rể đây là muốn đi đâu?"

Thì Nhan liếc mắt nhìn Tịch Thịnh.

Tịch Thịnh hoàn toàn trố mắt.

Hắn không thấy qua cô bất lực như thế. Cái loại đó cường đại đến đủ để phá hủy tất cả mờ mịt mất mác, đánh tan thần chí Tịch Thịnh.

Các tân khách nghi ngờ nhìn bóng dáng tiêu điều của cô dâu, chợt cũng mau bước xuyên qua đuổi theo dưới ánh sáng , trong nháy mắt rời đi.

Thì Nhan bước nhanh chạy ra hội trường, suýt nữa bị làn váy trật chân té, may mà một đôi tay có lực vắt ngang vịn lấy cô.

Thì Nhan có chút bối rối nhìn lại, chỉ thấy Bùi Lục Thần đang lo âu nhìn mình.

Cô lập tức đẩy hắn ra: "Chớ giúp tôi!"

Tịch Thịnh cũng đã đuổi theo ra hội trường, thấy Bùi Lục Thần lôi kéo Thì Nhan, không làm cho cô làm cái gì sai lầm, lúc này mới hơi thoải mái, chạy hướng nhân viên vẫn ngồi ở cạnh cửa thẩm tra đối chiếu tiền mừng công ty Hôn Khánh, "Chú rễ đi đâu?"

"Tôi. . . . . . Tôi không biết. . . . . ."

Thì Nhan cũng đã phát hiện cái iPhone cách cửa thang máy không xa, vùng thoát khỏi kiềm chế của Bùi Lục Thần , chạy tới nhặt lên điện thoại di động.

Điện thoại di động cũng không có làm rơi, cô nhìn thấy cái tin nhắn kia.

Bùi Lục Thần bị nữ nhân này đột nhiên xuất hiện cậy mạnh tránh thoát, sửng sốt nửa giây lại muốn đuổi theo, bị Tịch Thịnh ngăn cản: "Bùi tiên sinh, đây là chuyện nhà chúng ta , ngài không có phương tiện nhúng tay vào."

Bùi Lục Thần trong phút chốc lại lâm vào trong cảm giác vô lực trước nay chưa có ——

Hắn là người ngoài, hắn không có một khắc nào thanh tỉnh như vậy biết được điểm này.

Bùi Lục Thần điều có thể làm, chỉ là nhìn Tịch Thịnh đuổi theo, còn mình, một thân một mình trở lại hội trường.

Các tân khách nghị luận ầm ĩ, người điều khiển chương trình sắc mặt như đưa đám, Bùi Lục Thần ở trong này, thất hồn lạc phách, cho đến hồi lâu đi qua cô dâu lần nữa trở lại hội trường ——

Thì Nhan bước chân của giống như nặng ngàn cân, phủ lên con đường thảm đỏ, cô đi ba lần, một lần so một lần sống không bằng chết.

Bên trong hội trường tất cả mọi người cổ quái yên lặng đi xuống, nhìn cô tinh thần sa sút về tới đây.

Thì Nhan xuyên hành như bất động y hệt trong không gian, loại bi thương này yên lặng, im hơi lặng tiếng, lại có sức lực hung tàn, trong nháy mắt xuyên thấu lồng ngực của cô.

Cô giống như thấy Tịch Thịnh lo lắng, giống như thấy Bùi Lục Thần chợt hiểu, sắc mặt giống như chứng kiến cô có báo ứng đồng học . . . . . .

Thì Nhan đi tới trên đài, nhận lấy micro, ánh mắt không có nhiệt độ, thanh âm như không có hơi: "Các vị, mọi người cầm lại tiền mừng, hôn lễ hủy bỏ."