Đánh Mất Tình Yêu

Chương 36

Sau khi đưa Thì Nhan trở về nhà, Bùi Lục Thần duy nhất có thể làm, chỉ có mua say.

Đây là một đêm phù hợp để chán chường, thời gian ở quầy rượu sáng tối đặc biệt lần lượt thay đổi giống như bất động.

Trong không khí tràn ngập rượu thuốc lá cùng Hormone hỗn tạp mùi vị, âm nhạc đinh tai nhức óc người, trong sàn nhảy nam nữ điên cuồng giãy dụa, Bùi Lục Thần ẩn thân một góc, rượu cồn trộn lẫn.

Hắn ở nơi này có chút cổ phần, người bán rượu yêu thích quen thuộc hắn, đưa lên đều là rượu ngon. Nhưng khá hơn nữa, rượu, cũng giải không được buồn của hắn.

May mà hắn giờ phút này bên cạnh còn có người bạn, không đến nỗi cô đơn chiếc bóng. Nữ cảnh sát này dáng dấp ngược lại vui tai vui mắt, chỉ là lời nói hơi nhiều: "Ông cụ lệnh cho tôi cần phải dẫn anh về Bắc Kinh."

Bùi Lục thần ngoảnh mặt làm ngơ, uống xong một này ly sau mới hoang mang đáp lời: "Trừ phi cô dùng súng áp giải tôi đi." Nói xong, cằm điểm một chút súng lục giấu ở bên hông cô.

Cô là cùng với Bùi Lục Thần tham gia hôn lễ , biết hắn giờ phút này tâm tình xuống thấp, cô không có tiện nhiều lời, cũng không khuyên hắn uống ít một chút, chỉ chờ hắn say, đưa hắn lên xe, trực tiếp chạy nhanh về Bắc Kinh.

Chỉ là cô quên, này Bùi nhị thiếu có danh hiệu riêng " ngàn chén không say " , gần ba giờ đã qua, gia tăng chỉ có số lượng vỏ chai rượu, mà Bùi lục thần, vẫn như cũ lù lù bất động.

Cô cuối cùng không nhịn được khuyên can: "Vì một nữ nhân, đáng giá sao?"

Bùi Lục Thần cười: "Nói, người phụ nữ ngươi rất yêu lại bị đoạt mất, ngươi có hiểu hay không?"

Súng có thể để cho người bỏ mạng, nữ nhân có thể để cho người mất hồn, có lúc lực trí mạng hai người cùng bằng nhau —— bên ngoài cũng phải gật đầu.

Bùi Lục Thần - ý thức đã có chút rời rạc, theo cướp đi ly rượu của hắn, hắn giành không được, hai tay trống trơn, ánh mắt liền nhất thời cũng lâm vào mờ mịt.

Khi Bùi Lục Thần rốt cuộc nhớ lại mình muốn làm cái gì thì hắn chầm chập lấy ra điện thoại di động, vuốt cái trán ấn dãy số.

Đối phương tắt máy.

Hắn liền thăm hỏi một câu"Tâm tình tốt chút nào không?" cơ hội cũng không có —— người phụ nữ tàn nhẫn.

Rượu cồn tại lúc này rốt cuộc nổi lên tác dụng, bị tê dại lý trí Bùi Lục Thần lần lượt gọi mà không bao giờ có thể tiếp thông mã số.

Rốt cuộc nơi tay điện sắp hao hết thì thông.

Điện thoại thông, Bùi Lục Thần ngược lại không biết nói cái gì cho phải, không khí làm như bất động, một giây kế tiếp, trong ống nghe truyền đến thanh âm run rẩy: "Cứu tôi. . . . . ."

Bùi Lục Thần quên mình làm như thế nào chạy như điên ra quầy rượu, cho đến khi lên xe, thanh âm Thì Nhan còn đang trong đầu hắn từng lần từng lần vọng về, lặp lại xé rách thần kinh ——

Cứu tôi. . . . . .

Cứu tôi . . . . .

Hắn muốn nổ máy xe, tay nhưng vẫn run, chìa khóa xe cũng cầm không vững. Cuối cùng vẫn là đẩy hắn ngồi vào tay lái phụ, cô lái xe.

Xe như mũi tên bay đi, động cơ tựa như gầm nhẹ, xe mở mui gió bên ngoài nhấc lên thổi tan mùi rượu trên người Bùi Lục Thần , lúc đến nơi hắn thanh tỉnh không ít, nhưng như cũ lo lắng mất hơn phân nửa lý trí, không để ý an ninh ngăn trở phải hướng nhà trọ xông vào.

Dọc theo một đường theo sát, lấy ra chứng minh cho an ninh xem, Bùi Lục Thần lúc này mới được vào, an ninh dẫn bọn họ đến bên ngoài nhà trọ, cửa mở rộng ra, Bùi Lục Thần chạy đi vào không bao lâu liền dừng lại ——

Thì Nhan té xỉu ở cạnh ghế sofa.

Lúc này người ngoài lý trí hơn so với hắn, hắn còn mất hồn đứng tại chỗ, cô đã bấm 120, Bùi Lục Thần trong thanh âm của cô bạn nhanh chóng mà rõ ràng đã tỉnh hồn lại, lúc hắn ôm lấy Thì Nhan, thì trên lòng bàn tay ôm lấy bắp đùi cô dính một mảng lớn màu đỏ.

Bùi Lục Thần cúi đầu nhìn vết máu, thân thể trong chớp nhoáng cứng ngắc, trong đầu một mảnh mê mang, hắn chỉ biết ôm chặt cô xông ra ngoài.

Thì Nhan cũng không bất tỉnh, do lắc lư nên cau mày mở mắt.

Cô thậm chí không thấy rõ bộ dáng người trước mắt , "Con của tôi, con của tôi. . . . . ."

Bùi Lục Thần chưa từng gặp qua người này chảy nhiều nước mắt như vậy, những thứ kia, toàn bộ như chảy vào lòng hắn, bủn rủn như vậy, cho tới thanh âm an ủi đều vì vậy mà run rẩy: "Không có chuyện gì. . . . . . Thì Nhan, không có chuyện gì."

Thì Nhan cũng không tin tưởng người đàn ông này nói, cô lần này ép mình tin tưởng, nhưng quá nhiều đau đớn tới dồn dập, lần lượt đánh tan cô, cho tới cuối cùng cô nằm ở trên giường đẩy thì thần kinh đã gần đến chết lặng, chỉ nghe được thanh âm đẩy giường đổi phiên nhanh chóng chuyển động, cùng với, thanh âm bác sĩ: "Đứa bé sợ rằng không giữ được, nhanh ký vào thỏa thuận đồng ý phẫu thuật."

Trước mắt đèn sáng loáng chính là phòng lớn bệnh viện, trước mắt Thì Nhan từng trận hôn mê, trong mơ hồ, cô nghiêng đầu nhìn thấy Bùi Lục Thần cầm viết lên.

Một nháy kia, ngũ tạng lục phủ giống như đã co lại thành một đoàn, như vậy sợ hãi, "Không được, đứa bé của tôi, không được. . . . . . Bùi Lục Thần. . . . . ."

Thì Nhan lôi kéo cổ tay của hắn vừa khóc lại mắng lại cầu xin, thầy thuốc cũng đang bên lỗ tai hắn thúc giục: "Không còn kịp rồi, mau ký thôi."

Bùi Lục Thần cặp mắt đỏ bừng, dừng nửa giây sau bỗng dưng túm cổ áo bác sĩ lại: "Người cùng đứa bé tôi đều muốn!"

Người bạn theo muốn kéo ra người không lý trí chút nào, lại bị hắn cướp đi súng, trong nháy mắt họng súng chống đỡ ở trán bác sĩ, huyệt Thái Dương Bùi Lục nổi gân xanh: "Người có chuyện, tôi sẽ làm bệnh viện cùng các người chịu trách nhiệm hoàn toàn!"

. . . . . .

Thì Nhan được đưa vào phòng giải phẩu, Bùi Lục Thần hai chân suy nhược, ngồi trên mặt đất.

Cô bạn rút đi súng trong tay hắn: "Tôi giúp anh liên lạc phó viện bệnh viện quân đội, ông ta đang chạy tới bên này."

Lời của cô bạn Bùi Lục Thần giống như không nghe thấy, chỉ lo vẫn nhìn chằm chằm vào vết máu dính trên tay mình, không hề chớp mắt.

******

Rốt cuộc là như có lực lượng nào đó chống đỡ lấy người phụ nữ này , Bùi Lục Thần không rõ ràng lắm, khi phẫu thuật xong cô ngủ mê man đã lâu chưa tỉnh , biết được đứa bé vẫn còn, khóe miệng cô treo lên nụ cười làm Bùi Lục Thần tỉnh ngộ: đứa bé là lực lượng đó, thật rất cường đại.

Một màn kia, làm Bùi Lục Thần nghĩ đến mình chưa bao giờ gặp mặt mẹ của mình.

Bùi Lục Thần ở suốt đêm, đau khổ thua trận lặp lại giày vò cùng chờ cô tỉnh lại, Tịch Thịnh nhận chăm sóc Thì Nhan cho đến khi cô ngủ lần nữa, mà hắn, cũng nằm ở giường bệnh bên cạnh mệt mỏi đóng lại mắt.

Trì Thành lại hai ngày hai đêm không có chợp mắt ——

Nhiễm Khiết Nhất giải phẫu sọ não kéo dài mười giờ, bệnh viện thậm chí đều đã thông báo bệnh tình nguy kịch, giải phẫu mặc dù thành công, nhưng Nhiễm Khiết Nhất lúc nào sẽ tỉnh, thầy thuốc cũng không cách nào chắc chắn.

Nhiễm Nhiễm tới bệnh viện lần thứ nhất, ở ngoài phòng bệnh ICU thấy mẹ vẫn khóc, khóc mệt mới ngủ, Trì Thành liên lạc bảo mẫu xin họ mang đứa bé về nhà, cũng là vào lúc đó, hắn biết tin tức hai người bị Thì Nhan đuổi ra khỏi cửa.

Lúc này tình huống như vậy, lẫn nhau đều cần tỉnh táo, cho thời gian để cho cô yên lặng một chút cũng tốt. . . . . . Trì Thành lần này tìm cách lừa mình dối người, lại bị Trì Thiệu Nhân đánh tan .

Nhiễm Khiết Nhất là tiểu bối Trì Thiệu Nhân sủng nhất , tự nhiên muốn tới bệnh viện thăm, điểm này Trì Thành cũng không nghĩ là, ngoài ý muốn chính là, Trì Thiệu Nhân lúc rời đi bệnh viện lại hỏi hắn: "Thì Nhan đâu?"

Trì Thành không muốn nói chuyện nhiều, như cũ là câu kia: "Chuyện của con và cô ấy, không cần người khác nhúng tay." Trì Thành nói xong liền rời đi, hắn cũng nên quay về nhà, rửa đi thân mệt mỏi cùng lộn xộn này .

Trì Thiệu Nhân khi hắn quay lưng cả giận hừ một tiếng, "Cô ta muốn ly hôn, hãy đồng ý đi, dứt khoát một chút, đừng làm cho cô ta lấy cớ mang thai níu kéo anh."

Tiếng quát khẽ của Trì Thiệu Nhân như sấm đánh giữa trời quang, Trì Thành thân thể đã cứng đờ. Lạnh lẽo dần dần từ lòng bàn chân chui thẳng vào tim, một khắc kia Trì Thành cảm giác mình nghe lầm, chậm rãi quay đầu lại: "Cái gì?"

Biểu tình của Trì Thiệu Nhân dường như đấu tranh, cuối cùng không có tái diễn, chỉ nói: "Nếu như không nghĩ người khác nhúng tay, tự quản lý tốt vào."

Trì Thành không có hỏi tới nữa, tiếp tục đi về phía trước, vốn là bởi vì mệt mỏi mà chậm rãi bước chân bất giác càng lúc càng nhanh, cuối cùng anh cơ hồ là thở hồng hộc ngồi lên xe.

Vốn là nửa giờ đường xe Trì Thành chỉ dùng một khắc đồng hồ trở về, về đến nhà, cánh cửa khép chặt, anh vừa mở cửa đi vào liền ngẩn người.

Giấy thỏa thuận li hôn lẳng lặng nằm ở trên đất gần cửa.

Trì Thành do dự một chút, khom người nhặt lên mang vào nhà.

Bởi vì dự đoán Thì Nhan sẽ không nhận nghe, Trì Thành một đường trở lại cũng không có gọi điện thoại cho cô, quả nhiên, điện thoại di động của cô còn rơi vào trên ghế sa lon. Nhưng trừ lần đó ra, còn lại, Trì Thành không hề nghĩ ngợi qua, mà tất cả, giờ phút này liền không thể tưởng tượng nổi mà phơi bày trước mắt ——

Bình hoa bể tan tành, tủ nghiêng đổ, cùng với, vết máu trên đất.

Giữa toàn thân Trì Thành đột nhiên cứng đờ, giấy thỏa thuận li hôn trơn tuột, tờ thứ nhất rơi trên mặt đất theo sau tờ thứ hai ngửa mặt lên, vừa chống lại ánh mắt Trì Thành .

"Đứa bé sau khi sanh, mẫu thân được hưởng độc lập quyền giám hộ. . . . . ."

Đứa bé sau khi sanh. . . . . . Đứa bé. . . . . . Hai chữ mà thôi, lại như lưỡi dao sắc bén mỏng manh, Trì Thành tầm mắt một khi đụng vào, thân thể lập tức bị đâm xuyên.

Anh bị đóng nguyên chỗ, thật lâu không cách nào di động.

******

Sau phẫu thuật năm ngày, sắc mặt của Thì Nhan mới hơi chuyển biến tốt, không hề trắng bệch như tờ giấy nữa, Bùi Lục Thần mỗi ngày đến trước giường bệnh của cô trình diện, gió mặc gió, Tịch Thịnh hướng giáo viên xin nghỉ dài hạn, Thì Nhan không có nửa điểm hơi sức quát lớn với hắn.

Tịch Thịnh một ngày đi ra ngoài trở lại, cười ha hả hỏi cô: "Một tin tức tốt, một tin tức xấu, trước hết nghe cái nào?"

"Đừng vòng vo, " Bùi Lục Thần đang đứng ở cuối giường gọt trái táo, nghe vậy cầm đao nhọn chỉ chỉ Tịch Thịnh: "Đều nói."

"Tin tức tốt trước, Trì Thành tìm em, em dẫn anh ta đi quyền kích quán đánh một cuộc, anh ta bị em đánh cho một trận ."

Bùi Lục Thần nghiêng đầu thấy Thì Nhan đang cười, nụ cười của cô rất nhẹ rất nhạt, Bùi Lục Thần không khỏi nhẹ giọng ngăn cản Tịch Thịnh: "Chớ nói."

Thì Nhan lại tựa hồ như rất có hứng thú: "Vậy tin tức xấu đâu?"

Bùi Lục Thần có chút luống cuống, hắn nhìn không phải cô cười, cô cười mang theo đau, nhưng hắn cũng không chịu nổi cô an tĩnh, bộ dạng không cười, trầm tĩnh làm cho hắn hoảng hốt.

Hắn hoảng hốt thì Tịch Thịnh trước sau như một không tim không phổi, hai tay hơi trải: "Tin tức xấu, anh ta còn là không đồng ý ly hôn."

Nụ cười của cô, cuối cùng cô đơn đi xuống.

"Chờ cô khỏe lại, cùng đi với tôi đến Bắc Kinh chứ?" Bùi Lục Thần đem quả táo đưa cho cô.

Nhờ phúc miệng rộng của cô bạn , ông cụ nói hắn chậm chạp không trở về Bắc Kinh là bởi vì tại Thượng Hải Kim Ốc Tàng Kiều, "Cháu chắt trai" thủ trưởng suýt nữa sinh mệnh đưa Hoàng Tuyền, tin tức đoán chừng cũng ở đây truyền ra.

Ông cụ chỉ sợ cũng là nhìn ở tằng tôn ở bên trên mặt , mới không có hạ tối hậu thông điệp trói hắn trở về, Thì Nhan chuyển tới quân khu bệnh viện, y liệu đoàn đội Bắc Kinh theo tới Thượng Hải, đại khái cũng là ông cụ dặn bảo .

Thì Nhan chần chờ một chút, rũ mắt nhìn về phía nơi khác: "Vậy‘ Thì Dụ ’ làm thế nào?"

Cô cuối cùng cũng không hề muốn quay về, đơn giản cự tuyệt hắn, Bùi Lục Thần nghe được ra cô dao động, Tịch Thịnh cũng giúp hắn nói chuyện: "‘ Thì Dụ’ cũng không phải là của chị, trả lại cho Yết Thụy Quốc là được. Chị yên tâm đi, chuyện ly hôn giao cho Sở Luật Sư làm, em đều hỏi thăm tốt lắm, cùng lắm thì kéo dài hai năm, tòa án tự động xử ly hôn."

Thì Nhan trầm mặc hồi lâu, tay không nhịn được vuốt ve bụng.

Đứa bé của cô rất ương ngạnh, cô cũng nên như vậy sao? Cô ngẩng đầu lên: "Chờ chị xuất viện, giúp chị hẹn Trì Thành ở phòng luật sư gặp mặt."

"Chị còn để cho anh ta gặp sao? Tên khốn kia. . . . . ."

Bùi Lục Thần cắt đứt lời nói Tịch Thịnh: "Được."

Thì Nhan hướng Bùi Lục Thần cười , cắn một cái quả táo, động tác cẩn thận, tránh khỏi liên lụy đến chỗ đau.

Cô là người kiêu ngạo, rõ ràng , đáng yêu cùng không đáng yêu, khác người ở chỗ tất cả kiêu ngạo cùng quật cường tự nhiên như vậy, Bùi Lục Thần đột nhiên phát hiện mình đối với cô mê luyến do nguyên nhân như vậy.

Hắn trở về cô nhẹ nhàng cười một tiếng.

******

Bác sĩ dinh dưỡng kê đơn, Thì Nhan khôi phục rất nhanh, xuất viện hôm đó khí trời rất tốt, ánh nắng tươi sáng, mùa xuân nước mưa nhiều, một ngày này, là khó có được trời đẹp.

Thì Nhan ban đầu dặn dò qua Tịch Thịnh, muốn hắn giúp mình hẹn Trì Thành ở phòng luật sư , xem ra là không cần hành động này——

Thì Nhan trở về nhà trọ ở, Bùi Lục Thần xe còn chưa lái vào bãi đậu xe, liền trông thấy bóng dáng tựa tại Q7 màu trắng kia.

Bao gồm Tịch Thịnh ở bên trong trên xe ba người đều nhìn bóng dáng tiêu điều đó.

Bùi Lục Thần đem tay lái chuyển một cái, sẽ phải quay đầu lái đi, bị Thì Nhan đè xuống: "Tại sao muốn tôi tránh?"

Bộ dáng cô hăng hái dường như đã có mấy đời, Bùi Lục Thần một hồi hoảng hốt, dừng xe lại.

Trì Thành cũng đã nhìn thấy bọn họ, nhanh chóng băng ngang qua đường mà đến.

Chỉ nhìn hắn một cái, Thì Nhan cũng biết anh gầy, áo khoác mỏng manh, tóc ngắn bị gió thổi cho xốc xếch, từ trước thâm thúy xinh đẹp mắt thế nhưng lúc này ảm đạm không có ánh sáng, thấy cô đến gần, trong mắt tro tàn mới xuất hiện cháy sáng lại.

Hai bên rốt cuộc chỉ còn lại cự ly một bước đường, nhìn nhau chẳng nói gì, hồi lâu, "Thì Nhan. . . . . ." Anh nghĩ muốn tiến lên ôm cô.

Thì Nhan hờ hững lui về phía sau một bước, kháng cự tư thái rõ ràng. Trong khoảng thời gian ngắn, không lời nào để nói đến cảm giác không khí mỏng manh, Trì Thành bỏ qua dục vọng muốn ôm của mình, chỉ là đứng ở giữa lộ, tỉ mỉ nhìn cô.

Dòng xe chạy cũng không nhiều, thế giới của anh bởi vì có cô, ngăn cản tất cả huyên náo, cuối cùng ánh mắt của anh ngừng ở trên phần bụng của cô.

Một lát sau, nghe được thanh âm của cô không sóng không gió ở bên tai vang lên: "Đứa bé không còn."

". . . . . ."

"Là anh tự tay giết nó."