Đánh Mất Tình Yêu

Chương 38

"Anh hiện tại, cũng rất muốn chết."

". . . . . ."

Bóng đêm an tĩnh, yên lặng như chết.

Lần đầu tiên, lần này là Nhiễm Khiết Nhất dập máy trước. Rốt cuộc người nào đem người nào bức đến đường cùng? Trì Thành suy tư hồi lâu, như cũ khó giải. Uống hai viên thuốc an thần, tiếp tục đi vào ngọt mộng.

Cuộc đời phù du.

Cùng bầu trời sao , Thì Nhan lại lăn lộn khó ngủ. Đầu óc có chút rối loạn , nghĩ không ra đầu mối. Để cho tâm phiền ý loạn, đầu sỏ gây nên hẳn là Bùi Lục Thần, Thì Nhan cũng có chút mơ hồ khó tin.

Hắn không nên đối với cô tốt như vậy . . . . . . Thì Nhan ngây ngô, chần chờ bấm số của Bùi Lục Thần .

Thì Nhan cũng không biết máy thông mình nên nói cái gì, lòng bàn tay tiết ra mồ hôi mỏng, khóe miệng mới vừa nâng lên nhẹ giễu cười, điện thoại đã thông rồi.

Là thanh âm một phụ nữ: "もしもし?"

Thì Nhan ngẩn người, cơ hồ theo bản năng sẽ phải đè điện thoại xuống, tay cũng đang trên đường dừng lại, dừng một chút, nói: "May I speak to Mr. Pei?"

Ông nói gà bà nói vịt một hồi lâu, đối phương mới dùng Anh văn sứt sẹo nói cho cô biết, Bùi Lục Thần đang tắm.

Thanh âm của cô gái kia thật ngọt ngào, dáng dấp chắc cũng xinh đẹp, sau khi Thì Nhan cúp điện thoại không khỏi nghĩ, họ Bùi này thật đúng là không có ý định bạc đãi mình, ngay cả Đất khách quê người, trong lòng luôn có ôn hương nhuyễn ngọc (người đẹp ^^)

Có người đối với mình tốt, cô không chịu nổi, chỉ đành phải báo đáp gấp bội —— thì ra là Bùi Lục Thần cũng không ở chỗ này mà cô đơn, Thì Nhan lúc này ngược lại an tâm, không có dính dáng, có thể an ổn ngủ một giấc, cả đêm không trằn trọc thẳng cho đến sáng.

Ngày thứ hai có lịch đi khám thai, còn không bước ra khỏi nhà, qua cửa kính lại nhìn thấy Bùi Lục Thần ngồi ở ghế mây hành lang.

Ở bệnh viện bên Mĩ việc đi khám cũng phải có đặt trước hẹn sẵn, cô cũng không muốn vì tránh người đàn ông này mà phiền toái đổi ngày hẹn bác sĩ. Thì Nhan thoải mái mở cửa đi ra ngoài, nhìn như không nhìn, trực tiếp đi nhà để xe lấy xe, còn lại tất cả làm như không thấy.

Cô bình thường đều tự mình lái xe đi bệnh viện, đang chuẩn bị lên xe lại bị Bùi Lục Thần ngăn lại, ánh mặt trời chiếu sáng, hắn đứng khuất bóng, Thì Nhan không thấy rõ khuôn mặt của hắn, chỉ nhìn đường nét nghiêm nghị trở nên rõ ràng của hắn .

Bùi Lục Thần ngược lại không đổi được thói quen tỉ mỉ quan sát cô, lúc này cũng là ánh mắt do dự từng chi tiết ở trên người cô.

Người phụ nữ này một khi ở một mình, liền tổng có chút đơn giản, cũng không trang điểm lại lộ ra vẻ trẻ tuổi, tóc cũng cắt ngắn, ngay tại thái dương mượt mà vén sau tai, trên tai cô một đôi đá mắt mèo, thật cực kỳ giống Chinchilla của nhà hắn từng nuôi.

Ngay cả ánh mắt lúc quát tháo ác liệt, đều cùng Chinchilla này giống nhau như đúc.

Bùi Lục Thần thu lại ánh mắt: "Phụ nữ có thai còn tự mình lái xe?"

Thì Nhan không để ý tới, động tác của hắn xoay chuyển, trực tiếp đoạt lấy cái chìa khóa xe của cô cất vào trong túi mình.

Cô xoay người rời đi, nghe hắn ở phía sau thanh âm giương lên: "Về tối hôm qua. . . . . . Tôi có thể giải thích." Thì Nhan ngừng chân, suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là lên xe của hắn.

Bùi Lục Thần lên lịch cho xe RV, tốc độ xe đi thong thả, nhưng ánh mắt hắn đè nén vội vàng, xuyên thấu qua gương soi bên trong xe nhìn cô, mấy lần muốn nói lại thôi.

Nếu như cô để ý, nếu như cô ghen. . . . . . Bùi Lục Thần phát hiện mình bất tri bất giác nghi ngờ mong đợi.

Hiển nhiên, cô cũng chẳng hề cho là như vậy."Bùi thiếu, " Thì Nhan tự nhận không cần thiết nghe giải thích, cho nên ở Bùi Lục Thần như muốn mở miệng trước, cắt đứt hắn, "Tối hôm qua chơi chưa vui vẻ sao?"

Bùi Lục Thần nghe giọng hài hước của cô, da đầu hơi tê dại, ngón tay ở trên tay lái cứng lại. Chợt ý thức được, hắn khẩn trương cũng không phải là kinh hoảng, mà lạnh nhạt của cô, nguyên nhân lại thật là không quan tâm.

Hắn không nhìn nữa, ngược lại nhìn chăm chú đường xá phía trước, ". . . . . . Gặp dịp thì chơi mà thôi."

Hỏi han ân cần có tác dụng khiến người mê muội, hắn đối với cô ân cần làm cô suýt nữa quên người này, quá khứ việc xấu loang lổ—— Thì Nhan không khỏi có chút tò mò: "Vậy tôi hỏi anh, anh bây giờ là không phải cũng ở đây cùng tôi gặp dịp thì chơi?"

Là thật sự tò mò, không mang theo chút điểm thử dò xét.

Môi mỏng Bùi Lục Thần mím chặt, đường cong hàm có vẻ hết sức sắc bén, giọng nghe có chút lười biếng, trên thực tế lại hết sức đè nén: "Cô và họ không giống nhau."

"A, đúng, ở đây anh còn chưa có thành công, tôi và họ quả thật không giống nhau." Thì Nhan cười nhẹ, dù vậy vẫn ung dung nghiêng đầu nhìn hắn, "Tôi liền buồn bực, các người đều là loại con ngậm thìa vàng mà ra đời, có phải hay không đều cho rằng cõi đời này, khi các người ra tay, phụ nữ không ai là không giải quyết được?"

Bùi Lục Thần tựa hồ cũng không có nguyện vui vẻ giải thích.

Thì Nhan cũng hài hước thu hồi giương cung bạt kiếm, trịnh trọng mà nói: "Tôi hiểu rõ anh cả đời cũng không ở trên mỗi một người phụ nữ lâu, anh chịu vì tôi tốn tâm tư, tôi thật sự vô cùng cảm động, mà tôi chính là đầu óc ngu muội, không chịu nổi trong lòng nhớ kỹ một người, trên giường nhưng có thể nằm một người khác. Nói khó nghe hơn ` con ai lập đền thờ không có gì khác biệt."

Mặc dù sắc mặt Bùi Lục Thần cũng không đổi, nhưng lời nói đã đến nước này, Thì Nhan không cần thiết nói nữa nên để lại chút tàn niệm cho nhau, như vậy chỉ là đối với hắn, đối với mình tàn nhẫn hơn, "Đến đầu đường dừng xe, tôi thuê xe đi bệnh viện, cũng không làm phiền anh."

Bùi Lục Thần quả nhiên theo lời ngừng xe, Thì Nhan xoay người kéo cửa xe thì bên tai lại vang lên âm thanh "Cạch" một tiếng, cửa xe bị khóa trái.

Cô không có quay đầu lại, vừa vặn Bùi Lục Thần đưa tay, khuỷu tay rõ ràng để ngang ghế dựa của cô, lấn đến gần, cự ly gần gũi rất càn rỡ.

Hơi thở của hắn ở trên sau tai Thì Nhan dừng lại một chút, ấm áp: "Cô thật muốn biết tối hôm qua trôi qua tôi không vui?"

Có lẽ là hắn trong khoảng thời gian này quá mức tao nhã lịch sự, giờ phút này khôi phục quá khứ tính tình Bùi Lục Thần, Thì Nhan nhất thời không thể chống đỡ được.

"Tôi đem cô ta trở thành cô, cảm giác cũng không tồi." hơi thở Bùi Lục Thần vừa nóng vài phần, giọng nói cũng là đột nhiên đè xuống, "Chẳng qua khi tỉnh lại về sau không có tìm cô ta, cô ta lại cho tôi tiền boa, cảm giác kia. . . . . . Cực độ không xong. Cô ta so với cô thật giống , bề ngoài rất ngọt, làm chuyện cũng rất đả thương người."

Thì Nhan hiện tại cũng muốn làm chuyện đả thương người, tỷ như, xoay người lại hung hăng đập hắn một phát đến chết.

Bùi Lục Thần cũng đang lúc này vặn vai của cô: "Cô nói tôi nên làm thế nào? Tôi ngược lại muốn nghĩ cái đó lấy được trên giường đi, hình như người ta không đồng ý."

Dứt lời không quên quét mắt một vòng bụng đội lên của Thì Nhan: "Coi như cô đồng ý, tình huống hôm nay, thân thể cô cũng không cho phép."

Cổ tay Thì Nhan vận đủ sức lực, giơ tay được sẽ phải cho hắn một cái tát, bị hắn chống lại cổ tay, Bùi Lục Thần dễ dàng liền hóa giải sức lực của cô, bên ngoài nhẹ khuyên: "Phụ nữ có thai không thể tùy tiện tức giận, đối với thai nhi không tốt."

Đây mới là Bùi Lục Thần cô quen thuộc, ương ngạnh không chút để ý, Thì Nhan không vội cũng không tức, thừa dịp hắn chưa chuẩn bị, cái tay tự do kia nhanh chóng đi qua đè xuống khóa xe.

Bùi Lục Thần không ngờ tới một phụ nữ có thai thân thủ lại nhanh nhẹn như vậy, mắt thấy cô tránh ra sự kiềm chế của hắn, như một làn khói xuống xe, trong nháy mắt đi ra thật xa, Bùi Lục Thần không có đuổi theo, chỉ là dừng xe ở chỗ cũ, cho đến khi đưa mắt nhìn bóng dáng của cô biến mất, hắn im lặng thở dài.

Sau chiếc xe RV màu đen này, một chiếc Gl màu trắng im lặng vượt qua.

Trì Thành tinh thần không tốt, lúc này cũng không phải giờ cao điểm đi làm, đường xá cũng không tệ lắm, cũng không còn kẹt xe, anh đi cũng không nhanh.

Chi nhánh công ty ở Bắc Mĩ chức quyền tự nhiên,anh là người của tổng bộ phái tới, cũng không thể nhất thời liền toàn bộ hiểu rõ. Nhiễm Nhiễm ngữ văn vẫn như cũ rất kém cỏi, bài tập hoàn thành tiến độ rất chậm, mấy ngày nay cũng đợi tại trụ sở bù lại, Trì Thành chỉ chờ mấy ngày sau hết bận, mang Nhiễm Nhiễm đi Disney một chuyến.

Đầu đường có giao thông đèn, Trì Thành dừng xe chờ, có điện thoại gọi, anh nghe, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn một chút đèn giao thông.

Xuyên qua rất nhiều làn người đi đường, dòng xe chạy yên lặng, đầu người nhốn nháo, chốc lát đèn giao thông bắt đầu nhảy chuyển, Trì Thành cúp điện thoại, đang muốn đi về phía trước, một bóng dáng quen thuộc thoảng qua khóe mắt, đảo mắt ngăn lại xe taxi.

Tuy bị thân xe taxi che ở hơn phân nửa thân thể, nhưng đường cong gò má nhu hòa như phác họa, sống mũi cao đẹp, tóc ngắn tháo vát. . . . . . Thật quen, thậm chí khi tối hôm qua trong mộng còn nhẹ nhàng tới, gương mặt đảo loạn trong mơ——

Mặt mày Trì Thành trong một khắc kia cứng đờ, bóng dáng này giống như thuốc dẫn, kéo anh trở lại giấc mơ không thành thật , làm người ta nhất thời không phân rõ giờ phút này đâu thật đâu mơ.

Trì Thành phản ứng đã muộn một nhịp, ánh mắt nhìn lại lần nữa thì chỉ kịp nhìn sườn xe taxi xinh đẹp màu vàng đi mất.

Cho đến giờ phút này Trì Thành vẫn không thể tin, tâm trạng hoảng hốt thì đèn xanh sáng, ánh sáng cùng lúc đó thức tỉnh anh, Trì Thành đạp mạnh cần ga, đuổi theo phương hướng xe taxi biến mất.

Tốc độ xe giống như tim đập của anh, đánh trống reo hò , nhà cao tầng hai bên đường san sát nối tiếp nhau , ở ngoài cửa xe cấp tốc lui về phía sau.

Trên đường đi taxi sao mà nhiều, Trì Thành suýt nữa mất dấu, cả trái tim treo ở đèn đuôi xe taxi lúc ẩn lúc hiện, đuổi theo qua hai quảng trường, xe taxi mới dừng lại, cô gái xuống xe mặc váy trắng, đi vào cao ốc bệnh viện.

Trì Thành ở bên ngoài cao ốc bệnh viện thắng gấp một cái, xe chưa dừng hẳn, anh đã mở cửa chạy như điên vào.

Anh đã sớm từ người trong "Thì dụ" được biết cô ở chỗ này, nhưng Nam California lớn như vậy, lớn đến căn bản không cho phép lòng anh tồn một tia may mắn có thể vô tình gặp được cô.

Trì Thành ở sảnh lớn bệnh viện đi qua, gần như tham lam thẳng nhìn chằm chằm người cách đó không xa, cho dù đây chẳng qua là cái bóng lưng.

Rốt cuộc, tay Trì Thành đặt ngay tại trên vai cô.

Bởi vì chạy mà thở hổn hển trong một lúc kia, cô từ từ quay đầu lại.

Lại, không phải là cô.

Đồng dạng mắt đen tóc đen, thân hình giống nhau, là cô, nhưng không phải cô.

Trong nháy mắt đó, cô đơn mãnh liệt tới, cơ hồ nhấn chìm anh. Trì Thành chán nản buông tay ra, "Sorry. . . . . ."

. . . . . .

. . . . . .

Cho đến đồng nghiệp điện tới hỏi anh thế nào còn chưa tới công ty, Trì Thành mới chợt phát giác mình đã ở một khu này lượn không dưới năm vòng.

Trì Thành ở bệnh viện tìm kiếm không có kết quả, vẫn chưa từ bỏ ý định lái xe để tại đầu đường đi dạo.

Lý trí nói cho anh biết đừng làm điều vô vị buồn cười mà giãy giụa nữa, nhưng hành động của anh lại bị chấp niệm khống chế, có lẽ chỉ có như vậy, trong lòng mới có thể lưu lại một tia mong ngóng cuối cùng, mới có thể chứng minh tất cả đều còn có ý nghĩa.

******

Thì Nhan từ bệnh viện ra ngoài, đúng lúc tan việc, tầm mắt nhìn dòng xe chạy cùng đám người đảo loạn không ngừng nghỉ chút nào, nhưng cô vẫn một cái liền nhìn thấy cách đó không xa chỗ dừng xe trong kia cỗ xe màu đen RV.

Dĩ nhiên, còn có Bùi Lục Thần dựa bên cạnh sườn xe.

Thì Nhan không nói hai lời, quay đầu đi, xuyên qua ở trong đám người, đảo mắt sẽ không có bóng dáng, may mà nàng mặc áo trắng quần đen, hết sức dễ nhận ra, Bùi Lục Thần bỏ lại xe, đi bộ theo cô.

Bùi Lục Thần dáng cao, cho dù là ở trong đám người nơi các loại màu da hỗn tạp cũng hết sức dễ coi, Thì Nhan một cái ngoái đầu nhìn lại đã nhìn thấy hắn, hắn cũng không đuổi theo, chỉ là cách cự ly ngắn ngủn, cười như không cười hướng cô ngoắc.

Nếu không phải lúc khám thai nghe được đứa bé khỏe mạnh , Thì Nhan tâm tình thật tốt, nếu bị hắn như vậy từng bước theo sát, cô chắc chắn không nhịn được xoay lại đá hắn mấy đá.

Rốt cuộc trò chơi mèo bắt chuột kết thúc khi cô vượt qua lối sang đường—— Bùi Lục Thần ở giữa đường cái kéo lại cô.

Người khác đều bận rộn băng qua đường, chỉ có hắn xin chết đổ thừa siết cánh tay cô không thả, Thì Nhan tránh không được hắn, mắt thấy đèn báo người đi đường đã bắt đầu lóe lên, bọn họ còn đứng tại ngay chính giữa con đường, Thì Nhan bất giác buồn bực, lấy ra điện thoại di động đe dọa: "Không buông tay tôi báo cảnh sát kiện anh quấy nhiễu tình dục!"

Bùi Lục Thần ấm áp cười, không đem uy hiếp của cô để ở trong mắt, không ngờ động vào , bàn tay nhỏ mà trắng động tác ngược lại thật nhanh, mắt thấy cô đè xuống 911, Bùi Lục Thần vội vàng đoạt lấy điện thoại di động bấm tắt.

Cũng không biết Bùi Lục Thần trong hồ lô bán cái loại thuốc gì, kính cẩn lễ phép giao điện thoại còn tới trong tay Thì Nhan, Thì Nhan đang đoán muốn nhận lại hay không, một tay kia cuả hắn đột nhiên từ sau dùng lực nâng cổ cô, ngón tay quấn ở bên trong sợi tóc của cô, ôm cô gần, nhìn ánh mắt mang theo cảm giác bị áp bức:

"Tôi cân nhắc qua rồi, không thể làm người cô thích nhất, làm người cô ghét nhất cũng không sao."

Ở trên đường lớn, người đến người đi rình mò, hắn bỏ mặc, hôn cô, vừa bắt đầu chính là điên cuồng trằn trọc, mút cắn, mang theo sức lực trừng phạt rồi lại thương yêu.

Thì Nhan không có né tránh, càng không có đáp lại, trong đầu ý niệm duy nhất chính là, người đàn ông này rốt cuộc cũng thành công vinh dự nhận được sự chán ghét nhất của cô.

Trừ hắn ra cùng với cô, người trên đường lớn như không có một bóng người, chiếc xe lần nữa bắt đầu qua lại không dứt, người đàn ông cùng phụ nữ có thai ngoài đường phố ôm hôn thành một cảnh, có tài xế thậm chí thổi còi, ý vị trêu chọc rõ ràng.

Chỉ là thổi còi đi qua, người đứng xem hâm mộ hoặc trêu chọc , cũng vẫn như cũ phải tiếp tục đi trên con đường phía trước.

Đã có một chiếc Gl màu trắng, cô độc mà yên lặng dừng tại chỗ. Người trên xe, thẳng tắp nhìn chăm chú một màn trước mắt, tay cầm thật chặt tay lái, cứng ngắc như đá.