Địa Ngục Cấm Ái: I Love My Sister

Chương 2 : I Love My Sister - Chương 2

Ngồi trong quán bar BLOOD lớn nhất thành phố, tôi mỉm cười nhìn ba người trước mặt. Thật là nhớ quá đi, những người bạn tuổi thơ thân thiết nhất của tôi.

“Hy Hy, nhớ cậu quá đi. Cậu mặc chiếc váy này rồi à, đẹp chứ ? Đừng quên tớ học chuyên ngành thiết kế thời trang đó. Thế mà lúc đó cậu bảo không hợp, thấy chưa ? Thấy chưa ?” Vừa gặp mặt, Nhã Niên đã nói liên hồi, tai tôi muốn thủng luôn rồi.

“Vâng vâng, Nhã Niên tiểu thư tài hoa hơn người, mắt thẩm mỹ rất chuyên nghiệp…” Tôi còn chưa nói hết, người ngồi bên cạnh Nhã Niên – đối diện tôi đã phát ra những tia nhìn ‘đầy thiện cảm’ trừng trừng liếc tôi.

“Ha ha… Tử Hoàng thiếu gia… tôi, tôi hình như không có thiếu nợ cậu nha…” Tôi cười tươi nói, chỉ là tật nói lắp khi có lỗi đã bán đứng vẻ mặt cười cười bình tĩnh của tôi.

“Ha ! Tả Nhật Hy ! Cậu được lắm ! Sáu năm trước dọn nhà cũng không thèm báo một tiếng, Niên Niên gặp lại cậu cậu cũng cấm cô ấy nói chỗ ở, rốt cuộc cậu có coi chúng tôi là bạn không thế ?!” Tử Hoàng oán oán hận hận nói, đôi mắt như chủ nợ vẫn không hề dời khỏi mặt tôi. Thân hình cậu ta bây giờ đã cao hơn rất nhiều, cũng cơ bắp hơn nữa, rất điển trai.

Tôi cười càng tươi, lại lắc lắc đầu ra vẻ tiếc hận, “Cậu biết không, trông cậu hiện giờ y như ‘tiểu thụ’ đáng thương bị ‘công’ bỏ rơi.”

“Tả Nhật Hy !”

“Hơ hơ hơ…” Tôi xoay người nhìn người đàn ông ngồi cạnh mình, giọng nói rất ư là nịnh nọt,

“Ngạo, cậu nói xem, nói giúp mình với !”

Bạch Ngạo nhướn đôi mắt phượng nhìn tôi một cái, xong thì liếc cũng chả thèm đưa tay với ly rượu đỏ nhấp từng ngụm.

Tôi á khẩu.

“Được rồi, bỏ qua cho Hy Hy đi. Hy Hy, kể một chút cuộc sống sáu năm nay của cậu xem, năm tháng trước gặp cậu mà chẳng nói được bao nhiêu.” Vẫn là Nhã Niên tốt nhất, ra tay rất kịp thời. Chỉ là, đùa à, lần trước gặp tôi rõ ràng nhỏ đã kể lễ với tôi trong quán coffee suốt gần bốn tiếng đó nha.

Tôi cảm kích nhìn Nhã Niên, quyết định không chọc phá mái tóc hai tầng nhuộm hightlight màu xanh chuối trông như trái dưa hấu của nhỏ nữa.

“Cũng không có gì, năm đó ba mình bị ông nội gọi lên đây tiếp nhận Tả thị, thế là ba mình phải ở thành phố này luôn. Cậu cũng biết tổng doanh của toàn bộ Tả thị đều đặt ở đây mà.”

Tử Hoàng hừ, “Thế sao không nói một tiếng nào là đi hả ?”

Tôi cười gượng, “Gấp quá, gấp quá mà…”

Cứ thế nói nói, chúng tôi đi dạo quanh thành phố một vòng, shopping, xem phim, uống nước ăn trưa, lại đi chơi, uống nước ăn chiều.

Đến sáu giờ chiều.

Đang ngồi trong một nhà hàng kiểu Nhật ăn sushi, điện thoại rung rung, bài ‘My love’ của Weslife vang lên. Tôi nhìn tên người gọi, miếng sushi cá ngừ sống ngon tuyệt trong miệng trở nên đắng chát.

Tạm tắt nhạc chuông, tôi tiếp tục ăn.

“Sao thế ? Ai gọi vậy ?” Nhã Niên liếc điện thoại của tôi, chậc lưỡi nói, “A, thời gian quả thần kỳ nha, Hy Hy mà cũng có lúc không nhận điện thoại của anh Thiên !”

Tôi ngán ngẩm nhìn nhìn Nhã Niên, ăn tiếp.

Tử Hoàng đối diện cũng giật mình, khó hiểu nhìn tôi, tôi cũng không trả lời.

Điện thoại vẫn dai dẵng reo, tôi chán ghét cầm lên ấn nút nghe.

“Vâng, anh hai.”

“Em đang ở đâu ?” Giọng nói dịu dàng của anh truyền đến, tay tôi run run, tôi thật sự rất muốn gặp anh, rất muốn, rất muốn, rất muốn nhưng, không thể !

“Có chuyện gì không anh ?” Tôi lạnh nhạt nói.

“Bạn gái anh đến rồi, em về nhà đi.”

Tôi nhắm chặt mắt, đè nén cảm giác muốn quẳng điện thoại xuống nền nhà.

“Em chưa thể về, hôm khác đi anh.”

“… Thế à, không sao.”

“Xin lỗi anh.” Tôi nhấn ‘ngắt cuộc gọi’ mạnh đến mức màn hình cảm ứng để lại dấu móng tay.

“Mình… về đây.” Ổn định lại cảm xúc, tôi bỏ điện thoại vào tui xách, ngẩng đầu nhìn mọi người cười.

Bạch Ngạo, Tử Hoàng, Nhã Niên nhìn tôi một cái, gật đầu. Tôi liền nắm túi đi ra ngoài, tài xế riêng thấy tôi đi ra lập tức lấy xe. Tôi ngồi xe một mạch đến trước cổng biệt thự, hạ kính nhìn vào nhà. Ánh sáng trong nhà rực rỡ, nhìn một chút bãi đỗ xe, tôi thấy thấp thoáng một bóng xe BMW màu trắng đỗ cạnh chiếc Ferrari đỏ của tôi.

Lòng thật là đau.

Bác tài xế xoay người nhìn tôi, không biết nên đỗ ở trước cổng luôn hay vào gara. Tôi xin lỗi rồi xuống xe, khoát tay chỉ gara.

Biệt thự của nhà tôi tuy rất rộng như lại không có người làm nào cả, cứ ba ngày sẽ có mười người đến dọn dẹp và chỉnh sửa sân vườn, nên muốn vào chỉ có thể tự lấy chìa khóa riêng mở cổng. Tôi mở khóa vào khuôn viên biệt thự, trước cửa lớn biệt thự là đài phun nước có một bức tượng tiểu thiên thần rất đáng yêu, nối tới cổng vào là hai hàng cây cổ thụ khá lớn, ở giữa là đường đi.

Tôi cứ chầm chậm rảo bước trên con đường trong khuôn viên, ở đây sáu năm tôi bây giờ mới để ý thì ra đi dạo thế này cũng hay chán, ít nhất, tâm tình tôi đỡ hơn không ít.

Tới bên cửa chính, tôi đứng một bên không vào cũng chẳng ra, tôi biết mọi người chắc hẳn đang ở phòng khách, hít một hơi rảo bước đi vào. Phòng khách nằm ở bên trái sảnh chính, tôi đi đến cửa phòng khách thì do dự, nghiêng đầu nhìn vào trong.

Cô gái đó ngồi cùng ghế sô fa với anh hai đối diện với ba mẹ, khuôn mặt tươi cười, đôi mày lá liễu, cặp mắt to tròn rất có thần, rất đẹp. Cô ấy mặc một chiếc váy xanh lam, rất lễ phép và hiền thục, đó là đánh giá hiện giờ của tôi.

Anh hai ngồi kế bên mặc quần tây áo sơ mi trắng, đầy nét cười và, như đã nói, trông cứ như vị thần Apollo trong thần thoại Hy Lạp.

Hai người đó rất xứng đôi.

Tôi từng nghe người khác nói, loại người như tôi tính cách rất cực đoan. Trong bất kỳ trường hợp nào cũng có thể phát điên mà giết người, nhưng, rõ ràng tôi rất bình tĩnh thậm chí tôi còn không để tâm việc mà đáng lý sẽ khiến tôi đau chết đi sống lại.

Chẳng hạn như, anh ấy đang cười cười nói nói với cô ta.

Tôi cô đơn lên tầng trên, mở cửa vào phòng, quẳng chiếc túi xách lên bàn rồi nằm phịch xuống giường, giày cũng chẳng buồn cởi.

Tại sao… tôi lại không có cảm giác mãnh liệt như đã tưởng khi nhìn thấy hai người họ ?

Chẳng phải trước đó tôi đã vô cùng đau khổ sao ?

Hay là… tôi không hề yêu anh ấy, đó chỉ là tình thân ?

Không thể nào, tôi chắc chắn mình yêu anh ấy nhưng… có lẽ không nhiều như đã nghĩ ?

Nếu thật là tôi không yêu anh ấy nhiều như vậy, thật tốt quá.

Miên man suy nghĩ, tôi chìm vào giấc ngủ.

Trong mơ, tôi mơ thấy anh, anh vẫn cứ rạng rỡ như vậy, như một thiên thần cứu rỗi linh hồn. Nhưng thiên thần đó lại là nguyên nhân của tội đồ loạn luân – là tôi đây. Tôi thấy chúng tôi trở về lúc nhỏ, anh lúc nào cũng dịu dàng chăm sóc tôi, chưa bao giờ để tôi chịu thiệt và không biết từ bao giờ, tôi phát hiện mình có cảm giác đặc biệt với anh.

Tôi đã rất hoảng sợ, phải chăng tôi đã bị điên ? Cư nhiên yêu chính anh trai ruột thịt của mình ? Luân lý làm sao có thể tha thứ cho tôi ?

Thế là tôi kìm chế, tôi bắt buộc bản thân không được nghĩ về nó nữa, lần đó, tôi tình cờ đọc một bài viết. Những người loạn luân và đồng tính có bản tính chiếm hữu rất cao, họ chỉ cần người họ yêu trong cuộc sống của mình, những người khác họ thậm chí có thể giết người nếu người đó ảnh hưởng đến tình yêu của họ. Những người như vậy rất khó kìm chế được, tính tình họ sẽ càng ngày càng tiêu cực. Có trường hợp họ giết chính người mình yêu nhất bởi vì --- sợ người đó rời xa mình. Chỉ là ‘sợ’ mà thôi, chứ chưa phải ‘đã’, tình yêu của họ là bi kịch…

Tôi sợ tới cực điểm, nếu mình cũng trở nên như vậy thì sao ? Liệu mình có giết ‘chị dâu’ của mình vì ghen và tính chiếm hữu không ? Không được ! Tôi đánh chính bản thân mấy cái tát và cố gắng quên đi, chỉ cần không quan tâm thì sẽ quên thôi.

Nhưng không, tình yêu và nỗi nhớ nhung cứ ngày một tăng lên, tôi điên rồi ! Điên rồi !

Giật mình tỉnh dậy, tôi lau mồ hôi trên mặt, lúc này mới phát hiện giày mình đã được cởi, bản thân đang nằm rất ngay ngắn trên giường, đã đắp chăn, đèn cũng đã tắt và bật đèn ngủ.

Tôi nhìn sang bộ ghế sô fa Italy cạnh cửa sổ kính sát đất, quả nhiên có một bóng người.

Anh thấy tôi ngồi dậy liền đứng lên đi đến bên giường ngồi xuống, “Gặp ác mộng à ?”

Tôi nhìn anh chăm chú, trong bóng đêm, mắt tôi lại không tốt vốn không thể thấy được vẻ mặt anh nhưng tôi biết anh đang không vui.

Tôi không trả lời, chỉ im lặng ngồi đó, anh xoay người rót một cốc nước lọc, tôi chậm rãi tiếp nhận uống một ngụm.

Lát sau, đến khi mắt quen với bóng tối, tôi thấy rõ được anh.

“Anh hai, anh yêu cô ta sao ?”

Tả Nhật Thiên, anh yêu cô ta sao ?