Địa Ngục Cấm Ái: I Love My Sister

Chương 25 : I Love My Sister - Chương 25

Vừa bước xuống máy bay, nhìn khoảng trời ngoài phi trường, tôi không khỏi cảm thán một tiếng.

“Oa, dễ chịu quá đi!” Tôi vui vẻ nói, tâm trạng bất an bao ngày tan biến không còn một mảnh.

Anh hai cười, khoát cho tôi chiếc áo, “Mới đầu xuân, còn lạnh, em mau vào xe đi.”

Tôi ngoan ngoãn gật đầu chui vào xe.

Nơi này thật sự rất tuyệt, không khí man mát dễ chịu, không hề có một chút bụi bặm của thành phố, từng tán cây dòng suối đều hút hồn người. Nếu có thể tôi rất muốn ở đây luôn.

Ngồi xe hơn một giờ, nơi này tôi chưa từng đến nên hoàn toàn không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rẽ qua rất nhiều con đường, lớn nhỏ đều có. Dọc đường trung tâm kinh tế sầm uất vô cùng, hẳn là một thành phố nào rất lớn.

Tôi im lặng ngắm đường phố ngoài cửa xe, trong lòng rộn rã, không rõ tâm tình.

“Tiểu Lam, một lát nữa em ở yên trong nhà, anh đi bận việc một chút. Nhớ, không được chạy loạn, hiểu không?” Anh hai nghiêng người, vuốt tóc tôi nói.

“Ừm.”

Anh nhấc tôi lên, ôm vào lòng như trẻ con, cúi đầu cười: “Đừng buồn, đợi anh về sẽ dẫn em đi chơi”.

Tôi lại ‘ừm’ một tiếng, cố ý cười cho anh xem.

“Ngoan, tiểu Lam ngoan lắm.”

Tôi kềm chế gân xanh trên trán đang nổi lên, trong lòng thầm mắng tại sao anh luôn xem tôi là con nít mà đối xử chứ, cứ như là búp bê thủy tinh trong tủ kính ấy.

Thêm hai giờ nữa, xe chạy vào khuôn viên một ngôi biệt thự lớn phong cách Gothic. Tôi thật sự choáng ngợp dưới sự xa xỉ của ngôi biệt thự nhưng vẫn không nói gì, theo anh hai đi vào trong.

Kiến trúc bên trong y như những nhà thờ, viện bảo tàng hay gặp ở các nước Châu Âu. Tôi không có tâm tình chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó, kế hoạch chậm rãi xoay tròn trong đầu.

Anh hai dẫn tôi vào trong phòng khách, nói: “Em muốn làm gì thì làm, đừng nháo là được. Anh đi làm việc đây”. Nói xong hôn tôi một cái lên trán, xoay người trở ra.

Tôi đứng đó nhìn bóng lưng của anh, anh hai không hề khóa cửa hay cổng, vậy thì ngoài cổng phải có người canh giữ. Tôi không định trốn, tôi chỉ muốn biết… rốt cuộc trong bao năm nay anh thay đổi đến thế nào. Hơn nữa, với tính cách hiện tại của anh, tôi không thể nào tin được anh hai có thể để Cổ Lạc Vũ qua mặt được. Khả năng Cổ Lạc Vũ lừa được anh hai, là con số không. Càng không tin anh đột nhiên tốt bụng muốn đưa tôi đi chơi.

Khẽ cắn môi dưới, đến khi bóng dáng anh hai khuất sau cách cửa chạm khắc to lớn, tôi lập tức bước đi theo.

Theo dấu anh đi ra khu vườn lớn lúc nãy, tôi nấp sau bóng cây nhìn hai người bên cổng cúi đầu chào anh hai. Tôi thầm may mắn thân hình mình bé nhỏ, lén lút núp nấp một hồi đã đứng cách hai người áo đen kia không quá ba mét. Vấn đề bây giờ là làm sao ra khỏi được thôi.

Tôi nhặt một hòn đá lớn bên gốc cây cổ thụ, hồi tưởng những cảnh đánh lạc hướng trong phim, quẳng hòn đá bằng lực mạnh nhất có thể.

Quả nhiên, tiếng động lớn kèm theo thanh âm vỡ tan của gạch men hấp dẫn một trong hai người. Tôi chỉ là định ném, không ngờ lại trúng một chậu cây kiểng nào đó trông rất quý hiếm, tự đánh bản thân đốt tiền một cái, tôi nhìn quanh quất tìm thứ gì có thể giúp mình bước tiếp theo.

Có một cái khúc gỗ dài khoảng cánh tay dựng dưới chậu cây gần đó, tôi nghĩ nó dùng để rào mấy cây cổ thụ bên cạnh, hẳn là anh biết tôi không thích sặc sỡ nên mới trang trí mấy cái cây thế này. Cảm động cười nhẹ, tôi đi khẽ lại phía sau người kia.

“Xin lỗi!” Hét lên một tiếng nhỏ, tôi đập mạnh vào gáy anh ta. Anh ta rên rĩ một tiếng, xoay người ngạc nhiên nhìn tôi rồi ngã xuống.

Tôi run rẩy buông thanh gỗ trong tay, nắm chặt thành đấm. Không biết có quá tay không, hẳn là sẽ không khiến anh ta mất mạng chứ…

Nhịn xuống sự hoảng sợ trong lòng, tôi lục trên người anh ta tìm thấy một chiếc ví và điện thoại.

Chạy ra khỏi cổng, gọi một chiếc taxi, “Đuổi theo chiếc xe đen phía trước, đúng, bảng số đấy đấy!”, xe anh hai đã cách chúng tôi hơn hai trăm mét, tôi hối hả nói, lại bổ sung: “Đừng để họ phát hiện, với lại, số điện thoại xe cứu thương là số mấy vậy?”

Nói xong một tràng dài tôi mới để ý tài xế không hề phản ứng, tròn mắt khó hiểu nhìn tôi. Tôi chợt tỉnh ngộ, nhíu mi nhớ lại thứ ngôn ngữ học năm sáu năm trước, nói lại bằng tiếng Đức.

Xe bắt đầu lăn bánh, tôi nghiêng đầu ra cửa sổ nhìn bảng số nhà của ngôi biệt thự, bấm phím gọi xe cứu thương lại. Tôi biết người còn lại rất nhanh sẽ trở về, nhưng tôi vẫn lo nên tốt nhất là gọi xe cứu thương ngay bây giờ.

Lúc nãy tôi thấy anh hai tắt điện thoại, chắc chuyện tôi bỏ trốn chưa thể đến tai anh ngay được.

Đi theo anh hai được một đoạn dài, tôi thấy anh bước xuống một tòa nhà cao tầng rất lớn ở một nơi không đông đúc. Nói với tài xế đợi một lát, lấy ví đưa hết tiền trong đó cho anh ta, tôi xuống xe đi theo.

Vào thang máy, tôi nhìn kỹ mật mã anh đã ấn, lẩm nhẩm mười chín con số trong miệng, thuận lợi xuống dưới tầng hầm.

Nấp một bên tường, nhìn tình cảnh đang diễn ra trước mắt. Con ngươi tôi chậm rãi co rút, trong lòng không rõ đang có mùi vị gì, chỉ cảm thấy rất đau đớn.

Người đàn ông đứng đối diện anh hai, mặc tây trang màu đen tuyền nói: “Ông ấy muốn loại bỏ cả hai người.”

“Shit! Công thần trong miệng ông ta chính là thứ khi không cần thì loại bỏ sao?” Người nói… chình là Cổ Lạc Vũ. Anh ta ngồi trên ghế, uống cạn một ly rượu.

Anh hai thông thả nhìn bọn họ, “Tôi không cần biết các người thế nào, đặc biệt là anh tôi nhất định không tha, Cổ Lạc Vũ, anh dám động đến tiểu Hy.”

Cổ Lạc Vũ lắc đầu nói: “Tùy cậu. Nói cho cùng là tôi suy nghĩ không thấu đáo, một mũi tên trúng hai đích? Lão già này, chết như vầy là quá nhẹ nhàng.”

Những câu đối đáp trên kia không phải thứ làm tôi hoảng sợ nhất, quan trọng là, dưới chân ba người có một người đang nằm, máu lêng láng chảy từ cổ vào bụng, nhìn là biết vừa bị bắn chết.

Trên tay ba người… đều có một khẩu súng.

Anh hai vứt khẩu súng lên bàn kính, không vui nói: “Một thời hô phong hoán vũ, con người tôi, hận nhất bị phản bội. Lão ta, lát cho mấy con sấu anh nuôi đi.”

“Không cần anh nhắc tôi cũng làm thế.” Người đàn ông kia gật đầu như thể đó là hiển nhiên.

Tôi rét lạnh toàn thân, quả nhiên Cổ Lạc Vũ không phải quan hệ bình thường với anh hai, nhưng xem ra chuyện bắt cóc tôi lần trước là bị người đã chết kia sắp đặt. Tôi không còn khả năng đứng nghe họ nói nữa, nhất thời hối hận tại sao mình lại hiểu tiếng Đức? Không, tại sao lại đi theo anh mới đúng.

Nước mắt chảy dài trên mặt, tôi định bước ra hỏi anh cho rõ ràng, miệng lại bị một người nào đó che lại, giãy dụa không có hiệu quả. Tôi cố gắng ngước mắt nhìn người phía sau, khuôn mặt quen thuộc hiện ra trước mắt, “Cậu… sao lại…”

“Suỵt! Đừng bước ra, bây giờ cậu bước ra chính là tự mua dây buộc mình. Vĩnh viễn cũng không có cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời nữa, anh ta không nhốt cậu suốt đời mới lạ!”

Thấy tôi không phản kháng nữa, đôi tay dần buông lỏng rồi rời khỏi người tôi.

Lui từng bước về sau, tôi không quản đến gì nữa một mạch chạy ra đường, gọi taxi trở lại.

Đi vào trong biệt thự, xông vào một phòng bất kỳ, tôi khóa cửa lao vào phòng vệ sinh.

Nôn đến cổ họng đau đớn nhưng mỗi khi hình ảnh người kia máu me bê bếch nằm dưới sàn tôi chỉ hận không thể nôn đến chết.

Mở vòi sen, tôi đứng dưới dòng nước nóng nhưng lại lạnh run, co gối khụy xuống sát tường. Từ những gì đã nghe đã thấy, chỉ sợ chuyện không đơn giản như vậy, Tả thị… cũng không phải là một gia tộc bình thường.

Không biết tôi ngồi thế bao lâu, tiếng xoay cửa ngoài kia làm tôi bật tỉnh. Một lát là tiếng tra chìa khóa vào ổ, ‘cạch’, thanh âm cho thấy cửa đã mở.

Bước chân trầm ổn đi quanh căn phòng lớn, sau đó dừng trước phòng vệ sinh, “Tiểu Lam, em đang tắm à?”

Tôi cười gượng, bình tĩnh đáp: “Dạ.”

Nếu không thể chân chính nhìn thẳng, thế thì hãy diễn vỡ kịch này đến cùng đi.