Đường Tâm Thục Nữ

Chương 4 : Chương 4 (18+)

Cảm giác hắn mang cho cô thật kì quái, căng thẳng ban đầu từng chút từng chút biến mất, động tác của hắn tăng nhanh, kịch liệt khoái cảm ở sâu trong cơ thể thoát ra làm cô có chút khó chịu.Tâm hồn cô treo lơ lửng, vì phát tiết ra những kì dị cảm thụ kia, nên cô vô pháp khắc chế, khẽ hé mở đôi môi, hàm răng trắng ngần cắn ở bờ vai hắn, run rẩy mà mong đợi những đổi thay sắp diễn ra.

Ở chỗ tiếp cận kia, khi lòng cô tràn đầy mong chờ, tay hắn đang luật động bỗng dừng lại, từ từ rút khỏi hoa kính tràn đầy mật của cô.

Đường Tâm ngạc nhiên mở to hai mắt, không chỉ gò má lửa đỏ mà ngay cả toàn thân cũng nhiễm màu hồng phấn mỹ lệ.Cô không cách nào thừa nhận hắn ngọt ngào hành hạ, cũng không cách nào thừa nhận hắn vào thời khắc này dừng lại.

Hắn sao có thể như vậy, ở thời điểm hoàn mỹ kia lại dừng, khiến cho cô cả nguời trống rỗng

“Ác Phu, anh…”.Cô run rẩy ôm lấy bờ vai rộng của hắn, cắn chặt răng, nhất thời không biết nên làm gì, mới có thể khiến cơ thể đang khó chịu này khá hơn một chút.Hai mắt mỹ lệ của cô thậm chí đã có chút ươn ướt, đôi mày liễu nhíu chặt lại.

“Tiểu Bạo Quân, đừng nóng lòng, chúng ta có thể cùng nhau tới nơi đó, có anh giúp em, hết thảy càng thêm tốt đẹp”.Hắn mỉm cười nói, lấy tay tách hai cánh hoa ướt át của cô ra, đem vật nam tính cực nóng kiên quyết để ở nơi mềm mại của cô.

“Cái gì?”.Cô có chút khốn hoặc, không hiểu rõ ý tứ của hắn.

Nhưng là Ác Phu chợt cong người, dục vọng nóng rực chui vào trong cơ thể cô, cô bởi vì đau đớn đột ngột mà kinh hoảng kêu ra tiếng, trong khoảng thời gian ngắn đầu cô trống rỗng, theo bản năng ôm chặt cơ thể nam tính đang ở trên người mình, cô cắn môi phát ra tiếng ngâm khẽ, vật khổng lồ của hắn cơ hồ muốn xé rách cô.

Nước mắt trào ra, cô mở to hai mắt nhìn, không muốn để nước mắt rơi xuống.Cô nhìn chằm chằm Ác Phu, kinh ngạc thấy khuôn mặt tuấn mỹ đầy tà mị của hắn thế nhưng cũng có thể tràn đầy ôn nhu.

Tại chỗ sâu nhất trong cơ thể cô hắn nhịp nhàng cử động, mỗi một hơi thở cũng tác động làm tim của hai người đập cuồng nhiệt, nóng rực của hắn kiên quyết đoạt lấy cô, ở trong cơ thể cô giống như dã thú ẩn núp, làm cho cô không có chỗ để trốn.Cô thừa nhận ánh mắt của hắn, sự đoạt lấy của hắn.Một cảm giác mãnh liệt chưa từng có.

“Xuỵt, không đau.Đây là việc cần phải trải qua, đợi lát nữa sẽ không đau”.Hắn dụ dỗ nói, ngón tay trỏ đi tới chỗ hai người kết hợp, mềm nhẹ vỗ về chơi đùa, làm cho cô mau chóng nhận vào của hắn.Hắn đoạt lấy mật hoa trơn của cô, chậm rãi xoa, đến khi nghe thấy cô than nhẹ, hắn kìm lòng không được gầm lên một tiếng khản đặc phối hợp với cô.

“A…”.Cô hơi nâng người lên, thừa nhận hắn càng ngày càng mạnh mà có lực chạy nước rút, theo bản năng hưởng ứng hắn.

Khi đau đớn qua đi, quá nhiều vui thích làm cho cô không chịu được mà run rẩy, khi hắn chạy nhanh tốc độ, cô khẽ than nhẹ, giãy dụa.Thân thể xinh đẹp của cô cùng thân thể màu đồng của hắn gắn chặt với nhau thật lâu.

Không thể giải thích được, cô thế nhưng nguyện ý đem cơ thể mình giao cho hắn, cô thậm chí còn hoàn toàn không biết hắn a!.Tại sao khi nhìn vào đôi tròng mắt đen đầy tà khí kia, trong lòng lại ẩn ẩn một chút cảm xúc.

Cô nhìn ánh mắt của hắn, thân thể theo hắn chạy nước rút mà run rẩy, khi nhìn thật sâu vào đôi mắt ấy, có thể thấy được hắn tràn đầy tình dục đang ôn nhu hành hạ cùng cô uyển chuyển yêu kiều…

Ác phu có lực cùng tốc độ càng lúc càng mau, nóng rực duc vọng ở trong hoa kính mềm mại của cô luật động ra vào, hắn đem cô cùng hắn đi đến nơi thiên đường…

Toàn thân cô căng thẳng, thở dôc thanh âm cùng hắn phối hợp, khi hắn cuối cùng dồn dập tiến chiếm, thân thể mềm mại ẩm ướt mồ hôi dán chặt lấy hắn run rẩy.Hắn cuối cùng thật sâu một kích, tiến đến chỗ sâu nhất trong cơ thể cô, cô khó nhịn được hơi nâng người dậy, hai mắt nhắm lại thật chặt.Nhiệt lưu thuộc về hắn đầy tràn trong hoa kính của cô.

Theo nóng rực của hắn tuôn ra, hai người run rẩy ở trong nhau, không ai có năng lực mở miệng.Không khí tràn đầy mùi vị hoan ái bao quanh cô và hắn, mồ hôi hai người chảy xuống ướt giường, cùng nhau chia sẻ dư vị ôn nhu sau cao trào.Tay hắn vỗ về mái tóc đen của cô, thấp giọng lẩm bẩm trấn an, khiến cô trong vòng tay hắn từ từ chìm vào giấc mộng đẹp.

Căn phòng nhỏ u ám vang lên tiếng trầm khàn của phái nam, tràn đầy ôn nhu nhưng cũng tràn đầy bá đạo.

“Tiểu Bạo Quân, em là của anh, cả đời”.Ác Phu khẽ hôn lên đôi môi cô, phong ấn lời thề này.

Những ngày kế tiếp đối với Đường Tâm trở thành một mảnh mông lung.

Ác Phu hoàn toàn hủy bỏ khẩn cầu của cô lúc trước, hừng sáng hôm sau cũng không có để cô rời đi.Hắn quấn lấy cô, lợi dụng giờ phút này hai người ở cùng một chỗ, đôi môi nóng rực cùng hai bàn tay linh hoạt, thủy chung chưa từng có rời đi thân thể mềm mại của cô.

Đang ở căn phòng nhỏ nơi rừng rậm không người, ở trên giường hắn trở thành người thầy giáo nghiêm khắc nhất nhưng cũng thể thiếp nhất, dạy cô về vui thích hết thảy, mà cô cũng lại là một học sinh ‘sáng dạ’, lúc trước bởi vì xấu hổ mà có chút phản kháng, nhưng cuối cùng nụ hôn nóng bỏng của hắn cùng những cái vuốt ve đầy mềm mại, khiến cô sau đó không lâu quên đi tất cả, nhiệt tình hưởng ứng hắn.

Cô không phải tiểu nữ nhân trời sinh hay xấu hổ, tính cách cuồng dã bên trong đều bị hắn khai quật.Cô đối với hắn như một loại cảm giác nghiện, chìm đắm trong lồng ngực hắn không cách nào tự kiềm chế.

Đường Tâm nằm trên chiếc giường mềm mại, ánh mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm trần nhà, khẽ cau mày.Cô trời sinh vốn thông minh, mặc dù tạm thời có chút mông lung, nhưng theo bản năng biết có chuyện kì hoặc.

“Tại sao?Tại sao lại cau mày?”.Thân thể phái nam nóng rực nhích lại gần, đôi cánh tay ôn nhu đem cơ thể bóng loáng của cô ôm vào trong lòng.Hăn tựa vào bên tai của cô cười nhẹ, hơi thở ấm áp phả vào vành tai cô.”Là tôi mới vừa rồi biểu hiện không đủ hài lòng”

Đường Tâm mặt đỏ hồng, cắn môi định đẩy ngực hắn ra, không nghĩ hắn ngược lại bắt được tay cô, đưa lên môi hôn nhẹ.

“Buông!Cứ như vậy tôi không có biện pháp suy nghĩ”.Cô có chút tức giận nói, tức giận hắn thế nhưng lại ảnh hưởng tới cô sâu như vậy.

“Tiểu Bạo Quân ngọt ngào, ở cùng một chỗ với anh, em không cần suy nghĩ”.Hắn bá đạo nói, tròng mắt đen bên trong lóe ra kiêu ngạo ẩn ẩn ý cười.Có thể làm một người thông minh như cô không cách nào suy nghĩ cũng thật là, thật là khó.

“Không cần suy nghĩ?Anh không thể chỉ dựa vào bản năng sống qua ngày?Tôi cũng không thể luôn luôn chỉ nằm trên chiếc giường này”.Đường Tâm lật người ôm lấy gối, hai chân mày nhíu lại.

Khóe miệng hắn cười tà không giảm, đầu ngón tay rơi lên khoảng lưng bóng loáng của cô, theo đường cong mỹ lệ lên xuống, ngọn lửa dục vọng lặng lẽ dấy lên.Thân thể cô hoàn mỹ thật khiến hắn mất đi lý trí, hắn hoài nghi mình cả đời này có phải hay không chỉ muốn cô mỗi ngày là thấy đủ thỏa mãn.

“Tiểu Bạo Quân chúng ta mấy ngày hôm nay ‘ở chung một chỗ’, cũng không phải chỉ ở trên chiếc giường lớn này.Anh có thể nhớ được em ở trên ghế salon, ở trên ghế da, ở các nơi khác cỡ nào nhiệt tình khả ái”.Ác Phu ngữ điệu mập mờ, tràn đầy ám hiệu cúi đầu khẽ liếm phần da thịt nhạy cảm trên lưng cô, khiến cho cô một trận run rẩy.

Đường Tâm phát ra một tiếng khốn nhiễu rên rỉ, khuôn mặt nóng đỏ chôn trong gối, không muốn nghe những lời hạ lưu hắn nói.Cùng hắn chung đụng mấy ngày nay, khiến cô hoàn toàn rõ ràng, hắn cỡ nào bá đạo cùng hạ lưu, cái gì cũng có thể nói ra miệng.

“Không biết xấu hổ”.Cô mắng, bởi vì mặt chôn ở trong gối, âm thanh có chút mơ hồ không rõ.

Hắn mỉm cười hết sức thản nhiên tiếp nhận lời bình của cô, “Đường Tâm em sớm phải biết, trừ không biết xấu hổ, tôi cái gì cũng muốn”.Hắn cười, hai tay rơi trên người cô nhẹ vố về. “Nói cho anh biết em đang phiền lòng điều gì?”.Hắn dụ dỗ.

Đường Tâm chợt lật người, dưới ánh mặt trời thân thể hoàn mỹ trắng nõn mềm mại lõa lồ, khiến cô thoạt nhìn trắng hồng mỹ miều, thấy cảnh đẹp như vậy Ác Phu trong mắt nóng rực.Cô ngược lại không quá để ý, đã quen với việc trần truồng trước mặt hắn.

“Muốn biết cái gì chọc tôi phiền lòng?Anh, chính là anh.Trừ cái tên nam nhân không biết xấu hổ như anh ra, còn ai vào đây?”.Trong đôi mắt xinh đẹp của cô có lửa giận, giống như gặp phải một bài toán hóc búa nhất, vô luận thế nào cũng không có cách giải, trong lòng tràn đầy tức giận

Hắn vẻ mặt vô tội, “A! Em thật đúng là, chỉ vì biểu hiện của tôi không đủ hài lòng, phục vụ của tôi cho em cảm thấy không xứng với số tiền đã bỏ ra sao?”.Hắn còn đang giả bộ ngu, trên khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy vẻ mặt bị thương tổn.

Đường Tâm nhắm hai mắt lại, trong lòng thầm đếm từ một đến mười, sau đó mới có thể mở miệng: “Không thể phủ nhận anh rất hoàn mỹ, không chỉ công phu trên giường rất cao, ngay cả ngôn ngữ cử chỉ cũng xâm chiếm lòng phụ nữ, hoàn toàn khiến phụ nữ vui vẻ.Nhưng là tôi không phải người ngu, không nghĩ năng lực của anh chỉ dừng lại có thế?”

Ác Phu nhướng đôi mày rậm, trong tròng mắt đen có chút thay đổi, trước là vui vẻ, sau biến chuyển thành tán thưởng.Sớm biết cô thông minh hơn người, nhưng hắn không ngờ rằng cô có thể khôn khéo đến mức này, cho dù là say mê ở trong ngực hắn cũng có thể nhìn ra được điểm nghi hoặc.

“Những lời này đối với anh mà nói, là sự ca ngợi tốt nhất. Để cho khách hàng hài lòng là chỉ tiêu phục vụ lớn nhất của anh”.Hắn mỉm cười, vẻ mặt không nhìn ra cảm xúc, hắn đang hoài nghi rốt cuộc cô nhìn thấu hắn bao nhiêu?

Đường Tâm quay đầu, hai mắt nheo lại đánh giá khuôn mặt tuấn mỹ của hắn cùng khí lực to lớn hơn người.Bọn họ trừ việc thân thể thực phù hợp thì cô chẳng biết gì về hắn, như vậy, cảm giác trong lòng phảng phất hoang đường này rốt cuộc từ đâu mà đến.

“Anh không chỉ là Ngưu lang, trong khoảng thời gian này, qua lời nói anh cũng tiết lộ một chút ám hiệu chứng tỏ anh có trí thông minh không nhỏ cùng sức quan sát hơn người, có lẽ anh không phát hiện, là có lúc anh còn dùng đến thuật ngữ trong giới kinh doanh chuyên nghiệp”.Đường Tâm nói gần như lên án, cô luôn có loại cảm giác quái dị như bị tính kế.

“Cưng ơi, cũng chỉ là thủ đoạn cả thôi, khách hàng của anh đâu có ít phụ nữ trong thương giới”.Nụ cười của hắn không thay đổi, rốt cuộc chủ tâm trêu chọc cô

Muốn hắn dễ dàng thừa nhận?Đó là chuyện tuyệt đối không thể, nếu hắn không đủ hạ lưu, không đủ da mặt dày, ban đầu như thế nào đáp ứng Đỗ Phong Thần, gia nhập trận quỷ kế ấy, đến đây trêu chọc Tiểu Bạo Quân quá mức thông minh này.

Đường Tâm lắc đầu không dễ dàng bị thuyết phục, “Anh giải thích chuyện buôn bán, thậm chí còn vượt quá hiểu biết của tôi về thương giới, tuyệt đối không chỉ là để phục vụ yêu cầu kĩ lưỡng của các cô gái”.Cô nói như chém đinh chặt sắt.

“Nếu như anh nói với em, anh thật ra là đời sau của một đại gia tộc trong thương giới, từ nhỏ đã được giáo dục đầy đủ, sau lại bởi cảnh nhà sa sút, phải ra ngoài bán mình.Như vậy có thể giải trừ nghi hoặc trong lòng em không?”.Hắn tiếp tục cười, không hề để ý đến giờ phút này mình đang trần truồng, vật nam tính ngẩng cao bên thân thể phái nam rắn chắc, tràn đầy mỹ cảm mà nắm ở trên giường, hắn tà ác chống lên một tôiy, đôi tròng mắt đen lóe lên xem xét cảnh đẹp trước mắt.

“Nói hươu nói vượn”.Đường Tâm tức giận lên án.Nghe ra vẻ đùa cợt trong giọng nói của hắn.Cô nắm chặt hai tôiy lại, ánh mắt xinh đẹp vì tức giận mà lóe sáng, nhìn thật cuồng dã mà mỹ lệ.

Ác phu chẳng qua là mỉm cười, vươn ngón trỏ hướng về phía cô, trước khuôn mặt nhỏ nhắn đã giận tới mức đỏ cả lên khẽ chậm rãi vuốt ve, “Mỹ lệ tiểu bạo quân, anh đã nói qua với em, em mua anh chỉ để phục vụ trên giường, muốn biết thêm tài năng của anh hay những diện mục khác , nhất định không phải trong trường hợp này”.Hắn đi tới đôi môi đỏ mọng của cô, nhẹ mút mấy cái, “Đừng nóng lòng, một ngày nào đó rồi em sẽ biết”.Hắn nói cứ như ra câu đố.

“Chết tiệt!Đừng có nói với tôi kiểu qua loa như thế”.Cô hận không cắn được cái ngón trỏ ngứa mắt kia”.

Hắn như cũ nhìn cô, tầm mắt hơi đi xuống một chút, ý tứ tán thưởng trong mắt chỉ có tăng mà không giảm.Đối với sự tức giận kinh người của cô, hắn lười biếng mở miệng.

“Tiểu Bạo quân, em biết không?Khi em vì tức giận mà run rẩy, nhũ hoa xinh đẹp trước ngực thật sự rất mê người.Sự rung động mềm nhẹ đó cứ như đang dợi anh tới thưởng thức”.Con anh thu hút của hắn nheo lại, thậm chí ác độc vươn ra chiếc lưỡi khẽ liếm lấy khóe miệng.

“A………”.Cô không nhịn nữa phát ra tiếng hét chói tôii, không thể chịu được lời lẽ hạ lưu của hắn, hai tôiy hướng về phía hắn mà đánh, hung hăng bóp chặt cái cổ cường tráng kia “Đồ khốn kiếp, tôi muốn giết anh”

Phản ứng của hắn cực nhanh cầm lấy tôiy cô, dùng động tác gọn gang kéo cô vào trong ngực.Hắn nghiêng người, đem cô ngã về phía giường, mang nụ cười tà khí nhìn vào khuôn mặt cô.

“Em có thể dùng nhiệt tình của em giết chết anh, trăm ngàn lần anh cũng cam tâm tình nguyện”.Hắn hưởng thụ tỉ mỉ da thịt của cô, giãy dụa ngược lại mang đến cảm xúc mất hồn, lời rơi vào bên tôii cô biến thành tiếng thở dốc của phái nam.

“Hạ lưu!”.Cô thở hồng hộc mắng, ánh mắt xinh đẹp nhìn hắn chằm chằm.

Ác phu vẻ mặt cợt nhả “Em không phải yêu chết tính hạ lưu của anh sao?Trải qua mấy ngày nay, em là như vậy hoan nghênh anh hạ lưu với em”.

Đường Tâm giận đến mức quay đầu đi, nhắm chặt hai mắt không muốn để ý đến hắn.Nhưng hô hấp của hắn rơi trên da thịt cô, mỗi một lần hít thở là một lần trêu ghẹo, bị ngăn cách bởi thị giác, nhất cử nhất động của hắn đối với cô mà nói như một dạng kích thích.

Mỗi lần cũng đều như thế, tình huống trên đã lặp lại vô số lần, đoạn thời gian ở chung này, cô mấy lần nghĩ nói đến vấn đề đang xảy ra, nhưng hắn chẳng qua nói trái phải qua loa, sau lấy nụ hôn nóng bỏng che môi cô lại, làm cho cô dù có nhiều chuyện muốn hỏi, cũng không cách nào mở miệng.

Ở phương diện tình dục nam nữ, Đường Tâm chỉ là người học nghề, làm sao có thể đấu thắng Ác Phu.

“Tiểu Bạo Quân, là anh đã dạy hư em sao?Nhắm mắt lại đi, để anh có thể hưởng thụ cảnh tượng hoàn mỹ như ở trong mơ này”.Hắn liếm hôn lỗ tôii của cô, làm cho cô một lần rồi lại một lần run rẩy, hô hấp hắn nóng bỏng trêu chọc da thịt nhạy cảm.

“Đừng tới phiền tôi”.Đường Tâm khắc chế cảm giác như muốn hòa tôin này, đem hắn đẩy ra, nhưng là, bàn tay mềm mại đặt trên lồng ngực lõa lồ của hắn có chút yếu ớt vô lực.Cô nhắm mắt thật chặt, cố gắng không để ý tới cử động của hắn.

Ác Phu lại không chịu dễ dàng hết hy vọng, hắn cười khẽ mấy tiếng, hôn tóc của cô, sau đột nhiên buông cô ra, thân thể cao to cường tráng gọn gàng nhảy xuống giường.Da thịt toàn thân ngăm đen màu đồng, dưới ánh mặt trời lộ ra vẻ mê người, hắn thoải mái rời khỏi phòng, vững vàng đi lại không tạo ra bất cứ thanh âm gì.

Đường Tâm lặng lẽ mở mắt, nhìn về phía hướng cửa mở, vừa lúc nhìn thấy bóng lưng hắn rời đi.

Mặc dù cô cố gắng kháng cự tiếp xúc cùng vuốt ve của hắn, nhưng không thể hiểu chính là, khi hắn nghe theo không đụng tới cô nữa, trong lòng cô có một mất mát không nói nên lời.

Cô rốt cuộc xảy ra chuyện gì?Giống như đối với hắn là một loại cảm giác nghiện, không chỉ là lệ thuộc trên vấn đề sinh lý , thậm chí ngay cả trong lòng đều có dấu vết của hắn.

Bẩm sinh kiêu ngạo của cô chạy đi nơi nào?Hắn là Ngưu Lang a, sao có thể dễ dàng chiếm lòng của cô?.Trực giác Đường Tâm nghĩ nhanh đến chuyện chạy trốn, cô biết nếu mình không né ra, cô sẽ không thể trốn thoát được, đôi tròng mắt đen kia sẽ khóa chặt cô cả đời.

Cửa phòng lần nữa lại được mở ra, Ác Phu trở về, nụ cười trên khóe miệng vài phần không có hảo ý.Trong tôiy hắn bưng một chén thủy tinh trong suốt, cái chén chứa gần ngập đầy thứ chất lỏng màu hổ phách.

“Em có thích cái này không?”.Hắn hỏi thăm cô, chân dài nhanh nhảy lên giường, đem thân thể mềm mại của cô hướng trong ngực ôm.

“Không nên”.Đường Tâm giận dỗi nói, lại nghe thấy mùi mật ong thơm ngọt, cô có chút khốn hoặc ngẩng đầu.

Coi như hắn đói bụng muốn dùng bữa, chỉ là một chén mật ong cũng có thể no sao?.Nhưng nếu không phải để ăn, sao hắn lại đem mật ong vào trong phòng.Nhìn vẻ mặt tà khí kia, cô không khỏi suy đoán, liệu hắn có điều gì mờ ám?.

“Thật đáng tiếc, tốt như vậy chỉ có mình anh hưởng thụ. Em biết không, Tiểu Bạo Quân xinh đẹp, anh rất hảo mật ong đó!”.Hắn thật sâu thở dài, sau tiếp tục khẽ cười, dùng ngón trỏ dính chút mật ong thả vào đôi môi mọng đỏ của cô đang hé mở, mật ong ấm áp quyện vào đầu lưỡi cô.

Cô theo bản năng liếm mật ong từ ngón tay hắn, cái loại hương vị ngọt ngào này bởi vì nhiệt độ của hắn lại càng khắc sâu.Ngón tay hắn đảo trong miệng cô, dây dưa với đầu lưỡi cô.Cô nghe thấy một tiếng thở dốc của phái nam bị đè nén, ngẩng đầu lên vô thức nhìn thấy ngọn lửa trong mắt hắn vì cử động của cô mà trở nên cực nóng, cô vội vàng quay đầu đi chỗ khác, tránh cho môi tiếp xúc cùng ngón tay hắn.

Trải qua mấy ngày nay, hắn đã đem cô dạy thật tốt, cô hoàn toàn rõ ràng ánh mắt nóng rực kia đại biểu cho ý nghĩa gì.

“Kế tiếp chén mật ong này là của anh”.Hắn chậm chạp nói, thanh âm trầm thấp, đôi mắt nóng bỏng nhìn chăm chú tựa như có thể thiêu đốt cô.

Đường Tâm chớp chớp mắt, có phần hiểu có phần không.Tầm mắt của cô rơi vào chén mật ong, máu toàn thân cuồn cuộn, đại khái sáng tỏ hắn muốn làm cái gì.

“Anh…”.Cô nhìn lên cái đó, đã vô số lần rồi sao vẫn có thể cao lớn như thế?Nghiêm trọng uy hiếp khiến hô hấp của cô rối loạn.

“Xuỵt, thời gian kế tiếp là của tôi”.Hắn khoái trá mà mong đợi nói, đưa tay vuốt ve khuôn mặt tỷ mỉ của cô, cúi đầu, ôn nhu mà tà khí liếm da thịt cô.”Tiểu Bạo Quân, để tôi cho em biết, tôi cỡ nào là yêu thích mật ong”.Khẩu khí của hắn tràn đầy hấp dẫn.

Đường Tâm mặt càng thêm đỏ bừng, cô đưa tay ra đẩy hắn, vọng tưởng muốn cách xa hắn một chút.Ít nhất làm cho cái tai nóng bỏng như bàn ủi kia không dán trên da thịt cô, năng lực tự kiềm chế của cô thật dễ bị ảnh hưởng.Từ nhỏ cô đã là tài nữ trên đời hiếm có, làm sao rơi vào tay hắn lại biến thành tượng đất, theo hắn cao hứng mà nhào nặn.

Chẳng qua là, Ác Phu sớm đã có dự mưu.Hắn nhanh chóng cầm cổ tay cô, đem cô hướng trong ngực, sau đó lấy ra hai mảnh vải lụa màu đen, một cái trói chặt cổ tay cô, còn một cái khác……..để che kín cặp mắt cô.

“Chết tiệt biến thái, anh muốn làm gì?”.Đường Tâm kinh hoàng hô, muốn giãy dụa thoát khỏi kiềm chế của hắn, nhưng lực lượng của hắn so với cô lớn hơn quá nhiều, cô chỉ có thể biết điều một chút chịu trói, hai dải lụa đen hoàn toàn khống chế hành động của cô.Khi hắn rốt cuộc buông tay ra, cô đã trở thành con mồi bất lực nhất, chỉ có thể ở trong bóng tối mà thấp thỏm.

Cô không biết hắn muốn làm gì, khi thị lực bị ngăn cách, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp nặng nề của hắn, cùng với tiếng tim đập của chính mình càng lúc càng nhanh.

“Muốn biết tôi sẽ làm gì, tôi tương đối không muốn nói cho em nghe, mà muốn trưc tiếp làm cho em xem”.Ác phu tiến tới, đem thân thể mềm mại không tỳ vết của cô ôn nhu ôm vào lòng.

Cảnh đẹp trước mắt cơ hồ muốn đoạt đi hô hấp của hắn, tư thái như Bạch ngọc hoàn mỹ, cũng chỉ có hai dải lụa màu đen, mãnh liệt đối lập, khiến cho một màn trước mặt lại càng thêm kích thích, làm tình trường lão thủ như hắn không khỏi hô hấp dồn dập.

“Anh không nên làm loạn”.Đường Tâm chỉ muốn thoát khỏi chiếc dây lụa màu đen, nhưng là nỗ lực mấy lần, hai dây lụa kia vẫn vững vàng buộc chặt trên người cô.

Cô thử hồi lâu, cuối cùng rốt cục chịu thất bại, quyết định buông tha.Bởi vì lúc trước giãy dụa, mái tóc dài của cô có chút xốc xếch, hơi thở rối loạn không yên, ngay cả trên thân thể cũng phủ một tầng mồ hôi mỏng.

“Tôi chỉ muốn khiến em vui, tuyệt đối không làm em bị thương”.Hắn như đảm bảo nói, chờ cô mệt mỏi rồi mới tiến đến, không có tiếp xúc với thân thể mê người đến tột cùng của cô, hắn chẳng qua là là tựa người bên cạnh cô, lấy nhiệt độ bao vây cô, một loại tồn tại như có như không, ngược lại kéo dài mong đợi của hai người.

Đường Tâm nhịn không được phát run ,cô ở trong bóng tối, cái gì cũng không thấy, nhưng sự hiện hữu của hắn mãnh liệt như vậy, cô có thể nghe thấy hơi thở nam tính mà cô đã dần dần quen thuộc trên người hắn , cùng nhiệt độ, hô hấp của hắn.

Cô không khỏi suy đoán, rốt cuộc hắn muốn dùng phương pháp gì hành hạ cô.Trói cô như vậy, lại còn che mắt, hắn muốn ở trên anh cô làm cử chỉ đáng kinh hãi đến mức nào?

Giờ phút yên tĩnh cực điểm, cô thấy mật ong đặc dính quệt qua trên môi cô, cô có thể nếm được hương vị ngọt ngào của nó.Kích thích đột nhiên này, làm cho cô càng run rẩy lợi hại hơn, tiếng rên thấp giọng bật ra trong miệng ngay lập tức bị làn môi cực nóng của hắn nuốt lấy.

Ác Phu cực nóng bỏng, lấy chiếc lưỡi linh hoạt ở trong miệng cô khuấy đảo, cố ý cùng cô chia xẻ mật ong ngọt ngào, tay hắn không có tiếp xúc cô, chỉ lấy lời lẽ giày vò cô.Nụ hôn cực nóng làm hai người đến khi tách ra, ai nấy đều thở hổn hển.

Đường Tâm thở hào hển, còn có thể ở trên môi nếm được hơi thở nam tính của hắn, nụ hôn vừa mới kia làm cô quên mất bản thân đang bị trói chặt.Cô bị hắn hấp dẫn, muốn chạm vào người hắn, nhưng là dây lụa ở cổ tay làm cô khó có thể được như ý nguyện, vì thất bại mà cô có chút tức giận.

“Cởi cái dây này ra”.Cô ra lệnh, cổ tay vặn vẹo.

“Thời cơ chưa tới, mỹ lệ Tiểu Bạo Quân, chờ lâu một chút nữa mới thấy sự tuyệt vời.Em phải học cách đợi chờ hưởng thụ, đợi chờ anh mang cho em sự hoàn mỹ sắp tới”.Hắn cười khẽ mấy tiếng, hài lòng nhìn cái eo mềm mại, uyển chuyển như rắn của cô, trong lúc giãy dụa tạo thành một đường cong mỹ lệ.

Đường Tâm thở hào hển, còn có thể ở trên môi nếm được hơi thở nam tính của hắn, nụ hôn vừa mới kia làm cô quên mất bản thân đang bị trói chặt.Cô bị hắn hấp dẫn, muốn chạm vào người hắn, nhưng là dây lụa ở cổ tay làm cô khó có thể được như ý nguyện, vì thất bại mà cô có chút tức giận.

“Cởi cái dây này ra”.Cô ra lệnh, cổ tay vặn vẹo.

“Thời cơ chưa tới, mỹ lệ Tiểu Bạo Quân, chờ lâu một chút nữa mới thấy sự tuyệt vời.Em phải học cách đợi chờ hưởng thụ, đợi chờ anh mang cho em sự hoàn mỹ sắp tới”.Hắn cười khẽ mấy tiếng, hài lòng nhìn cái eo mềm mại, uyển chuyển như rắn của cô, trong lúc giãy dụa tạo thành một đường cong mỹ lệ.

Cô muốn mở miệng mắng chửi, nhưng chất lỏng lạnh như băng lưu lại trên chiếc cổ nhạy cảm làm tiếng cô phát ra không phải là trách mắng, mà giống như tiếng thở dốc vì khiếp sợ.Cô dùng sức cắn môi, cảm nhận mật ong mang theo mùi thơm ngọt ngào đang chảy trên da thịt, giống như sự vuốt ve tinh xảo, làm cô không ngừng run rẩy.

“Ác Phu, tôi cảnh cáo anh….”.cô vẫn không buông bỏ uy hiếp, nhưng lời nói ra khỏi miệng lại mềm yếu vô lực, không có vẻ cao ngạo thường ngày.Hai tay bị trói của cô nắm chặt vào nhau, da thịt toàn thân căng thẳng, khẩn trương mà mong đợi.Hết thảy trước mắt quá sức kích thích, cô quả thực hoài nghi chuyện mình sẽ bất tỉnh trước sự hành hạ của hắn.

“Anh chán những cảnh cáo của em, nhưng lại yêu thích đôi môi này, nơi phát ra tiếng thở dốc như chú mèo nhỏ”.Khóe miệng hắn mang theo nụ cười tà mị, đôi môi cực nóng áp lên người cô, men theo đường chảy của mật ong mà liếm hôn.Khi cô khẩn trương nâng người lên, hắn vẫn như cũ ung dung mà liếm láp.

“Ưm…”.Đường Tâm đưa người ra phía trước, thanh âm tương tự như tiếng thở dài bật thốt lên.Toàn thân cô trần truồng, bởi vì hắn tạo ra kích thích quá mức mãnh liệt mà khó nhịn đung đưa mái tóc dài, sự tàn sát bừa bãi trên người làm cô run rẩy vì khoái cảm, khiến cô không có cách nào suy tư.

“Đúng, chính là thanh âm như vậy”.Hắn thỏa mãn nói nhỏ, lấy đầu ngón tay dính mật ong đi tới một bầu ngực của cô, mềm nhẹ miết đầu vú phấn hồng.

“Dừng tay”.Cô cơ hồ như hét lên, cuồng loạn định cởi xuống sợi dây lụa màu đen, xem hắn rốt cuộc muốn làm những gì.

Mấy ngày nay, bọn họ đã triền miên vô số lần, nhưng hắn luôn có biện pháp mới để hành hạ cô.Bị trói chặt cùng bịt kín hai mắt như vậy, làm cho cô cảm thấy sợ hãi bất an, cô không nhìn thấy mà chỉ có thể cảm nhận, như vậy hắn càng thêm xa lạ.

Cô thật không nghĩ ra, quen biết hắn không lâu, sao có thể tự nguyện sa vào lòng hắn?.Những thứ mê luyến kia chỉ có thể giải thích là sự hấp dẫn giữa nam và nữ thôi sao?.

“Tin tưởng anh, bây giờ mà dừng lại em mới càng giận đó”.Hắn cười khẽ mấy tiếng, cúi đầu ngậm núm vú màu hồng phấn dính mật ong ngọt ngào.Mật ong ấm áp làm sự ngọt ngào của cô tăng lên gấp bội, quả thực khiến hắn không cách nào kiềm chế.

Cô thấp giọng thở gấp, hàm răng nhỏ cắn chặt đôi môi đỏ mọng, cố gắng khắc chế thân hình như muốn đổ xuống.Hai tay trói chặt của cô bị đặt ở sau đầu hắn, khi hắn mút lấy cô, cô theo bản năng nắm chặt mái tóc đen nhánh ấy.Cô run rẩy thừa nhận hắn liếm láp, ở trong lòng tưởng tượng ra loại tình cảnh này, toàn thân bởi vì động tình mà phát ra cảm xúc e lệ, da thịt trắng nõn đỏ ửng động lòng người.

“Tên Ngưu Lang chết tiệt”.Cô thở hào hển, không nghĩ ra định nói cái gì, chỉ có thể mắng hắn.

Tròng mắt đen của Ác Phu nheo lại, không có bị chọc giận, ngược lại nở nụ cười tà ác hơn “Nói cho anh biết, tiểu Bạo Quân, em cảm thấy ra sao, đã hiểu rõ thân thể mình hoàn mỹ thế nào chưa, Ngưu Lang anh đây dạy dỗ em tốt chứ”.Hắn đi tới bên tai cô nói nhỏ, tất cả mật ong trong chén chảy tràn trên thân thể mềm mại của cô, hắn lấy hai tay vuốt nhẹ, khiến cô cơ hồ đắm chìm trong một tầng mật ong.

Đường Tâm run rẩy, không biết hắn lại sắp giở trò gì.Hắn không phải đã làm hết thảy sao, nghe giọng cứ như còn chiêu gì đó chưa tung ra vậy.Hai tay cô bị giơ lên, cô khẩn trương hô nhỏ một tiếng, cảm giác được đôi môi hắn trên tỉ mỉ da thịt phía bên trong cánh tay.

Hắn rất có kiên nhẫn liếm láp, thậm chí lúc cô căng người muốn kháng cự liền đổi sang phương thức khẽ cắn, ở trên người cô lưu lại dấu vết của hắn.”Biết không?Em cỡ nào nhạy cảm, nhẹ nhàng chạm vào, có thể cho anh phản ứng đẹp nhất”.Tay hắn ve vuốt bên đùi mịn màng như tơ lụa của cô, không cho cự tuyệt đem hai chân tách ra.”Đường Tâm xinh đẹp, sao em ngọt ngào đến thế?”.Hơi thở của hắn nhẹ nhàng bao trùm lấy người cô.

Đường Tâm không cách nào tưởng tượng cái loại hình ảnh này, hai chân cô bị hắn mở ra, yếu ớt phô bày trước mắt hắn, mà tầm mắt của hắn, nhất định là đang nhìn…Cô phát ra tiếng rên rỉ, vùi đầu vào chiếc gối mềm mại bên cạnh, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng.

Ác phu đưa ngón tay nhỏ bé tinh tế lạnh như băng của cô lên hôn rồi gặm nhẹ, như nuốt vào sự run rẩy của cô.Hắn để hai tay mềm yếu vô lực của cô xuống, chậm chạp đem thân hình cao lớn chen chúc giữa hai chân cô, hôn lên phần bụng thon nhỏ trắng nõn.

“Ác Phu”.Cô hô tên của hắn, toàn thân rung chuyển, luôn miệng phát ra thanh âm như tiếng khóc.cô đã bị trêu chọc quá lâu, vì khát vọng mà không ngừng run rẩy, cô nghi ngờ, nếu hắn tiếp tục trêu ghẹo, cô có thể vì sự đau khổ ngọt ngào này mà hỏng mất.

Hắn không, chẳng qua là cười tà, lấy đầu ngón tay dính mật ong ma sát cánh hoa mềm mại của cô, sau chậm chạp trượt vào hoa kính ẩm ướt chặt khít, di động qua lại, “Tiểu Bạo Quân xinh đẹp của anh, có gì phân phó sao?”.Hắn quá mức lễ phép nói, hai tay cũng không ngừng làm chuyện thân mật.

“Anh…anh”.Cô dãy giụa, dây lụa màu đen trên mắt rốt cuộc tuột xuống, đôi mắt to xinh đẹp đã có chút ít ướt át, “Chết tiệt nhà anh mau làm gì thì làm đi ”.Cô nhắm chặt mắt lại run run, có thể cảm giác được hơi thở cực nóng của hắn.Nếu hắn tiếp tục làm tới ,cô hoài nghi mình sẽ bỏ xuống tất cả kiêu ngạo mà van xin hắn tới yêu cô.

“Cho dù là lúc này, em vẫn dùng cái giọng ra lệnh thế sao.Đúng, anh yêu em rất nhiều, ngay cả lúc này em vênh mặt hất hàm sai khiến cũng yêu”.Hắn sủng nịnh nói, như cô mong muốn, thân thể cao lớn nâng thẳng, thân mật nhích tới thân thể mềm mại của cô đã bị trêu chọc từ nãy.”Mệnh lệnh của em, cũng chính là nguyện vọng của anh”.Hắn thì thầm, khi cô chưa kịp phản ứng, dục vọng nóng rực kiên quyết kia đã chợt tiến vào nơi mềm mại của cô.

“Ác Phu”.Cô thở dốc kêu tên hắn, hai tay cô bị trói, nhưng tâm trạng vui mừng làm cô không thể nghĩ ra điều gì khác.Lúc hắn cùng cô chặt chẽ kết hợp, cô nhận ra, mình đã bị người đàn ông có nụ cười nguy hiểm này mê hoặc mất rồi.

Hắn chạy nước rút cùng đoạt lấy, khiến cô như ở trên thiên đường, ở trong ngực hắn, cô mở hai mắt, nhìn vào đôi mắt đen láy kia, yêu kiều thừa nhận sự chiếm đoạt ấy, nhiệt liệt phối hợp với hắn…