Hôn Nhân Không Lựa Chọn

Chương 113 : Trước cơn sóng gió

Diệp Dĩ Muội thực sự cảm thấy nực cười, anh có phải là đang đùa không vậy?

“Ghen? Tôi có điên đâu.” Cô trả lời anh vẻ khinh khỉnh.

Đúng, đúng là cô thích anh, nhưng ghen thì cô làm không nổi, cả ngày ghen thì có mà cô chẳng sống được.

Hơn nữa, chẳng phải anh luôn cảm thấy thân phận cô thấp hèn, không xứng để thích anh à?

Bây giờ nói ra như thế là ý gì?

Nếu như cô thừa nhận bản thân mình đang ghen thì có phải anh sẽ lại nhạo báng cô một trận không?

“Diệp Dĩ Muội, cô như thế là thái độ gì hả?” Tần Hàm Dịch lại lần nữa bị thái độ của cô chọc tức sôi máu lên.

Anh căn bản không muốn nổi khùng lên với cô nhưng chính cô đã làm cho anh tức.

“Tôi chỉ là muốn nhắc anh một điều, là anh đã bỏ lại tôi, tôi không mang theo một đồng tiền nào bên người, chỉ có thể đi bộ, kết quả vô tình gặp Lam Dư Khê.”

Nếu là việc của bản thân cô thì cô nhất định sẽ không tranh cãi lý lẽ với Tần Hàm Dịch làm gì, làm thế cô được gì chứ?

Nhưng, việc này lại khác, có liên quan tới Lam Dư Khê, cô không thể không lên tiếng, để mặc cho anh hiểu lầm được.

“Ha ha....” Tần Hàm Dịch bật cười, hỏi lại cô: “Ý cô là trong việc này tôi cũng có trách nhiệm?”

“Lẽ nào không phải sao?” Diệp Dĩ Muội hai tay nắm chặt, cố gắng để bản thân không căng thẳng, lo lắng.

“Diệp Dĩ Muội, nếu cô đã tự tun như vậy thì không nên ngồi đây mà nói với tôi, nên xuất hiện, ra mặt mà giải thích với phóng viên ấy.” Tần Hàm Dịch bị lời của cô làm cho không biết nói gì nữa, bèn nói lời tức giận.

“Được, anh yên tâm, tôi sẽ ra mặt để nói rõ ngọn ngành.” Diệp Dĩ Muội gật đầu chắc chắn, đứng lên, khập khễnh bước ra ngoài.

Cô không muốn ở đây tranh cãi với anh, chị Vu cũng vẫn đang ở đây, Tần Hàm Dịch lát nữa nếu lại nói ra những lời khó nghe thì ai cũng khó xử.

“Diệp Dĩ Muội, chân cô làm sao thế?” Tần Hàm Dịch thực sự không biết cô gái này đã làm gì nữa, mới có mấy giờ đồng hồ không gặp, sao lại để cho bản thân bị thương khắp nơi như thế!

“Không cẩn thận bị ngã!” Diệp Dĩ Muội trả lời buông trõng một câu, vẫn tập tễnh bước ra phía ngoài.

“Dĩ Muội, em đi đâu?” Vu Uyển Dung từ trong bếp bưng trà ra, nhìn thấy Diệp Dĩ Muội một mình đi ra phía ngoài, không hiểu liền lên tiếng hỏi.

“Chị Vu, em về nhà trước đây, đợi chân em khỏi rồi em lại tới thăm chị.” Diệp Dĩ Muội khẽ cười, tiếp tục đi ra ngoài.

“Được, không vội, đợi chân em khỏi rồi tính tiếp.” Vu Uyển Dung vừa nói dứt lời liền nhìn thấy Tần Hàm Dịch đuổi theo.

“Chị, em cũng đi đây.” Tần Hàm Dịch chào hỏi một tiếng rồi đi phía sau Diệp Dĩ Muội, anh chẳng nói chẳng rằng liền bế phốc cô lên.

“Tần Hàm Dịch, anh bỏ tôi xuống, tự tôi đi được.” Diệp Dĩ Muội ngửi thấy mùi hương nước hoa con gái trên ngực anh, cô nheo mày lại.

Tần Hàm Dịch sắc mặt lúng túng rồi ngay sau đó trầm lại, anh lạnh lùng nói với cô: “Diệp Dĩ Muội, đừng ồn ào nữa, thời gian của tôi có hạn, cô đi chậm như vậy khi nào mới có thể rời khỏi đây?”

“Nếu anh vội thì anh đi trước đi.” Diệp Dĩ Muội quay mặt sang một bên, không chịu nhìn anh nhưng cũng lại không vùng vẫy nữa.

Từ trước tới nay cô không phải loại con gái õng ẹo, nũng nịu, làm ra vẻ với con trai, nếu vùng vẫy mà không có kết quả thì cô cũng mặc kệ.

Tần Hàm Dịch cúi đầu nhìn Diệp Dĩ Muội lạnh lùng, sắc mặt tuy là sầm lại nhưng anh vẫn không nói gì. 

Người phụ nữ của anh, kể cả anh có quyết định dạy bảo thì cũng phải đợi về nhà đóng cửa lại dạy bảo chứ không phải làm vậy trước mặt người ngoài.

Tần Hàm Dịch không nói gì, bầu không khí giữa hai người càng trở nên ngột ngạt.

Diệp Dĩ Muội biết, đây chỉ là sự yên lặng trước khi sóng gió ập đến chứ chắc chắn anh không bỏ qua cho bản thân mình.

Mặc kệ đấy! dù sao thì anh cũng chưa để cho cô yên ngày nào, chỉ cần anh đừng hiểu lầm, làm khó cho Lam Dư Khê là được!