Hôn Nhân Không Lựa Chọn

Chương 115 : Cắt tay tự sát

Diệp Dĩ Muội vốn không muốn giải thích nhiều, nhưng vừa nghĩ tới Lam Dư Khê cô lại không muốn làm liên lụy tới anh, chỉ có thể nói ra một câu: “Tần Hàm Dịch, tôi và Lam Dư Khê chỉ là bạn.”

Cơn tức giận được kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng được giảm bớt một chút bởi câu nói với thái độ kiên định của Diệp Dĩ Muội.

Thế nhưng đúng lúc này, Tần Hàm Dịch đột nhiên phát hiện, chiếc váy Diệp Dĩ Muội mặc trên người không hề giống với trong những bức ảnh.

“Váy đỏ!” anh chỉ tự nhủ trong lòng, những kí ức sâu đậm trong đầu lại đột nhiên hiện lên.

“Chiếc váy màu đỏ cô mặc trên người ở đâu ra đấy?” ánh mắt lạnh lùng của Tần Hàm Dịch nhìn cô chằm chằm, dường như muốn đốt cháy cô vậy.

“........” Diệp Dĩ Muội nhìn thấy anh dường như càng tức giận hơn, do dự một lát, cuối cùng không dám nói ra sự thật: “Hom nay tôi ở cửa hàng đó mua, bộ váy trắng đó bẩn rồi nên đã thay bộ này.”

“Vậy sao?” Tần Hàm Dịch nhìn ánh mắt né tránh của cô, bèn đoán ra rằng cô đang nói dối: “Vậy bây giờ tôi gọi điện cho nhân viên cửa hàng, hỏi bọn họ xem có phải hôm nay cô đã mua một bộ váy màu đỏ không!”

“Anh hỏi đi!” Diệp Dĩ Muội cố gắng giữ bình tĩnh, trả lời rất tự tin và chắc chắn.

Dù gì thì đồ trong cửa hàng mỗi loại cô đều lấy một màu, nếu anh hỏi như vậy thì đương nhiên sẽ không tìm ra được sai sót gì.

“Diệp Dĩ Muội, tôi cho cô cơ hội thừa nhận, là tự cô không cần đấy.” Tần Hàm Dịch thật sự hoàn hoàn thất vọng vào cô: “Cửa hàng đó chỉ bán hai màu đen và trắng, cô không nhìn thấy sao?”

Tần Hàm Dịch nhắc như vậy Diệp Dĩ Muội mới nhớ ra, dường như cửa hàng đó đúng là không có quần áo váy vóc gì với màu sắc sặc sỡ.

Diệp Dĩ Muội thấy tình hình lúc này cô biết không còn giấu được anh nữa, cô liền nhận: “Không sai, chiếc váy này không phải hôm nay tôi mua, là tôi làm bẩn chiếc váy trắng kia nên chị Vu đã lấy cho tôi mặc.”

Tuy thừa nhận nhưng Diệp Dĩ Muội vẫn không nói ra hoàn toàn sự thật.

“Chị Vu đưa cho cô? Đây là váy của chị ấy?” Tần Hàm Dịch nét mặt không thay đổi nhưng có thể nhìn ra anh vẫn đang kìm nén cơn tức giận lên tới đỉnh điểm.

“Đúng vậy.” Diệp Dĩ Muội tưởng rằng Tần Hàm Dịch đang bắt thóp cô, vì vậy bèn gật đầu khẳng định.

“Ha ha, Diệp Dĩ Muội, tôi đã nói với cô chưa nhỉ, tôi rất ghét những người phụ nữ nói dối?” bàn tay Tần Hàm Dịch lúc này đã bóp lấy cổ Diệp Dĩ Muội.

“Tôi không nói dối.” Diệp Dĩ Muội tuy đã rất chột dạ nhưng miệng vẫn một mực khẳng định. 

“Lẽ nào Lam Dư Khê không nói với cô, chị Vu không mặc váy màu đỏ?” Tần Hàm Dịch nghiến răng lại nói với giọng lạnh lùng.

“Anh lừa ai chứ!” Diệp Dĩ Muội tưởng rằng anh đang cố tình lừa cô, nếu đã nói dối thì cô sẽ nói dối tới cùng.

“Tôi lừa cô? Ha ha, vậy thì cô có cần gọi điện hỏi Dư Khê không?” khi mặt Diệp Dĩ Muội tái đi, như sắp nghẹt thở anh liền hất cô ra.

Diệp Dĩ Muội đưa tay lên cổ, cố gắng thở, không dám nói gì.

Nhìn sắc mặt của Tần Hàm Dịch, anh không giống như đang nói dối, nhưng không trùng hợp đến thế chứ?

“Cô có biết không? Trong nhà của Dư Khê, có một tủ toàn là váy đỏ.” Tần Hàm Dịch liếc nhìn cô, miệng nhếch cười, đôi mắt u ám.

Diệp Dĩ Muội ngẩng đầu nhìn anh, không nói gì, đợi anh nói tiếp.

“Đã từng, có một cô gái, rất thích mặc váy đỏ, ngày nào cũng trong bộ dạng rạng rỡ, thế nhưng, có một ngày, cô ấy đột nhiên cắt tay tự tử, chết trong căn biệt thự mà hôm nay cô đã đến đó.” Tiếng nói của Tần Hàm Dịch rất nhẹ, nhưng nói lại vô cùng sống động, Diệp Dĩ Muội nghe mà nổi da gà lên.