Hôn Nhân Không Lựa Chọn

Chương 92 : Ước nguyện của cô

Diệp Dĩ Muội nghĩ, ngoài Hạ Lam, trên thế giới này ngoài Hạ Lam ra thì mãi mãi sẽ không có cô gái nào có thể làm cho anh vội vàng và lo lắng như thế.

Còn cô, Diệp Dĩ Muội, là người vợ hợp pháp được miệng anh nói ra, nhưng với anh mà nói, chỉ là một con mèo nuôi cho vui mà thôi, vui lên, thích thì anh chơi đùa với nó, chán rồi, thì anh sẽ vứt nó sang một bên, đến nhìn cũng chẳng thèm nhìn.

“Tần thái thái, những bộ đồ còn lại cô còn muốn thử không?” cô nhân viên cửa hàng cùng đi ra lúng túng hỏi.

Diệp Dĩ Muội quay đầu lại nhìn vào ánh mắt thương cảm của cô nhân viên bán hàng, cô giả bộ cười cười như không có chuyện gì: “Không cần đâu, theo số đo của bộ tôi đang mặc, tất cả trang phục trong cửa hàng, mỗi kiểu lấy một bộ một màu khác nhau, đưa tới phòng làm việ của tổng tài tập đoàn Tần thị.”

“Vậy giày thi sao ạ?” cô nhân viên bán hàng cười híp mắt lại, lập tức hỏi thêm.

Việc tốt như thế này hiếm lắm mới gặp, cô ta không thể bỏ lỡ được.

Diệp Dĩ Muội đương nhiên là nhìn thấu được suy nghĩ của cô ta, bèn trả lời đúng như cô ta mong muốn: “Theo cỡ của đôi tôi đang đi, mỗi loại một đôi.”

“Cảm ơn Tần thái thái.” Nhân viên bán hàng vui mừng cúi người cảm ơn: “Vậy tôi vào trong đi chuẩn bị cho thái thái luôn đây.”

“Ừm, vậy tôi đi trước đây.” Diệp Dĩ Muội cũng không đi lấy bộ quần áo của cô mà mặc luôn bộ vừa thử, cô nhìn về khoảng không phía trước mênh mông mù mịt.

“Tần thái thái, có cần tôi gọi xe giúp cô không?” cô nhân viên hỏi, trong lòng đang nghĩ đúng là vợ cả có khác, ra tay tùy thích, không như mấy kẻ bồ nhí kia có thể so sánh được.

“Không cần đâu.” Diệp Dĩ Muội lắc đầu, đi về phía trước.

Đôi giàu màu vàng kìm với kiểu dáng miệng cá để lộ ra những ngón chân nhỏ nhắn, hai bắp chân trắng nõn nà và mịn màng, bên trên chiếc váy trắng cũng để lộ ra bờ vai trần, làm nổi bật nét xanh xao của cơ thể cô.

Mái tóc dài màu đen, được thả ra phía sau lưng, phía trước là khuông mặc không trang điểm, mang theo một nỗi buồn man mác.

Cô tuy không có vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành nhưng vẻ đẹp lúc này của cô làm cho người khác gặp rồi cũng khó quên.

Vẻ đẹp lúc này của cô siêu phàm thoát tục, mang theo sự lạnh lùng, lại thêm với nỗi buồn trong đôi mắt đen sâu thăm thẳm kia, làm cho người khác không thể không tưởng rằng, cô là một nàng tiên vì không cẩn thận mà bị rơi xuống nhân gian.

Chiếc váy đắt tiền cô mặc trên người không thể hiện được giá trị gì, nó chỉ góp phần thể hiện thêm vẻ đẹp của cô mà thôi.

Trên đường đi, cô chìm ngập và trong suy nghĩ của riêng mình, không hề chú ý thấy ánh mắt người khác đang hướng về phía mình cùng với những người đang cầm điện thoại lên chụp lấy hình ảnh cô lúc này.

Không biết đã đi được bao xa, cô dừng lại ở đài phun nước bên cạnh con phố, lặng lẽ nhìn những người ném đồng xu vào đài phun nước và đang cầu nguyện.

Cô đột nhiên cảm thấy ngưỡng mộ và ghen tỵ những người này, ít nhất bọn họ còn có hi vọng, cô thì sao?

Cô dường như không còn có chút hi vọng, mong chờ nào với cuộc sống này nữa rồi, cuộc hôn nhân này đã đẩy cô vào một nấm mồ mà cô không thể nào thoát ra được.

Hơn nữa, hành động của Tần Hàm Dịch, càng ngày càng cổ quái, làm cho bản thân cô không hiểu anh cũng không hiểu được chính mình, cô không có cách nào để đối phó lại được.

Cô không hề thích cái cách hai người ở bên nhau như thế này, cô sợ bản thân tới một ngày lại tin rằng anh đang giả vở biểu diễn thế thôi. 

Cô nhìn vào đài phun nước óng ánh lên với những đồng xu màu vàng được vứt vào, trong đầu cô không thể không nghĩ, nếu như để cho cô ước nguyện, cô nhất định sẽ ước cô và Tần Hàm Dịch mãi mãi sẽ không gặp lại và có bất kì mối quan hệ gì với Tần Hàm Dịch, coi như tất cả chỉ là một cơn ác mộng, mộng tỉnh rồi thì cô sẽ quên đi tất cả, bắt đầu lại từ đầu.....

Chỉ là, thật không may, bây giờ trên người cô không có một đồng xu nào để giúp cô có thể đạt được ước nguyện.

Cô đang cảm thấy đáng tiếc, đột nhiên một đồng xu xuất hiện trước mặt cô, theo đó là một giọng nói quen thuộc vang lên: “Nghe nói vứt đồng xu vào đài phun nước rồi ước nguyện rất linh nghiệm, có muốn thử không?”