Khương Tiên Sinh Hôm Nay Cũng Muốn Công Khai

Chương 10 : Ông xã giỏi nhất 10 ❆

Editor: Mứt Chanh

Đừng nói là Bạch Hành, ở đây sợ là trừ bỏ đương sự Mạnh Thử Hàn cùng Khương Kiền thì không ai có thể đủ phục hồi lại tinh thần.

Thừa dịp lúc Tôn tổng cùng Bạch Hành sững sờ, Mạnh Thử Hàn mỉm cười: "Phiền toái, cho qua."

Tôn tổng cùng Bạch Hành đứng ngây như phỗng ở cửa vội tránh đường.

Đến gần xem, đôi mắt Khương Kiền vốn có chút lạnh nhạt hiện tại trở nên có chút mê ly.

"Anh có muốn đi ngay bây giờ không?" Mạnh Thử Hàn cúi đầu hỏi anh.

Khương Kiền "Ừ" một tiếng, ánh mắt dừng ở trước ngực bị ướt nhẹp một mảng của cô, tuy rằng làm rất nhiều việc nhưng trước ngực vẫn còn ướt một mảng.

Mạnh Thử Hàn đang muốn đỡ Khương Kiền lên, Bạch Hành lập tức liền tới đây cười hì hì ngăn lại: "Không được, khó mà đi được, trước đem chỗ này uống cho xong, Khương tổng không có khả năng quỵt nợ chứ?"

Khương Kiền lạnh lùng liếc Bạch Hành một cái.

Nhiều chuyện.

Nói xong, Bạch Hành quả nhiên lại rót cho Khương Kiền một ly rượu trắng, "Cậu uống đi, đêm nay đạo diễn Tiết nói hắn mời, cậu khách khí cái gì chứ."

Khương Kiền mím môi, đang muốn duỗi tay cầm ly rượu kia, khó mà dừng lại.

Anh quay đầu lại nhìn về phía Mạnh Thử Hàn.

Mạnh Thử Hàn ngồi xuống, chớp chớp mắt nhìn về phía anh.

Thấy Mạnh Thử Hàn không hiểu ý mình, ánh mắt Khương Kiền lạnh băng duỗi tay đi lấy ly rượu.

Xuyên qua ly rượu, rượu trắng trong ly chiếu ra ánh sáng dừng ở trên tay Khương Kiền, Mạnh Thử Hàn nhìn thằng.

Cô theo bản năng mà duỗi tay ngăn lại, chờ phục hồi lại tinh thần mới hiểu được chính mình làm cái gì.

Cô cười hai tiếng: "Khương tổng có chút say, tôi thay anh ấy uống."

Khương Kiền không nhúc nhích, giọng nói vững vàng: "Không cần."

"Muốn muốn." Mạnh Thử Hàn đoạt lại, nhân cơ hội liền sờ soạng tay Khương Kiền một phen, cô ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm Bạch Hành, "Uống xong rồi cho đi có phải hay không?"

Bạch Hành huýt sáo, ý cười có chút nhộn nhạo, "Tôi nói này, Mạnh tiểu thư đủ hoang dã chứ?" Bạch Hành nhích lại gần, "Như vậy đi Mạnh tiểu thư, đêm nay đừng bồi Khương Kiền,người này khó hiểu phong tình, theo tôi đi thế nào?"

Mạnh Thử Hàn buông tay hắn ra: "Vai diễn trong phim của đạo diễn Trương anh có thể cho tôi sao?"

Đương nhiên, không thể.

Ánh mắt Khương Kiền lạnh xuống dưới,nhìn chằm chằm Bạch Hành, Bạch Hành sợ tới mức cười nhạo một tiếng, "Vậy quên đi, ly rượu này uống xong, chúng tôi liền buông tha Khương tổng, thế nào?"

Mạnh Thử Hàn mỉm cười, mặt mày cười đến rạng rỡ liền nắm ly rượu, đều có vẻ cất giấu một tia câu dẫn.

Khương Kiền rũ xuống mí mắt tới, "Không cần, anh tự mình uống."

Mạnh Thử Hàn nhìn qua nỉ non ở bên tai anh: "Ông xã,anh yên tâm, tửu lượng của em tốt mà."

Hương nước hoa trên người cô, đến hơi thở khi cô nói chuyện, không có chỗ nào mà không phải là trêu chọc Khương Kiền.

Thật là...... Yêu tinh!

Mạnh Thử Hàn một ngụm uống hết rượu, ly rượu đặt lên bàn phát ra âm thanh nho nhỏ, cô nhìn thoáng qua cảm thấy chính mình vẫn là thanh tỉnh.

Sắc mặt Khương Kiền lạnh xuống nhìn về phía Bạch Hành: "Có thể đi rồi chứ?"

Bạch Hành cười: "Đương nhiên là có thể, ha ha, chúc cậu vượt qua vui sướng một đêm."

Bạch Hành còn không có đùa đủ, nhưng hắn biết nếu lại tiếp tục đùa,thế nào Khương Kiền cũng phải phát hỏa.

Mạnh Thử Hàn đứng dậy, duỗi tay đỡ lấy Khương Kiền, đem tây trang áo khoác của anh nhặt lại đây đặt ở trên người Mạnh Thử Hàn.

Lúc này Mạnh Thử Hàn mới cảm giác được rượu tác dụng chậm tới.

Trước mắt sàn nhà cùng hình người đong đưa, cô có chút chịu đựng không nổi đành phải giữ chặt cánh tay Khương Kiền.

Khương Kiền đỡ người đi ra ngoài, dưới lầu tất cả đều biết anh cùng Mạnh Thử Hàn, tự nhiên không thể từ cửa chính đi, anh để phục vụ dẫn anh từ cửa khác rời đi.

Sau khi rời đi, Bạch Hành cùng đoàn người Tôn tổng tiếp tục uống.

Tôn tổng còn có chút ngốc: "Liền như vậy để Khương Kiền đi rồi sao?"

Bạch Hành nhấp một ngụm rượu, "Còn không phải sao, haiz, người ta không phải là uống say sao ha ha."

Tôn tổng: "Nói bậy,tửu lượng của Khương Kiền chúng ta còn không biết sao, điểm này có chút......"

Bạch Hành nhanh chóng che miệng của Tôn tổng lại, "Anh nhỏ giọng chút đi! Trong chốc lát hỏng chuyện của Khương Kiền, vậy anh chịu đi!"

...

Đi ra khỏi khách sạn, gió đêm thổi tới, Mạnh Thử Hàn có chút ngất đi, đầu óc cuối cùng cũng thanh tỉnh một ít.

Cô nghiêng đầu nhìn Khương Kiền đỡ mình,cổ áo anh hơi mở, Mạnh Thử Hàn dựa qua liền có thể nhìn thấy hầu kết cùng xương quai xanh của anh, chúng đều lớn lên thực tinh xảo. Cặp mắt kia vốn lạnh nhạt nhưng giờ phút này lại nhiễm một ít cảm giác say, còn dáng vẻ tự phụ cùng nội liễm bên trong chưa bao giờ thay đổi.

Đêm nay Khương Kiền mang theo trợ lý tới, trợ lý Lưu vừa nhìn thấy Khương tổng nhà mình đỡ một người phụ nữ, nội tâm liền lao nhanh thao thao bất tuyệt, nhưng hắn vẫn kiềm chế phần tò mò này, xuống xe thay Khương Kiền mở cửa xe.

Có trời mới biết, trợ lý Lưu chưa từng nhìn thấy phụ nữ bên cạnh Khương Kiền, càng đừng nói là tư thế thân mật như vậy.

Trợ lý Lưu thật cẩn thận mà liếc mắt một cái, một chút liền nhận ra Mạnh Thử Hàn.

Này không phải Mạnh Thử Hàn bị toàn mạng bôi đen sao!

Chính là người lần trước muốn bò giường chăn Khương tổng rồi bị quăng ngửi khói Mạnh Thử Hàn sao!

Trợ lý Lưu dần dần nhớ lại, trách không được lần trước Khương tổng bị lôi kéo trên hot search cũng không có an bài Mạnh Thử Hàn, thì ra là có một tầng quan hệ như vậy.

Ngay cả Khương tổng giữ mình trong sạch thế nào, chung quy là qua không được cửa mỹ nhân.

Ngồi ở phía ghế sau Khương Kiền dùng áo khoác đặt trên người Mạnh Thử Hàn, anh ngước mắt nói với trợ lý Lưu: "Lái xe."

Trợ lý Lưu thật cẩn thận, hỏi: "...... Khương tổng đi chỗ nào vậy?"

Khương Kiền trả lời: "Lâm viên Cô Tây."

Trợ lý Lưu lái xe đi về hướng lâm viên Cô Tây, lâm viên Cô Tây là khu biệt thự xa hoa nhất thành phố Lâm Sơn, Khương Kiền ngày thường liền ở nơi đó.

Nhưng trợ lý Lưu chưa từng nhìn thấy Khương tổng mang phụ nữ về nhà!

Mạnh Thử Hàn túm một góc áo sơ mi của Khương Kiền, xoa nhăn dúm dó, cô dường như là nhớ tới cái gì liền sờ soạng tìm điện thoại mình.

Hơn nửa ngày mới tìm được, cô đến nhật kí trò chuyện, trên cùng chính là Lâm Lê.

Khương Kiền hỏi: "Làm cái gì?"

Mạnh Thử Hàn một bên gọi điện thoại, một bên trả lời Khương Kiền: "Em kêu Lê tỷ đừng tới đón em, bằng không cô ấy sẽ nhìn thấy anh."

Khương Kiền không nói.

Điện thoại thực nhanh liền thông, Mạnh Thử Hàn mơ mơ màng màng, đầu óc có chút choáng váng, đơn giản liền mở cửa sổ xe liền khiến cho gió tiến vào, thổi trúng Khương Kiền run run một cái.

Mạnh Thử Hàn phản ứng lại thì Lâm Lê đã tiếp điện thoại, cô nhanh nói: "Lê tỷ, đêm nay chị không cần tới đón em,em đã đi rồi."

Khương Kiền nhìn Mạnh Thử Hàn trước mặt đang gọi điện thoại, trong lòng vừa động liền nheo mắt lại rồi tiến đến trước mặt cô, tay xuyên qua cửa sổ bên cô, tay áo sơ mi lộ ra nửa cánh tay xẹt qua gương mặt cô.

Có chút ngứa.

Anh nói có chút điềm tĩnh: "Đóng cửa lại, sẽ bị cảm lạnh đấy."

Giọng nói này! Quá câu người!

Mặt Mạnh Thử Hàn đỏ lên, Lâm Lê bên kia mới thật sự là bị dọa muốn làm rớt đem điện thoại, mặc dù không có mở loa nhưng Khương Kiền cũng nghe thấy bên kia gân cổ lên rống: "Bên kia như thế nào lại có giọng đàn ông?! Tiểu Hàn em ở nơi nào? Có phải gặp người xấu hay không?"

"Không có không có Lê tỷ." Mạnh Thử Hàn giương mắt nhìn người đàn ông đã ngồi trở lại, cũng không biết anh có phải cố ý hay không.

Cô chậm rãi nói: "Lê tỷ, là ông xã em, ông xã em tới đón em trở về."

"Chồng em ở công trường không phải rất bận sao? Không phải mỗi ngày dọn gạch liền dọn đến nửa đêm sao?" Giọng Lâm Lê tiếp tục truyền tới.

Cảm giác say rượu của Mạnh Thử Hàn đã tỉnh hơn phân nửa, cô bừng tỉnh lại rồi cúp điện thoại.

Ngẩng đầu nhìn lên lại thấy biểu tình của Khương Kiền cười như không cười.

Ngón tay anh thon dài đặt ở trên đùi, "Công trường? Dọn gạch?"

Mạnh Thử Hàn: ".................."