Lôi Phong Hệ Thống

Chương 16

Văn Hàm cùng Tề Dự trở lại thủ đô, xem video hết lần này tới lần khác, không biết nên biên tập như thế nào. Từng lời khen ngợi tán thưởng lúc phỏng vấn ở trường, lời cổ vũ động viên khi tiễn cậu ở cổng trường; sự trầm tư suy ngẫm ở công trường bỏ hoang; cần cù, chăm chỉ khi phỏng vấn tại nhà. Từng video đều chân thật vô cùng, lại rất xúc động, phác họa rõ nét thế giới nội tâm trong sáng thiện lương của giới trẻ, lại càng làm nổi bật những u ám tối tăm trong tâm hồn người lớn. Làm việc liên tục suốt ba ngày ba đêm, mắt hai người đã thâm sì.

Sau khi bị chủ biên thúc giục, hai người bất đắc dĩ gửi video lên, để lãnh đạo ra quyết định.

Chủ biên xem xong, hai mắt đỏ bừng, cũng khó xử suốt hai ngày, cuối cùng gửi email cho giám đốc đài.

Phát toàn bộ, không cần biên tập! Giám đốc dù sao cũng là giám đốc, xem video xong lập tức đưa ra quyết định. Ông có dự cảm, chuyên mục ‘Tiêu điểm’ kỳ này nhất định sẽ rất hot!

Mọi việc quả nhiên như giám đốc dự đoán trước, tập ‘Tiêu điểm’ này quả thật trở thành chủ đề nóng! Biết bao người vừa xem vừa rơi lệ, khóc không thành tiếng, nhất là những bác gái mềm lòng. Chương trình còn chưa chiếu xong, đường dây nóng của đài truyền hình đã nghẽn hoàn toàn, mọi người đua nhau gọi, yêu cầu nghiêm trị người vu khống, trả lại trong sạch cho cậu bé.

Nếu không phải Văn Hàm nhắc đi nhắc lại việc Hàn Trác Vũ mắc bệnh tự kỷ trong chương trình, cậu không chịu được kích thích từ bên ngoài, đoán chừng người xem sẽ trực tiếp gọi điện cho nhà họ An luôn.

Cô Chu phải từ chối rất nhiều lời mời phỏng vấn, cuối cùng hiệu trưởng Nhất trung quyết định, chưa đến giờ tan học thì người không phận sự không được vào trường.

An Quốc Nhân ngồi lên vị trí bí thư thành phố như mong muốn, kiên trì từ chối lời mời phỏng vấn của các đài truyền hình khác, đồng thời còn lên mạng đăng bài, hi vọng mọi người đừng quấy rầy con trai mình, cho cậu một cuộc sống bình yên, còn để lái xe đưa đón cậu mỗi ngày, tránh cho bị phóng viên quấy rối, dùng mọi cách để tô điểm cho hình tượng của mình.

Dưới sự hộ tống của mọi người, Hàn Trác Vũ bình yên vượt qua lần chấn động này, một tháng về sau, mọi chuyện dần dần đi vào quỹ đạo. Vì dân chúng quá mức phẫn nộ, viện kiểm sát đưa ra mức hình phạt cao nhất, Phùng Cúc Hương nhận bản án mười năm tù giam. Kết quả vừa công bố, nhân dân cả nước vỗ tay tán thưởng.

Buổi tối nọ, 9527 rụt rè mở miệng, “Kí chủ, tôi đã thu được 1247 điểm giá trị cảm ơn.” Nói xong liếc trộm cậu.

Hàn Trác Vũ đang chơi trò chơi, năm phút sau, cậu tắt máy tính, đi đến trước bàn làm bài tập, không thèm để ý nó.

Suốt tháng vừa qua, 9527 không điều khiển hành động của cậu nữa, nhưng thói quen một khi đã tạo ra thì từ bỏ không dễ chút nào, nhất là đối với những người mắc bệnh tự kỷ như Hàn Trác Vũ. Cuộc sống của họ có quỹ tích cố định, rất khó để thay đổi, mà một khi đã thay đổi thì muốn sửa lại còn khó hơn. Lúc bật máy tính lên chơi game, cậu rất thoải mái, nhưng sau năm phút, cậu bắt đầu không ngồi yên được, sau mười phút thì liên tục nhìn đồng hồ, sau mười lăm phút kiên định tắt máy tính đi, mở cặp sách ra.

Ngược lại, 9527 lại thành kẻ nghiện net, không hề nhớ tới những lời mình đã nói, chỉ lao đầu vào game bắt nạt gà mờ. Chỉ trong một tháng, khắp các cộng đồng game đều có truyền thuyết về nó.

“Kí chủ, 1000 điểm là thăng cấp được rồi.” Chờ hồi lâu không được đáp lại, giọng 9527 lại càng yếu ớt. Nếu trước kia nó là ác bá ngang ngược hống hách, giờ lại là cô vợ rụt rè e thẹn. Trải qua việc lần trước, nó rốt cuộc nhận rõ, kí chủ mới là cơm áo cha mẹ của nó, khắt khe quá chỉ khiến nó bị đói thôi.

“Đã biết.” Hàn Trác Vũ chăm chỉ làm bài, đáp một tiếng lại thôi.

Đã biết là có ý gì? 9527 bối rối, vò đầu bứt tai, cuối cùng lấy hết can đảm ra hỏi, “Vậy tối nay trước khi ngủ, 9527 sẽ tiến hành thăng cấp!”

Hàn Trác Vũ yên lặng làm bài, không nói gì.

“Cái kia…” 9527 rụt rè, “Lúc thăng cấp có lẽ sẽ hơi đau đầu, mong kí chủ chuẩn bị tốt tâm lý. Nhưng nếu hiện tại không thăng cấp, khi giá trị cảm ơn tích lũy đến một mức độ nhất định, hệ thống sẽ tự động thăng cấp để giảm bớt bộ nhớ, cảm giác đau đớn tăng thêm, thậm chí có thể vượt xa khả năng chịu đựng của kí chủ. Mong kí chủ lựa chọn thận trọng.”

“Ừm.” Hàn Trác Vũ gật đầu.

“Xin hỏi kí chủ “Ừm” là có ý gì?” 9527 mắt long lanh hỏi.

“Tối nay thăng cấp luôn đi.” Hàn Trác Vũ làm bài tập xong, lấy bảng chữ mẫu ra luyện chữ. Kỳ thật nghĩ lại, cuộc sống bây giờ thú vị hơn cuộc sống chỉ có ăn, ngủ, ngẩn người, chơi game, nghĩ một mình trước đây rất nhiều.

“A, cảm ơn kí chủ! 9527 hạnh phúc quá!” Tung hoa, xoay vòng!

Hàn Trác Vũ nhếch khóe môi, lại nhanh chóng khôi phục mặt không biểu tình. Người ta vẫn nói người mắc bệnh tự kỷ sẽ là người cô đơn suốt đời, nhưng kỳ thật họ cũng không muốn cô đơn, chỉ là bọn họ không thể bước ra khỏi thế giới của mình, người bên ngoài lại không đủ kiên nhẫn phá tan xiềng xích để vào thế giới của họ. Nhưng vị khách đến từ vũ trụ 9527 lại dùng phương thức vô cùng ngang ngược trực tiếp tiến vào trong não cậu. Đây quả thật là kỳ tích không thể nào phục chế.

Nóng lòng chờ đợi suốt mấy tiếng, Hàn Trác Vũ rốt cuộc hoàn thành nhiệm vụ học tập của hôm nay, đi vào phòng tắm tắm rửa, thay áo ngủ sạch sẽ, chui vào chăn chuẩn bị đi ngủ. 9527 hưng phấn đến phát run, cuối cùng cũng có thể tiến hóa thành cao phú soái rồi!

Thấy thiếu niên sắc mặt tái nhợt, thân thể cứng đờ, 9527 nhỏ giọng an ủi, “Thăng cấp chỉ mất 10 giây thôi, kí chủ nhất định có thể chịu đựng được. Sau khi thăng cấp, mức độ khai thác não của kí chủ sẽ đạt tới 20%, ảnh hưởng trực tiếp tới trí tuệ và tinh thần lực, các thuộc tính khác không thay đổi.”

“Ba giây nữa bắt đầu thăng cấp, ba, hai, một.”

Đau đớn kịch liệt ập tới, dù đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, thiếu niên cũng nhịn không được kêu rên lên, hàm răng cắn nát mờ môi, máu chảy ra từng giọt. Dòng điện chạy khắp người cậu biến mất sau mười giây, thiếu niên nhẹ nhàng thở ra, trán đã ướt đẫm mồ hôi.

“Thăng cấp thành công! Đây là bảng thuộc tính của kí chủ, trí tuệ tăng 5 điểm, tinh thần lực tăng 10 điểm.”

Giao diện mở ra, trên ghi rõ:

Thể lực: 5

Trí tuệ: 80

Dị năng: Không

Tinh thần lực: 90

Sức chịu đựng: 5

Mức độ khai thác não: 20%

Độ thánh khiết: 2

Đánh giá tổng hợp: D

“Tuy trí tuệ và tinh thần lực của kí chủ đều tăng, nhưng số liệu ở đây chỉ là tiềm năng của kí chủ, nếu kí chủ không chăm chỉ học tập, việc thụt lùi là không thể tránh khỏi, mong kí chủ ghi nhớ. Ngoài ra, hệ thống còn tăng thêm hai chức năng mới. Một là nhận được tín hiệu cầu cứu phát ra từ sóng não của mọi người trong phạm vi 300m; hai là điều khiển hệ thống camera toàn thành phố H, sử dụng phương pháp phân tích dự đoán những người có khả năng gặp phải nguy hiểm. Đương nhiên, 9527 cũng không yêu cầu kí chủ cứu vớt tất cả mọi người, 9527 sẽ chỉ lựa chọn những tín hiệu mạnh nhất, khoảng cách gần nhất, nhân phẩm tốt nhất để kí chủ lựa chọn.”

“Ừm.” Hàn Trác Vũ gật đầu tỏ vẻ biết rõ, sau đó vào phòng tắm thấm ướt khăn, lau mồ hôi trên người. Đã 11h05’, quá năm phút so với giờ ngủ bình thường của cậu, cậu hiện tại có chút nôn nóng.

“Giá trị cảm ơn đã trở về 0, để lên cấp hai cần có 10000 điểm, chúng ta hãy cùng nhau cố gắng nào kí chủ!” 9527 quyết tâm hô lớn.

“Trật tự, ngủ.” Hàn Trác Vũ vén chăn lên, rất bình tĩnh nói.

“Đã rõ, kí chủ.” 9527 lập ức ỉu xìu.

Chẳng mấy chốc, kỳ thi cuối kỳ của lớp 10 lại đến, môn văn và chính trị của Hàn Trác Vũ vẫn không thể lấy được điểm tối đa. 9527 chẳng những không trừng phạt, còn rất tri kỉ an ủi kí chủ, ngược lại, Hàn Trác Vũ cảm thấy rất khó chịu, trải qua vài kỳ thi, lấy được điểm tối đa tất cả các môn đã trở thành mục tiêu của cậu.

Một năm sau, nghỉ hè lớp 11, Hàn Trác Vũ được Thạch Lỗi mời đến nhà ông ngoại mình chơi. Thiếu niên cao hơn hẳn, tóc đen nhánh mượt mà, làn da nõn nà lại có chút tái nhợt, gương mặt tuấn tú, đặc biệt là đôi mắt, sạch sẽ, trong sáng, nhìn rất thoải mái, khiến người bất giác hãm sâu vào.

Xe lửa dừng lại, Thạch Lỗi xách ba lô của Hàn Trác Vũ cùng em trai Thạch Hâm, dặn dò hai người đi cẩn thận. Nhà ông ngoại Thạch Lỗi ở huyện Phương Trung, nơi này rất xa, giao thông không thuận lợi, xuống tàu xong còn phải đi hai chuyến xe bus mới tới nơi. Nếu không phải bệnh tự kỷ của Hàn Trác Vũ đã đỡ hơn nhiều, Thạch Lỗi cũng không dám để cậu đi xa như vậy.

Trong năm lớp 11, một quỹ từ thiện tổ chức một chương trình tên là “Hành trình trái tim”, chữa bệnh tim miễn phí cho trẻ em. Hàn Trác Vũ đăng kí giúp bé Thạch Hâm, sau đó vị khách người ngoài hành tinh 9527 lợi dụng công nghệ tiên tiến xâm nhập vào trang web, đẩy tên Thạch Hâm lên đầu danh sách cần hỗ trợ.

Phẫu thuật xong, Thạch Hâm tuy không thể nào khỏe mạnh như người bình thường, nhưng chỉ cần cố gắng giữ tâm trạng vui vẻ và vận động phù hợp, như vậy lớn lên bình an không còn là hy vọng xa vời. 9527 một lúc nhận được 200 điểm giá trị cảm ơn từ hai anh em nhà họ Thạch, thỏa mãn vô cùng; mà Hàn Trác Vũ thì có thêm hai người bạn thân thiết.

“Mười phút nữa là đến. Huyện Phương Trung khá vắng, nhà ông ngoại tao cũng đơn sơ lắm, mày phải chuẩn bị tâm lý đấy. Đương nhiên, ở đây rất nhiều chỗ chơi. Hôm nay đến nơi thì tắm rửa nghỉ ngơi, mai tao dẫn mày lên suối Tước Nhi trên núi để câu cá.” Thạch Lỗi nói với bạn tốt.

Hàn Trác Vũ khẽ gật đầu.

“Suối Tước Nhi hay lắm, ở tít trong cùng của núi, chỉ có em với anh em biết thôi, đấy là căn cứ bí mật của bọn em đấy! Nước suối Tước Nhi rất ngọt, vậy nên nhiều cá lắm, chỉ cần cầm cành liễu thả xuống suối là câu được một con tôm bự hay cua rồi, may mắn còn câu được con cá chép béo ú! Anh cứ đi là biết!” Thạch Hâm tám tuổi ghé vào tai thiếu niên ít nói, thầm thầm thì thì.

Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình xoa đầu cậu nhóc.

Ông ngoại Thạch Lỗi là một ông lão rất hiền lành, chỉ có ông quan tâm đến hai người cháu trai này, mùa hè năm nào cũng bảo hai cháu về chơi, đến vào năm học lại lưu luyến tiễn cháu, gói đủ loại đặc sản lớn nhỏ, có khi còn giấu vào trong mấy nghìn đồng, sợ các cháu từ chối.

Hàn Trác Vũ được ông lão tiếp đón rất nhiệt tình, chiếu trúc cùng gió núi thoáng đãng, khác hẳn với điều hòa khiến cậu ngủ rất ngon. Chỉ một đêm thôi mà toàn bộ mệt mỏi khi đi đường đã tan biến.

Ngày hôm sau, Thạch Lỗi mượn một chiếc xe ba bánh của hàng xóm, cầm theo ba chiếc cần câu, hai thùng nhựa lớn, một rổ mồi cùng một giỏ đồ ăn, lên núi câu cá.

9527 gào ầm ĩ, hưng phấn vô cùng.

Thạch Hâm hí hoáy mắc mồi vào lưỡi câu, chờ mong vô cùng.

Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình, quả thật là phá vỡ bầu không khí.