Lôi Phong Hệ Thống

Chương 7

Hàn Trác Vũ sững sờ đứng tại chỗ, ánh mặt trời hắt vào gương mặt tái nhợt của cậu, nhìn cậu vừa ngơ ngác vừa đáng thương.

Thạch Lỗi vừa chạy vừa quay đầu nhìn cậu, sau khi xác nhận cậu sẽ không đuổi theo liền quẹo vào một con hẻm nhỏ, biểu cảm mức tạp thầm chửi một tiếng thằng ngốc.

Giơ tiền ra trước ánh sáng kiểm tra thật giả, sau đó thỏa mãn cất đi, Thạch Lỗi vụng trộm thò mặt ra nhìn bên ngoài.

Thiếu niên gầy yếu dường như đang ngẩn người, vài phút sau mới chậm rãi quay người, đi về nhà, đầu cúi xuống, bả vai rụt lại, khiến người có cảm giác rất yếu ớt.

Thạch Lỗi quay mặt đi, một lần nữa chửi thằng ngốc, lấy điện thoại ra ấn một lát, tìm một trang web gửi đi.

Cùng lúc đó, điện thoại Hàn Trác Vũ thông báo nhận được tin nhắn. Cậu coi như không nghe thấy chuống, 9527 lại kết nối để đọc ngay.

“… Trời xanh phụ ta!” Nửa phút sau, một giọng nam cao sôi sục bi tráng nổ tung trong đầu thiếu niên, văng vẳng suốt bao nhiêu lần… Đau đớn cũng chua xót trong giọng đó quả thật khiến người phải thương tâm, rơi lệ.

Hàn Trác Vũ run lên, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, “9527, là cậu à?”

“Là tôi.” 9527 khôi phục lại giọng điện tử lạnh như băng.

“Cậu làm sao vậy?” Hàn Trác Vũ bước vào lề đường, lưng dính sát vào biển quảng cáo, cố gắng giữ vững bình tĩnh.

“Mời kí chủ mau chóng đọc tin nhắn vừa nhận được!”

Hàn Trác Vũ lấy di động ra ấn mở, một dãy số lạ gửi địa chỉ một trang web tới. Người phụ nữ ôm con ăn xin, đứa trẻ phần lớn là đi bắt cóc; phụ nữ mang thai, bụng mười phần là độn lên, đứa trẻ mất bố mẹ, kỳ thật bố mẹ đang đứng cạnh nhìn; những người nhìn như khốn khổ, kỳ thật lại dựa vào tiền ăn xin để xây biệt thự, mua xe hơi ở quê; nhìn thấy người bị lừa giúp đỡ họ, họ sẽ không cảm kích, ngược lại đắc ý, thậm chí còn thầm mắng ngu thế…

Hàn Trác Vũ bừng tỉnh, trong lòng lại không vui không buồn. Chuyện này vốn chẳng liên quan tới cậu.

“Kí chủ, cậu đã rõ chưa?” Giọng 9527 nghe bứt rứt vô cùng. Thân là trí tuệ nhân tạo, nó cảm thấy mình hoàn toàn thất bại, nó không nên nóng lòng thúc giục kí chủ, mà hẳn phải lưu trữ toàn bộ tin tức trên mạng vào kho dữ liệu của mình, như vậy chuyện hôm nay đã không xảy ra! Quả nhiên rất thất bại.

Hàn Trác Vũ yên lặng gật đầu.

“Từ hôm nay, hàng ngày kí chủ đều phải theo dõi tin tức thời sự, để gia tăng kiến thức xã hội.” 9527 ho hai tiếng, chột dạ bổ sung, “Đương nhiên, hệ thống sẽ theo dõi cùng kí chủ. Chúng ta phải tích cực hưởng ứng lời hiệu triệu của đồng chí Lôi Phong – Học tập chăm chỉ, tiến lên phía trước.”

“Đây hình như là lời hiệu triệu của Mao chủ tịch.” Hàn Trác Vũ có chút do dự nói.

9527 hừ một tiếng, tự gửi tin nhắn cho lái xe nhà họ An.

Lúc Hàn Trác Vũ được đưa về nhà đã là hơn bảy giờ. Người nhà họ An đã sớm ăn tối xong, đang ngồi trong phòng khách nói chuyện. An Quốc Nhân vốn đang cười tủm tỉm, nhìn thấy con trai cả về thì lập tức tối sầm mặt.

“Anh hai, sao hôm nay về muộn thế?” An Minh Hoài ra vẻ quan tâm hỏi thăm.

Ánh mắt Lôi Lệ Trân lạnh như băng, mang theo vài phần thăm dò. Bà không hy vọng bệnh tự kỷ của con riêng của chồng chuyển biến tốt đẹp.

“Tiểu Vũ, nghe Minh Hoài nói điểm thi lần này đã công bố, mau đưa dì xem nào. Nếu thành tích kém quá, dì sẽ mời gia sư cho cháu.” Giọng bà tràn ngập lo lắng cùng thân mật, như thể rất quan tâm con riêng.

Hàn Trác Vũ không để ý đến ai, cúi đầu im lặng về phòng của mình, khóa trái cửa lại. Nhìn thấy đồ ăn bảo mẫu vụng trộm giữ lại cho cậu trên bàn, cậu rốt cuộc cảm thấy yên tâm hơn một chút.

Ông An bị chọc giận, trầm giọng nói, “Mặc kệ nó, nó có thể bằng một nửa Minh Hoài đã là tốt lắm rồi! Chẳng hiểu Hàn Gia Mỹ dạy con như thế nào, một đứa trẻ bình thường lại dạy thành cái tính như thế kia! Chờ nó tốt nghiệp cấp ba, tôi sẽ đưa nó vào bệnh viện trị liệu dài kỳ, đỡ phải đi ra ngoài khiến tôi xấu hổ!”

Lôi Lệ Trân vội vàng xoa xoa ngực chồng, đáy mắt lóe lên vui vẻ; An Minh Hoài lại càng ngoan ngoãn, chỉ kể chuyện vui cho bố nghe.

Dưới tầng vợ chồng tình thâm, ba hiền con hiếu, tất cả đều không liên quan tới Hàn Trác Vũ. Cậu ăn cơm xong liền bị 9527 ép làm bài tập, làm xong bài tập lại chuẩn bị bài ngày mai, sau đó luyện chữ, đọc tin thời sự, đúng 9:30 lên giường đi ngủ, một phút đồng hồ hận không thể dài gấp đôi để dùng, quả thật là mệt mỏi hơn hẳn cuộc sống nhàn nhã trước đây.

Cô Chu phát hiện Hàn Trác Vũ thay đổi. Không biết từ bao giờ, cậu không cần lái xe của nhà đưa đón, bắt đầu đi xe buýt đến trường. Rồi một hôm nọ lại đột nhiên đổi thành đi xe đạp, nhìn chẳng khác nào những học sinh cấp 3 bình thường khác; cậu chăm chú nghe giảng, ghi bài, hoàn thành bài tập về nhà đúng hạn, hơn nữa gần một tháng qua vẫn giữ vững thành tích đúng toàn bộ, đứng đầu cả lớp; chữ cậu cũng ngày càng đẹp hơn, từ ban đầu cứng nhắc, gượng ép đến mạnh mẽ, hữu lực.

Tuy vẫn nói rất ít, nhưng có thể nhận ra cậu đang dần dần thoát khỏi thế giới của mình, hòa nhập vào tập thể lớp 10/6 nho nhỏ này. Cô Chu cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Ngày hôm nay, trường học tổ chức đại hội thể dục thể thao, cô Chu đang triệu tập những học sinh tham gia chạy tiếp sức khởi động trước khi chạy, một bạn nữ tóc tai rối loạn, hoảng hốt chạy tới, la lớn, “Không xong rồi cô Chu, Hàn Trác Vũ và Thạch Lỗi đánh nhau với đàn anh lớp 12, bị đưa tới phòng y tế rồi!”

Đánh nhau? Đến phòng y tế? Cô Chu vội vàng gọi ủy viên thể dục đến tiếp nhận công việc của mình, vội vàng chạy đến phòng y tế! Nhất định là bị Thạch Lỗi ảnh hưởng, lần này kiểu gì cũng phải đổi chỗ ngồi!

Nữ sinh thấy chủ nhiệm lớp sắc mặt khó coi, mới chợt nhận ra mình nói không rõ ràng, vội vàng đuổi theo giải thích cụ thể tình huống.

Hóa ra, lớp trưởng lớp 10/6 Tôn Phương Khiết là người rất có óc buôn bán, rủ vài bạn cùng lớp cùng nhau hùn vốn, mua mấy thùng nước khoáng, để cạnh sân vận động bán, tiền lời sẽ trích ra một nửa cho vào quỹ lớp. Không ngờ bán xong nước thì bị vài học sinh lớp 12 nhìn thấy, ý đồ quịt tiền của họ. Thấy Tôn Phương Khiết xinh đẹp, một người còn tiến lên kéo váy cô.

Mấy nam sinh này vốn quen thói bắt nạt học sinh khác trong trường, cả đám đã từng bị phê bình kiểm điểm nhiều lần, hơn nữa đã sắp tốt nghiệp, nếu không thi đỗ đại học thì gia đình sẽ bỏ tiền ra chạy. Bọn họ không sợ gì, bởi vậy càng thêm ngang ngược, coi trời bằng vung. Tôn Phương Khiết bị vây quanh trêu chọc, không ngừng hét lên kêu cứu, nhưng bạn học xung quanh đều sợ hãi, không ai dám bước lên. Đúng lúc đó, Hàn Trác Vũ bình thường vốn chẳng bao giờ lên tiếng lại đột nhiên xông vào, cứu Tôn Phương Khiết.

Hàn Trác Vũ người gầy teo, chỉ biết kéo Tôn Phương Khiết ra sau lưng, không có khả năng phản kháng lại đòn của mấy nam sinh. Thạch Lỗi dẫn một đám anh em đi ngang qua, thấy cảnh này thì mắt đỏ bừng, quơ lấy băng ghế cạnh đó nện vào lưng của nam sinh cầm đầu. Hai bên xông lên, hỗn chiến một hồi, cuối cùng tất cả bị thầy giáo thể dục vừa chạy tới ngăn lại, đưa vào phòng y tế.

Nghe kể xong, kinh sợ trong lòng cô Chu đã được khen ngợi cùng cảm động thay thế hoàn toàn. Tuy phương thức giải quyết vấn đề có chút bạo lực, nhưng không thể phủ nhận một điều họ chỉ muốn giúp bạn. Hành động này tuy không thể khen ngợi, nhưng tinh thần này thì rất cần phát huy.

Trong phòng y tế, Hàn Trác Vũ đang ngửa đầu, để cô y tế bôi thuốc lên khóe miệng xanh tím của mình. 9527 đang không ngừng lải nhải trong đầu cậu, “Trời đất! Kí chủ, sức khỏe cậu kém quá, mấy tên nhóc thôi mà cũng không đối phó được! Từ hôm nay, kí chủ phải học kĩ thuật chiến đấu để sau này có thể anh hùng cứu mỹ nhân hay tay không bắt cướp! Ngoài ra, hệ thống nhiệt liệt đề nghị kí chủ mau chóng kiếm giá trị cảm ơn để đổi điểm thuộc tính! Tăng cao sức chịu đựng, kí chủ có thể chịu mấy trăm đấm mới ngã xuống.”

Hàn Trác Vũ không để ý tới nó. 9527 suốt ngày nghĩ linh tinh, toàn bảo cậu đi học mấy thứ kỳ quái. Mấy hôm trước còn bảo cậu học cơ khí, lý do là những kỹ năng đồng chí Lôi Phong có thì cậu cũng nhất định phải có, sau đó còn lôi một bức ảnh đen trắng chụp một thanh niên mặc quân phục, cầm cờ lê đứng cạnh xe tải lớn ra làm bằng chứng. Có trời mới biết thanh niên kia có phải Lôi Phong hay không!

“Hàn Trác Vũ, mày vô dụng thế! Chỉ biết chịu đựng thôi, không biết đánh lại!” Đợi cô y tế đi rồi, Thạch Lỗi ngồi trên một chiếc giường bệnh khác, ghét bỏ nói.

“Cảm ơn.” Hàn Trác Vũ đã học được biểu đạt lòng biết ơn với người giúp đỡ mình.

Khuôn mặt thiếu niên xanh xanh tím tím, nhìn chật vật, nhưng biểu cảm lại chân thành vô cùng. Thạch Lỗi nhìn cậu, khẽ nói, “Không cần cám ơn! Lần trước tao lấy phí bảo kê của mày, bảo vệ mày là đương nhiên!”

Hàn Trác Vũ gật đầu, ý bảo mình đã biết.

“Mày thật đúng là giỏi gây chuyện! Nhìn mắt tao này, lát về em tao lại lo lắng! Chỉ lấy mày 100 đồng bảo kê thật đúng là lỗ vốn!” Thạch Lỗi chỉ vào khóe mắt tím thẫm của mình, phàn nàn, kỳ thật đang cố gắng che giấu sự chột dạ. Hành động lần trước của cậu chẳng khác gì cướp giật, nhưng nhìn tên đầu đất này cầm biết bao tiền cho mấy kẻ lừa đảo, mà mình sau khi tan học còn phải đến siêu thị làm thêm, khổ cực kiếm tiền nuôi thân, cậu nhất thời không cam lòng, nổi lên xúc động. May Hàn Trác Vũ ít nói đến khiến người phát bực, không biết mách người khác. Lần này mình cứu cậu ta, coi như là thanh toán xong.

“Cậu ta chê ít, cho cậu ta thêm đi, cậu ta nhất định sẽ cảm ơn cậu.” 9527 hạ lệnh.

Hàn Trác Vũ kế thừa di sản trị giá hơn 6 triệu đôla từ mẹ, tuy tiền không thể chuyển tới tay cậu khi cậu chưa đủ 16 tuổi, nhưng người đại diện đáng tin cậy của quỹ tín dụng hàng tháng vẫn gửi cho cậu một số tiền sinh hoạt xa xỉ. Những thứ khác thì không nói, nhưng tiền cậu không thiếu chút nào.

Cậu không chút suy nghĩ móc tờ 100 đồng ra đưa cho Thạch Lỗi, một lần nữa nhẹ giọng nói, “Cảm ơn.”

Thạch Lỗi mặt đỏ bừng, hất tay cậu ra, hung dữ nói, “Không cần! Mày cho tao tiền thế này có khác nào tao đòi tiền mày đâu?”

Hàn Trác Vũ nghiêng đầu nhìn cậu ta giây lát, chậm rãi cất tiền đi.

Nhìn động tác máy móc của cậu, sự tức giận trên mặt Thạch Lỗi biến mất, bật cười, “Tao quên mất, mày là người máy, bảo gì làm nấy, chẳng nghĩ nhiều. Tao nói lỗ mày đền bù cho tao luôn à? Mày dễ lừa thế!”

“Đinh ~ Nhận được 1 điểm giá trị cảm ơn từ bạn Thạch Lỗi!” Tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên.

Hàn Trác Vũ kinh ngạc. Không lấy tiền mà cũng có giá trị cảm ơn, thật sự rất kỳ lạ.

“Thạch Lỗi là đồng chí tốt! Đề nghị kí chủ kết bạn với đồng chí Thạch Lỗi!” 9527 rất cảm động.

Hàn Trác Vũ không nói gì, nghiêm túc nghe Thạch Lỗi khoe khoang mình đánh nhau giỏi thế nào, năm đó lúc còn học cấp 2 đã lấy một địch trăm, không đối thủ trong trường. Hai chàng trai vết thương đầy người ngồi đối diện nhau, một người khuôn mặt bình thản, im lặng không nói; một người mặt mày hớn hở, nước miếng tung bay, hình ảnh này nhìn lại hài hòa vô cùng.

Chừng mười phút sau, có tiếng bước chân ngoài cửa phòng, cùng lúc đó, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên liên tục, “Đinh ~ Nhận được 2 điểm giá trị cảm ơn từ bạn Tôn Phương Khiết; Đinh ~ Nhận được 1 điểm giá trị cảm ơn từ bạn Tề Mẫn Du; Đinh ~ Nhận được 1 điểm giá trị cảm ơn từ bạn Ngô Tinh Tinh; Đinh ~ Nhận được 1 điểm giá trị cảm ơn từ bạn Vương Trí Hưng…”

Hạnh phúc tới quá đột ngột, Hàn Trác Vũ cùng 9527 đều không kịp phản ứng.