Lôi Phong Hệ Thống

Chương 9

Khi về đến nhà, cả đêm Hàn Trác Vũ ngủ không yên, lúc thì mơ thấy bụng mình phình to, lúc lại mơ thấy có một đứa bé chui ra từ giữa hai chân mình. Cậu bật dậy, mặt và cổ đầy mồ hôi, nhìn đồng hồ trên tay, 5:30, không sai dù chỉ một phút.

9527 dường như vẫn đang ngủ say, không có tiếng động gì cả.

Thiếu niên gấp chăn, mở tủ quần áo, chọn một bộ thể thao để mặc, đi ra ngoài tập thể dục. Hôm nay không cần 9527 giám sát, cậu đã xây dựng thói quen tập thể dục buổi sáng, gặp người qua lại cũng không khiến cậu cảm thấy nôn nóng bất an.

Hôm nay cậu cảm thấy chạy bộ rất nhẹ nhàng, chạy mười vòng mà không đổ một giọt mồ hôi nào, hơi thở rất vững vàng. Cậu nghĩ nghĩ, có lẽ vì sức chịu đựng được đề cao, liền tự động tăng thêm năm vòng, khi hơi thở dồn dập, mồ hôi ướt nhẹp cổ áo, cậu mới chậm rãi dừng lại.

Đi dọc theo con đường nhỏ về nhà, nhìn thấy bà Chu đi chợ mua thức ăn về, cậu tự động nhận lấy giỏ rau, thấp giọng chào.

Bà Chu thấy thiếu niên thì cười híp mắt, cầm chặt tay cậu kể mấy chuyện lẻ tẻ. Tuy thiếu niên không trả lời, nhưng thái độ lắng nghe vô cùng chăm chú của cậu khiến người cảm thấy rất thoải mái. Bà Chu chỉ có một người con gái, đã sớm chuyển đến thủ đô, cả năm mới về được một lần, bà coi thiếu niên như cháu trai ruột của mình. Huống hồ, đứa bé này tâm tư rất đơn thuần, tính lại ngoan ngoãn, ai mà không thích?

Đưa bà Chu về nhà, lại uống bát cháo sau khi được ông Chu mời nhiệt tình, ăn hai cái bánh xong, Hàn Trác Vũ ôm hai điểm giá trị cảm ơn về nhà.

Sau khi nghe thấy thông báo của hệ thống, 9527 mới chậm rãi tỉnh lại, dùng giọng điện tử ngáp một cái, nghe buồn cười vô cùng.

“Hôm nay là biết điểm tất cả các môn của kí chủ, hi vọng kí chủ sẽ không khiến hệ thống thất vọng!” Nó nghiêm túc mở miệng, phát hiện thiếu niên căng thẳng, xấu xa cười ha ha.

Hàn Trác Vũ mặt trắng bệch cởi áo, sau đó kéo cửa phòng tắm.

Phần mềm của 9527 được thiết kế đặc biệt để bảo vệ sự riêng tư của kí chủ. Nó hừ lạnh một tiếng, tắt máy.

Thế giới rốt cuộc yên tĩnh, Hàn Trác Vũ khẽ thở dài, mở vòi nước.

Giờ tự học hôm nay khá ồn ào, mọi người châu đầu ghé tai, xì xào bàn tán điểm các môn sắp công bố. Chỉ có mình Hàn Trác Vũ cầm quyển sách hóa lên xem, đọc rất chăm chú.

Cô Chu đứng sau cửa nhìn thấy thiếu niên thì vui mừng vô cùng, nhưng khi ánh mắt chuyển qua bạn cùng bàn của cậu thì lầm tức trầm xuống. Thạch Lỗi, em được lắm, vừa đi học đã ngủ rồi! Buổi tối đi làm trộm hay sao mà không ngủ?

Cô đang chuẩn bị đi vào bắt tại trận, chợt thấy thiếu niên dùng bút chọc Thạch Lỗi, gọi cậu dậy, sau đó đưa cho cậu ta quyển sách giáo khoa.

Thạch Lỗi cũng không giận, gượng dậy, cố gắng giữ vững sự tỉnh táo ngồi đọc sách.

Cô Chu bình tĩnh trở lại, rất hài lòng với việc Hàn Trác Vũ quan tâm đến bạn cùng bàn của mình.

Được rồi, không đổi chỗ hai em nữa, làm đôi bạn cùng tiến cũng không tệ. Cô gật đầu, lặng lẽ rời đi.

“Cảm ơn anh em!” Rướn cổ lên nhìn về phía cửa sau, xác nhận chủ nhiệm đã đi rồi, Thạch Lỗi định vỗ vai bạn cùng bàn tỏ vẻ cảm ơn.

Hàn Trác Vũ né tay cậu ta, tiếp tục đọc sách, cậu đã quen với tiếng thông báo của hệ thống rồi. Thạch Lỗi là một người rất biết cảm ơn, chỉ một sự trợ giúp nho nhỏ thôi cũng có thể nhận được giá trị cảm ơn của cậu ta. Kết bạn với người như vậy, Hàn Trác Vũ cảm thấy rất yên tâm.

Sau giờ tự học là giờ toán, học sinh lớp 10/6 lại một lần nữa rung động, Hàn Trác Vũ bình thường vốn toàn đứng thứ nhất thứ hai từ dưới lên trên, giờ lại đạt điểm tối đa. Sau đó là vật lý, lịch sử, địa lý, khi tất cả những bài kiểm tra đều đạt điểm tối đa đặt lên bàn cậu, bạn cùng lớp đã sớm chết lặng.

Nghĩ lại ngày thường, cậu chẳng khi nào buông bút, ngăn bàn không đủ chứa hết sách tham khảo cậu làm, mọi người thật sự chẳng còn sức ghen tị nữa. Thành tích như vậy đều dựa vào mồ hôi để đổi lấy, còn ai nói được gì nữa?

Ánh mắt giáo viên nhìn bạn Hàn càng ngày càng dịu dàng. Lại thêm một mầm non trạng nguyên, nhất định phải bồi dưỡng trọng điểm!

Trên mặt Hàn Trác Vũ không để lộ chút vui mừng nào, ngược lại càng thêm tái nhợt, khi chuông báo giờ ngữ văn vang lên, cậu cúi đầu, cơ thể không tự chủ được run lên.

“Cán sự môn văn, lên phát bài thi giúp tôi.” Thầy văn là một người đàn ông trung niên, tính tình rất trung hậu, không thích đọc điểm các học sinh lên, tránh mọi người cảm thấy xấu hổ.

Bài thi đã phát hết, Hàn Trác Vũ trơ mắt nhìn cán sự môn văn.

“Đừng nhìn nữa Hàn Trác Vũ, bài của em ở đây.” Thầy văn giơ tay, “Biết tại sao tôi giữ lại bài của em không?”

Hàn Trác Vũ sắc mặt tái nhợt, im lặng không nói gì. Cậu có dự cảm, ác mộng tối qua sẽ thành sự thật.

“Điểm tối đa 150, em làm được 100 điểm, cao hơn lần trước 55 điểm đã là một tiến bộ rất lớn!” Thầy dạy văn dựng một chút, ra vẻ đau đớn, giọng buồn buồn nói, “Nhưng thầy vẫn cảm thấy rất thất vọng!”

“Hệ thống cũng rất thất vọng!” 9527 hừ hừ.

Hàn Trác Vũ mặt bình tĩnh, đáy mắt lại có đau đớn.

Thầy dạy văn cầm bài thi, dùng đầu ngón tay chỉ chỉ, “Nhìn xem, phần đọc hiểu thứ nhất, các câu hỏi nhỏ điểm tối đa, phần viết đoạn văn phân tích lại trừ hết cả 10 điểm!”

Lại cầm lấy trang khác, chỉ chỉ, “Phần diễn đạt thứ hai, câu hỏi nhỏ điểm tối đa, viết đoạn văn tiếp tục trừ hết 10 điểm!”

Một lần nữa cầm trang khác, “Phần làm văn thứ ba, điểm tối đa là 60, em chỉ lấy được 30 điểm! Mà 30 điểm này là thầy nhân nhượng vì chữ em đẹp thôi.”

Thầy văn thở dài, trầm giong nói, “Nếu em có thể nâng cao khả năng viết văn cùng đọc hiểu cổ văn, thầy tin em có thể làm được trên 140 điểm, thậm chí điểm tối đa cũng có khả năng! Nhưng em mới về nước hai năm, thầy cũng hiểu sự khó xử của em. Lên lấy bài đi!”

Hàn Trác Vũ chậm rãi đi lên bục giảng trong ánh mắt ngưỡng mộ của toàn bộ bạn cùng lớp.

“Đây là danh sách sách tham khảo, trước khi học kỳ kết thúc, em nên đọc hết toàn bộ chỗ sách này, như vậy điểm văn của em cũng sẽ cải thiện. Chỗ nào không hiểu thì hỏi thầy. Học văn không có mẹo gì, chỉ có hai yêu cầu, một là chăm chỉ; hai là đọc nhiều viết nhiều. Tiếp tục cố gắng đấy!” Thầy dạy văn đưa ra một danh sách dài ngoằng, khích lệ.

Nếu là học sinh khác, ông sẽ không yêu cầu nghiêm khắc như vậy, nhưng Hàn Trác Vũ thì khác. Cậu chăm chỉ, kiên trì, lúc cần nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi, lúc học tập thì tuyệt không qua loa. Qua một tháng quan sát, các giáo viên đều thấy rõ thái độ học tập nghiêm túc cùng sự tiến bộ của cậu. Cậu có thể lấy được thành tích như ngày hôm nay, các thầy cô vừa ngạc nhiên lại vừa cảm thấy đương nhiên.

Cuộc thi lần này, tổng 8 môn cao nhất là 950 điểm, cậu lấy được 900 điểm, môn bị trừ điểm duy nhất là ngữ văn, chỉ kém 9 điểm nên phải ngậm ngùi đứng vị trí thứ hai. Cô Chu tiếc vô cùng, thương lượng với thầy dạy văn xong liền quyết định gia tăng lượng kiến thức cho cậu. Số lượng sách cần đọc rất nhiều, nhưng với nghị lực của cậu, cậu nhất định đọc hết. Các thầy cô đều rất có lòng tin với việc này.

Hàn Trác Vũ nhanh chóng nhìn danh sách, nghiêm túc gật đầu.

Chỉ số thông minh không phải yếu tố quyết định thành tựu của một người, chăm chỉ mới là nhân tố tất yếu để giành được thành công. Thầy văn rất hài lòng với thái độ của cậu.

“Mỗi ngày tăng thêm hai giờ đọc sách, mong kí chủ bớt thời gian ngủ trưa đi. Kì thi lần này, kí chủ không đạt tới yêu cầu, sau khi tan học, hệ thống sẽ tiến hành trừng phạt kí chủ!” 9527 tuyên bố, đồng thời lại cảm thấy rất chột dạ. Nó không để ý tới việc kí chủ học lệnh, chẳng lẽ mình thật sự là hệ thống không đạt tiêu chuẩn sao?

Hàn Trác Vũ không có cách nào phản kháng.

Nháy mắt đã đến giờ tan học, thiếu niên đạp xe dọc theo sông, đi về nhà. Nghĩ đến việc cơn ác mộng tối qua sắp thành sự thật, mặt cậu lại trắng bệch.

“Cứu với! Có ai không! Em cháu rơi xuống nước mất rồi!” Đi đến một đoạn đường khá vắng, tiếng kêu cứu hốt hoảng thu hút sự chú ý của cậu.

“150m phía trước chỗ khúc sông ngoặt có ba đứa trẻ rơi xuống nước! Mong kí chủ mau chóng cứu người!” 9527 vội vàng nói.

Hàn Trác Vũ vứt xe đạp, chạy xuống đê. Chỉ thấy ba đứa trẻ chừng bảy, tám tuổi đang chới với trong nước, một cô bé mười ba, mười bốn tuổi đang đứng cạnh khóc hô, gấp đến độ run hết cả lên. Nhưng đoạn đê này rất vắng người, người đi qua phần lớn là người già đi tập thể dục, nghe thấy tiếng kêu cứu thì tụ tập lại, nhưng không ai dám nhảy xuống nước. Bọn họ đều sắp đến tuổi xuống lỗ, không có sức để cứu.

Rốt cuộc, một ông lão hơn năm mươi tuổi nhảy xuống nước, nhanh chóng bơi về phía ba đứa bé. Những người còn lại nhao nhao tìm gậy trúc hay dây thừng để giúp đỡ.

Hàn Trác Vũ chạy đến bờ sông, nhìn đứa trẻ đang giãy dụa, khẽ do dự.

“Tôi không biết bơi!” Cậu yếu ớt nói.

“…” 9527 không lời gì để nói.

Một người sao có thể cứu ba người? Ông lão kéo được một đứa trẻ đã mất rất nhiều sức, bơi được nửa đường thì cũng chẳng còn hơi sức, khó khăn lắm mới bắt được cây trúc người trên bờ vứt xuống, miễn cưỡng bảo vệ tính mạng. Hai đứa trẻ còn lại đã sắp chìm đến nơi.

“Gặp tình huống khẩn cấp, ba giây sau, hệ thống sẽ tạm thời điều khiển cơ thể kí chủ, mong kí chủ chủ bị sẵn sàng!”

Hàn Trác Vũ còn chưa kịp phản ứng, ba giây đã trôi qua. Cơ thể cậu không theo sự khống chế nhảy xuống nước, lấy tốc độ kinh người bơi về phía hai đứa trẻ, hít sâu một hơi rồi chui xuống đáy sông, lại nhanh chóng trồi lên mặt nước, kéo theo hai đứa trẻ. Cậu cõng một đứa trẻ trên lưng, tay kéo người còn lại, một tay trống gian nan đẩy nước bơi về bờ.

Cô bé đang khóc lóc không ngừng chợt yên lặng, chờ mong nhìn thiếu niên. Đám đông ồ lên khen ngợi.

Khi thiếu niên cách bờ chừng năm mét, rất nhiều người nhảy xuống nước, vội vàng kéo họ lên, lại có người lấy điện thoại gọi 120. Vài người già có kinh nghiệm lập tức hô hấp nhân tạo cho hai đứa trẻ. Hàn Trác Vũ chân tay như nhũn ra, nằm ngửa trên mặt đất thở dốc, không động đậy được.

Một đứa trẻ phun nước ra, dần dần khôi phục hô hấp, đứa trẻ còn lại vẫn không thấy khởi sắc.

“Nguy rồi, thằng bé sắp không qua khỏi rồi!” Ông lão làm hô hấp nhân tạo hốt hoảng nói.

Cô bé lúc này khóc rống lên.

“Kí chủ hãy mau hô hấp nhân tạo cho cậu bé! Trình tự cụ thể hệ thống đã hướng dẫn! Thời khắc kiểm tra kí chủ đã đến, mong kí chủ đừng khiến hệ thống thất vọng!” Giọng 9527 có vẻ rất hống hách, nhưng nếu nghe kĩ có thể nhận ra giọng nó không ổn định chút nào. Vì điều khiển thân thể thiếu niên, nó đã sắp tiêu hao hết năng lượng rồi.

Hàn Trác Vũ nhắm mắt lại, đứng lên đi đến trước mặt đứa trẻ, một tay nắm mũi, một tay đặt trên lồng ngực bé, sơ cứu theo đúng quy trình.

Đám đông dần tĩnh lặng trở lại. Thiếu niên bình tĩnh như vậy, nhìn cậu như nhìn thấy hi vọng. Không người nào để ý tới bàn tay đặt trên trái tim đứa bé của cậu phát ra tiếng rẹt rẹt. 9527 đang phóng điện kích thích trái tim dừng đập của đứa trẻ.

Chừng ba phút sau, tất cả mọi người đã từ bỏ hi vọng, định bảo thiếu niên đang cố chấp dừng lại, đứa trẻ đột nhiên ho khan hai tiếng, khôi phục hô hấp tựa như kỳ tích. Chị bé ngã ngồi xuống đất, hạnh phúc đến rơi nước mắt.

“Đinh ~ Nhận được 30 điểm giá trị cảm ơn từ người nhà người được cứu!” Thông báo của hệ thống vang lên.

Hàn Trác Vũ không còn sức để ý tới, kéo lê thân thể mệt mỏi đi lên bờ đê. Cậu còn phải về nhà làm bài tập, chuẩn bị bài, luyện chữ, đọc sách… Không có thời gian để lề mề.

“Đợi một lát, anh là ai thế?” Cô bé vội vàng gọi cậu lại. Cô còn không biết tên của ân nhân, về sau phải báo đáp như thế nào?”

“Tôi là hệ thống Lôi Phong!” 9527 kiêu ngạo hếch ngực.

Gương mặt co quắp của Hàn Trác Vũ có chút rạn nứt, tiếp tục yên lặng đi về phía trước.

“Lời thoại kinh điển như vậy vì sao cậu không nói? Nhân danh đồng chí Lôi Phong làm việc thiện là việc vinh quang biết bao a!” 9527 hầm hừ, lập tức ra vẻ rộng lượng nói, “Không nói thì thôi! Đi thôi, đến lúc về làm bài rồi! Hệ thống đã đánh dấu trên người được cứu, sau khi bọn họ tỉnh lại, chắc chắn sẽ nhận được giá trị cảm ơn.”

Hàn Trác Vũ nâng xe đạp dậy, nghiêng ngả đạp về.

Cô bé ôm em trai tuy vẫn hôn mê nhưng hô hấp đã vững vàng, bất đắc dĩ nhìn cậu đi xa, chợt nhớ tới cái gì, vội vàng xin video mà một người qua đường vừa quay được, làm manh mối để sau này tìm ân nhân cứu mạng