Người Yêu Của Triều Tịch

Quyển 3 - Chương 8

Trở lại khách sạn đã là nửa đêm. Tôi nghe thấy khu chợ cổ ngày càng yên lặng. Gió sông mát mẻ lùa vào từ cửa sổ đang mở, chứa cảm giác ươn ướt và hương thơm của bùn đất. Tôi không ngủ được, chân trần đi xuống đất. Chân trần tiếp xúc với sàn bằng đá nham thạch, sự lạnh lẽo thẩm thấu tới tận tim.

Tâm vẫn loạn như ma.

Diễn ✿ Đàn - Lê - Quý ✿ Đôn

Ở bên Gero nhiều hơn một ngày, suy nghĩ của tôi loạn thêm một chút. Tôi không thể thoát được, giống như khi tôi ở bên Dương Kiếm. Lòng tôi dường như có một cái động đen tối, mỗi khi màn đêm tịch mịch đến sẽ từ từ gặm nhấm tôi, khiến tôi khổ sở, không thể hô hấp nổi.

Tôi mở cửa phòng, muốn ra ngoài để phát tiết những suy nghĩ cuồng loạn của mình. Nhưng, tôi ngây ngẩn người. Gero như một pho tượng sừng sững đứng ngoài cửa phòng tôi, không biết anh đã đứng bao lâu nữa. Sương đêm làm tóc anh hơi ướt, Gero cũng không ngờ tôi lại đột nhiên mở cửa. Sau phút kinh ngạc ngắn ngủi, anh tựa như đã quyết định gì đó, tiến lên một bước. Trước mặt tôi, đóng cánh cửa sau lưng anh lại.

Chúng tôi cơ hồ không thể nhìn thấy đối phương. Nhưng tôi biết anh đang quan sát tôi từ trong bóng tối. Gero ôm ngang tôi thả xuống giường lớn. Bàn tay anh lạnh lẽo, khiến tôi bất giác rùng mình.

“Triều Tịch…” Gero gần như thở dài mà kêu tên tôi, cởi đi váy dài dưới sự run rẩy của tôi. Thân thể chúng tôi lập tức lỏa lồ trong không khí đêm khuya. Gero vuốt ve từ cổ tôi xuống, hình như đang tỉ mỉ thưởng thức đường cong cơ thể tôi. Môi anh in xuống cổ tôi, đầu vai, trước ngực. Tôi cảm thấy bắp thịt của mình dần căng cứng sau mỗi chiếc hôn của anh. Hình như, chỉ cần tiếp xúc như thế thôi, anh đã không thể tự chủ được nữa.

Gero chống tay, trong bóng tối, tôi không thể nhìn thấy vẻ mặt của anh. Tia sáng lúc mờ lúc tỏ ngoài cửa sổ thỉnh thoảng chiếu lên cơ thể cường tráng của anh. Gero vừa dùng ngón cái dịu dàng vuốt ve môi tôi, vừa dùng sức áp chặt thân thể tôi xuống.

“Anh sớm nên làm thế này”. Dường như muốn đổi chủ đề, anh nhỏ giọng rên rỉ một câu. Ngay sau đó cúi người, làn da không chút ngại ngùng ma sát lẫn nhau. Gero giơ tay nâng mông tôi, vuốt ve qua lại ở lối vào của tôi, tựa như khi vuốt ve đôi môi vậy. Tôi bắt đầu rên rỉ đứt quãng. Tay tôi khoác lên cánh tay của Gero, có thể cảm nhận anh đang điên cuồng đến cực điểm.

Gero buông môi tôi ra, từ sau cổ nắm mái tóc tôi thật chặt, anh chui vào hõm vai tôi, một tấc một tấc tiến tới chiếm lấy cơ thể tôi. Đem sự giãy dụa, phản ứng, tiếng rên rỉ vỡ vụn của tôi bao lấy trong động tác kiên định của mình. Tôi cắn mạnh vào đầu vai anh, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Diễn ✿ Đàn - Lê - Quý ✿ Đôn

Có những thứ có thể đánh lừa, có thứ lại không thể. Rốt cuộc tôi đã hiểu tại sao Gero lại đè nén bản thân không đoạt lấy tôi, tại sao tôi lại nhận lầm anh thành Dương Kiếm, cũng như mấy câu tiếng Trung hôm hôn lễ.

Trốn tránh qua lại cuối cùng vẫn rơi vào lòng bàn tay của anh. Lòng tôi nhận ra anh, thân thể cũng vậy.

Thân thể có lý trí của chính nó, theo từng động tác của anh mà nổi cuồng. Anh không nói một lời, chỉ chui ở bên gáy tôi, sử dụng cơ thể mình đoạt lấy toàn bộ của tôi.

Lúc này tôi đã không còn biết phải dùng từ ngữ gì để hình dung tâm tình của mình. Bị lừa gạt, bị khuất nhục và sự vui sướng khổng lồ. Không cách nào kềm chế được tình yêu sâu đậm của mình, không cách nào chạy khỏi sự bi thương thâm cùng ấy. Khó có thể ức chế khoái cảm mãnh liệt này, từ sâu trong tận đáy lòng dâng lên cảm giác tội lỗi. Dày vò tôi đến chết.

“Nói rằng em yêu anh”.

Lúc dục vọng lên đỉnh, anh đột nhiên dừng lại. Tôi có thể cảm nhận sự cứng rắn của anh trong cơ thể mình. Lúc tôi giãy dụa đòi hỏi dưới cơ thể anh, trán anh cũng đang lấm tấm mồ hôi vì nhẫn nhịn. Anh nặng nề thở dốc, bàn tay nắm lấy cơ thể tôi dùng sức cơ hồ đem tôi bóp chết, âm thanh xen lẫn sự thống khổ to lớn, vẫn tiếp tục đè nén: “Triều Tịch, nói rằng em yêu anh…”.

Diễn ✿ Đàn - Lê - Quý ✿ Đôn

Tôi nghe thấy tiếng khóc thút thít trong trẻo của mình vang vọng trong phòng. Dục vọng như một ngọn lửa nóng bỏng điên cuồng thiêu đốt cơ thể tôi, lòng tôi bị sự khổ sở xuyên thấu, đau đến không thể hô hấp. Hai loại cảm giác cực đoan khiến tôi sống không bằng chết.

Anh bất đắc dĩ thở dài. Dùng lực ôm chặt tôi. Tôi nhắm mắt lại, mặc cho ý chí của mình rơi vào huyễn cảnh do anh tạo ra.

Coi như hết.

Lòng tôi thôi giãy dụa.