Người Yêu Của Triều Tịch

Quyển 5 - Chương 8

“Anh xem báo cáo nhập cảnh lái xe vào sân bay của mình”. Dương Kiếm thở dài một hơi: “Phát hiện thấy ‘anh’ đã nhập cảnh. Anh chắc chắn rằng anh ta đã đến đây, thâm nhập vào cuộc sống của chúng ta. Vì thế trong nhà mới có nhiều chuyện mà anh không biết như vậy. Có lúc em không giải thích được vấn đề, có thêm những ký ức xa lạ mà anh không nhớ rằng em có chúng”.

Tim tôi như rót đầy chì, ngày một nặng hơn. Nếu thế, là thật…

“Xin lỗi, Triều Tịch, do anh không bảo vệ em tốt”. Dương Kiếm ôm chặt lấy tôi, giọng nói khô khốc đầy đau đớn: “Xin lỗi…”.

Tôi vô lực giơ tay định đẩy Dương Kiếm ra. Nhận thấy sự kháng cự của tôi anh càng siết chặt hơn: “Đừng thế này nữa, Triều Tịch. Em phải vứt bỏ anh bao nhiêu lần em mới cam tâm hả”.

Vẻ mặt tôi vô cảm nhìn Dương Kiếm. Nước mắt tựa như có ý thức của chính nó, điên cuồng tràn mi. Dương Kiếm càng run rẩy hơn.

Giọng nói lạnh lùng của Y Đằng Triết lại vang lên bên tai tôi: “Lột bỏ lớp mặt nạ ra, sự thật đầy máu tươi sẽ bại lộ. Em muốn biết sự thật sao? Triều Tịch?”.

Tôi đẩy Dương Kiếm ra, lảo đảo chạy vào phòng tắm, dùng tay mở vòi nước. Nước lạnh như băng trút lên da thịt của tôi, khiến tôi cảm thấy mình dần không còn cảm giác đau đớn nữa. Tôi không muốn, không muốn hơi thở của người đàn ông xa lạ kia. Tôi nhắm mắt lại. Hô hấp của Y Đằng Triết như ngay bên tai, ngón tay của anh ta, khoái cảm của da thịt, tôi không muốn anh ta để lại dấu vết trên cơ thể mình. Tôi cắn răng chà xát khắp cơ thể mình, Dương Kiếm ôm chặt lấy tôi từ phía sau, cơ thể anh cũng nhanh chóng ướt đẫm.

Lạnh. Nước lạnh giội lên da thịt khiến nó trở nên tím bầm. Cơ thể đã hơi đông cứng. Dương Kiếm xoay người tôi qua, từ từ hôn lên môi tôi.

Trên môi anh có vị mặn nhàn nhạt. Là nước xối lên sao? Hay là nước mắt của anh? Tôi không rõ. Tôi lạnh đến phát run, trong đầu mơ mơ màng màng. Dương Kiếm mở nước nóng, cởi quần áo của tôi và bản thân, ôm tôi vào trong bồn tắm.

Tôi dựa vào lồng ngực trần của anh. Một tay Dương Kiếm ôm chặt tôi, một tay vuốt ve bên hông của tôi. Đầu ngón tay anh chạm vào viên tròn trên ngực tôi, dọc xuống, mang theo hơi nóng khác thường.

“Sao em lại không phân biệt được chứ…”. Dương Kiếm thở dài: “Bé ngốc, sao em có thể hoài nghi, người em yêu không phải là anh được”.

“Đôi mắt này, lần đầu tiên chạm phải đã để anh thấy được sự đau khổ trong nó, khiến anh bất tri bất giác bước theo chân em. Đôi môi mỏng này”, Dương Kiếm thở dài: “Giống như thuốc độc, dụ dỗ anh…”.

Mỗi lần nói đến một chỗ, Dương Kiếm đều ấm áp hôn lên đấy. Anh cẩn thận hôn quanh ngực tôi, nâng cánh tay tôi lên, yêu thương nhìn vết thương đáng sợ kia: “Triều Tịch, đừng tự nghi ngờ bản thân. Trong phút chốc em quyết định đuổi theo anh, trong lòng em đã nghĩ gì?”.

Trong lòng tôi đã nghĩ gì?

Tôi nhớ lại căn phòng tắm đầy sương mù. Cũng cùng là ấm áp nhưng tôi lại không cảm thấy được. Tôi nghiêng người dựa vào bồn tắm, nước mắt lặng lẽ rơi xuống nước. Tôi nhìn bóng dáng của mình, lần đầu tiên phát hiện thì ra tôi và Dương Kiếm giống nhau đến vậy. Ánh mắt của anh chính là ánh mắt của tôi. Con ngươi đen nhánh như nhau, đôi môi mỏng như nhau. Hình dáng của anh xuất hiện trong đầu tôi, vô cùng rõ ràng. Loại bỏ hết mọi suy nghĩ vẩn vơ, chỉ còn lại anh.

Tôi ngẩng đầu lên. Người trong lòng và trước mắt dung hợp lại với nhau. Tôi ôm chặt lấy anh, òa khóc.

Dương Kiếm giống như đang dỗ một đứa trẻ, ôm tôi, vỗ nhè nhẹ lên lưng tôi. Không biết tôi đã khóc bao lâu, chỉ nhớ rằng mình đã khóc đến lả người, ngoan ngoãn ngủ trong lòng anh.