Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 22 : Tôi và kim thuần hy sống chung rồi

Há~?0_0 Thuần Hy? Chẳng lẽ ở đây cũng có một Thuần Hy sao? Chắc không trùng hợp thế chứ?!

Nhưng chắc không có ai đáng ghét hơn tên Kim Thuần Hy kia đâu...hehe…hehe. hehe...

Trong lúc tôi vẫn đang nghĩ ngợi vẩn vơ, mội bóng dáng từ trên gác chầm chậm xuất hiện.

A_O” O_O” O_O”! Trời ơi! Sao mà khéo thế cơ chứ? Sao lại trùng hợp kinh khủng vậy? Tôi như bị điện giật không nhúc nhích gì nổi.

Người trước mắt tôi kia, không là cái tên đầu heo tự cao ấy thì còn là ai?

Ha-!haha~! Hahaha~! Hahahaha-! hahahahaha-!

Trời ơi, chúa ơi, thượng đế ơi, bồ tát ơi, cám ơn tất cả! Cám ơn đã cho con một cơ hội, một cơ hội "sống chung" với tên Thuần Hy “đầu heo" này! Con nhất định sẽ không phụ lòng mọi người, ha ha ha! Cám ơn! Cám ơn! Cám ơn tất cả!

"Thuần Hy, đây là chú Quách, còn đây là em Tiễn Ni!" Bác gái nhiệt tình giới thiệu chúng tôi.

”Thưa chú Quách! Chào em Tiễn Ni!"

Em Tiễn Ni??? Buồn nôn quá !!! Nôn đây...

Xem ra anh ta rất có vẻ lễ phép chào hỏi chúng tôi đúng là người thờ ơ vô hữu! Cái tên giả tạo! Từ đầu tới cuối không nhìn tôi cái nào. Chào hỏi mà chào thế à? kiêu cái gì mà kiêu? Không nhìn tôi hử?

Gì? Gì chứ, cái tên này chào một tiếng xong quay đầu lên lầu á?! Ở đây thêm phút nào thì chết à! Thật là...! Hừ hừ...

"Chị nhìn gì thế hả?" Đột nhiên một gương mặt nhỏ nhắn xuất hiện ngay trước mặt tôi vừa đúng lúc cản tầm nhìn.

Thật là, cái mặt đáng ghét, tên nhóc này ở đâu ra vậy nhỉ. tại sao không sớm không muộn, lại đúng vào lúc này nhảy ra, đúng là Kim Thuần Hy thu nhỏ! He he có điều nhìn rất đáng yêu! Ha! đáng yêu???

"A, Ồ, không có, không có chị đang nhìn em này, em thật là đáng yêu! he he." Tự tôi cũng thấy mình giả tạo quá!

"Con gái mê trai."

"Cái gì?”?? Dám nói tôi mê trai? Tên quỷ nhỏ này? Rút lại lời nói nó đáng yêu lúc nãy! “Đúng là cái đồ đầu heo nhỏ!"

"Thuần Hiến, không được vô lễ như vậy, đây là chị Tiễn Ni!" Bác gái bắt đầu giới thiệu với tôi về tên quỷ nhỏ đó. Em trai của Thuần Hy sao? Sao con của nhà này đều một gương mặt thế nhỉ?

"Thuần Hiến, chào em." Tôi đưa tay ra với vẻ vô cùng nhiệt tình. Tôi bắt buộc phải nhiệt tình, đó là tấm thẻ quan trọng để đến được với tên đầu heo lớn kia!

Nhưng cậu nhóc không có chút phản ứng nào! Thật sự là không có một phản ứng nào? Sao cậu nhóc có thể thế được chứ? Trời ạ, tôi lại dựng tượng trước một thằng nhóc tám tuổi ư, tôi muốn chết quá đi!!!

"Thuần Hiến, con gái bây giờ không thích con trai quá lạnh đâu!!" Thằng nhóc hư!!!

"Sao chị biết?"

"Chị là con gái mà!"

"Chị là bà già!" Cậu nhóc tàn nhẫn ném cho tôi một câu, rồi hệt như anh trai cậu ta, quay người lạnh lùng bỏ đi.

Gì chứ? Trời ơi. sao tôi lại bị nói thảm thế...T_T Tôi có vẻ già lắm sao? Chắc không phải, không thể. Tôi là Quách Tiễn Ni mà! Quách Tiễn Ni xinh đẹp và trí tuệ! Cái đầu heo nhỏ này, sớm muộn gì cũng như cái đầu heo lớn thôi.

Đau lòng quá lần đầu gặp nhau đã ngượng ngùng thế rồi!!!

Có điều tâm trạng tôi tệ rất nhanh bị thay thế bởi sự nhiệt tình của bác gái, bác hàn huyên tâm sự với tôi, bác còn bố trí cho tôi một căn phòng rất đẹp. Tôi sung sướng quá hehe!!

Lần đầu được ở một căn phòng xinh đẹp như thế này, tường còn là màu hồng tôi thích nhất nữa chứ, cảm động quá! Có điều quan trọng nhất là cái tên Kim Thuần Hy kia ở ngay bên cạnh phòng tôi, tôi sướng đến nỗi suýt cười ra tiếng. Ha ha ha.......................

Súyt nữa thì quên, đã bảo là sẽ gọi điện cho Tịnh Mỹ mà! Tôi nhấc máy gọi cho nó.

"ALÔ~, Tịnh Mỹ , tớ phải báo cho cậu biết một tin động trời. Cậu đoán xem bố tớ đến ở nhà ai nào? Chắc chắn cậu không đoán ra! Tớ mà nói ra chắc cậu sẽ sướng chết đi ấy! Là Kim Thuần Hy đó. đúng là Kim Thuần Hy của chúng ta! Ha ha ha!"

"Chúc mừng cậu! Xem ra ông trời đang giúp chúng ta đấy"

"Đúng thế~, tuyệt quá chừng!"

"Tiễn Ni, phải cố gắng đó! ông trời đã sắp đặt hai người rồi, nếu không thể cưa đổ anh ta trong thời gian đã định, cậu cứ đợi bị Sét đánh đi nhé!"

"Cái gì? Cái gì mà sét đánh??? Sao cậu nói gì mà khó nghe thé. Cậu cứ yên lâm đi, có bao giờ tớ thất thủ đâu"

"Cảm giác ở nhà anh ta thế nào?"

"Rất tuyệt!!! Tuy em trai anh ta cũng quái gỡ hệt vậy, có vẻ khó đối phó, song bác gái lại rất tốt với tớ, bác giống như mẹ tớ ấy, còn bố trí cho tớ một căn phòng màu hồng đẹp nữa..."

"ừ, cậu phải nhớ luật cấm của chúng ta đó - tuyêt đối không được nảy sinh tình cảm với vật săn..."

" ^~^ Biết rồi, biết rồi. cậu yên tâm đi, tuyệt đối không thể, cái loại ấy à! Được rồi, hôm nay mệt quá. phải ngủ một giấc thật ngon trên chiếc giường lớn màu hồng này mới được, mai gặp nhé!"

"Cố lên! Mai gặp!"

Lần đầu trong giấc mộng được mẹ ở bên cạnh, chưa bao giờ tôi ngủ ngon đến thế! Hehe~~

Buổi sáng gặp cái tên lạnh lẽo kia ở bàn ăn, tôi còn cảm thấy khó hiểu, giống như đang nằm mơ vậy!

Ăn sáng xong, tôi vác cặp chuẩn bị chen xe buýt, không ngờ bác gái gọi: "Tiễn Ni, con đi với Thuần Hy đi!"

"Mẹ, không cùng đường!" Một giọng nói lạnh lùng lâm li vang đến, ngoài cái tên Thuần Hy lạnh như băng ấy ra thì còn ai khác.

Cứ nói thẳng là không muốn đưa tôi đi là được, kiếm cớ gì mà thô thế, học cùng trường mà bảo là không cùng đường, vậy mà anh cũng nghĩ ra đuợc. Thật là... Bản tiểu thư đây không thèm ngồi xe anh đâu! Hừ-—

Khoan đã, không được, sao tôi lại có ý nghĩ đó được, giờ là phải theo đuổi anh ta mà, nhất định phải mặt dày đeo bám quyết liệt mới đúng, hôm nay nói gì thì nói cũng phải ngồi xe anh ta đến trường! Quách Tiễn Ni bây giờ phải hy sinh cái tôi, hoàn thành sự nghiệp lớn lao!

"Thuần Hy ngậm miệng lại cho mẹ! Cái gì mà không cùng đường? Hai con học cùng trường mà bảo không cùng đường à? con xem mẹ con là đồ ngốc à?” Woa woa...bác gái tuyệt vời quá, chính xác, con ủng hộ bác!!!

"Hôm nay con phải đến thư viện, nên không cùng đường!" Cái tên này đúng là xảo quyệt hết chỗ nói.

"Vậy con cũng phải đưa Tiễn Ni đến trường rồi đi thư viện sau! Nhà chúng ta có mấy chiếc xe mà phải để Tiễn Ni di xe buýt mãi à?"

"Vậy phải nhờ anh Thuần Hy rồi!", Đây là lời tôi nói sao? Tự tôi cũng muốn ói...

"Được rồi, nhanh đi, lên xe!" Anh ta làu bàu với vẻ nóng nảy.

Anh ta đang nói với tôi hả? Sao mắt không nhìn tôi?

"Anh đang nói chuyện với tôi hả?"

"Ngốc, tưởng tôi nói với cái xe chắc!"

Ngốc? Dám nói tôi ngốc??? Nhịn đi!!! Nếu không phải đã hứa hẹn thề thốt, tôi đã xử đẹp anh rồi!!!

Dù thế nào đi nữa tôi vẫn ngồi lên xe ! Hừ...Cái loại này phải dạy dỗ mới được!

Chiếc xe lao đi thật nhanh, may mà Quách Tiễn Ni tôi không phải lọai con gái tầm thường, có thế thôi mà đã dọa tôi ư? Tóm lại chiếc xe tôi ngồi chắc rồi!!! ha ha ha!

"Dừng xe! Dừng xe!" Tôi bỗng kêu toáng lên.

Xe phanh lại rat gấp! Đã dừng! Cái tên này thì ra còn có chút ngoan ngoãn. He he.

Tôi vội vàng nhảy xuống. Tôi xuống ở đây vì tôi đã nhìn thấy Tịnh Mỹ. he he... Xuống xe rồi tôi mới nhận ra tôi đã sai.

Ngoài đôi mắt muốn ăn tươi nuối sống tôi ở trên xe kia, còn có những ánh mắt vừa căm hận vừa ghen tức trên đường nữa. Đây là con đường duy nhất để đến trường, sao tôi lại xuống xe ở đây cơ chứ? Lại còn xuống từ xe của "bảo bối của trường~Kim Thuần Hy" nữa? Tôi đúng là hồ đồ mất rồi. chẳng phải là muốn trở thành kẻ thù chung của mọi nữ sinh trong trường sao?

"Cậu sắp thành đối tượng" quan tâm "của mọi nữ sinh trong trường Trung học Sâm Vĩnh này rồi đó!!!" Tịnh Mỹ vừa thích thú quan sát thái độ quái gở của đám mê trai, vừa không quên trêu chọc tôi.

"Do cậu cả! Nếu không phải nhìn thấy cậu thì tớ đã chẳng xuống xe."

"Sao lại trách tớ? Tớ có bảo cậu xuống xe đâu! Dù sao nữa, trò vui sắp diễn ra rồi đây! Hi hi A_A, lúc Tịnh mỹ nói thế, ánh mắt bắt đầu có một màu rất đậm, đó là dấu hiệu báo trước khi nó thấy hứng thú một điều gì đó!

Sao lúc nảy mí mắt tôi cứ giật giật liên tục vậy????