Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 50 : Lễ giáng sinh một mình

Về nhà thật sớm, tôi liếc nhìn mình trong gương và ra sức thoa phấn, hừ ~, hôm nay tôi phải trang điểm thật xinh đẹp, khuynh quốc khuynh thành để tên ngố Kim Thuần Hy kia biết rằng: không mời tôi tham gia vui Giáng sinh là tổn thất lớn nhất của anh ta!

Đi vòng quanh gương mấy vòng, hài lòng làm một cú "mắt đan khẽ cười trăm hoa nở", đẹp lắm, đẹp lắm, lát nữa sẽ dùng nụ cười này làm Kim Thuần Hy tức vỡ ngực cho biết! Hứ!!!

Sau đó tôi uyển chuyển tao nhã bước ra phòng khách.

"^O^ Woa a~, Thuần Hy, con nhìn xem, Tiễn Ni nhà ta hôm nay xinh đẹp quá, con phải..." Bác gái đúng là tri kỷ của tôi, yêu bác quá đi! >0

"E hèm..."

Tôi đằng hắng, nhìn thấy sự chú ý của Thuần Hy cũng chuyển về phía tôi, thì tuyên bố một cách ngạo mạn:

"Tối nay con đi với Tịnh Mỹ đến quán bánh kem mới mở trên đường Trung Lộ để Vui Giáng sinh!" Hừ, Hừ! Kim Thuần Hy, tức chết đi!

"Không phải chứ, tiếc quá!" Bác gái nghe thấy thế, vẻ mặt vui sướng lập tức xị xuống. Tốt quá, mục đích của tôi đạt được một nửa rồi! Yeah~!

"Công ty của bác trai con tối nay mở tiệc Giáng Sinh, khó khăn lắm bác mới thuyết phục được Thuần Hy tham gia, bác định đề hai đứa cùng đi, ai ngờ..."

0_0 Sao? Không thể! Kế hoạch hoàn mỹ của tôi!

"Bác gái, con có thể..." Có lẽ để bảo vệ danh dự của Quách Tiễn Ni đây, có thể hơi bỏ qua tình bạn được, dù sao cũng phải đặt mục tiêu trai đẹp lên trên hết chứ, he he.

"Mẹ, đừng đau lòng thế. Mẹ biết người giữ lời hứa chữ tín lại trọng nghĩa khí như Tiễn Ni thì sẽ không hủy bỏ cuộc hẹn với người khác đâu, bây giờ mẹ mà thế thì quá bằng khiến cô ấy trở thành kẻ tiểu nhân bất nhân bất nghĩa à?" Thuần Hy đứng lên nói với vẻ ân cần hiếm thấy, an ủi bác gái đang buồn bã.

Bất! Nhân! Bất! Nghĩa! Tiểu nhân! — :- (

Từng từ của Thuần Hy như mũi dao nhọn đâm vào đầu tôi, khiến tôi đang định nói lập tức im bặt.

Tên chết tiệt, cố ý đây mà! T_T Gánh tội danh nặng nề như vậy, sao tôi dám mở miệng nói nữa đây.

"Kim Thuần Hy, anh..."

"Tiễn Ni, không cần cám ơn anh, anh chỉ nói với mẹ hững lời em khó nói thôi. Mẹ chúng ta đi thôi!"

Tên đáng ghét! Đáng ghét!!! Đáng ghét vô cùng!!!

"A-A vẫn làThuần Hy nhà ta quan tâm đến Tiễn Ni, xin lỗi nhé, làm khó con rồi. Thuần Hy, vậy chúng ta đi thôi, bố con đang chờ đấy!" Khoan... khoan đã!!!

Nhìn Thuần Hy ôm choàng bác gái đi ngang qua, tim tôi vỡ vụn.

"Hôm nay cô xinh đẹp đến mức tôi muốn mời khiêu vũ!"

*A_0" Hả-? Không thể nào?! Thuần Hy đang khen tôi đẹp, tôi bỗng cảm thấy như có thứ gì đang dồn lên mặt, nóng đến đỉnh điểm.

"Tiếc là, đầu tiên cô phải tham gia bữa tiệc đã!" Thuần Hy ra đến cửa, cười một nụ cười khiến nguyệt nhường hoa thẹn với tôi.

"Kim - Thuần - Hy!" Tôi tức tối hét lên với bóng lưng anh ta.

Tức chết đi mất! Tức quá đi thôi!

Haizzz , bỏ đi, nể tình anh ta cười tươi như thế, tha thứ cho anh ta vậy. Có điều nói đi nói lại thì, anh ta lúc này đúng là rất đẹp trai!

Ding ling ling...ding linh linh... ding linh linh...

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng tư tưởng của tôi, thật là... Tôi biến thành mê trai thế này từ khi nào vậy?

"Tiễn Ni, Tiễn Ni, là tớ, Tú Triết đây". Bên kia điện toại vẳng đến giọng nói sầu khổ của Tú Triết.

"Oa oa- đừng mà, tớ cất công thực hiện một tiết mục Giáng sinh để khiến cậu cả đời cũng không quên được, thế mà... thế mà..." Tên ấy đang khóc không thành tiếng bên kia điện thoại.

Cái tên nà, lại khóc rồi? Không thể chứ? Cậu ta đang nói gì vậy??? Kỳ lạ quá, không hiểu!!!

"Không ngờ trước khi tớ sắp xếp lại phải tham gia tiệc của công ty bố tớ, không đến được nữa".

"Tiễn Ni, không có tớ, cậu có thấy cô đơn không?"

"Yên tâm, không đâu!"

"Tiễn Ni, cậu không trách tớ chứ?'

"Yên tâm, không trách!" Cái tên này, đúng là ngốc quá thể, tớ cám ơn cậu còn không hết nữa là...

"Cậu tha thứ cho tớ chứ?"

"ừ".

"Cậu có còn nhớ sinh con cho tớ không vậy?"

"Nhớ... sinh cái đầu cậu ấy, đừng có làm ồn nữa được không, tớ đang đợi điện thoại của Tịnh Mỹ mà!"

"Bảo người đó đi chết đi, ai mà quan trọng hơn cả tớ nữa chứ! Đừng phớt lờ tớ mà!". Tú Triết có vẻ uất ức, bắt đầu cằn nhằn.

Tôi mệt mỏi vỗ vỗ đầu mình, hít vài hơi thật sâu: "Ngoan, sẽ không phớt lờ cậu đâu, cậu không đi thì muộn bây giờ".

"A..." Bên kia điện thoại văng đến một tràng tiếng kêu thảm thiết, "Tiêu rồi tiêu rồi, tớ phải đi đây, Tiễn Ni cậu phải đợi tớ đấy, tớ nhất định sẽ về sớm nhất có thể".

Tú Triết này, nói về tiệc mà cứ như anh hùng xả thân vì nghĩa ấy.

Vừa cúp điện thoại, tiếng chuồng lại reo vang.

"Tịnh Mỹ, tớ đã..." tôi hào hứng nói vào điện thoại.

"Xin lỗi nhé, Tiễn Ni! Tớ không được khỏe lắm, không vui giáng sinh với cậu được, hôm khác mời cậu ăn bù gấp đôi nhé!"

"Sao đột nhiên lại ốm thế? Có phải tên Long Nhật Nhất hư hỏng kia làm cậu bực mình không? Tớ sẽ báo thù giúp cậu!" Tôi nghĩa khí bừng bừng.

"Không có gì, cứ vậy nhé... Bye--------- " A_0.............. 0_0"

Gì chứ? Sao lại thế này? Tôi nhìn trừng trừng điện thoại trong tay hồi lâu vẫn chưa tỉnh ra, vô lương tâm quá! Không được, nhất định phải giáo dục cái tên khinh thường sự tồn tại của bạn bè kia mới được! —: -(

Nhưng... bấm số giữa chừng, tôi lại gập điện thoại lại...

"Thôi bỏ đi, có lẽ nó mệt thật thì sao? Là bạn bè thì nên thông cảm mới phải..."

Đứng trên ban công, nhìn những đốm đèn nhấp nháy bên dưới, thành phố lúc này trở nên lung linh kỳ ảo trong lễ Giáng Sinh, nhưng tâm trạng của tôi dù thế nào cũng không tốt lên nổi...

Bữa tiệc Giáng Sinh của bác trai bác gái chắc đã bắt đầu rồi, và cả tên ác quỷ Thuần Hy nữa, nhất định đang ăn uống rất vui, không chừng còn có thể gặp Tú Triết nữa... Thế còn... tôi thì sao? Tôi thì sao?

Ngọn đèn nào đang sáng vì tôi?

"Bố ơi..." Tôi hét lên với những ngọn đèn bên dưới, nhưng ngoài tiếng còi xe bên dưới ra chẳng còn âm thanh nào khác.

Tôi nắm chặt lan can với đôi bàn tay tái nhợt. Tôi ngửa đầu lên cao, nhắm mắt thật chặt. >_

Bố nói với cô bé: Tiễn Ni ngoan nhé, đừng khóc. Nước mắt là món quà Mẹ Thiên Sứ để lại cho Tiễn Ni, chỉ có thể sử dụng lúc quan trọng nhất, dùng hết rồi sẽ không còn nữa. Lúc Tiễn Ni cần dùng đến món quà, hãy ngẩng đầu thật cao về phía mẹ, nhắm chặt mắt lại, không để món quà của mẹ rơi mất.

Xem kìa, tôi đang nghĩ gì thế, Quách Tiễn Ni, mi khá lên một chút được không, mi là siêu gián điệp không chết mà, thế này thì làm sao bố yên lòng được?

Tôi hít một hơi thật sâu, quay người vào phòng khách, nhìn thấy con búp bê xấu xí hôm qua mọi người tặng đang đặt cạnh ti vi.

"He he, cũng may còn có mi ở bên cạnh ta, he he. Đừng có nhúc nhích nhé!" tôi cẩn thận đặt nó ở đối diện với mình, vào nhà bếp làm một cốc mì ăn liền.

"Mi xem, mi thật xấu xí, sao giống ta được, ta gọi mi là "xấu xí" nhé?" tôi lẩm bẩm với con búp bê.

"Xấu Xí à, ta thật là thảm, Giáng Sinh mà chỉ ăn mì ăn liền. Haizzz, Thuần Hy chắc chắn đang ăn uống ngon lành ngoài kia rồi, và những người khác... Hừ, sớm biết như vậy thì với sự hấp dẫn của Quách Tiễn Ni này, muốn hẹn hò Giáng Sinh kiểu gì chẳng được, thiên hạ rộng lớn như thế tại sao lại không có chỗ cho ta dung thân?"

"Chỗ ta dung thân..." Tôi bỗng bị bốn chữ này làm cho đau buồn, tôi bò mọp lên bàn nói với con búp bê đối diện, "T_T xấu Xí ơi, có phải ta tham lam lắm không... nhưng mà, ta thật sự rất cô đơn!"

Tôi đặt búp bê lên bàn, nắm bàn tay nó chỉ về phía mình, hằn học nói: "Quách Tiễn Ni, chị là đồ đại ngốc, có phải không biết bố rất bận đâu! Hơn nữa, bố cũng vì chị nên mới vất vả làm việc như thế mà!"

"Nhưng mà, có lúc ta vẫn cảm thấy rất cô đơn!"

"Từ nhỏ chẳng phải chị cũng biết phải tự lập, không thể cứng đầu được đó thôi?" xấu Xí tức giận đứng dậy nhìn tôi.

"Nhưng..."

"Nhu nhược yếu đuối như chị thì còn làm được gì?"

"Chị muốn Kim Thuần Hy khinh thường chị à? Tự chị phải học cách kiên cường, tinh thần gián điệp không chết đâu mất rồi?"

"... Được, Xấu Xí, hai chúng ta vui Giáng Sinh cũng không tồi, đến đây, ta mở nhạc, chúng ta khiêu vũ nhé". tôi phấn chấn trở lại, ôm Xấu Xí trong lòng quay vài vòng, "Ding ding dong, dinh dinh dong... chuông giáo đường vang lên..."

“Xem ra cô cũng khá ổn đấy nhỉ!" Hử ~? Tôi có nghe nhầm không?? Sao tôi lại nghe thấy giọng Thuần Hy??? Không đúng, không đúng, >_

"Xem ra tôi vẫn nên quay về bữa tiệc Giáng sinh kia thì tốt hơn!" Lại cái giọng lạnh lùng đó, không sai gì nữa, đó chính là giọng tính "kim" mà chỉ có Thuần Hy mới thốt ra. Tôi quay lại nhìn, là anh ấy thật!!!

"Sao anh lại quay về? Bữa tiệc kết thúc rồi à? Những người khác đâu?"

"Bữa tiệc chán phèo!”

Thuần Hy uể oải ngồi xuống salon, "Sao cô cũng quay về?"

"Hử- bên ngoài lạnh quá, tôi bỗng dưng không muốn đi nữa, he he!" Tôi lúng túng đáp.

"Tức là tối nay cô ở nhà à?”

Kỳ lạ là Thuần Hy không truy hỏi vấn đề đó tiếp nữa, có điều, phải cám ơn anh, nếu nói ra sự thật thì Quách Tiễn Ni tôi còn mặt mũi nào nữa.

"ừ... đợi một lát! Bây giờ là lúc nào rồi?"

"Muộn lắm rồi".

"Tôi hỏi thời gian cụ thể ấy". Kim Thuần Hy đáng chết, đương nhiên tôi biết là rất muộn rồi, tôi chỉ muốn biết 9 giờ tối đã đến chưa, có lẽ tôi vẫn còn kịp mua bánh kem về trước khi tiệm bánh đóng cửa.

"8 giờ 50 phút".

"Hả ~? Òa- òa- òa ~ òa----------- , trời ơi!!!" Tôi hét lên lao ra ngoài cửa, đi được nửa đường lại quay về chỗ cũ, cuống quýt nói thêm một câu với anh...

"Thuần Hy, anh đừng đi đâu cả, ngồi ở đây thôi nhé biết chưa? Không được đi đâu! Tôi sẽ về ngay, anh phải đợi tôi đó!" tôi nghĩ nếu tham gia Olympic hạng mục chạy 50 mét với vận tốc lúc này thì bảo đảm tôi sẽ phá vỡ kỷ lục thế giới.

Đủng vào lúc tôi phóng ra ngoài cửa như tàu hỏa, một chân sắp thò ra ngoài cửa, thì giọng nói lạnh lẽo của Kim Thuần Hy lại bay đến: “Phải rồi, lúc nãy tôi về có hơi đói bụng, nên mua bánh kem để ở cửa, cô tiện thể mang vào đi".

Hả-? Thật chứ? 0_0 Sao hay quá vậy!!!

Tôi nhìn ra cửa, quả là có bánh kem thật, mà lại còn là bánh kem chocolate tôi thèm thuồng bấy lâu nữa. tôi hứng chí đến mức vừa kêu gào vừa chạy đến chỗ Thuần Hy, nhưng mới đến trước mặt anh ta đã đờ người ra.

"Anh... anh... chiếc áo này ở đâu ra???" Tôi kinh ngạc chỉ vào chiếc áo trên người anh.

"Lúc cô ném vào thùng rác thì tôi nhìn thấy, thấy tiếc quá nên đã mặc!"

"Anh có nhìn thấy dòng chữ bên trong không?" Tôi bỗng thấy ngượng ngùng.

"...Không, chỉ có áo!" Nghe câu trả lời này, trái tim thấp thỏm của tôi đã trở về vị trí cũ, cho dù có hơi hụt hẫng.

"Nhưng... nhưng mà, anh không thấy nó hơi hơi xấu xí à?"

Chiếc áo còn rơi ra mấy sợi len, nhìn có vẻ xộc xệch, lần này xem ra chỉ có thể hình dung bằng bốn từ - thảm không dám nhìn! Hối hận tại sao lúc đầu mình không thức thêm vài tiếng đồng hồ nữa, cho dù kết quả vẫn thế.

"Quần áo măc được là ổn".

"Anh không thấy nó hơi chật à?"

"Vừa lúc tôi định giảm cân".

"Nhưng, nhưng một bên ống tay ngắn, bên kia lại dài?"

"Sao cô lắm lời thế, đừng giống như một bà già lắm điều được không?"

"Gì chứ, anh dám bảo tôi là bà già nhiều chuyện à!" Tôi hậm hực chồm đến

"Anh..."

Nhưng từ "chết" chưa kịp nói ra, 0_0" Cả người tôi bắt đầu đạp mạnh xuống đất mẹ thân yêu.

Bên tai là tiếng hét của Thuần Hy. "Quách Tiễn Ni, cô đi đứng kiểu gì vậy?"

Sau khi trước mắt nổ ra vài ngôi sao lấp lóe, tôi "ngạc nhiên" phát hiện ra, bánh kem chocolate Giáng Sinh đã tiến hành một nụ hôn hạnh phúc với bức tường, và giờ đang nở hoa trên đó, một nụ hoa chocolate thật lớn, dính nhớp nháp lên mặt bức tường và bay loạn xạ khắp nơi gần đó.

Hu hu hu hu...-------- >_

Tôi bỗng dưng không muốn kiềm chế nữa, tôi vẫn còn rất nhiều việc đau khổ chưa được khóc, tôi phải khóc hết cho chúng. Thì ra khóc thoải mái cũng dễ chịu ghê, bao nhiêu uất ức bao nhiêu khổ sở đều theo nước mắt trôi ra ngoài cả...

"Quách Tiễn Ni, cô đè lên người tôi tru tréo gì thế hả? Đứng lên cho tôi..."

Tôi mới phát hiện thì ra Thuần Hy không biết từ khi nào đã nằm lọy bên dưới tôi, chả trách lúc nãy ngã mà chẳng thấy đau gì cả.

Thế nhưng, trên sàn nhà đầy bánh kem, trơn trượt không dễ đứng dậy.

"Surprise!" Đúng vào lúc tôi nằm đè lên người Thuần Hy, cố gắng chiến đấu với đám kem dưới đất, cửa lớn bỗng mở toang ra.

Bác trai? Bác gái? Thuần Hiến? Lại còn có cả Tú Triết và bố?

0_0 Họ nhìn thấy cảnh tượng trong phòng khách đều sững sờ.

"Thuần Hy, con đúng là làm mẹ cảm động quá, mẹ đang thắc mắc tại sao giữa đường lại không thấy con đâu, thì ra con đã nhanh đến vậy". Bác gái nhìn thấy chúng tôi, cảm động đến mức khóc to lên.

Bác trai cười hi hi nói đùa...

"Hai đứa nó đúng là cuồng nhiệt quá, hay là đợi đến tuổi thì bàn chuyện hôn nhân luôn nhỉ!"

Tôi muốn chết, tôi muốn chết, đây hoàn toàn là sự cố mà, sao bác lại đùa như thế chứ...

"Á ~ ~, không chịu đâu! (>0

0_0" .. Cái gì? Có nhầm không? Tôi nhận lời sinh con cho cậu ta hồi nào? Có phải bức xúc quá nên mụ mị rồi không?

0_0" .. Tôi trở thành con dâu của nhà họ Kim từ lúc nào vậy??? Loạn quá rồi... loạn thiên hạ rồi...T_T

Xem ra, muốn một mình hưởng thế giới hai người với Thuần Hy cũng không thể. Có điều, tôi vẫn rất thích lễ Giáng Sinh năm nay. He he.