Nụ Hôn Của Quỷ

Chương 60 : Lễ tình nhân đầy nước mắt

Hôm sau tỉnh dậy.

"Tiễn Ni, con sao vậy?” Bác trai nhìn thấy tôi, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả bóng rổ.

"Có gì đâu ạ, sao vậy bác? Nhìn con lạ lắm à?"

"ừ, kì quái lắm, mắt con đỏ quá, mặt cũng gầy đi." Bác gái thương xót.

Sức mạnh tình yêu to lớn zậy sao? Chỉ trong một đêm đã biến một khuôn mặt thành gầy gộc, đúng là thuốc thần để giảm béo…

"Oái oái, Quách Cái là yêu quái!" tên tiểu quỷ Thuần Hiến càng khoa trương hơn.

"Cái gì?" Tôi lườm nó một cái. Em trai nhỏ Thuần Hiến thân yêu, xin lỗi nhé, đừng có chọc chị, tâm trạng chị hôm nay không tốt đâu, không chừng lúc nào cũng có thể biến thành yêu quái đấy.

"Có phải con quá chăm chỉ không?" Bác gái hỏi có vẻ quan tâm.

"Không phải, do con ngủ không ngon thôi."

"bác thấy hay cứ xin nghỉ đi!"

"Dạ không ạ! Có gì nghiêm trọng đâu ạ!"

"Đúng rồi, nếu con thấy không khỏe thì bảo Thuần Hy, bảo nó đưa con về."

Cùng lúc đại não tôi nhận được câu nói này thì thần kinh tôi cũng bắt đầu hoảng loạn, tôi thất thần trong một lúc. Bác gái yêu quí, tại sao, tại sao đang yên đang lành bác lại nhắc đến cái tên đó, bác có biết vậy là rất tàn nhẫn với con không? Đúng là rất tàn nhẫn! T_T Nhưng sao có thể trách bác gái được chứ, bác vô tội mà, đáng trách là tôi thôi, trách chính mình ấy, đáng lẽ ngay từ đâu, tôi không nên thích anh ấy....

"Mặt chị giống yêu quái ấy, anh ấy nhìn thấy mà không giật mình chết khiếp mới lạ!" Thuần Hiến lại khoét sâu thêm nỗi đau của tôi.

"Đúng rồi, sao chị không nghĩ đến điểm này nhỉ!" Tôi cười hí hí đáp lại nó.

"A_A..." Nó trơn mắt há mồm với tôi, dáng vẻ rất kinh ngạc, chắc chắn là bị tôi dọa cho giật mình rồi, vì theo logic thông thường thì, lúc này tôi sẽ gào lên: "em nói cái gì? Chị đánh chết em." Vừa giơ cặp sách lên đuổi nó chạy vòng vòng mới thôi.

"con đi học đây, tạm biệt" tôi tặng cả nhà một nụ cười, tuy biết rằng còn xấu tệ hơn cả khóc.

"Tiễn Ni, con không ăn sáng à?" Bác gái gọi tôi lại

"Con không muốn ăn" Vừa nói, vừa xách cặp ra khỏi nhà. Hôm nay là Lễ Tình Nhân, nhưng lại lạnh quá!

Trên đường đến trường, nhìn từng cặp tình nhân qua lại trên phố, vào lúc này ngày hôm qua, có lẽ tôi cũng đang mong mỏi ngày hôm nay như bao nữ sinh khác, nhưng bây giờ, thậm chí dũng khí đi học cùng Thuần Hy tôi cũng chẳng có nữa.

Tôi tự hỏi: Quách Tiễn Ni, có phải ngươi đã đến lúc bắt buộc phải bỏ cuộc? Quẻ "đại hung" ấy có phải đã được mặc định trước rồi không?

Không đúng, Quách Tiễn Ni, sự thực có lẽ không như mi tưởng tượng, mi phải làm rõ chuyện này. Trong lòng tôi một tiếng nói yếu ớt đang chống cự.

“Alo..Thuần Hy...." tôi đi vừa gọi di động cho Thuần Hy

"....Cô đi trước rồi hả? Chuyện gì thế?" Xem ra anh ấy cũng vừa ngủ dậy

"Em..." không biết vì sao tôi không thốt ra được, lại có phần sợ hãi chân tướng thực sự. Chết tiệt, Quách Tiễn Ni dám nói dám làm trước kia đâu rồi?

"Hử?"

"ồ, em muốn hẹn anh tối nay đến tiệm bánh kem, cái tiệm anh biết rồi ấy, 9h tối, em ở đó đợi anh, không gặp không về." Có lẽ, tôi nên đích thân đối mặt với anh ấy thì tốt hơn.

Trong nỗi phập phồng thấp thỏm, đêm chỉ dành cho các cặp tình nhân cuối cùng đã đến.

Buổi tối khi tôi vừa ra khỏi cửa, hơi lạnh đã nhe nanh giơ vuốt ập đến, chui vào từng lỗ chân lông, không tha bất kì nơi nào.

Bông tuyết vui vẻ bay khắp nơi, trái tim tôi lại lang thang vô định! Thần Mùa Đông đang chơi trò đó vui gì với con người đây mà, chẳng lẽ ông ta cũng vui vì lễ tình nhân hay sao?

"Nào nào, tôi là một chú ỉn con...." Tiếng chuông điện thoại phá vỡ dòng suy nghĩ, tôi nghe điện, là Tú Triết.

"Ha ha, Tiễn Ni, tối nay tớ đứng bên hồ phun nước quảng trường Tê Hòa đợi cậu, có một bất ngờ rất lớn đang chờ cậu, nhất định phải đến đấy!"

"Tớ có việc, không đến được." Xin lỗi nhé, Tú Triết, hôm nay thực sự tớ chẳng có tâm trạng nào....

"Vậy cậu cứ giải quyết việc của cậu đi rồi tới sau, tớ sẽ đợi cậu ở đây, không đến sẽ là đầu heo!" Có lẽ sợ tôi lại từ chối nên Tú Triết cúp máy luôn.

Tên ngố này, vẫn tính khí như trước kia, nhung...tại sao, tại sao tôi hôm nay cũng chẳng đấu võ mồm lại được với cậu ta? Quách Tiễn Ni mi rốt cuộc là bị gì vậy? Chẳng lẽ thực sự đã bị trúng "tình độc" của Kim Thuần Hy rồi hay sao???

Tôi đờ đẫn cúp điện thoại.

Trong mơ màng hoảng loạn, tôi bước đến trước cửa tiệm bánh kem, qua tấm kính trong suốt, tôi nhìn thấy Thuần Hy đã ngồi trong đó.

Thôi cho qua đi, Quách Tiễn Ni, hôm nay là lễ Tình nhân đầu tiên của mi và Thuần Hy, nắm bắt cơ hội cho tốt vào. Hôm qua những gì mi thấy có lẽ chỉ là anh ấy đến nhà chị ta lấy bài tập, hoặc là gì gì đó, mi thật là hẹp hòi, tinh thần hiệp nữ độ lượng trước kia đâu mất rồi. Được rồi, được rồi, không khí tốt như vậy, đừng có phá hoại đấy nhé!

Cổ vũ tinh thần cho mình xong, tôi lại cố trấn tĩnh bước vào trong tiệm bánh.

Không hiểu vì sao, nhìn anh có vẻ rất nặng nề.

Tôi lấy món quà đã chuẩn bị rất lâu trong túi ra.... "^0^ Valentine vui vẻ, Thuần Hy."

"cảm ơn" Anh nói gọn, nhưng không đưa tay ra nhận khiến tay tôi buông lửng giữa không trung.

Hừ, đặt lên bàn này, muốn lấy thì lấy...

"Tối nay chúng ta đi đâu, em rất muốn lên vòng đu quay, anh đi với em được không? Còn nữa...." Tôi nói rõ kế hoạch tối nay cho anh ấy với vẻ mong đợi háo hức.

"buổi tối tôi còn có việc, không đi với cô được." Thuần Hy như sực nhớ ra gì đó, tóm lấy áo khoác định bỏ đi.

"Anh đến nhà Anh Ái đúng không?" Nhìn thấy ánh mắt kì dị của anh, tôi cố làm ra vẻ trấn tĩnh, nói tiếp: "hôm qua em vô tình nhìn thấy...."

Anh quay đi: "Tôi tưởng cô không quan tâm." Tôi dựa vào cửa sổ, nhìn anh chăm chú, như thể chưa bao giờ quen anh.

Một lý do nghe có vẻ đường hoàng biết mấy, thì ra tất cả đúng là thế. Thậm chí em còn cam tâm nghe anh nói dối để em vui, cũng được, ai ngờ anh cũng chẳng thèm nói dối nữa.

"Kim Thuần Hy, trong tim anh, em có phải chỉ là một con ngốc, một con ngốc phản ứng chậm chạp, một con ngốc khi anh vui sẽ muốn đùa giỡn một chút?"

"Không phải thế...." lần đầu tôi nghe thấy giọng anh thô bạo đến vậy.

"Vậy thì thế nào? (>0

Nước mắt tôi ứ nghẹn....................... >.

"Tôi.... " Đôi mắt đỏ vằn của anh nhìn tôi chằm chằm, sau đó anh đột ngột gầm lên một tiếng nho nhỏ, nắm tay vung lên mạnh............

Tôi sợ hãi kêu lên, tưởng anh đánh tôi, nhưng không, anh chỉ đấm vỡ ô kính bên cạnh tôi, kính vỡ tan, tiếng loảng xoảng vang lên sắc nhọn, hòa lẫn máu tươi của anh, trông thật ghê sợ....

"tôi thì sao? Anh nói đi!!!!"

Tôi thương xót định băng vết thương cho anh, nhưng lại bị anh đẩy ra. Đáp lại tôichỉ là một khoảng tĩnh lặng. "Em thích anh"

Câu tỏ tình tôi tơ tưởng ngàn vạn lần ấy, cuối cùng tôi đã nói ra. Im lặng chết người. Mà đáp án tôi mơ ước bấy lâu lại là không có đáp án. >_

Tại sao? T_T Tại sao lại như thế?

Nếu không thích em, tại sao anh lại chủ động hôn em?

Nếu không thích em, tại sao lại bắt ép em đến bệnh viện chữa vết thương ở chân?

Nếu không thích em, tại sao năm lần bảy lượt cứu em?

Nếu không thích em, tại sao lại thanh toán một trăm nghìn đồng cho em mà không cần em trả lại?

Nếu không thích em, tại sao lại dẫn em đến công viên Giấc mơ?

Nếu không thích em, tại sao anh lại vì em mà chịu đòn của bọn thủ hạ của Long Nhật Nhất?

Nêu không thích em, tại sao lại phải chọc giận em? Tại sao? Tại sao...... T_T

Kim Thuần Hy đáng chết, nếu không thích em, tại sao lại để em tự dệt mộng, để em chìm đắm trong hy vọng? Tại sao chứ? Tại sao....

Tim tôi đau quá, đau quá, tôi nghe rõ tiếng tim mình vỡ vụn, rất kêu....rất vang..................

T_T Kim Thuần Hy! Anh là đồ đại ngốc! Anh là đồ động vật máu lạnh! Đồ bạch mã xấu xa! Đồ lạnh lùng! Tôi ghét anh! Hận anh! Tôi không bao giờ quan tâm đến anh nữa, không bao giờ......

Bỗng dưng có một sức mạnh kéo giật tôi lại, một chiếc xe lao vút qua bên người, thì ra không biết tự lúc nào tôi đã chạy đến ven đường.............

Quay lại nhìn, chính là Thuần Hy, nhìn thấy anh, tôi bỗng thấy một nỗi đau khó nói thành lời......

Nhìn Thuần Hy, vẫn là gương mặt mãi mãi bình tĩnh lạnh lùng, vẫn như lần đầu tôi gặp

anh....

Tôi cười cay đắng, nói khẽ........

"Thuần Hy, nếu em bị xe đâm chết, anh có khóc không?"

Một người trước nay cao ngạo như tôi, mà lại cố truy vấn mãi một vấn đề một cách như vậy....

Anh không nói, tôi bướng bỉnh nhìn anh.

Thuần Hy, tại sao, tại sao anh vẫn lạnh lùng như trước, chẳng lẽ những gì xảy ra giữa chúng ta chỉ là do em tự hoang tưởng thôi sao? Hay đó chỉ là một giấc mơ mà khi tinh dậy sẽ biến mất

"Thuần Hy, nếu em bị đâm chết, anh có khóc không? Trả lời em đi!"

Kim Thuần Hy, thiên tài như anh mà câu hỏi này khó thế sao?

Tại sao anh không dám nói gì dù chỉ một câu? Tại sao anh chỉ biết câm lặng, câm lặng và câm lặng? Tại sao lại quay lưng bỏ đi? Tại sao? Anh đang trốn chạy điều gì? Tại sao anh không dám nhìn vào mắt em? Tại sao....

"(>0

Van xin anh, Thuần Hy, đừng tỏ ra thờ ơ, hờ hững với em lúc này được không?

Em bướng bỉnh, em ngang ngược, em là đồ ngốc, em là phiền phức rắc rối lớn nhất, nhưng chỉ cần anh nói một chữ "có" để em vui là được mà.

Đừng bỏ em lại một mình nữa, đừng mà....đừng....

"Kim Thuần Hy - Thuần Hy, anh quay lại nhìn em một cái có được không? Một lần thôi, được không? Chỉ một lần...." Nước mắt tôi tuôn rơi như suối gần như tôi đã dốc cạn nước mắt tích lũy cả một đời....

Bóng anh đang bước đi bỗng khựng lại.

Anh quay lại ư? Thật không? Anh vẫn quan tâm tới tôi đúng không?

Nhưng không phải, anh không quay lại...

Anh chỉ đưa một bàn tay chầm chậm lên cao và dùng ngón trỏ chỉ thẳng lên trời.

Ngón trỏ thon dài của anh, như thấp thoáng phát sáng trong bông tuyết bay đầy trời, tuyệt đẹp, nhưng cũng rất vô tình....

Cuối cùng, anh lại tiếp tục bước đi, lạnh lùng và thản nhiên, giống như tôi không bao giờ theo kịp bước chân anh, không thể bước vào thế giới của anh.

Tại sao anh lại làm động tác đó? Nó có ý nghĩa gì? Tôi không hiểu, cũng không muốn hỏi nữa.

Kim Thuần Hy chết tiệt, thì ra tình yêu của Quách Tiễn Ni hèn mọn đến mức không có giá trị hoán đổi một lần quay người của anh...

"Kim Thuần Hy, anh là đồ siêu ngốc! Đồ điên lúc nào cũng tự cho mình là đúng (>0

Tôi cố sức ném đống quẻ đại cát cầu được cho anh ta vào bóng dáng ấy....

Kim Thuần Hy, tôi từng nghĩ trong mắt anh, tôi có thể....có thể khác với những nữ sinh khác, bây giờ tôi mới hiểu ra, thì ra...thì ra chẳng có gì khác nhau cả, thì ra là do tôi tự lừa dối chính mình, từ đầu đến cuối, chỉ có mình tôi độc diễn mà thôi....

Nực cười quá, ha ha, thì ra tôi là đứa không biết tự lượng sức, sao tôi so được với Thôi Anh Ái chứ? Chúng tôi vốn chẳng cùng một thế giới, mà anh, Kim Thuần Hy, chắc thuộc về thế giới của cô ta.... >.

Ông trời ơi, chắc ông cũng biết tâm trạng của con chứ, nếu không, tại sao gió bây giờ lạnh đến thế, tuyết lại cứng như thế???

Tôi không biết mình phải làm gì, chỉ biết kéo lê bước chân tiến về phía trước, ngược lại với hướng Kim Thuần Hy.

Thế giới sao bỗng dưng trở nên yên tĩnh như vậy, tiếng từng bước chân đạp lên tuyết sao nghe rõ ràng thế, giống như tiếng vọng từ đáy trái tim tôi đang vỡ vụn từng chút một...

"T_T Tịnh Mỹ, tớ đau quá..." Nhìn thấy Tịnh Mỹ phía trước với nụ cười dịu dàng, tôi cảm thấy ấm áp lạ thường.

Tôi nhào đến ôm chầm lấy Tịnh Mỹ, nước mắt lạnh ngắt trào ra khỏi mắt, trượt theo gò má rơi xuống đất, vỡ theo bông tuyết....

Con xin lỗi, mẹ ơi, con lại dùng món quà mẹ để lại rồi..............