Nữ Phụ Chia Tay Hằng Ngày

Chương 60

Edit: Linh Nguyệt

Ngày hôm sau khi Đường Diễn tỉnh lại, ký ức cuối cùng vẫn dừng ở lúc bị ba người kia điên cuồng kính rượu.

Sau đó ký ức trống rỗng, nhưng vẫn không ảnh hưởng tới việc hắn nghiêm trọng hoài nghi mục đích ngày hôm qua ba tên kia chuốc rượu mình.

Hắn cúi đầu nhìn nhìn, thấy mình đang mặc đồ ngủ giảm giá La Thiến mua, đầu nhất thời hơi ngốc một chút, chính là ngĩ nên bắt La Thiến mua áo ngủ mới.

Lắc lắc đầu, có chút choáng, Đường Diễn rời giường đi rửa mặt, mở cửa xong mới phát hiện La Thiến đang đeo tạp dề ở phòng bếp làm bữa sáng.

Bữa sáng La Thiến làm từ trước đến nay đều rất đơn giản, cháo gạo kê thêm chút đồ đơn giản ăn kèm. Có đôi khi cô sẽ trực tiếp ép sữa đậu nành, sau đó tự làm bánh quẩy hoặc bánh bao, việc này còn phải tuỳ thuộc vào tâm trạng của cô.

Nếu công việc nhẹ nhàng, mỗi tháng lại có tiền lãi cố định, cô sẽ đi ngủ sớm. Tuy rằng có lúc ngủ nướng nhưng cũng sẽ có vài lần dậy sớm như thế này, sáng sớm tâm trạng tốt, làm bữa sáng rất có tinh lực. Đương nhiên cũng có lúc La Thiến, khi đó cô sẽ không làm bữa sáng cho hắn. Cô đã không còn là người lúc nào cũng sẵn sàng nấu cho hắn ăn.

Sau đó Đường Diễn đã đi theo La Thiến học hư rồi. La Thiến dậy trễ, Đường Diễn nếu không có việc gì thì sẽ không vội vàng đi làm. La Thiến hay nói hắn đây có một thì có hai, hoàn toàn là tự sa ngã.

Nhìn La Thiến bận rộn trong phòng bếp, ánh mắt Đường Diễn liền không tự giác mà nhu hòa hơn rất nhiều. La Thiến hôm nay coi như có tinh thần, gần đây lại gặp nhiều chuyện tốt, nhân khí hiện giờ cao hơn không ít, tâm trạng La Thiến tự nhiên cũng tốt đến cực điểm.

Hôm nay chẳng những tự ép sữa đậu nành mà còn làm món ăn phiền toái như bánh bao súp* bốc hơi nghi ngút cùng bánh quẩy.

*Bánh bao súp/Bánh bao nước: một loại bánh bao nổi tiếng ở Thượng Hải

Chờ cô đem sữa đậu nành đặt bàn ăn mới phát hiện Đường Diễn đã từ phòng ngủ bước ra, cười chào hỏi: “Đường tổng, anh dậy rồi sao?”

Đường Diễn gật đầu, hỏi cô: “Ngày hôm qua tôi tự tới đây sao?”

Chứng mất trí nhớ lại tái phát rồi. La Thiến cũng đã thấy nhiều, không trách gì đáp lại: “Không, bạn anh đưa anh lại đây.”

Đường Diễn nhíu mày: “Bọn họ có nói gì không?”

La Thiến lắc đầu nói: “Không có, là anh uống say, bọn họ không yên tâm nên đưa anh qua đây.”

La Thiến hơi tâng bốc mấy người kia lên một chút, hy vọng về sau này bọn họ đừng chỉnh cô thảm quá.

Đường Diễn gật đầu, hỏi: “Làm cái gì đấy?”

La Thiến xoay người lấy đồ vật, trước thay Đường Diễn dọn xong chén đũa, sau đó rót sữa đậu nành ra cốc, còn bỏ thêm chút đường.

Vừa làm vừa giới thiệu: “Bánh bao súp, da mỏng nhiều nước, do La Thiến em là thì tuyệt đối ngon. Còn có ít bánh ngọt, anh nếm thử đi, mùi vị không thua bánh kem đâu. Đã có sữa đậu nành ắt không thể thiếu bánh quẩy, mấy cái khác là ít điểm tâm nhỏ. Em chuẩn bị để đến trưa ăn!”

Đường Diễn gật đầu nói: “Ừ, nhớ đưa cho tôi một phần.”

La Thiến: “Dạ!”

Nhân khí của La Thiến tăng lên, Triệu Vũ Lâm lựa được không ít thông cáo đưa cho La Thiến. La Thiến lại chỉ chọn mấy show giải trí cùng mấy hợp đồng quảng cáo đơn giản, không hề có ý định nhận kịch bản phim truyền hình.

Triệu Vũ Lâm có chút tiếc nuối hỏi: “Sao chị không nhận đóng phim?”

“Đầu tiên, dựa theo số tiền kiếm được mà nói, nhận một bộ phim thời gian vừa dài lại vừa tốn tinh lực, cuối cùng tiền kiếm được còn không bằng tham gia show hay đóng quảng cáo!” La Thiến hiện giờ có muốn nhận cũng không nhận nổi vai chính. Phim có thể để La Thiến diễn vai chính hơn phân nửa không phải kịch bản tốt, kịch bản tốt cũng sẽ không tìm La Thiến diễn vai chính. Phí sản xuất phim truyền hình phần lớn đều sẽ phân cho những minh tinh đại bài, làm vai phụ không nhận được nhiều lắm, lại phải tốn không ít thời gian. Mà thời gian đó, đối với La Thiến mà nói là đủ để cô nhận thêm mấy show hoặc quảng cáo.

“Một lý do khác chính là, kỹ thuật diễn của chị, kịch bản có thể nhận không nhiều lắm. Chị lại không phải loại này minh tinh lưu lượng lớn, lấy kỹ thuật diễn này tìm không nổi kịch bản tốt. Cứ làm vậy trước đã!”

Còn một cái cuối cùng, La Thiến không dám nói, hiện giờ cốt truyện đã có chút loạn, nữ chính xuất hiện trước thời hạn. Dựa theo cốt truyện, nửa năm sau nữ chính mới xuất hiện, hiện giờ lại đột nhiên phát sinh tình huống như thế này, cô không rõ ràng lắm tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Cho nên nhất định trong thời gian ngắn phải kiếm được thật nhiều tiền.

Triệu Vũ Lâm không nói gì nữa, cô không ép buộc được La Thiến, liền dựa theo ý của La Thiến nhận một ít thông cáo.

Truyện được đăng tại wattpad @dwlazp

Tạp chí trước đó La Thiến chụp sẽ ra vào Giáng Sinh, tức là quý đầu tiên, cũng là số đặc biệt, hơn nữa có lưu lượng của Lâu Tùng Nguyên, nhân khí của La Thiến càng tăng cao.

Nhất thời, tạp chí chưa bán đã nổi. La Thiến cùng Mr.Mosaic hằng ngày cũng bị cư dân mạng thúc giục các loại muốn hai người xuất hiện, La Thiến đươngnhiên không thềm để ý tới. Nhưng lượt follow trên Weibo của cô đã đột phá 500 vạn, cũng coi như là có tiến triển mới, được không ít hãng quảng cáo mời.

Đặc biệt tháng mười hai này ngay sau Giáng Sinh là Tết Nguyên Đán. Tháng này La Thiến nhận được không ít quảng cáo, tạp chí kia còn cùng Lâu Tùng Nguyên làm tuyên truyền.

Đêm Giáng Sinh, La Thiến còn chạy đi mua cho Đường Diễn một đồng hồ hết ba vạn tám ngàn, hại cô đau lòng không thôi.

La Thiến không biết giá trị, nhãn hiệu của các loại đồng hồ hay trình độ được hoan nghênh, cô chỉ biết lúc Thất Tịch tháng tám năm nay cùng Đường Diễn còn chưa thân, Đường Diễn cũng giống nhau cô, không chuẩn bị quà tặng Thất Tịch.

Nhưng hai ngày nay, ánh mắt Đường Diễn nhìn cô có chút không đúng, La Thiến cảm giác đại khái là liên quan tới đêm Giáng Sinh. Đã nhận của Đường Diễn không ít đồ rồi, cũng nên báo đáp lại một chút.

Vì thế, cô liền chạy tới trung tâm thương mại, cái hiểu cái không nghe nhân viên giới thiệu, từ mấy ngàn đến mấy chục vạn đều có. La Thiến chọn cái ba vạn tám*, nhân viên nói cái này rất nổi danh a! Sản phẩm ra đời những năm bốn mươi của thế kỷ hai mươi, đã từng thịnh hành toàn cầu đó! Kiểu dáng trang nhã, còn có viền kim cương nữa chứ, đường kính vừa vặn 30mm nha!

*Ba vạn tám = 38888 nhân dân tệ ~ 130 triệu VNĐ

Tóm lại là nhân viên nói một đống lời La Thiến nghe không hiểu, nhưng cô nhìn bảng giá ba vạn tám này liền biết. Giá trị xa xỉ như vậy, nhất định không phải hàng rẻ tiền, nhất định chính là đồ tốt. Lấy cái này Đường tổng có muốn cũng không thể nói cái gì.

Còn đối với La Thiến, cô cảm thấy hiện giờ đã có điện thoại, đồng hồ không phải là đồ nhất định phải có nữa. Tốn nhiều tiền như vậy để mua một cái đồng hồ? Đó không phải ăn no rửng mỡ sao? Hơn nữa, dù cho là mua đồng hồ đi, có cần thiết phải mua cái quý như vậy không?

Vậy nên La Thiến đối với việc mình nguyện ý tốn ba vạn tám đi mua một cái đồng-không-cần-thiết-hồ, vô cùng tin tưởng.

Đường Diễn hiện giờ ở bên này giải quyết xong hết thảy, lúc La Thiến về nhà thì hắn đã trở lại. Thấy Đường Diễn, La Thiến vô cùng vui vẻ, lấy lễ vật ra, vẻ mặt đắc ý nói: “Đường tổng, quà Giáng Sinh.”

Đường Diễn nhướng mày nhận lấy, thuận miệng hỏi một câu: “Cái gì thế?”

La Thiến: “Hàng hiệu!”

Đường Diễn nhận lấy, vừa mở ra liền thấy một cái đồng hồ màu đen đơn giản, nhìn qua có chút sang trọng. Nhưng bìa hộp lại ghi một cái tên hắn không quen biết, hơi hoài nghi không biết có phải La Thiến mua trúng hàng nhái cao cấp không.

La Thiến hiếm mua đồ đắt, đắc ý đến không thể đắc ý hơn. Cô cười nói: “Em nói cho anh biết nhé. Nhãn hiệu này có từ lâu đời rồi, từ những năm bốn mươi của thế kỷ hai mươi cơ, đồ tốt. Em tốn không ít đâu, gần mười vạn đấy!”

Đường Diễn nhìn La Thiến, hỏi: “Cô lừa tôi à? Sao tôi nhìn thế nào cũng không thấy giống đồ mười vạn thế?” Cái loại này, Đường Diễn cảm thấy chỉ có trên dưới hai vạn là cùng.

Đồ gần mười vạn, cùng đồ giá một hai vạn, không hề giống nhau. Giống như mấy trăm vạn cùng mấy ngàn vạn, cũng không giống nhau. Hắn cũng chưa từng nghe qua nhãn hiệu này, cứ cho nó nổi tiếng đi, nhìn cũng đẹp, nhưng không đến mức tinh xảo đến có thể trị giá mấy chục vạn.

La Thiến bất mãn nhìn hắn: “Đây là quà Giáng Sinh, chủ yếu là ở tấm lòng. Tấm lòng đó, anh hiểu chưa?” Còn muốn đồ mười vạn, một nửa tiền lương của cô đấy! La Thiến hiện giờ đối với việc tương lai mình có thể mua một đống nhà có chút lo lắng, phải nỗ lực kiếm tiền thôi. Mua một món đồ giá mấy chục vạn cho một người có thể sau này không gặp lại nữa? Không có đâu.

Đường Diễn cũng không hỏi tiếp, cất đồng hồ đi. La Thiến hai mắt đầy trông mong nhìn hắn: “Em có quà không?”

Đường Diễn khẽ cười, gõ nhẹ vào đầu cô nói: “Còn biết đòi quà.”

Đường Diễn cũng không làm cô thất vọng, đưa cho La Thiến một cái hộp. Cô nhận rồi cười hỏi: “Cũng là đồng hồ ạ?”

Đường Diễn lắc đầu, La Thiến liền mở ra, là một cái điếu trụy*, có lẽ làm bằng ngọc, xanh biếc sáng trong. La Thiến khong nhìn ra được ngọc tốt hay ngọc không tốt nhưng cô lại biết, ngọc rất quý. Vòng ngọc linh tinh gì đó trong tiệm trang sức, giá ít nhất cũng phải hơn mấy ngàn đấy! Huống chi là đồ Đường tổng đưa, nhất định chất lượng không tồi.

*Điếu truỵ: Mặt dây chuyền

La Thiến cực kỳ vui vẻ, cô vẫn chưa có vòng cổ bằng ngọc, liền hỏi: “Quý lắm sao?”

Đường Diễn lắc đầu: “Là người khác tặng.” Đồ vật là người khác tặng, chỉ là Đường Diễn không lấy không. Hắn nhất quyết muốn dùng tiền mua, người nọ chỉ đành bán rẻ cho hắn.

La Thiến thật ra không quan trọng mấy cái này lắm, quà tặng mà, Đường Diễn cho thì cô cứ nhận thôi, đều được. Lại nói, Đường Diễn từ trước đến nay mỗi khi ra tay tặng đồ đều không có cái nào rẻ, mà cái điếu trụy ngọc này quả thật rất đẹp. La Thiến không có ý định đem bán, cô muốn để lại làm đồ gia truyền, thật cẩn thận cất đi.

Hai người đều nhận được quà, vô cùng vui vẻ. Xong xuối hết cả, Đường Diễn liền mang La Thiến đi chơi.

Đêm Giáng Sinh, trên đường đều là những người có đôi có cặp, La Thiến và Đường Diễn xuất hiện cũng không có vẻ gì là đột ngột. Khí chất Đường Diễn khiến không ít người đi đường quay đầu lại nhìn, La Thiến hiện giờ tuy có chút danh khí, nhưng không phải ai ai cũng biết, chỉ đeo khẩu trang.

Ven đường đủ các loại đèn màu và bảng hiệu, các cửa hàng dùng hết đủ mọi thủ đoạn để "câu" khách, La Thiến nhìn mà cười đến tít cả mắt, cảm thấy như đang nằm mơ. Đường Diễn mang theo cô cũng không cảm thấy nhàm chán, hai người đi một đoạn nhưng vẫn không tìm được nhà hàng để ăn tốt.

Mỗi một cửa hàng đều đông kín khách, Đường Diễn đành mang La Thiến tới khách sạn đặt một phòng bao lớn, cuối cùng mới có thể yên ổn ăn cơm.

Đây là lần đầu tiên La Thiến ăn cơm như thế này. Cả một phòng bao lớn mà chỉ có hai người, bên trong còn có bàn trà, có WC, có tủ quần áo, còn có cả các loại phương tiện giải trí như karaoke.. Lại chỉ phục vụ cho hai người, vô cùng mới lạ.

Ăn xong, Đường Diễn muốn đưa La Thiến đi xem phim nhưng phát hiện các rạp đều đã bán hết vé.

Hai người liền có chút mất hứng đi về nhà. La Thiến chưa bao giờ đi chơi lễ Giáng Sinh, không ngờ rằng lại náo nhiệt như vậy. Đường Diễn thì sau cao trung cũng không đón Giáng Sinh nữa, không nghĩ tới chỉ có mấy năm mà đã thay đổi nhiều như vậy.

Tuy rằng thế nhưng có La Thiến ở cạnh là được rồi, không chơi Giáng Sinh thì không chơi!

La Thiến mua một cái bánh kem Giáng Sinh cũng một ít đồ ăn vặt, hai người ở trong nhà xem TV ăn uống, cùng nhau làm tổ trên sô pha, dùng chăn bao lấy hai người, ngược lại lại vô cùng hài hòa, thậm chí Đường Diễn còn cảm thấy được cảm giác ấm áp mà trước nay không cảm nhận được.

Cho dù hai người ở nhà làm ổ, đơn giản như vậy trải qua Giáng Sinh, nhưng dù là với La Thiến hay Đường Diễn, đều vô cùng vô cùng thỏa mãn.

Ngày thứ hai, La Thiến nhận được điện thoại của La Diễm.

La Thiến lần trước trở về liền đem điện thoại cũ của mình đưa cho La Diễm. La Diễm sau đó còn gửi cho La Thiến mấy video ngắn, là video nhà cô phá nhà xây lại.

Nhưng đây vẫn là lần đầu tiên La Diễm gọi điện cho La Thiến.

“Chị, làm sao vậy ạ?” La Thiến gãi gãi đầu lên tiếng hỏi trước.

“Cái kia… Thiến Thiến à! Em có thể trở về một chút không?”