Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Chương 18 : Trồng hoa cho em

Tu Mục Thành đi công tác về, không biết Tạ Nam có đồng ý hay không nhưng hai người họ có thể coi là đã thực sự sống chung rồi.

Kỳ nghỉ Tết kết thúc, hai người tiếp tục công việc của mình như trước. Tạ Nam vẫn vậy, đi làm đúng giờ, thời gian tương đối rõ ràng, ổn định.

Công ty của Vu Mục Thành tiếp tục quay về quỹ đạo giống như năm ngoái khi về tiếp quản công ty, nghiệp vụ phát triển khả quan, các phòng ban đều có người tương đối phù họp đảm đương trách nhiệm quản lý, vấn đề về sự phối hợp giữa các bộ phận đã được giải quyết về căn bản. Khi nhìn thấy bản báo cáo, bố anh rất hài lòng với tình hình bên này, đồng ý tiếp tục đầu tư ở đây, họ bắt đầu chuẩn bị cho công việc xây dựng nhà xưởng giai đoạn hai để 1TLỞ rộng sản xuất.

Vu Mục Thành vừa phải đảm bảo không buông lỏng việc sản xuất tiêu thụ, lại phải lo đến những vấn đề cơ bản trong xây dựng, tìm người thiết kế, mở đấu thầu xây dựng. Anh ngày càng bận rộn hơn, số lần về nhà ăn com cũng ítdần.

Nhìn bên ngoài, cuộc sống của Tạ Nam không có gì thay đổi. Từ trước cô vẫn không có thói quen lang thang dạo phố, bây giờ trừ khi phải tăng ca, cô cũng không nhận sổ sách bên ngoài về làm thêm nữa, cứ tan làm là cô lái xe về nhà, chuẩn bị bữa tối đơn giản cho mình, sau đó mở ti vi, vừa xem vừa đọc sách hoặc loay hoay đến gần mười giờ, rồi đi tắm và lên giường ngủ.

Nhưng Tạ Nam nhận thấy Vu Mục Thành dường như đang cố ý làm cho cuộc sống của cô không giống lúc trước. Hai ngày đầu, cô ở nhà mình chờ anh đi làm về, hầu như ngày nào anh cũng lái xe về nhà rất đúng giờ, sau đó gõ cửa kính phòng khách của cô, anh ăn xong bữa đêm song vẫn chưa muốn về, còn xưng xưng nói muốn lên nhà mang áo ngủ và bàn chải xuống.

Tạ Nam thực sự bất ngờ, cô không muốn giữ anh qua đêm ở nhà mình, dường như cô hy vọng có thể dành lại cho mình một khoảng không gian riêng, nhìn dáng vẻ ngồi chỉnh tề, sẵn sàng chỉ đợi mình tỏ thái độ phản đối, cô dường như cảm thấy được sự đắc ý trong lòng anh, mà thực sự cũng không thể tìm được lý do gì phản đối nên đành phải ngoan ngoãn đi theo anh lên trên nhà.

Tới ngày thứ ba, Tạ Nam chịu thua, quyết định khôngđể anh chơi trò mèo vờn chuột nữa. Cô lấy đồ ăn bố mẹ đã chuẩn bị sẵn cho để trong tủ lạnh ra, mang một bao lớn lên nhà Vu Mục Thành.

Gian bếp nhà anh rất lớn, đồ dùng cũng rất đầy đủ, bên cạnh còn có một ban công nhỏ hóng gió, ở đó đặt một chiếc máy giặt có cả chức năng sấy khô. Tạ Nam tròn mắt ngạc nhiên khi thấy những đồ này, nhớ đến lúc anh nằng nặc đòi mua chung cái máy giặt kia, cô không nén nổi cảm giác vừa bực lại vừa buồn cười, nhưng cô không giận thực sự, mà chỉ nhún vai, coi việc đó cũng như những việc khác anh đã từng làm.

Vu Mục Thành hôm nay về nhà tương đối muộn, anh đưa xe vào bãi đỗ thì đã gần mười giờ, nhìn sang khu vườn đối diện, nhà Tạ Nam tối om, không có đèn đóm gì. Anh đoán cô đã ngủ rồi, nên đành vội vàng lên lầu. Vừa mở cửa, Vu Mục Thành đã nhìn thấy cô trong chiếc áo ngủ đang khoanh chân ngồi trên sofa đọc sách, tiếng chương trình talk show nào đó trên ti vi rất nhỏ, tất cả những mệt mỏi của anh bỗng chốc tiêu tan.

“Em luôn mang lại niềm vui và sự ngạc nhiên cho anh.” Anh ngồi xuống bên cạnh cô, duỗi dài chân một cách thoải mái, “Em biết không? Thế này gần như trong giấc mơ của anh rồi”. Cô đưa tay che miệng, ngáp dài một hơi rồi nói: “Em đi ngủ đây, trong bếp có cháo tiểu mạch, anh muốn ăn thì tự đi lấy nhé”.

“Này, này, dù sao em cũng nên phối hợp một chút chứ, sao không hỏi giấc mơ của anh là gì.” Vu Mục Thành nói với vẻ không hài lòng.

“Không nhầm thì chính là mong ước có một người phụ nữ ở nhà nấu bữa đêm cho anh chứ gì, còn phải hỏi.”

“Em nói anh không biết tán chứ gì. Điều đó chỉ cần người làm công theo giờ cũng có thể làm được.” Vu Mục Thành cười hì hì vuốt mái tóc cô, “về nhà có thể nhìn thấy em, thật tuyệt”.

Không biết vì sao Tạ Nam đột nhiên không dám nhìn vào đôi mắt sáng tươi cười ấy của anh. Cô cúi đầu, dán mắt vào cuốn sách đang để trên gối.

“Nhưng sao anh lại bị đối đãi tệ hơn thế này, ở nhà em thì em bưng bữa tối tới cho anh, bây giờ sao lại để tự anh đi lấy thế.”

Câu đùa của anh khiến cô lập tức thấy yên lòng, cô cũng cười nói: “Ở nhà em, anh là khách mà. Lần này ở nhà anh, anh là chủ nhà, phải là anh chăm sóc em mới đúng”. Tạ Nam với điều khiển tắt ti vi, chuẩn bị đứng dậy, nói: “Em đi ngủ đây”.

Không để Tạ Nam kịp đứng thẳng dậy, Vu Mục Thành đã kéo cô vào lòng, nói: “Không cho em đi, anh còn chưa chăm sóc em cẩn thận mà”.

Nói rồi, anh hôn cô đến nghẹt thở, cô ra sức thở gấp, cầu cứu: “Đừng, em đi lấy cháo cho anh được chưa? Đừng mà”.

“Muộn rồi em yêu”, anh cười toe toét: “Giờ cái anh muốn ăn không phải là cháo”.

Thời gian ngủ của hai người không giống nhau, ban đầu điều đó khiến Vu Mục Thành cảm thấyền. Anh quen ngủ muộn, mỗi ngày chỉ ngủ khoảng hơn bảy tiếng nhưng vẫn đảm bảo tinh thần thoải mái khi làm việc. Nếu buổi tối về sớm, thường thì anh sẽ chạy bộ xung quanh hồ một vòng, sau đó về nhà ăn gì đó, rồi lên xử lý đống tài liệu giấy tờ, đến mười một rưỡi mới bắt đầu lên giường.

Nhưng Tạ Nam thì cứ mười giờ là đã đi nghỉ rồi, dù sấm có đánh bên tai cô cũng mặc kệ, ngay cả khi cố gắng đợi anh, cô cũng co ro trên ghế ngủ thiếp đi mất. Tạ Nam thường bị anh đánh thức khi đang ngủ ngon lành mỗi lúc anh không chịu nổi, tuy không đến nỗi tức giận nhưng sau khi tỉnh dậy, cô lại rất khó để đi vào giấc ngủ và ngày hôm sau tinh thần không được sảng khoái lắm. Sau này, Vu Mục Thành cũng tìm ra biện pháp mà anh cho là dễ chịu hơn với cả hai.

Đêm đầu tiên Tạ Nam ngủ một mình, đến gần sáng thức giấc, phát hiện một người đang nằm bên cạnh mình, thiếu chút nữa cô kêu lên thất thanh. Định thần nhìn kỹ lại, thì ra Vu Mục Thành đã nằm cạnh từ bao giờ, cô giận dừ đẩy anh ra.

“Anh làm em sợ chết đi được đấy.”

Vu Mục Thành không nói gì, chỉ trả lời bằng một nụ hôn, tay nhẹ nhàng lần trong áo ngủ vuốt ve cơ thể người yêu. Cô mơ màng đáp lại anh, chỉ thấy mình như đang trong giấc mộng vậy.

Ánh sáng buổi sớm len lỏi chiếu qua cửa sổ, lúc này luôn là lúc cô cảm thấy cô đơn nhất. Bên ngoài vẫn đang tĩnh lặng, tất cả mọi người còn đang thưởng thức giấc ngủ ngon lành trước bình minh, thế mà cô phải tỉnh lại sau một giấc mộng mơ hồ, rồi một mình tĩnh lặng chờ tới sáng.

Lúc này, người đàn ông bên cạnh ôm chặt lấy vai cô, cơ thể ấm áp của anh quyện lại với cô, đôi môi lướt những nụ hôn nóng bỏng trên cơ thể cô. Cô bất giác nghe theo lời trái tim mình, nhiệt tình đón chào anh, đôi tay ôm chặt lấy anh, đưa mình ra cho anh. Những nụ hôn dày thêm, sau đó cơ thể anh đè lên cô, trong ánh sáng mờ mờ của cănphòng, anh thì thầm gọi tên cô.

Căn phòng tĩnh lặng trở lại, anh ôm cô ngủ say. Cô vẫn không ngủ được, cơ thể mệt mỏi nhưng trong lòng vô cùng hạnh phúc. Cô nghĩ, có lẽ tất cả sự cô đơn cũng chỉ cần một bờ vai chia sẻ mà thôi, đôi vai ấy lại luôn kề bên cạnh gối của cô. Tạ Nam nhìn anh trong ánh sáng mờ nhạt, tranh tối tranh sáng, khi ngủ say trông anh thật thanh thản, không còn thấy vẻ thích trêu chọc thường ngày nữa, cô bất giác cảm thấy rất vui vẻ.

Đúng vậy, đây chính là sự an toàn, cô thì thầm nói với mình như thế, rồi nhích lại gần anh thêm chút nữa.

Từ đó về sau, họ quy ước sẽ tiếp xúc với nhau trong thời gian ngắn ngủi đ

Vu Mục Thành kiến nghị với Tạ Nam: “Phòng đọc sách của anh không nhỏ, chúng ta có thể dùng chung. Em không cần phải đọc sách ở ghế sofa nữa”.

Với sự dẫn dắt của anh, Tạ Nam đi thăm thú căn nhà, lầu hai ngoài một phòng chứa đồ, còn có phòng đọc sách và phòng ngủ, quả thực rất lớn, trang trí vô cùng đơn giản. Phòng ngủ kề sát với một ban công nhỏ, phòng đọc sách thì nối liền với sân thượng, đi hết hành lang là cầu thang lên trên, trên đó có một phòng kép với không gian gác xép, nơi đây chỉ để một chiếc ghế bành bề mặt hình hoa nhỏmang phong cách hoài cổ, một giá sách, cộng thêm một chiếc máy chạy bộ.

Tạ Nam rất thích chiếc sofa cổ và cái cửa sổ kiểu cũ có mái hướng ra ngoài, nhưng không thích hai người dùng chung một phòng đọc sách, cũng không muốn một mình phải ở trên đó. Lý do đưa ra chính là cô phải mở ti vi trong khi đọc sách hoặc làm gì đó, nếu không sẽ không quen.

Vu Mục Thành cảm thấy buồn cười với thói quen ấy, song vẫn rất tôn trọng: “Đợi khi nào rảnh, anh sẽ lên đó bố trí lại, sẽ lắp một cái ti vi màn hình tinh thể lỏng. Đàn của em cũng có thể chuyển lên đó, đủ chồ đấy”.

Tạ Nam không hứa hẹn gì với ý tưởng này.

Đến tối, Tạ Nam vẫn khoanh chân ngồi ở sofa phòng khách rộng lớn, Vu Mục Thành ở phòng đọc sách trên tầng hai, không ai làm phiền ai.

Vu Mục Thành để kệ cô tự mình ngủ trong phòng ngủ dưới tầng một, còn mình thì ngủ ở tầng trên. Nhưng anh để điện thoại báo thức lúc năm giờ sáng, sau đó xuống thẳng giường và chui vào chăn của Tạ Nam, ôm lấy cô, có lúc hôn rồi yêu cô, nhưng cũng có khi lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ say.

Tạ Nam rất khâm phục khi anh bật dậy như thế rồi lạicó thể tiếp tục ngủ ngay được, nhưng cô rất thích cách thu xếp đầy quan tâm ấy của anh.

Chỉ có một điểm, Tạ Nam vẫn cương quyết. Cô kiên quyết không chịu để cho người làm công theo giờ của Vu Mục Thành giặt quần áo cho mình, mồi buổi sáng thức dậy, cô đều tự tay dọn dẹp lại giường chiếu cho gọn gàng.

Vu Mục Thành cảm thấy buồn cười, anh nói: “Em làm vậy có phải không muốn trong phòng lưu lại dấu tích, sợ người ta thấy à?”.

Tạ Nam chẳng buồn để ý đến anh, cứ thu xếp đồ của mình, cô cũng hết sức kiên nhẫn, hằng ngày vẫn lôi cả đống quần áo của mình về nhà, cái nào cần phơi thì phơi, phải treo thì treo lên.

Vu Mục Thành có vẻ không hiểu lắm, nhưng anh không biết làm thế nào nên cứ để kệ cô quyết định. Giờ đây mỗi lần đi làm về, dừng xe và ngước lên nhìn, anh đều thấy đèn nhà mình đang sáng; bước vào cửa thấy cô ngồi yên tĩnh trên sofa, chiếc đèn bàn bên cạnh để sáng, ánh sáng lặng lẽ phản chiếu dáng cô ngồi, ti vi để nhỏ tiếng, màn hình nhập nhòe lúc sáng lúc tối. Anh cảm thấy bao nhiêu vất vả và mệt mỏi của một ngày giờ đã được đền đáp, còn với sự khép mình mang chút cố chấp của cô, anh nghĩ, từ từ rồi tính tiếp. Thế nhưng có một điểm khiến anh cảm thấy bất an, biểu hiện của cô tỏ ra rất hiểu và thấu tình đạt lý, cô ngoan ngoãn mà chẳng có một sự đòi hỏi nào ở anh. Anh bận tới nỗi không còn thời gian dành cho cô, vậy mà cô hoàn toàn thông cảm; anh về muộn, cô không hỏi anh đi đâu; anh gọi điện về nhà nói qua tình hình, cô chỉ đơn giản “ồ” một tiếng, nếu có dài hơn thì cũng chỉ là “Lái xe cẩn thận nhé”; hoặc nếu cô về nhà muộn, chắc chắn sẽ nhắn tin nói rõ mấy giờ về tới nhà. Sự lạnh lùng ban ngày và sự yếu mềm lúc sáng sớm ở trên giường dường như không phải của cùng một người.

Dần dần trời chuyển sang xuân, thời tiết vẫn lạnh giá, nhưng cái thời khắc giá lạnh nhất cũng đã qua.

Buổi sáng, Vu Mục Thành cầm cốc cà phê từ trên nhà mình nhìn xuống, anh nói với Tạ Nam: “Bận hết tuần này, anh sẽ trồng hoa và cây cho vườn nhà em, em thích loại nào?”.

“Tùy anh, cứ nở hoa là được, tốt nhất trồng loại nào dễ sống, đừng chọn những cây phải chăm sóc cầu kỳ.”

“Em thật sự không có yêu cầu à, có lúc anh tự hỏi, liệu em có yêu cầu gì dành cho anh không?”

Tạ Nam đặt cốc sữa xuống, nhìn anh một cái, muốn đoán xem anh tiện miệng nói hay lại chuẩn bị giở trò để côcuống lên. Gần đây Vu Mục Thành rất bận, nhưng ngoài những lúc đó, anh vẫn giữ cái tật hay nói những lời trêu chọc khó hiểu. Anh thích chọc cho cô xù lông rồi mới hì hụi dỗ dành để làm niềm vui cho mình. Nếu cô giận thật không thèm để ý đến anh, anh lại đến chọc ghẹo, dồ dành cô. Vốn cô không phải là người có khiếu hài hước, nên Tạ Nam luôn thắc mắc anh đang nghiêm túc hay đùa cợt, hoặc là giả vờ đùa để nói lời thật.

Lúc này, cô ngước mắt nhìn lên, Vu Mục Thành đứng trước cửa sổ, đang quay đầu lại nhìn, tâm trạng rất thoải mái.

“Đương nhiên là có chứ, ngay từ đầu em đã nói rồi.” Cô ăn nốt miếng bánh mỳ trên tay, rồi uống hết cốc sữa, nói: “Em đi trước đây, tạm biệt”.

Tạ Nam cầm sổ tay, lưng đeo túi, lại xách theo một túi vải đựng quần áo của mình, dáng điệu vội vàng thay giày đi ra cửa. Một lát sau, Vu Mục Thành có thể nhìn thấy cô ra khỏi . Khi cô đi eo lưng thẳng, bước chân sải dài, tóc bay theo gió, dáng vẻ rất thoải mái. Vu Mục Thành dựa vào cửa sổ dõi theo, khóe miệng khẽ cười, nhớ lại câu nói cứng cỏi lúc đầu của cô: “Tôi hai mươi tám tuổi rồi, không có thời gian mà lãng phí, mục đích có bạn trai là phải tính đến chuyện kết hôn”. Gần đây anh hay chọc giận cô, một mặt để cho tính thích chọc quậy của mình có đất dụng, thích thú nhìn cô tự đấu tranh với bản thân; mặt khác, anh muốn biết sự lạnh lùng của cô có thể kiên trì tới mức độ nào. Mình là gì trong mắt cô ấy, chỉ là một đối tượng kết hôn tốt thôi sao?

Nghĩ tới đây, Vu Mục Thành không nén được cười. Anh phát hiện, thì ra cái tật hay bối rối kia cũng có thể lây truyền được, bản thân anh luôn tự phụ thoải mái, chưa từng do dự vì tình cảm, ấy vậy mà bây giờ cố nhiên lại cảm thấy bối rối.

Tạ Nam lao vào công ty quẹt thẻ, đang định vào phòng Tài vụ thì bị A May bất chợt kéo lại, ra khỏi quầy nhìn chiếc túi cô đeo trên vai.

“Chị Tạ, cái túi Chloé này chị mua ở đâu đấy? Nhái giống như thật ấy nhỉ, nói cho em, em đi mua ngay.”

“Nhái cái gì?” Tạ Nam không hiểu hỏi lại.

“Cái túi chị đeo đây này, giống y như hàng thật ấy, sờ vào rất thích.”

Tạ Nam biết không hay rồi, cái túi đeo màu đồng này là Vu Mục Thành mua cho cô khi đi công tác ở Thượng Hải. Tối hôm đó, anh đi thẳng tới gõ cửa kính nhà cô, sau đó đưa cho cô chiếc túi, nói: “Lễ Tình nhân vui vẻ, hy vọngem thích”. Rồi anh nhìn sang bó hoa uất kim hương vẫn để ngay ngắn trên bàn. Tạ Nam đột nhiên hoảng sợ, thực ra cô thấy hoa đẹp nên không nỡ vứt đi. Nhưng, Vu Mục Thành đã không nói gì, hôm đó cô quả thật thấy mình có lỗi nên ngoan ngoãn theo anh lên nhà.

Chiếc túi da này trông đơn giản và tiện lợi, rất dễ phối họp với sơ mi, mà khi đi làm phải mặc đồng phục, cô chỉ mới nhìn đã thấy thích. Bây giờ nhìn phản ứng của A May, cô đoán có lẽ cái túi này không rẻ chút nào.

Tạ Nam ậm ừ muốn đi, nhưng A May nào muốn tha cho cô, cô nàng lôi Tạ Nam ra trước quầy, lấy ra một quyển tạp chí thời trang dầy cộp, lật nhanh tới trang đầu tiên, chỉ cho cô thấy cái túi trong hình giống hệt với cái túi của cô.

Tạ Nam trước giờ vốn không thích đồ hiệu, cô chỉ hơi có ấn tượng với LV. Cái này thì phải cảm ơn Cao Như Băng, khi cô ấy đi hưởng tuần trăng mật ở châu Âu đã mua về một cái, đưa cho Tạ Nam xem, cô đã giật mình khi nghe nói tới giá cả, rồi rất cẩn thận, nhẹ nhàng sờ lên đó.

Định thần lại, nhìn vào bức chiếc túi, nhãn hiệu với cô không quan trọng, nhưng nhìn rõ giá của nó ghi bên dưới, Tạ Nam sợ tới mức hít một hơi dài, vội vàng nói mình có việc rồi nhanh chân chạy ngay vào phòng Tài vụ, vừa đi vừa nghĩ, chắc từ mai mình không dám đeo cái túi này đi làm nữa.

Cũng chẳng trách A May coi đồ cô mua là hàng nhái, mấy năm nay cô đã tuyệt giao với thời trang. Đầu tiên là không có tiền, sau đó là coi việc xử lý giấy tờ là sở thích của mình. Cô không còn thời gian shopping, chỉ dùng một phần tiền nhỏ để tiêu xài. Cao Như Băng làm việc trong ngân hàng, cô ấy thường tư vấn cho cô cách đầu tư tiền, nên có thể coi cô là một trong những người tiếp xúc với vốn đầu tư tương đối sớm, cô cũng rất hài lòng với khoản tiền trong tay, gần đây còn tính xem có nên chuộc lại khoản thế chấp ban đầu của căn nhà hay không.

Buổi sáng thứ Bảy, Vu Mục Thành cùng với bên thiết kế làm việc về phương án thiết kế nhà xưởng ở giai đoạn hai, vừa sáng sớm anh đã đi làm rồi. Tạ Nam bị anh quần cho một trận rã rời trước khi đi. Anh đi rồi, cô cũng mơ hồ chợp mắt được một lúc, đây có thể nói là giấc ngủ lại đầu tiên sau bao nhiêu năm, khi tỉnh dậy nhìn đồng hồ thì đã là chín giờ sáng.

Cô uể oải ngồi dậy rồi đi làm vệ sinh cá nhân, vừa ra khỏi phòng ngủ, cô đột nhiên ngây ra, một người phụ nữ trung tuổi mặc đồng phục đang cầm giẻ lau làm công tác vệ sinh ở phòng khách, hai người đối mặt nhau, người đàn bà kia cười chào cô trước: “Chào cô Tạ, tôi họ Lưu, làngười làm công theo giờ cho anh Vu”.

Tạ Nam ngại ngùng, đáp: “Chào chị... À, chị cứ làm đi, tôi phải ra ngoài rồi. Cô phóng ngay về phòng ngủ, thay quần áo, gấp lại ga gối, rồi dọn dẹp đồ của mình. Không đợi cô làm xong, cánh cửa phòng ngủ khép hờ vang lên tiếng gõ cửa, chị Lưu đang đứng đó, nói: “Để tôi dọn cho, cô không phải dọn đâu, hôm nay tôi đang muốn giặt ga gối mà”.

“Cái này... Cảm ơn chị.”

“Không sao, đây là việc của tôi.” Chị Lưu tỏ ra thoải mái và thẳng thắn hơn Tạ Nam nhiều, nói rồi đi thẳng tới thay ga giường.

Tạ Nam chỉ nghĩ tới người này đã từng giặt quần áo lót cho mình, cô không dám nhìn người ấy nữa, bèn đứng thẳng lên vội vàng nói câu tạm biệt rồi đi xuống lầu.

Cô chạy một mạch về nhà, ngồi trên sofa mãi mới trấn tĩnh lại được. Đúng lúc đó, điện thoại bàn trong phòng rung chuông, cô vội vàng cầm máy nghe, là bên quản lý khu nhà gọi điện đến, họ nói có chiếc xe của công ty phủ xanh môi trường đang đứng ở cổng tiểu khu, họ có mang theo hóa đơn, nói là đã hẹn hôm nay đến làm lại khu vườn cho cô. Tạ Nam ngạc nhiên, cô nghĩ, lại là một việc đây mà, một khu vườn bé xíu thế này thì có đáng phiền cả một công ty phủ xanh môi trường đến không? Nhưng biết làm thế nào bây giờ, cô đành nói với bên quản lý tiểu khu cho họ đưa xe vào.

Một lúc sau, chiếc xe tải nhỏ dừng trước khu vườn nhà Tạ Nam, bốn người đàn ông xuống xe, thấy cô đi ra, người đi đầu hỏi: “Chào chị, chị là Tạ Nam đúng không? Chúng tôi ở bên công ty phủ xanh môi trường, tôi họ Triệu, hôm nay chúng tôi đến trồng cây và hoa cho khu vườn của chị”.

“Việc này... Cảm ơn anh Triệu.” Tạ Nam cũng chẳng muốn nói gì nhiều, “Liệu các anh làm trong khoảng thời gian bao lâu?”.

Anh Triệu nhìn qua khu vườn, thăm dò một lượt rồi nói: “Chúng tôi thường làm theo quy mô lớn, nhưng khu vườn nhà chị thì tương đối nhỏ, trong hóa đơn có vẽ sơ đồ và yêu cầu rất tỉ mỉ, cũng không phức tạp lắm, trong hôm nay là xong thôi”.

“Thế tôi không ở nhà cũng không ảnh hưởng gì tới các anh chứ, hoặc là tôi trả tiền trước cho các anh.”

“Không cần, đơn hàng này đã được thanh toán xong rồi. Chị không cần phải trả nữa, chỉ cần khóa cửa cẩn thận, năm giờ chiều nhớ quay lại kiểm tra và ký tên cho chúngtôi là được, chị có cần xem lại bản sơ đồ thiết kế khu vườn không?”

Tạ Nam không có hứng thú lắm, xua tay: “Không cần, các anh cứ làm theo kế hoạch là được, phiền các anh nhé”.

Cô đi vào rồi đóng cửa, thay quần bò và giày thể thao, khoác lên mình chiếc áo khoác lông vũ, lấy túi và khóa cửa, sau đó đi lấy xe. Mấy người công nhân đã mang một cái cây được phủ kín, bê từng túi đất, các loại hoa cỏ, giá và công cụ khác vào, khung cảnh bề bộn ấy khiến Tạ Nam thêm mệt, cô chạy thẳng ra xe, lái xe đi khỏi.

Tạ Nam không biết mình đang cảm thấy bức bối về cái

Nếu đúng là có người bỏ công chăm sóc mình như vậy thì cô nên vui mới phải chứ. Nhưng không thể vui lên được, cô cảm thấy không thoải mái khi cứ luôn phải ép mình theo người khác. Cô đã cố gắng thuyết phục bản thân phải biết quý trọng những điều mình đang có, lòng chợt nghĩ, chắc hẳn nói điều này với Cao Như Băng, e rằng cô không bị mắng tơi bời mới là chuyện lạ.

Đang nghĩ về Cao Như Băng thì Tạ Nam nhận được điện thoại của cô nàng gọi tới, hỏi mình có thời gian cùng đi mua đồ không, cô lập tức đồng ý, còn nói sẽ tới tận nhà đón. “Này, người yêu ơi, bình thường gọi cậu đi mua đồ, cậu đều than khổ than sở không chịu đi, hôm nay thế nào mà lại chủ động thế?”

Tạ Nam nói giọng quan tâm: “Bà bầu còn to hơn cả ông giời, ý chỉ của cậu tớ đương nhiên phải chấp hành ngay”.

Cao Như Băng bước vào xe, Tạ Nam vội vàng chỉnh lại đệm ghế cho bạn, Như Băng đập tay cô một cái, nói: “Đi, không được chọc tớ thế, tớ vẫn chưa đến lúc đó đâu”.

Thực ra, Cao Như Băng trong chiếc áo choàng dài xem ra vẫn hết sức gọn gàng duyên dáng, động tác cũng vô cùng nhanh nhẹn, Tạ Nam nhìn cô với ý thăm dò, nhưng vẫn rất do dự nói: “Tớ đưa cậu đi dạo có làm sao không? Hay là tớ đi mua cuốn sách hướng dẫn dành cho bà bầu rồi tính nhé”.

“Tạ Nam, cậu đừng có mà trêu tớ thế, tớ đã bị Quách Minh kìm kẹp đủ rồi, giờ đi bộ anh ấy cũng đòi dìu tớ, cầm túi anh ấy cũng giành vội lấy, giống hệt như hầu hạ lão phật gia ấy.”

Tạ Nam cười hì hì nói: “Quách Minh thương cậu thế, cậu còn gì để nói nào”.

Hai người đang mải miết nói chuyện thì Quách Minh chạy theo xuống, gõ khẽ cửa kính xe bên phía Tạ Nam, nói: “Anh giao bà xã của anh cho em đấy, Nam Nam, trông cô ấy giúp anh nhé”.

“Em đầu hàng rồi, đầu hàng rồi, Quách Minh, em không chịu trách nhiệm nổi về vợ anh đâu, hay là anh lên xe đi cùng bọn em luôn.”

“Cô ấy ghét bỏ anh rồi”, Quách Minh tố cáo vẻ khổ sở, “Anh chưa gặp người phụ nữ nào như thế, con còn chưa ra đời đã ghét bỏ bố của nó”.

Tạ Nam bị chọc cho cười phá lên, Cao Như Băng đành phải miễn cưỡng nhịn cười mà than: “Coi như em xin anh, Quách Minh à, phạm nhân thì cũng phải có lúc được ra ngoài hóng gió chứ. Tận mắt nhìn thấy cái bụng này càng ngày càng lớn hơn, em đi ra ngoài mua mấy bộ quần áo rồi sẽ trở về ngay, có được không? Có Tạ Nam làm chứng, em đảm bảo sẽ không chạy lung tung, ăn linh tinh đâu”.

Quách Minh còn đang muốn dặn dò thêm thì Cao Như Băng đã khoát tay nói: “Tạ Nam, nhanh lái xe đi. Đừng ở đây diễn vở Thập Bát Tương Tống(*)nữa”.

Tạ Nam đưa Cao Như Băng thẳng đến trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố, họ tới quầy dành cho bà bầu, chọn lựa những bộ quần áo thích hợp mặc lúc đầu xuân, Cao Như Băng đi vào phòng thử đồ, Tạ Nam nhìn chồ quần áo xanh đỏ đủ màu sắc dành cho trẻ con mà ngây người ra, mãi cho tới khi Cao Như Băng vỗ vào vai, cô mới giật mình quay lại.

“Thế nào?”

Quả thực trông rất đẹp, không nhìn ra được là đà bầu, chất vải nhung có in hoa trên nền xanh, kiểu váy dài eo cao, rất nữ tính. Nhưng Tạ Nam còn thấy giá cả của nó cũng rất hợp lý. Cô vừa gật đầu tỏ vẻ đồng tình vừa khẽ kèo nhèo: “Khi đi làm cậu mặc đồng phục, cùng lắm thì chỉ đổi từ cỡ nhỏ sang cỡ vừa, cỡ vừa sang cỡ lớn, bình thường có thể mặc áo len có cổ của Quách Minh, sao lại phải mua cái này?”.

Cao Như Băng tròn mắt nhìn cô, Tạ Nam đành vội vàng ngậm miệng lại.

“Này, tớ chỉ sinh có một em bé này thôi đấy nhé, chẳng nhẽ lại không có quyền được để cho mình xinh đẹp hơn một chút, vui hơn một chút, cho bé yêu được lớn nhanh hơn một chút à?”

“Có chứ, có chứ.” Tạ Nam vội vàng nhận lỗi, “Ôi, đồ em bé bên kia đáng yêu quá, chỉ nhìn đã thích mua rồi, chúng mình qua đó xem đi”.

Hai người mua sắm rất thoải mái, túi to túi nhỏ trong tay, sau đó đi vào một nhà hàng nổi tiếng với các món cháo ở tầng bảy của khu trung tâm dùng bữa. Cao Như Băng chưa hết hứng, vẫn muốn đi tiếp, nhưng Tạ Nam thì cương quyết đòi dừng lại để đưa cô về, Tạ Nam nói: “Tớ không chịu nổi những cuộc điện thoại cứ nửa tiếng gọi đến một lần hỏi han tình hình của Quách Minh nữa đâu, nếu còn đi nữa, tớ sợ anh ấy sẽ đến truy sát tớ mất”.

về đến nhà Cao Như Băng, hai người bỏ hết chiến lợi phẩm lên giường. Quách Minh nhìn thấy những bộ quần áo trẻ con đó thì hai mắt sáng lên, luôn mồm khen đáng yêu, Tạ Nam rất đắc ý bởi đó là những thứ cô kiên quyết đòi mua về bằng được.

“Hai người thật là, toàn những người phóng khoáng với con mà lại vô cùng nghiêm khắc với mẹ của nó.” Cao Như Băng lắc đầu quầy quậy nhưng nụ cười trên khuôn mặt vẫn lộ rõ sự ấm áp và hạnh phúc.

Từ nhà Cao Như Băng đi ra, Tạ Nam lái xe thẳng tới siêu thị mua đồ, sau đó về nhà chuẩn bị hầm canh và nấu cơm tối.

Quả nhiên mua sắm có thể khiến người ta trút được tâm trạng không vui trong lòng. Cô cảm thấy mình đã nghĩ thông suốt rồi, cứ cố chấp mãi thật chẳng tốt cho ai. Nếu đã đón nhận Vu Mục Thành thì hãy đón nhận tất cả từ anh thôi, hơn thế những điều anh thể hiện với cô cũng đâu phảilà thói quen xấu, cùng lắm cũng chỉ dừng ở mức độ hay trêu chọc mà thôi.

Cô dừng xe lại, nhìn mấy người công nhân đang bận rộn trước khu vườn nhà mình, rồi chạy lên lầu, đem con gà mổ sẵn ra bỏ mỡ đi, thêm một chút ý dĩ, nấm, gừng tươi, sau đó cho vào nồi hầm lên.

Khi cô xuống lầu thì những người công nhân kia đã chuẩn bị hoàn tất công việc. Cả khu vườn đã đâu ra đấy, các bụi cỏ dại biến mất, thay vào đó là những cây cảnh không rõ tên đặt gần phòng khách. Phía dưới là những hàng cỏ nhân tạo, bên cạnh tường để ba giá hoa cảnh bằng sắt, bên trên là các loại chậu bonsai với các kiểu kích cỡ. Lối nhỏ rải đá giữa vườn không thay đổi, một bên vẫn để chiếc ô che nắng làm bằng thứ vải dầu kiểu cũ, dưới tán ô là một chiếc bàn tròn bằng inox và hai chiếc ghế. Cái ô quảng cáo cô thường dùng đã được thu lại xếp vào một bên cửa phòng khách.

Tạ Nam thừa nhận rằng chiếc ô trước mắt đẹp hơn nhiều, khu vườn cũng đẹp hơn nhiều so với trước. Lại nhìn theo hàng rào, cô ngây người ra, những thứ khác không để ý lắm, nhưng có một thứ cây từ nhỏ đến lớn vẫn ở dưới nhà cô, cô đâu thể nhận lầm được.

“Anh Triệu à, bên này trồng hoa kim ngân à?” Cô cốgắng giữ vẻ bình tĩnh hỏi.

“Vâng, chúng tôi hoàn toàn làm theo đơn đặt hàng.” Người đàn ông họ Triệu ấy giơ hóa đơn lên chỉ, “Chỗ này trồng cây kim ngân, bên kia trồng một cây hoa, trong đơn còn ghi rõ đã lựa cây này, bên lan can trồng cây liễu leo, sẽ leo rất nhanh thôi, bên kia là hoa hồng...”.

Tạ Nam ngắt lời: “Cho tôi xem hóa đơn”.

Trong đơn đặt hàng còn kèm thêm sơ đồ vườn nhà cô, miêu tả khá tỉ mỉ những yêu cầu của khách hàng. Ánh mắt cô dán chặt vào chữ ký phía bên dưới, đó là nét chữ cô vô cùng quen thuộc, cái tên cũng vô cùng quen thuộc: Hạng Tân Dương.

Chú thích:

(*)Thập Bát Tương Tống: Là một đoạn trong vở kinh kịch Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài, ca tụng tình yêu của họ.