Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Chương 24 : Xin hãy lựa chọn

Khi Hạng Tân Dương trở về nhà thì trời đã tối. Phòng khách chỉ bật một ngọn đèn tường, Đường Lăng Lâm đang dựa vào chiếc sofa, với một cốc rượu trên tay, trước mặt là chai rượu vang đã mở, cô đang tự chúc rượu cho mình. Rất ít khi anh thấy cô như thế này nên vội nhắc nhở: “Dạ dày em không được uống rượu tùy tiện đâu”.

“Cảm ơn anh đã quan tâm tới cái dạ dày của em, nhưng dường như anh lờ đi, không cần biết trái tim em đang thế nào.” Đường Lăng Lâm nói giọng lười biếng: “Lại đây cùng uống với em một cốc, em đoán chắc hôm nay anh cũng muốn mượn rượu giải sầu giống em”.

Dĩ nhiên tâm trạng của Hạng Tân Dương lúc này rất không tốt, sau khi Tạ Nam đi khỏi, anh vẫy taxi trở về quán cà phê lấy xe của mình, liếc nhìn vào bên trong thì Vu Mục Thành và cô gái kia đã đi khỏi. Anh lái xe lòng vòng rất lâu trên khắp các con phố theo thói quen, đợi cho tâm trạng ổn định trở lại rồi mới về nhà. Ấy vậy mà Đường Lăng Lâm lại biết tâm trạng anh như thế khiến anh không khỏi ngạc nhiên. Anh chau mày: “Em muốn nói gì, Lăng Lâm?”.

Đường Lăng Lâm giơ cốc lên: “Đừng ngạc nhiên, em không rình mò anh đâu, cũng không cần thiết phải làm như vậy. Anh thần thánh hóa tình yêu của mình như thế thì cũng giống như tình yêu của Plato (1), em dĩ nhiên không cần phải lo việc anh đưa ai đó vào khách sạn”.

Hạng Tân Dương sầm mặt xuống, nói: “Nếu em đã uống nhiều rồi thì đi tắm rồi ngủ đi”.

Đường Lăng Lâm uống một ngụm to, sau đó bỏ cốc rượu xuống, cầm chai rượu lên nhìn qua ánh đèn rồi lắc đầu nói: “Anh xem, còn hơn nửa chai, rõ ràng là em vẫn còn biết kiềm chế. Anh không uống thì nói chuyện với em một lúc”.

Hạng Tân Dương bước đến cầm chai rượu trên tay cô đặt xuống bàn, rồi ngồi xuống bên cạnh, nói: “Lăng Lâm, chúng ta chắc chắn cần một cuộc nói chuyện, nhưng hôm nay thì không thích hợp lắm”.

“Thế thì lúc nào mới thích hợp? Đợi khi nào Tạ Nam và anh bàn bạc xong chuyện quay lại với nhau thì mới đến thông báo cho em ư?” Đôi mắt cô nhìn thẳng vào anh, kéo dài giọng, “Nhìn thấy cô ấy một lần nữa bị người ta bỏ rơi, có phải anh tiếc lắm không? Anh quan tâm tới cô ấy như thế, cô ấy có cảm động không?”. “Nói như vậy Từ Yến đến tìm anh là theo ý của em à?”

“Làm theo ý em? Anh hỏi khó nghe thế? Anh thật không hổ là đã tưởng tượng em theo chiều hướng xấu nhất.” Đường Lăng Lâm cười lớn, “Em không bị điên, tại sao lại phải ra chỉ thị cho cô ta đi nói với chồng mình rằng người yêu cũ của anh đang bị rơi vào tình thế khốn đốn, đợi anh đến cứu trợ. Có điều cô ta đi tìm anh, là điều em có thể đoán được. Không biết vì mục đích gì, cô ta đang muốn được xem kịch hay của tất cả mọi người. Em không cần tới tận nơi cũng có thể tưởng tượng được, khi nói với anh nét mặt cô ta biểu hiện như thế nào”.

“Rõ ràng là em đã nói chuyện với cô ấy rồi.”

“Đúng, mấy hôm trước em và cô ta có ăn cơm cùng nhau. Cô ta vẫn như trước, luôn để tầm mắt rất cao, chỉ có điều mắt cao nhưng tay với lại thấp, nên những điều đạt được không theo ý mình. Nói đến Tạ Nam, cô ta đã cho em biết một số thông tin rất hay. Dường như tình cũ của anh lại có bạn trai, điều kiện tốt lắm, nói theo giọng của Từ Yến thì Tạ Nam là một nàng Lọ Lem chính gốc. vốn dĩ em có thể thở phào sung sướng cho rằng như vậy thì mọi người đều tránh khỏi mệt mỏi. Nhưng theo như cô ta nói, có người rất thích anh chàng bạn trai của Tạ Nam, hậu thuẫn cũng tương đối lớn, e rằng lần này Tạ Nam lại khólòng mà nắm bắt được rồi.”

“Cuộc sống của cô ấy có liên quan gì tới em và Từ Yến, tại sao hai người cứ phải quan tâm đến đời tư của cô ấy như thế?”

Đường Lăng Lâm cười, lạnh lùng nói: “Đừng lấy em và Từ Yến ra để nói. Nếu không phải vì anh, em sẽ không bao giờ để ý đến cái chủ đề vô nghĩa ai là Lọ Lem ai là hoàng tử kia. Hơn nữa, cái người còn quan tâm đến cuộc sống của người khác hơn cả Từ Yến chẳng phải là đức ông chồng của em sao?”.

Hạng Tân Dương im lặng.

“Lúc kể chuyện, Từ Yến giọng vui vẻ lắm, còn em nghe mà buồn phiền, em dường như có thể đoán ra ngay sau khi nghe những tin này anh sẽ nghĩ và làm gì, không phải vội vàng chạy đi an ủi nàng hay sao? Anh xem, có đúng như em nghĩ không?”

“Không phải em luôn cho rằng những suy đoán của mình về hành tung của anh luôn rất chuẩn xác ư? Nhưng theo như em thấy, anh có thể mang cái gì ra để níu kéo, để an ủi cô ấy?” Hạng Tân Dương nhướng mày, nhếch môi cười gằn, “Anh chẳng qua cũng chỉ là một thằng từng phụ cô ấy mà thôi, một thằng đàn ông có vợ, không thể trách ai, anh chỉ cố gắng không gây phiền phức cho cô ấy. Nếuem cứ muốn nói với anh những điều này, thì anh nghĩ nên thôi đi, chẳng có ý nghĩa gì cả”.

“Cuối cùng thì anh cũng nhận ra, anh chỉ vì nỗi bất hạnh của cô ấy mà trút cơn giận lên em. Thật buồn cười, em đâu phải là Thượng đế vạn năng, có thể thu xếp cho cô ấy một cuộc sống tốt đẹp, nhân tiện giải thoát cho anh... và em.” Đường Lăng Lâm cầm chiếc cốc lên uống cạn rồi đưa tay với chai rượu toan rót hết giữ lấy tay cô ngăn lại.

“Đừng uống nữa, sao em lại đấu với sức khỏe của mình như vậy.”

“Đau dạ dày còn dễ chịu hơn đau tim, đây là kinh nghiệm của em, anh có tin không?”

“Anh rất xin lỗi, để em phải khổ sở thế này, nhưng anh và Tạ Nam thực sự không có gì.”

“Đương nhiên, trong mắt hai người đều không có gì, nhưng theo tình thế này, sẽ có gì rất nhanh thôi. Ai bảo anh cứ luôn cho rằng mình yêu cô ấy, mà em lại luôn cho rằng mình yêu anh?”

“Ai trong chúng ta cũng không có cái quyền cố mang tình yêu của mình đến cho người khác, rồi bắt họ phải yêu mình như thế.” Đường Lăng Lâm bị kích động mạnh bởi câu nói này của anh, liền hỏi lại: “Anh đang trách em đem tình yêu của mình và cuộc hôn nhân này cho anh, giờ đáng đời vì sự lựa chọn ấy ư?”.

“Lăng Lâm, chúng ta biết nhau từ nhỏ, em luôn phóng khoáng và độc lập, mọi người đều công nhận em giỏi giang thông minh, quyết đoán, giải quyết mọi việc rõ ràng hơn anh. Cuộc hôn nhân của chúng ta tuy không phải là sự lựa chọn của anh, nhưng anh thừa nhận không phải do em ép, có thể nói, em đã cho anh cơ hội, để anh đóng góp được chút gì đó cho gia đình. Chỉ là anh quả thực xin lỗi, những năm qua đã khiến em thiệt thòi nhiều rồi, vốn dĩ em có thể có những lựa chọn tốt hơn. Em đã quá nhường nhịn anh, anh không có quyền để em tiếp tục phải như vậy nữa.”

Tay Đường Lăng Lâm khẽ co lại trong bàn tay anh, cô quay đầu nhìn anh, hỏi: “Anh muốn nói gì?”.

“Em không cần phải vừa hận vừa bao dung cho anh, anh biết mình không tốt, không đáp ứng được các yêu cầu của em, dù sao chúng ta cũng vẫn còn trẻ, bây giờ bắt đầu lại có lẽ sẽ tốt hơn cho cả hai...”

Sắc mặt của Đường Lăng Lâm đanh lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười sắc lạnh: “Nói thật nhẹ nhàng, nếunhư em không nhầm thì bây giờ anh đang cần được giải thoát khỏi em”.

Thần thái của Hạng Tân Dương cũng bình tĩnh tới mức gần như lạnh lùng: “Sự giải thoát này không phải chỉ riêng cho mình anh, Lăng Lâm”.

Đường Lăng Lâm đột nhiên co tay lại, chai rượu đột ngột đổ nghiêng, kêu lanh canh một tiếng trên bàn trà, sau đó rơi xuống chiếc thảm lông cừu dưới sàn, hai người cũng chẳng buồn cúi xuống nhặt nó lên, cứ để rượu thấm đầy ra tấm thảm, không khí căn phòng bồng chốc nồng nặc mùi rượu.

Đường Lăng Lâm cười gằn một tiếng, “Rất tốt, mấy năm nay công ty của bố anh đã ổn định trở lại, phát triển tương đối tốt, anh cảm thấy đủ để nói điều kiện với em rồi phải không. Ly hôn ư?”. Cô nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Cũng không phải là không thể, điều kiện của em rất đơn giản, anh tay trắng ra khỏi nhà, tất cả những cổ phần của nhà anh lấy từ công ty của bố em đều phải chuyển hết sang tên em”.

“Anh bỏ hết những gì của cá nhân anh, nhưng những cổ phần hai nhà giao ước, em đã có gần 20% cổ phần của công ty bố anh, em biết rõ anh không thể đáp ứng được điều kiện tiếp theo.” “E rằng anh không có sự lựa chọn. Không cần em phải nhắc anh cũng biết, tất cả những gì nhà họ Hạng có bây giờ đều do hiệp nghị bảy năm về trước.”

“Anh luôn cảm kích em và bố em, nhưng...”

“Không nhưng gì nữa, em không để ý việc ai sẽ tìm mình để bàn bạc yêu cầu cho thỏa đáng, dù là bố anh hay là vị nữ thánh vẫn nằm trong trái tim anh kia.”

“Xin đừng lôi Tạ Nam vào việc này, quyết định của anh chẳng liên quan gì đến cô ấy.”

Đường Lăng Lâm lạnh lùng, nói: “Thật sao? Cô ấy vẫn chưa bị người yêu hiện tại bỏ rơi mà anh đã vội nuôi hy vọng giải phóng bản thân rồi, chẳng nhẽ anh ghét cuộc hôn nhân này tới mức không thể chấp nhận một danh phận nữa sao?”.

“Anh hy vọng em suy nghĩ nghiêm túc một chút, cứ tiếp tục mối quan hệ của chúng ta hiện tại chỉ làm tổn thương em mà thôi.”

“Bây giờ em sẽ nói cho anh, việc này anh đi mà bàn với luật sư của em, không cần em phải nói anh cũng biết là ông ta sẽ đưa ra điều kiện, em sẽ để ông ta lấy lại toàn bộ không chừa một xu. Em đồng ý trả tự do cho anh, để anh trắng tay, sau đó xem anh đoạt lại tình yêu từ tay ngườiđàn ông điều kiện tốt kia như thế nào, em đoán sẽ có nhiều thứ hay để xem đấy.”

“Chúng ta nhất quyết phải đến bước đó sao? Như vậy chẳng tốt cho ai cả.”

“Trước kia em luôn cho rằng anh lương thiện, nhưng chẳng phát hiện ra được mặt tốt của anh. Anh đã bày trước mắt em nỗi đau thương lớn nhất của mình, xin hỏi anh còn cái gì tốt đẹp hơn thế nữa không? Em luôn nhường nhịn anh, anh dường như thương hại em mà cho rằng em chỉ là thứ đồ dễ bị chà đạp ư, chúng ta cứ chờ xem.”

Rất nhanh sau đó, Hạng Tân Dương hiểu được câu “chờ xem” của Đường Lăng Lâm có nghĩa là gì.

Ngày hôm sau, anh trai anh đến văn phòng tìm, Hạng Tân Hải hỏi thẳng vấn đề, cuối cùng muốn làm gì. Anh chau mày: “Anh à, Lăng Lâm nói gì với anh rồi

“Thím ấy còn có thể nói gì nào?” Hạng Tân Hải nói giọng khó chịu: “Thím ấy rất giữ ý, chỉ gọi điện nói tìm anh có việc, rồi đưa hiệp nghị hợp tác ban đầu của hai nhà cho anh xem. Anh hỏi thím ấy mang những cái đó ra làm gì thì thím ấy bảo anh hỏi thẳng chú. Hai chú thím lại cãi nhau à?”.

Hạng Tân Dương ngập ngừng giây lát rồi quyết địnhnói: “Em muốn ly hôn”.

Hạng Tân Hải hít một hơi dài, nói: “Thím ấy vừa từ chi nhánh công ty trở về vì chú, đang yên đang lành, sao chú lại có suy nghĩ như thế”.

“Nếu có thể tiếp tục thì em đã không nói những lời này.”

“Đường Lăng Lâm quả thật rất ghê gớm và hách dịch, nhưng chú cũng phải thừa nhận rằng mấy năm qua thím ấy thực sự tốt với chú. Anh chỉ thấy đợt Tết là hai người cãi nhau, chú có biết lúc đó thím ấy đã lo cho chú thế nào không, thím ấy đã điên loạn gọi điện đi khắp nơi để tìm chú.”

Hạng Tân Dương nói giọng buồn bã: “Anh à, em cảm thấy mình có lỗi với cô ấy, nếu cứ tiếp tục thì chỉ ngày càng ép cô ấy đến mức biến thành một bà vợ luôn ôm hận oán thán trách móc mà thôi”.

“Đừng lấy điều đó ra nói với anh, Tân Dương. Một người đàn ông nếu có thành ý muốn tiếp tục sống với vợ mình thì vợ anh ta dù có thiếu lý trí đến mấy cũng sẽ không như vậy. Chú nói thật cho anh biết, chú có người đàn bà khác rồi phải không?”

Hạng Tân Dương nói giọng phiền não: “Anh cho rằngem cần thiết phải nói dối người trong nhà ư? Em nói thật đấy. Trước kia em nghĩ, em không yêu cô ấy cũng không sao, dù gì thì cô ấy cũng không yêu em, hai người đều cho rằng tình yêu không quan trọng, cùng có một mục tiêu, cùng nhau sống qua ngày, điều đó có thể tiếp tục. Nhưng tình hình hiện tại không như vậy, cô ấy đột nhiên nói yêu em, lại yêu cầu em cũng phải yêu cô ấy như cô ấy yêu em, anh bảo em phải làm thế nào?”.

Hạng Tân Hải có vẻ không hiểu, hỏi lại: “Anh không phải nói chú đâu, nhưng Tân Dương, phải dồ một người không yêu mình cùng sống với mình có thể rất khó, nhưng nếu như Lăng Lâm yêu chú, thế thì có vấn đề gì đâu”.

Hạng Tân Dương thở dài, biết mình không thể nói với anh trai cảm nhận thực sự lúc này, nói: “Anh cho rằng sự thông minh của Lăng Lâm lại để cho người khác dồ dành sao?”.

Hạng Tân Hải rất rõ Đường Lăng Lâm thông minh như thế nào, anh hỏi: “Chú dự tính sẽ như thế nào?”.

“Em sẽ cố gắng nói chuyện với cô ấy, nếu có thể ly hôn trong hòa bình thì tốt.” Hạng Tân Dương đột ngột im lặng, trong lòng hiểu rõ khả năng xảy ra điều đó là rất ít.

Quả nhiên, Hạng Tân Hải nói: “Thế chú không đọc kỹ bản giao ước giữa hai nhà sao?”. Hạng Tân Dương lắc đầu, lúc ấy anh đang buồn chán nên cũng chẳng có tâm trạng nào xem thứ đó, đến khi công ty của bố vượt qua được cửa ải khó khăn, anh cũng không muốn giở ra xem lại nữa.

“Giao ước do anh và bố ký sau khi đã mời luật sư xem xét kỹ càng, nó không có gì ghê gớm lắm nhưng có điều khoản bổ sung, nếu giải phóng hợp đồng, tách cổ phần hai nhà thì bên họ Đường có quyền ưu tiên được mua lại công

ty.”

Hạng Tân Dương biết Đường Lăng Lâm trong thời gian học đại học, ngoài chuyên ngành quản lý còn học thêm chuyên ngành luật, cô thường nói chuyện với cố vấn luật sư và các chuyên viên tư vấn luật một cách rất sắc sảo và kín kẽ. Anh nghĩ với những điều kiện cô đưa ra chắc chắn đảm bảo quyền lợi cho gia đình cô ở mức tốt nhất, nghĩ lại những lời cô nói với mình tối qua thì điều kiện chắc chắn còn ghê gớm hơn những gì anh trai nhìn thấy trong giao ước, giờ nói ra e rằng cơn giận của Hạng Tân Hải sẽ còn lớn hơn. Bây giờ anh cũng không còn sợ anh trai như hồi nhỏ nữa, có điều sau khi biết anh trai không quản công ty nữa mà chỉ nhận một chân đại lý cho mấy thương hiệu về xây dựng, tiền kiếm được không ít nhưng tâm trạng luôn luôn không thoải mái, luôn tỏ ra hối hận với cha và bản thân, luôn tỏ ra căng thẳng với công việc ở công ty nênanh không muốn nói thẳng để anh trai lo lắng thêm.

“Đẻ em bàn lại với luật sư rồi tính.”

“Anh khuyên chú nên bỏ cái suy nghĩ đó đi, Lăng Lâm mới tìm anh mà chưa tìm đến chồ bố thì chắc chắn còn để cho chú đường lui, rõ ràng thím ấy chưa muốn ly hôn. vốn dĩ anh không có tư cách can thiệp vào đời tư của chú, nhưng tình trạng sức khỏe của bố hiện giờ thì chú cũng rõ, hơn nữa làm thằng đàn ông đã đến tầm tuổi như chú rồi mà vẫn muốn nói đến hai chữ yêu đương, nếu không phải xa xỉ thì cũng ngờ nghệch quá.”

Hạng Tân Dương cười, nói: “Nói đến tình yêu, anh à, em vẫn nhớ anh đã từng nói với em một câu”.

Hạng Tân Hải cười khổ sở, nói: “Anh còn có thể có câu nào để chú nhớ đến tận bây giờ?”.

“Anh đã nói trò chơi tình yêu là một thứ gây nghiện, anh nói phải bị một lần mới có khả năng miễn dịch với nó.” Hạng Tân Dương tiện tay giở tập tài liệu trước mặt, nói, “Có thể là anh đúng, nhưng nếu bị nhiễm một nửa mà đột nhiên bị đứtu đó lại muốn tiếp tục thì quả thật là điều đáng sợ. Tất cả những triệu chứng vẫn còn, chỉ có điều không có được khả năng miễn dịch”.

Hạng Tân Hải bật cười, nhưng ngay lập tức nhìn lại emtrai mình với vẻ đăm chiêu, dĩ nhiên anh còn nhớ rõ khi nói câu đó, Hạng Tân Dương đã khẳng định cả đời từ chối miễn dịch khiến anh buồn cười, lại không nén được tiếng thở dài.

Sau này không bao giờ anh còn nhìn thấy thần thái vui tươi yêu đời trên nét mặt em trai nữa, luôn luôn là một Hạng Tân Dương với khuôn mặt trầm tư, xử lý công việc có trước có sau, giọng nói lãnh đạm và ngắn gọn. Đứa em trai luôn thích làm theo ý mình của anh đã trưởng thành, hơn thế còn đảm nhiệm gánh nặng gia đình. Trong một thời gian, anh luôn có chút ngần ngại với điều xảy ra mà anh cho rằng đó là lẽ đương nhiên ấy, dấu chấm hỏi trong đầu ngày càng lớn hơn.

“Không lẽ chú vẫn luôn nhớ Tạ Nam?”

Nghe tới cái tên này, Hạng Tân Dương ngẩng đầu lên, nói: “Anh à, em không nghĩ là anh lại nhớ cả tên cô ấy đâu”.

Vốn dĩ Hạng Tân Hải không còn nhớ tên của Tạ Nam. Nhưng hồi năm ngoái, anh đã có một lần gặp cô.

Khi đó đang vào giữa hè, anh lái xe đến khu bán vật liệu xây dựng, ở đó có một cửa hàng tương đối lớn, làm đại lý cho bên vật liệu đá. Lúc anh vào cửa hàng thì thấy một cô gái trẻ đang nghe nhân viên bán hàng giới thiệu vềcác loại đá lát, đang định đi thẳng vào trong văn phòng, anh bất chợt chững lại, từ góc nhìn của anh, cô gái hiện lên với cái cằm nhọn và khuôn mặt thanh tú, những ngón tay thon dài đang sờ thử chất liệu đá lát một cách rất chăm chú, nhìn kỹ mới nhận ra đó chính là bạn gái cũ của em trai mình.

Anh mới chỉ gặp một lần nên không nhớ tên cô, nhưng anh đã nhìn thấy ảnh cô trên bàn làm việc và trong phòng riêng của em trai nhiều lần nên vẫn nhớ khuôn mặt ấy.

Hạng Tân Hải không có ý muốn chào hỏi nên đi thẳng vào phía trong rồi ngồi xuống, cách một tấm rèm vẫn nghe rõ tiếng cô nói: “Không phải là bên các anh nhận đưa hàng đến tận nơi à?”.

“Chỗ chúng tôi chỉ miễn phí gia công cắt theo yêu cầu của khách, nếu như với số lượng lớn, chúng tôi có thể đưa hàng tới tận nơi, cô chỉ mua có hai tấm đá, vậy phiền cô mang ra taxi hộ ạ.”

Tạ Nam cười nói: “Các anh không đưa hàng, tôi đang định mang lên xe bus đây”.

Nhân viên bán hàng cũng cười theo: “Hai tấm đá lát này nặng đấy, không tin cô thử đi, tốt nhất nên gọi taxi

Cô đưa tay nhấc thử, quả thật rất nặng nên khẽ chaumày và quyết định không thử nữa: “E rằng tôi muốn mang tới cổng để đón taxi cũng đã khó khăn lắm rồi, thôi, các anh cứ cắt đi, đợi lát nữa tôi đến lấy, tôi còn phải qua bên kia xem bồn giặt và chổi lau”.

Tạ Nam ra khỏi cửa hàng, Hạng Tân Hải mới đi đến nhìn vào chữ ký ở đơn đặt hàng của cô: Tạ Nam. Dĩ nhiên em trai anh đã không chỉ một lần nhắc tới cái tên này. Không biết gần đây cô ấy thế nào, có điều một người con gái phải một mình tới đây đặt một mặt hàng nặng như thế, có lẽ vẫn chưa kết hôn, cũng có thể còn chưa có bạn trai. Anh dặn dò nhân viên lát nữa mang hàng ra tận taxi giúp cô.

Hạng Tân Hải thầm nghĩ dù gì thì cũng là người yêu cũ của em trai, tiền đã nhận rồi không trả lại được, thôi chỉ đành giúp được có vậy.

Nhưng nghĩ lại những điều Hạng Tân Dương vừa nói, rồi nhìn thần thái của em trai mình, Hạng Tân Hải nghĩ, cô bé họ Tạ đó dường như không chỉ là quá khứ.

“Bởi vì chú về và gặp lại cô ấy nên mới có suy nghĩ muốn ly hôn với Lăng Lâm ư?”

“Anh, cách nói của anh và Lăng Lâm giống hệt nhau. Em phải nói thế nào thì hai người mới hiểu rằng việc này không liên quan gì tới cô ấy, cô ấy giờ đã có bạn trai rồi.” Nói đến Tạ Nam, nét mặt Hạng Tân Dương thoáng buồn. Hạng Tân Hải có thể biết rằng, khi nhìn thấy vẻ mặt này của Hạng Tân Dương, Đường Lăng Lâm đã nổi giận như thế nào, bèn thở dài nói: “Tân Dương, chú không thể nói không liên quan là không liên quan được, anh có thể đoán ra thì Lăng Lâm cũng có thể làm như thế. Việc em không muốn lôi cô ấy vào chuyện, e rằng cũng chẳng phải do em quyết định nữa rồi. Nếu cô ấy đã có bạn trai, thì em hãy vì cô ấy, anh chỉ khuyên em nên bỏ cái suy nghĩ muốn ly hôn đi”.

Vu Mục Thành tương đối hài lòng với những biểu hiện của người mới đảm nhiệm chức vụ giám đốc bộ phận Cung ứng, Lý Kình Tùng. Anh ta không phải là người tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng, trước kia chỉ phục vụ cho một doanh nghiệp trong thời gian dài nhưng những hạn chế về học lực không đáng ngại. Sau khi đảm nhiệm chức vụ này, chỉ trong thời gian ngắn anh ta đã nắm được toàn bộ những việc liên quan đến cung ứng và vận chuyển trong công ty, điều mà Vu Mục Thành không ngờ được chính là anh ta nắm vững kiến thức kỹ thuật, thậm chí còn giúp được cả việc xử lý một số đơn đặt hàng của bên Thị trường, nắm bắt tốt việc phối họp giữa các khâu của các bộ phận, điều đó giảm bớt áp lực cho Vu Mục Thành rất nhiều. Vu Mục Thành cười nói: “Mọi người rất quan tâm tới việc riêng của tôi, tôi cảm ơn mọi người. Có điều, tôi đã có bạn gái, sau này không thể lại cho tôi ô việc này nữa”.

Giám đốc Triệu có vẻ rất ngại, anh ở công ty này cũng đã lâu, có mối quan hệ khá thân thiết với chị gái và anh rể của Vu Mục Thành. Lần này để vay tiền ngân hàng cho khoản đầu tư xây dựng nhà xưởng giai đoạn hai, anh đã phải lui tới ngân hàng nhiều lần, công việc rất thuận lợi. Một hôm, phó giám đốc chi nhánh ngân hàng họ Hồ đã hỏi về tình hình của Vu Mục Thành. Vu Mục Thành không có thói quen nói chuyện riêng với nhân viên của mình, nhưng chị gái Vu Mục Vân và anh rể Vượng Quân của anh đã nhiều lần nói về Vu Mục Thành mồi khi liên hệ với anh. Không chút nghĩ ngợi, anh vui vẻ đề nghị bên ngân hàng lưu ý tìm hộ một cô gái phù hợp cho sếp của mình.

Phó giám đốc Hồ nghe anh nói vậy đã giới thiệu ngay con gái của Chủ nhiệm Trương phụ trách bên ủy ban Cải cách và Phát triển của thành phố vừa đi du học ở Mỹ về, học lực cũng như ngoại hình và tính cách của cô gái đều rất đáng nể. Anh vừa nghe đã cảm thấy đó là một mối tốt, nên để ý và nói với Phó giám đốc Hồ mình là cấp dưới không tiện ra mặt làm mối cho sếp, chi bằng hôm nào cùng ăn cơm, giới thiệu cô gái cho Vu Mục Thành thì tiệnhơn. Không ngờ chiêu này cũng chẳng thể lọt qua mắt của Vu Mục Thành.

“Xin lỗi, Tổng giám đốc Vu, tôi không ngờ bên Phó giám đốc Hồ lại có ý giới thiệu bạn gái cho anh.”

Vu Mục Thành cũng không định điều tra sâu việc này làm gì, anh đã hẹn Trương Gia Nghi và nói rõ với cô rồi. Trương Gia Nghi hết sức thoải mái, hai người nói chuyện vô cùng vui vẻ, cũng có thế nói họ đã trở thành bạn. Anh chỉ cười lớn mà nói: “Không sao, sau này nếu kéo tôi đi ăn cơm thì nói rõ với tôi sẽ tốt hơn, kẻo lại hỏng mất ý tốt của người ta”.

Giám đốc Triệu vội gật đầu lia lịa, vừa đi ra đã nói lại việc này với Giám đốc Tiền, Giám đốc Tiền cười lớn: “Anh Triệu ơi là anh Triệu, anh thông minh là thế mà không nghe bên bảo vệ họ buôn chuyện gì à?”.

“Nói chuyện gì?”

“Đợt tết Dương lịch Tổng giám đốc Vu đã đưa một cô gái tới đây, họ có vẻ rất thân mật.”

Giám đốc Triệu nói giọng phiền muộn: “Tôi đâu có biết, ôi, tôi lắm chuyện quá”.

Giám đốc Tiền vỗ vai anh, nói: “Không sao, Tổng giám đốc Vu không để ý đâu”. Khó khăn lắm Vu Mục Thành mới lại được tan ca đúng giờ, anh dừng xe, nhìn thấy Tạ Nam đang cầm bình tưới cây trong vườn của mình. Mới hơn một tháng mà mọi thứ đã đổi thay nhanh chóng. Hoa kim ngân và liễu leo đã phủ xanh um cả bờ rào, hoa hồng cũng đã kịp nhú vài nụ. Ảnh hoàng hôn chiếu xuống khiến cả khu vườn trở nên sinh động, không còn vẻ vu như ngày nào.

Nhìn thấy anh, Tạ Nam đặt bình xuống, nói: “Hiếm có đấy, hôm nay anh về sớm thế”.

Ảnh mặt trời chiếu lên khuôn mặt Tạ Nam những sắc vàng tuyệt đẹp. Gần đây Vu Mục Thành nghiêm chỉnh chấp hành đề nghị của Hứa Mạn, nếu ở nhà thì phải ép Tạ Nam đi chạy cùng mình, còn nếu không có nhà, anh sẽ gọi cô xuống lầu chạy bộ, không để cô ngồi lì trên chiếc sofa như trước nữa. Trời mưa, anh sẽ nhắc cô dùng đến máy chạy bộ, cứ duy trì như thế đã được hơn nửa tháng, giờ xem ra khí sắc của cô đã được cải thiện hơn nhiều.

“Hình như em không hoan nghênh anh về sớm hay sao ấy. Nhưng mà em cũng phải quen”, Vu Mục Thành cười nói: “Nhà xưởng mới sắp khởi công rồi, cuộc sống của anh cơ bản sẽ trở lại quỹ đạo ngay thôi”.

“Thế thì tốt, anh về sớm một chút có thể nấu cơm cho em ăn.”

Vu Mục Thành cười lớn: “Em thẳng thắn đấy, thừa nhận là cơm anh nấu ngon hơn em nấu nhé”.

Tạ Nam quả thực không dám giành thế mạnh trong việc nấu nướng, nếu chỉ có một mình, cô thường chỉ nấu nồi canh và một số món nguội là được rồi, nhưng nếu so với Vu Mục Thành thì có thể nói là cô không bì được với anh. Theo lời khuyên của Cao Như Băng, cô đã mua một cuốn sách hướng dẫn nấu ăn, nghiên cứu vào những lúc rảnh rỗi, rồi tranh thủ những khi chỉ có một mình ở nhà đem ra thử nghiệm, có điều cô vẫn hơi hoảng sợ và không tự tin lắm khi nghe tiếng chảo dầu sôi lên mồi khi bỏ rau vào.

Hai người cùng lên lầu, Vu Mục Thành nói: “Hôm nào tìm người đưa chiếc dương cầm của em lên đi. Để ở gác xép ấy, bất kỳ lúc nào cũng có thể đàn được”.

Chưa bàn với Tạ Nam một tiếng, anh đã chủ động bảo thư ký mua về một chiếc ti vi tinh thể lỏng và một bàn viết, sau khi nhờ chị giúp việc theo giờ dọn dẹp gác xép, anh liền đặt chúng trên đó. Tạ Nam cảm thấy rất hài lòng, buổi tối cô ngồi ở đấy thường xuyên hơn, không gian gác xép rất lớn, đặt đàn vào cũng không vấn đề gì, nhưng Tạ Nam lại hơi ngập ngừng, cô không muốn có thay đổi nào quá lớn nên trả lời anh: “Đẻ một thời gian nữa rồi tính”.

Sau khi vào nhà, Tạ Nam thay đồ, đeo tạp dề chuẩn bị làm cơm. Vu Mục Thành đứng ở cửa bếp nhìn thao tác cắt thái rồi cho rau vào chảo bằng vẻ tò mò và vui thích, không buồn để ý đến sự xua đuổi của người yêu. Cuối cùng Tạ Nam cũng bỏ được rau vào chảo, sau đó vội vàng lấy nắp vung làm bia đỡ tránh cho dầu khỏi bắn vào mình. Vu Mục Thành bồng không nén nổi cười. Chuyển sang nấu món sau, anh còn thấy cô lật lật mấy trang sách dạy nấu ăn, nó như kích hay trêu chọc của anh.

Như thế này tràn ngập không khí gia đình, có lợi cho sự hòa bình giữa hai người và niềm vui lâu dài của họ. Tạ Nam quay đầu nhìn anh, nét mặt phảng phất nụ cười, cô nghĩ, điều mình lo lắng có lẽ đã qua rồi.

Chú thích:

(1) Tình yêu của Plato: Tình yêu về mặt tinh thần của nhà triết học phương Tây Plato, ông theo đuổi sự giao tiếp tâm linh, bài trừ nhục dục.