Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Chương 30 : Chúc phúc cho tình yêu của em

Trên đường lái xe về nhà, Tạ Nam ngả người trên chiếc ghế dựa ngủ ngon lành. Vu Mục Thành nghĩ ngợi rồi đưa cô đến căn biệt thự ở bên kia bờ hồ. Anh xuống xe trước mở cổng, sau đó bế Tạ Nam xuống. Phát hiện minh đang nằm trong vòng tay anh, Tạ Nam lắp bắp: “Đừng gọi em dậy nhé”, rồi lại ngủ thiếp đi. Vu Mục Thành bế cô lên phòng ngủ ở tầng hai, đặt cô xuống giường, nhẹ nhàng cởi giày và chỉnh lại cho cô nằm ngửa thật thoải mái, nhưng ngay lập tức cô đã lại xoay nghiêng, co người, nằm theo thói quen cố hữu của mình. Dưới ánh trăng rọi vào từ cửa sổ rộng, nhìn khuôn mặt cô trắng xanh mệt mỏi, hai hàng lông mày chau lại ở giữa, anh khẽ khàng xoa vào đó nhưng nó cũng chẳng giãn ra chút nào.

Vu Mục Thành đoán chắc mấy ngày nay cô đã rất mệt rồi. Anh cúi đầu hôn nhẹ vào giữa đôi mày, lấy chiếc chăn mỏng đắp cho cô, rồi ra ngoài đi tắm.

Khi Tạ Nam mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ, cô lại cảm tưởng như đang mơ một giấc mơ kỳ lạ nào đó. Cô sợ hãi lấy tay bịt miệng, cũng thật mềm mại quyến rũ, hàng mi dày chấp chới trên khuôn mặt thanh tú, hỏi: “Đây là đâu vậy?

“Đây là căn biệt thự mà chị anh để lại, mấy ngày nay anh đều ở đây.” Vu Mục Thành cúi đầu hôn lên mái tóc cô, “Còn phía bên kia hồ là tiểu khu mà chúng mình ở”.

Tạ Nam quay đầu nhìn lại phía đó, nhớ rằng mình cũng đã từng ngồi bên bờ hồ nhìn xa xăm sang bên này: “Sao anh lại đưa em đến đây?”.

“Lúc đó em ngủ say quá, đưa em về nhà anh thì phải leo bốn tầng, anh không ngại hàng xóm nhìn thấy nhưng lại sợ làm em tỉnh giấc. Mấy ngày gần đây có phải em mất ngủ không?”

“Ai nói với anh thế? Em ngủ say như chết ấy.” Tạ Nam nói thật, bởi giấc ngủ có được do tác dụng của thuốc ngủ mang lại thì đúng là không mộng mị gì hết. Một giấc ngủ lịm đi nhưng không làm người ta thoải mái, thậm chí còn như một cơn đầu độc thần kinh, sợ rằng giấc ngủ đó sẽ không bao giờ tỉnh lại.

Vòng tay Vu Mục Thành siết chặt hơn: “Lại còn cãi nữa à?”, rồi khẽ khàng thì thầm vào tai cô với giọng khàn khàn, “Thôi được, anh phải thừa nhận, anh chẳng ngủ được chút gì, anh nhớ em cồn cào, vừa nãy đang ngủ, quờ tay không thấy em đâu, anh tỉnh dậy luôn đấy”. Người Tạ Nam bất giác run rẩy.

“Lạnh không?”

Một buổi sáng sớm của tháng Năm, khí hậu mát mẻ dễ chịu, Tạ Nam dựa sát vào vai anh, nói nhỏ: “Em không lạnh, chỉ là có chút lo sợ. Mục Thành, em sợ đến một ngày, anh sẽ không thể chịu đựng nổi em nữa”.

“Sao em lại nghĩ như vậy?”

“Còn phải hỏi lại nữa sao? Nếu em là anh, em sẽ lựa chọn một cô gái tính tình phóng khoáng vui vẻ một chút.”

Vu Mục Thành cười nhẹ: “Tự nhiên nửa đêm thức dậy lại cảnh tỉnh mình không phải là một thói quen tốt đâu. Anh thà cứ trông thấy em day dứt còn hơn là em phải ngồi cân nhắc cái mất cái được như thế. Hơn nữa, anh đã nói rồi mà em cứ không tin anh, anh rất yêu cái tính hay dằn vặt của em”.

“Kỳ quặc thế.” Tạ Nam cười trách, giơ tay xoa xoa khuôn mặt anh, “Em có lúc còn thấy ghét bản thân mình”.

“Thôi được, anh thích tự đày đọa mình, anh say mê tính cách của em, lý do này đã đủ thuyết phục chưa?” Vu Mục Thành nhìn cô chăm chú, “Trước khi quen biết em, anh đã quan sát em rất nhiều lần khi em đau khổ một mình, nhưng hôm sau gặp lại, em tỏ vẻ như không hề có chuyện gì xảy ra. Anh không phải mẫu người thích diễn anh hùng cứu mỹ nhân, nên sẽ không bao giờ có thể cứu đượcnếu như người đó cam tâm tình nguyện chìm đắm trong những đau khổ quá khứ. Nhưng em là em, anh yêu sự kiên cường và dũng cảm của em với bản thân mình”.

Tạ Nam ôm chặt lấy Mục Thành, ngước lên hôn anh, rồi nhìn vào mắt anh khẽ nói: “Em cũng yêu anh”. Rồi cô lại hôn anh, “Mục Thành, thật đấy, em yêu anh nhiều lắm”. Trong lòng cô còn muốn nói lớn hơn: “Anh không biết được em yêu anh đến mức nào đâu”, sau đó vòng tay ôm lấy cổ anh, càng hôn anh nồng nàn say đắm.

Tạ Nam chủ động bày tỏ tình yêu với Vu Mục Thành, anh còn cần gì hơn thế nữa. Thân thể anh áp lên người cô trên bờ lan can, hôn xuống cằm, xuống cổ, khiến cô nghẹn thở mà phát ra tiếng rên khe khẽ.

Anh bế cô trở lại phòng ngủ, nụ hôn vẫn đặt trên môi, Tạ Nam cứ ôm lấy anh mà đón nhận sự âu yếm. Anh đặt cô lên giường, nhẹ nhàng cởi bỏ từng cúc trên chiếc áo sơ mi tay lỡ của cô, nụ hôn cứ nồng nàn xuống mãi. Từng nụ hôn đặt trên thân thể cô nóng bỏng đến mức đau đớn, dường như chúng đang thắp lên những tia lửa đam mê. Tạ Nam càng ôm anh chặt hơn, hơi thở dồn dập chìm đắm trong những cơn sóng yêu đương mà cô luôn khao khát. Anh thì thầm tên cô, âm thanh êm dịu cùng khoái cảm thể xác dồn dập ập đến khiến cô không còn sức chống đỡ, chỉ biết lựa theo anh mà dâng hiến tất cả. Bởi sự cho đi lúc đó lại mang ý nghĩa chiếm hữu, anh đã chiếm hữu toàn bộ cô và đưa đến cho cô một sự viên mãn, lấp đầy những khoảng trống vắng giữa hai người. Hơi thở họ gấp gáp, rồi ngây ngất mê say trong tiếng rên khẽ, cô đã thốt tên anh, và ba chữ nhanh chóng quẩn quanh bên tai anh.

“Em yêu anh.”

Khi Tạ Nam cùng Vu Mục Thành lên máy bay đi Hàng Châu, Hạng Tân Dương cũng nhận được một cuộc điện thoại.

“Chào ông Hạng, tôi họ Vương, bên phòng môi giới của ban quản lý tiểu khu bên hồ. Tôi đã tra được điện thoại của ông để lại, như tôi biết thì ông rất quan tâm đến một căn hộ của tòa nhà uất Kim Hương, bây giờ chủ nhà quyết định rao bán, xin hỏi ông còn có hứng thú với căn hộ đó không? Chúng ta có thể hẹn thời gian, tôi sẽ đưa ông đi xem.”

Hạng Tân Dương đang ở trong bệnh viện, anh đứng bên cửa sổ tận cùng của hành lang, đang dịp nghỉ lễ, nhưng người trong bệnh viện lại đông hơn hẳn ngày thường. Trước mặt anh, từng tốp bác sĩ y tá đi lại, những bệnh nhân và người nhà tấp nập.

Anh đã đợi cú điện thoại này bảy năm rồi, bây giờ đột nhiên nhận được nó, anh lại thấy vô cùng bất an.

“Tôi vẫn quan tâm đến, hôm nay có đi xem được

“Chủ nhà đã gọi điện báo là cô ấy đi du lịch rồi, ngày 4 tháng 5 sẽ trở về, khi nào tới thì đến ban quản lý tìm tôi, tôi sẽ đưa ông đi xem nhà.”

Hạng Tân Dương lập tức gọi điện cho Tạ Nam, chỉ nghe thấy tín hiệu tắt máy. Anh bỏ điện thoại xuống, quay người nhìn ra cửa sổ. Đây là bệnh viện trung tâm nơi sầm uất náo nhiệt nhất của thành phố, tòa nhà vừa mới xây của bệnh viện cao đến hai mươi tư tầng, còn khoa nội ở tầng thứ mười sáu. Đứng ở đó nhìn ra cửa sổ là một ngã tư náo nhiệt bậc nhất của thành phố, cây cầu vượt bắc qua ngã tư cũng nườm nượp xe cộ đi lại.

Anh thẫn thờ nhìn ra xa, không biết đã đứng như vậy bao lâu. Tự nhiên có ai đó vỗ vào vai, Hạng Tân Dương quay mặt lại thì ra là bố vợ của anh, Đường Kế Nghiệp. Lúc nãy ông đi cùng vợ đến thăm con gái, Hạng Tân Dương biết ý ra ngoài để họ nói chuyện tự nhiên.

“Tân Dương, con không cần phải quá lo lắng, Lăng Lâm sẽ không việc gì đâu, bác sĩ nói con bé bị chảy máu dạ dày, không quá nghiêm trọng, dùng thuốc có thể ngăn chặn được, không cần làm phẫu thuật, sau này uống thuốc và chú ý giữ gìn là được.”

Hạng Tân Dương gật đầu: “Con sẽ nhắc nhở cô ấy chú ý”.

Hai bên gia đình đều đã đến thăm Đường Lăng Lâm, hai vợ chồng như có khế ước ngầm nên đều giữ thái độ như bình thường, không để lộ sự xích mích đến mức độ muốn ly hôn. Hạng Tân Hải cũng thấy yên tâm, trước khi đi còn vỗ vai em trai căn dặn: “Anh mừng khi thấy hai em hòa thuận như vậy, thật không bõ công anh phải lao tâm khổ tứ mấy hôm nay”.

Đường Kế Nghiệp thì cười nói: “Tân Dương này, con không cần đêm nào cũng túc trực ở đây đâu, để mẹ con thay con mấy bữa cũng được”.

“Mẹ đã cao tuổi rồi, mà sức khỏe cũng không được tốt lắm, cứ để con ở lại cũng được.”

“Vùng phát triển công nghiệp của thành phố hiện giờ đang có nhiều dự án thi công, trước đây hai nhà chúng ta đều nghiêng về mảng thi công nhà ở, bây giờ xem ra cũng nên nắm lấy thị trường mới này. Con còn nhanh nhạy hơn bố, hơn nữa đã làm qua mảng này rồi nên bố tin con sẽ có khởi đầu tốt.”

Hạng Tân Dương nghĩ ngay đến công trình xây dựng hạ tầng quý hai của công ty Thành Đạt, cười nhẹ trả lời: “Xây dựng các công trình cơ sở hạ tầng không giống như nhà ở, quy mô tuy không lớn, nhưng thời gian quay vòng vốn rất nhanh. Hồi mới bắt tay vào làm mảng này con không nghĩ nhiều đến hiệu quả thị trường, nhưng nghe bố nói con thấy rất có lý

“Hồi sáng bố và bố con đã nói chuyện rồi, chưa nói đến mấy nhà đầu tư lớn nước ngoài, hai công ty kinh doanh bất động sản của thành phố là Vạn Phong và Phong Hoa đều đầu tư vào những mảnh đất lớn ngoại thành, còn các công ty nhỏ thì tranh nhau ầm ĩ, nên bố nghĩ thị trường bất động sản chắc chắn sẽ phải có một đợt điều chỉnh lại. Nếu chỉ đơn thuần làm một mảng nhà ở trong thành phố thì cũng sẽ có những rủi ro nhất định. Bố và bố con đều thống nhất là ngoài việc tham gia khai thác xây dựng phi dân dụng ra, thì hai nhà hoàn toàn có thể hợp tác khảo sát về bất động sản ven đô để tìm ra hướng đầu tư mới.”

Hạng Tân Dương không thể không khâm phục tầm nhìn sắc bén của Đường Kế Nghiệp, dạo này anh cũng đang trăn trở về định hướng phát triển kinh tế. Trước đây thường là Đường Lăng Lâm thảo luận mọi vấn đề cùng anh, cô có cái nhìn tinh tường, thường nhận xét trúng ngay vào thực chất vấn đề, nhưng bây giờ việc bàn bạc giữa họ càng ngày càng ít. Mà bàn đến vấn đề hợp tác giữa hai gia đình càng như nhắc nhở anh rằng, nếu cứ đi theo hướng đó thì càng lún sâu hơn, anh chẳng thể hy vọng sẽ có một cuộc ly hôn nhanh gọn và dứt khoát.

“Bố con nói rằng sẽ giao lại vị trí chủ tịch hội đồng quản trị cho con để ông ấy yên tâm nghỉ ngơi. Bố cũng già rồi, bố còn đùa với ông ấy là hai ông già chúng ta có khi nghĩ đến chuyện về nông thôn kiếm lấy một mảnh đất, trồng cây ăn quả, nuôi mấy con cá làm thành một trang trại hồ câu. Như thế vừa an dưỡng tuổi già lại vừa giúp cho quê mình có thêm thu nhập, coi như là báo đáp xã hội. Sau này công ty sẽ phải dựa vào thế hệ trẻ các con, đến lúc thích họp công ty hai nhà có thể tính đến chuyện họp nhất, rồi muốn làm ăn lớn hoặc ký dự án lớn cũng không lo về nhân lực và vật lực nữa.”

Hạng Tân Dương nghe bố vợ nói mà tâm trạng nặng nề. Anh có thể tưởng tượng được thái độ của bố anh sẽ hứng thú thế nào khi nghe đề nghị trên, và cũng ngầm hiểu được dụng ý của bố vợ khi nói những điều ấy vào đúng thời điểm này. Anh nói: “Đây thực không phải là một việc nhỏ, ta phải có kế hoạch lâu dài”.

Đường Kế Nghiệp cười ha hả: “Cái đấy là đương nhiên nhé, anh về nhà thay quần áo rồi trưa sẽ mua cháo cho em, nếu có chuyện gì thì gọi anh nhé”.

“Tân Dương...”

Hạng Tân Dương quay đầu lại, bốn mắt chạm nhau, im lặng một lúc, Đường Lăng Lâm khẽ nói: “Em cũng biết bây giờ em đã trở thành một kẻ cay nghiệt rồi”.

“Tạm thời chúng ta đừng nghĩ đến việc này nữa được không? Em hãy nghe theo lời bác sĩ, tĩnh tâm dưỡng bệnh, những việc sau này thì sau này hẵng nói

“Tân Dương, anh đúng là một con người lương thiện. Chỉ đối với hôn nhân của chúng ta anh mới tỏ ra tàn nhẫn, còn với tất cả mọi người anh đều tốt bụng. Nhưng em thì lại là một cô gái cứng rắn, đừng hy vọng em thay đổi quyết định. Em sẽ chẳng bao giờ hợp tác với anh diễn cái màn kịch ‘Chúc anh hạnh phúc cùng duyên mới’ đâu.”

“Em hãy làm những việc mà em cho là đúng, chỉ cần em thấy vui là được.”

“Anh coi em là kẻ dở người à? Sao có thể thấy vui trong chuyện này được. Em đương nhiên là không vui, bất quá giết kẻ địch một nghìn thì mình cũng tổn thất tám trăm thôi, làm sao mà vui vẻ được? Nhưng anh đã nhất định làm theo ý mình thì em cũng đành phải chấp nhận thế

thôi.”

Hạng Tân Dương nhất thời không biết nói gì, đứng lặng bên giường, cúi đầu quan sát khuôn mặt trắng xanh tiều tụy với cái miệng khắt khe vừa nói kia. Anh bất giác giơ tay vuốt vuốt mái tóc cô, đang định nói gì đó, Đường Lăng Lâm đột nhiên nhắm nghiền mắt lại, những giọt lệ lăn dài từ khóe mắt, cô nói: “Em hận cái kiểu anh vừa làm tổn thương em lại vừa thương hại em”.

“Lăng Lâm, nếu như anh đã làm thương tổn đến em thì đó không phải do anh cố ý. Chỉ là từ đầu anh đã cảm thấy chán nản không có tâm trí để cho đi cái gì cả.”

“Em biết chúng ta đã có một sự khởi đầu không suôn sẻ, nhưng mà trong bảy năm qua, anh chẳng có một giây phút nào vui vẻ thoải mái sao? Nói đến ly hôn, anh không có chút do dự và nuối tiếc nào sao? Những gì em cho đi đều là do em tự nguyện, nhưng tất cả đều chẳng có ý nghĩa gì với anh, anh có biết cảm giác thất bại trong em lớn đến nhường nào không?”

Hạng Tân Dương im lặng, hai người đã có bảy năm chung sống, từ một sự khởi đầu có phần lãnh đạm, đến sự tiếp xúc thân thể ngập ngừng ngượng nghịu, rồi sau đó ra tỉnh ngoài sát cánh cùng nhau gây dựng cơ đồ. Người con gái lạnh lùng cao ngạo kia đã từng chút một phối họp cùng anh trong công việc, hướng dẫn anh trong bước đường kinh doanh, khiến anh nhanh chóng nắm bắt những kiến thức cần thiết, có được uy tín trong công ty. Thi thoảng cô cũng vào bếp làm những món ăn anh thích, cố gắng chọn những chủ đề thích hợp để tâm sự cùng anh, đối đãi tốt với người thân trong gia đình anh...

“Lăng Lâm, em đã vì anh mà vất vả nhiều, mà tâm tư của anh lại chẳng bên cạnh em, thật khó cho em quá.”

Lăng Lâm nhếch mép cười: “Đúng thế, thi thoảng nghĩ lại em cũng phải kinh ngạc, trước khi kết hôn em chẳng tưởng tượng được lại có thể làm như vậy. Vì muốn có được một người đàn ông và một cuộc hôn nhân, em lại có thể thay đổi nhiều đến thế. Bây giờ nghĩ lại đúng là có chút cảm giác thảm thương”.

Hạng Tân Dương không nén nổi một tiếng nấc trong cổ họng, anh nói với giọng khàn khàn: “Anh xin lỗi..

“Đừng, đừng, anh đừng nói lời xin lỗi.” Đường Lăng Lâm ngắt lời anh, giơ tay xoa vào mặt anh, “Em cũng cảm thấy rất coi thường bản thân mình, vì em không thể không nói ra với anh rằng, nếu anh thay đổi chủ ý của mình, em vẫn muốn cho anh cơ hội để chúng ta làm lại từ đầu. Còn nếu như anh thấy tất cả những gì chúng ta đã có đều vô nghĩa thì chúng ta đành phải cùng tổn thương vậy”. Buổi sáng ngày 4 tháng 5, thời tiết nắng dịu, ánh sáng chan hòa. Hạng Tân Dương lái xe đến tòa nhà uất Kim Hương ở tiểu khu bên hồ. Anh dừng xe, đứng ngoài cổng, khu vườn nhỏ trong sân đã nở rực rỡ sắc hoa, Tạ Nam đứng trong vườn, cầm bình xịt nước tưới cho các chậu hoa xinh xắn. Cô mặc áo phông, quần bò và dép xỏ ngón, tinh thần vô cùng thoải mái, miệng khẽ mỉm cười. Nhìn thấy Hạng Tân Dương, cô có chút ngạc nhiên, nhanh chóng bỏ bình xịt xuống ra mở cổng.

“Tân Dương, sao anh lại đến đây? Vợ anh đỡ nhiều chưa?”

“Cô ấy đỡ nhiều rồi, hôm qua đã xuất viện, bây giờ đang tĩnh dưỡng ở nhà. Nghe nói em chuẩn bị bán nhà, anh muốn qua xem.”

“Sao anh biết là em chuẩn bị bán nhà?” Tạ Nam không giấu nổi sự ngạc nhiên.

“Bảy năm trước anh đã để lại điện thoại cho bên môi giới mua bán nhà của ban quản lý, bảo họ nếu chủ nhà đồng ý bán thì liên lạc ngay với anh.”

Tạ Nam cụp mi nghĩ ngợi, lúc này cô mới biết, Tiểu Vương nói đã có người rất quan tâm đến căn hộ của cô có ý nghĩa gì. Tình huống này khiến lòng cô như trăm mối tơ vò. Một lúc lâu, cô mới ngẩng đầu lên nhìn anh: “Xin lỗi anh nhé, Tân Dương, em đã nhận ra là nên nghe theo lời của Băng Băng, nên bán chỗ này đi càng sớm càng tốt. Anh cũng không cần phải canh cánh bên lòng nhiều năm như vậy. Vì em mềm yếu và luôn trốn tránh không dám đối mặt nên đã làm lỡ mất cơ hội không chỉ của mình”.

“Em còn phải xin lỗi anh vì điều này nữa sao? Năm đó là anh ích kỷ, nghĩ rằng dù chúng ta không thể ở bên nhau, em cũng sẽ được ở trong căn nhà mà chúng ta cùng góp tiền mua. Cuối cùng khiến em phải mang một gánh nặng bao nhiêu năm trời. Kiếp này anh đã nợ em quá nhiều.”

“Không đâu, anh đừng tự trách mình, nếu không có căn hộ này, em cũng không thể quen được người bạn trai hiện nay. Chẳng ai biết trước được ngã rẽ cuộc đời đang chờ mình là gì, không nên cứ mãi nhìn về quá khứ mà bỏ lỡ đi những điều tốt đẹp nơi hiện tại.”

Đúng lúc đó, anh chàng môi giới Tiểu Vương dẫn một cặp vợ chồng già và một cô gái trẻ đi vào trong vườn, nói: “Cô Tạ, cô Ngô đây và bố mẹ cô ấy muốn xem căn nhà của cô”.

Tạ Nam lịch sự: “Xin mời vào”. Tạ Nam nhận ra cô gái ấy chính là Ngô Sảnh Sảnh, người đã cùng anh Hát trong gió đi xem hoa đào trong tết Thanh Minh.

Ngô Tình Tình cũng nhận ra Tạ Nam, cười nói: “Chị Tạ, chào chị”.

“Bây giờ muốn trở thành người em gái tòa nhà uất Kim Hương rồi à?”

Ngô Tình Tình cười: “Không ạ, em và anh Hát trong gió cũng có một thời gian làm quen, nhưng cảm giác chúng em không hợp nhau lắm, chúng em chỉ là bạn tốt. Nhưng em rất thích tiểu khu này, môi trường xanh sạch đẹp, hàng xóm cũng rất thân thiết. Mà bây giờ chỗ bố mẹ em ở, người ta cũng đang giải tỏa, bố mẹ đều đã về hưu rồi, khi rỗi họ thích trồng chút hoa cỏ, nên em rất muốn mua một căn hộ ở tầng một có mảnh vườn bên này”.

Từ trong tâm khảm, Tạ Nam rất thích tính tình thẳng thắn lanh lợi của cô gái này, nói: “Vậy em dẫn hai bác vào trong xem đi”.

Hạng Tân Dương nhìn Tiểu Vương dẫn cả đoàn người đi vào bên trong xem nhà, anh hỏi Tạ Nam: “Bán ở đây đi rồi, em định sẽ ở đâu?”.

Tạ Nam chần chừ một lúc rồi đáp: “Em và bạn trai đã có kế hoạch tổ chức lễ cưới trong thời gian sớm nhất”.

Hạng Tân Dương sững người, anh biết rõ không nên hỏi câu này nhưng vẫn không nhịn được mà bật ra: “Anh ấy đối với em có tốt không?”. Mặt Tạ Nam bồng chốc đỏ hồng, song cô không trốn tránh mà nhìn thẳng vào mắt anh, trả lời nhỏ nhẹ mà rõ ràng: “Rất tốt, anh ấy rất tốt với em”.

Hạng Tân Dương gật đầu: “Vậy thì tốt”, rồi quay lại nhìn một lần nữa hàng hoa kim ngân đang nở rộ ở dọc lan can, nói: “Chúc em hạnh phúc, Nam Nam”.

“Em cũng chúc anh hạnh phúc.” Cô nói nhỏ nhẹ: “Tân Dương này, mong anh đừng mua căn hộ này. Chúng ta hãy cất quá khứ vào miền ký ức là được rồi, không cần thiết phải coi căn nhà này như một biểu trưng hay một cấm địa nào cả”.

Hạng Tân Dương vẫn gật đầu: “Anh hiểu ý em, Nam Nam. Căn nhà này là của em, em có toàn quyền quyết định, chỉ cần em hạnh phúc là được rồi”.

Ảnh mắt anh quyến luyến không r lướt qua khuôn mặt cô, sau đó lại lướt qua một lượt khu vườn hoa đang khoe sắc, biết rằng không cần phải nói thêm gì, anh cũng chẳng một lời tạm biệt, ra khỏi vườn và lên xe.

Xe của anh men theo đường ra khỏi tiểu khu. Đây chính là nơi mà bố anh từng tham gia thi công, còn anh đã từng đưa bạn gái đến xem bao nhiêu lần, cũng đã từng ngồi một mình bên hồ trong lúc buồn đau thầm lặng. Tất cả những kỷ niệm cũ dần dần lướt qua gương chiếu hậu lui về phía sau. Anh nghĩ, mình sẽ không bao giờ đến đây để tìm lại những năm tháng và tình yêu xưa nữa, nhưng anh không có cảm giác hụt hẫng. Anh đã dùng toàn bộ thời thanh xuân để yêu một người con gái, và cuối cùng trong một ngày nắng mới chan hòa, cô ấy đã nói cho anh biết, cô ấy hạnh phúc chỉ qua ánh mắt và nụ cười thôi, thế là đủ rồi.

Vu Mục Thành chỉ huy đám công nhân khiêng chiếc đàn của Tạ Nam lên tầng đặt trong phòng.

Anh đứng trên ban công nhà mình nhìn theo chiếc xe Volvo đang xa dần. Tạ Nam đứng dựa vào cửa vườn nhìn theo một lúc, ánh mặt trời tỏa sáng trên bờ vai và thân hình cô. Dưới ánh sáng chói chang đó, có thể thấy rõ thần sắc thẫn thờ, nhưng rất đồi yên bình và thanh tĩnh, không còn chút nặng nề về quá khứ của cô.

Anh bất giác mỉm cười.

Tạ Nam đóng cửa vườn đi vào, khom người xuống cắt tỉa khóm hồng đang nở hoa. Lúc đó, Tiểu Vương dẫn khách xem nhà đi ra, cô đứng thẳng dậy bỏ chiếc kéo và những nhành cây vừa cắt xuống, đứng nói chuyện với họ, sau đó tiễn họ ra cửa. Cô giơ tay che ngang mắt, nhìn về phía người yêu, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ trong nắng.

Tất cả những mệt mỏi và chờ đợi, tất cả những tháng ngày trống rỗng, tất cả những giây phút đơn độc, và tất cả những ký ức buồn đau của quá khứ đều không còn quan trọng nữa. Quan trọng chính là, lúc này hai ánh mắt đang say đắm nhìn nhau, hai trái tim đồng cảm đang hòa cùng nhịp đập.