Ở Lại Nơi Này Cùng Anh

Chương 6 : Ký ức tuổi trẻ

Tạ Nam thoát khỏi QQ, tắt máy tính xách tay.

Cô không trách, cũng chẳng hận Hạng Tân Dương, nhưng có gì mà nói với anh chứ. Tạ Nam cởi áo khoác, bắt đầu công tác vệ sinh nhà cửa mồi tuần một lần của mình. Căn hộ ba phòng ngủ, hai gian khách và hai nhà vệ sinh rộng một trăm hai mươi sáu mét vuông này tuy đồ đạc đơn giản, chỉ có những thứ thật cần thiết nhưng việc thu dọn cũng tốn khá nhiều thời gian của cô.

Tạ Nam lau dọn gian bếp trước. Cũng may, hầu như cô không xào nấu gì nên b không nhiều dầu mỡ. Sau đó, cô chuyển sang dọn nhà vệ sinh và phòng ngủ rồi lấy chổi lau một lượt căn hộ.

Cô nhẩm tính đã đến lúc mua một chiếc máy giặt rồi, ở căn nhà trọ trước, cô đã dùng tạm chiếc máy cũ của chủ nhà, giờ không thể cứ giặt tay mãi, vừa phí thời gian lại phí sức lực. Cô đã dần dần trang bị cho căn phòng từng thứ, từng thứ một từ điều hòa, ti vi, tủ lạnh, lò vi sóng, và giờ đây khi nhìn lại, cô bồng phát hiện rằng càng ngày mình càng sống quy củ và chỉnh chu hơn.

Thế này thì cần thêm một người đàn ông để làm gì? Cô vừa vắt chổi lau vừa nhủ thầm trong lòng.

Buổi trưa, sau khi thưởng thức món mỳ nấu với rau và trứng, Tạ Nam bắt đầu hầm món canh như thường lệ. Hôm nay cô nấu canh thịt bò hầm. Thịt bò sau khi thái cho vào chần với nước sôi để khử mùi tanh, trộn đều gia vị, cô cho vào nồi hầm cùng gừng tươi và ót rồi để chế độ ninh. Sau cùng, cô nhắc mình nhớ bỏ thêm củ cải vào sau hai tiếng. Cuối tuần nào cô cũng chế biến một món canh để đảm bảo đủ dinh dưỡng cho mình, phần còn lại chia ra bỏ vào hộp cất trong tủ lạnh, một mình cô có thể ăn đến hết tuần.

Tay cầm cuốn sách chuyên ngành, cô bê một chiếc ghế ra sân. Dưới ánh nắng chan hòa của mùa thu, cô kéo ô che đầu, vừa tắm nắng vừa đọc sách. Khung cảnh lúc này khiến cô cảm thấy rất thoải mái, rồi mơ màng thiếp đi lúc nào không hay. Đang say sưa trong giấc nồng, cô bất chợt tỉnh giấc bởi tiếng gọi khe khẽ: “Nam Nam ơi, Nam Nam .

Mơ màng trong cơn ngái ngủ, nhưng Tạ Nam vẫn cảm nhận được tiếng gọi vang lên rất chân thật, cô choàng tỉnh dậy mở tròn mắt, cuốn sách rơi trên nền đất từ lúc nào. Cô nhìn về phía người đứng ngoài cổng, là Hạng Tân Dương. Anh đang vịn tay vào cánh cửa sắt dưới ánh nắng, mắtnhìn đăm đăm như thể mỗi ngày anh đều trở về và gọi tên cô như thế, rồi đợi cô ra mở cửa cho mình.

Tạ Nam dụi mắt, nghĩ trong tuyệt vọng: Cảnh tượng trước mắt có chút quen thuộc, dường như nó đã từng diễn ra ở một không gian khác, hay là sự tái hiện trong một giấc mơ không có thực.

Cô hy vọng đây chỉ là giấc mơ giữa ban ngày, hy vọng sau khi bỏ tay xuống, khoảng không trước mặt sẽ không có ai. Cô thà chịu đựng một chút đau buồn, một chút thẫn thờ chứ không muốn đối diện với anh bằng xương bằng thịt.

Nhưng Tạ Nam biết rằng đó chỉ là suy nghĩ hoang đường mà thôi. Cuối cùng, cô cũng bỏ tay xuống, đứng dậy ra mở cổng. Xuất hiện trước mắt cô lúc này là một Hạng Tân Dương hoàn toàn khác. Anh không còn trẻ trung vô tư như ngày nào, mà đã là một người đàn ông trưởng thành. Anh mặc chiếc sơ mi trắng khoác ba lô màu ghi, thân hình cao gầy, khuôn mặt thanh tú giờ đã điểm thêm nét ưu tư.

Tiếng đóng cửa ô tô bên ngoài vọng vào, Tạ Nam vô thức ngẩng đầu nhìn lên, đưa mắt hướng về bãi đỗ xe đối diện, Vu Mục Thành từ trong xe bước ra, mỉm cười gật đầu chào cô, Tạ Nam lơ đãng gật đầu theo rồi nói vớiHạng Tân Dương: “Vào trong ngồi đi!”.

Hạng Tân Dương vào phòng ngồi trên ghế sofa, Tạ Nam rót trà đưa cho anh. Trà Mao Tiêm chính là đặc sản quê hương cô, lần trước về thăm nhà mẹ cô đã ép cô mang theo một chút. Thường xuyên mất ngủ nên cô không có thói quen uống trà, cũng chẳng nghĩ nó lại được dùng trong dịp này. Hạng Tân Dương đón tách trà, chiếc nhẫn bạch kim họa tiết trang trí đơn giản trên ngón áp út tay phải của anh lọt vào mắt cô, cô nhìn qua hướng khác rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

“Nam Nam, mấy năm nay em sống tốt chứ!”

“Cũng không đến nỗi nào, còn anh?”, Tạ Nam đáp lại một cách máy móc.

“Anh cũng ổn”, mấy năm nay nhà đất tăng giá đột ngột, làm về thi công công trình bất động sản, nên công ty của Hạng Tân Dương phát triển rất tốt. Ngập ngừng một lúc, anh nói tiếp: “Có lẽ anh sẽ ở đây một thời gian dài”.

“Em nghe Băng Băng nói rồi”, cô bình thản trả lời.

Sau một hồi im lặng, khó khăn lắm Hạng Tân Dương mới tìm được chủ đề, nói: “Nên trồng một ít hoa cỏ trong vườn, để không như thế phí quá”.

“Em mới chuyển tới, chẳng buồn thu xếp, mà mùatrồng hoa cũng qua rồi, để đầu xuân sang năm tính sau.”

Tạ Nam thuận miệng trả lời, kỳ thực trong lòng cô chỉ cảm thấy lố bịch, hai người xa nhau đã bảy năm trời giờ mới gặp lại, vậy mà cô có thể đối đáp trơn tru, như thể chưa từng có mối liên hệ nào giữa hai người.

Nhưng dù sao căn nhà này cũng do hai người mua, dù họ chia tay trong những ngày mặn nồng nhất, thì mối quan hệ ấy đâu phải là số không mà dễ dàng lờ đi được.

Hạng Tân Dương nhìn chén trà, chẳng biết nói gì, Tạ Nam lại cố tình không chủ động tiếp chuyện.

“Hy vọng anh không làm phiền em, Nam Nam. Chỉ là anh không yên tâm, muốn tận mắt nhìn thấy giờ em sống như thế nào.”

“Em rất ổn”, Tạ Nam trả lời với vẻ mệt mỏi: “Cảm ơn anh đã quan tâm, em đoán anh sống rất tốt, nên chưa bao giờ lo lắng về điều đó

Câu nói có vẻ mỉa mai, sự góc cạnh đó trước kia cô chưa từng thể hiện với anh, dù đã có những hờn dồi, những ngập ngừng, ngây thơ, những dịu dàng đắm đuối, anh bàng hoàng nhận thấy mọi thứ giờ đã khác xưa rồi.

Thời gian đã kịp hằn lên vết tích với Tạ Nam đang ngồi trước mặt anh, da mặt cô không còn mịn màng, đôi mắtkhông còn lúng liếng linh hoạt như trước nữa, chỉ có những đường nét thanh tú trên khuôn mặt vẫn vẹn nguyên. Sự thay đổi lớn nhất của cô chính là vẻ điềm tĩnh không chút gợn sóng, không còn là cô thiếu nữ luôn miệng cười nói trước mặt anh nữa rồi.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt”, anh khẽ lẩm bẩm, cầm chén trà lên một cách vô thức, mắt nhìn qua cửa kính. Lá trà trong chén đang nở dần, xanh tươi, chỉ thoáng nhìn anh cũng biết đây là trà Mao Tiêm đặc sản quê cô.

Khi anh đưa Tạ Nam về nhà cô vào kỳ nghỉ hè của năm thứ ba đại học, bố mẹ cô đã tiếp đãi anh bằng thứ trà này. Anh vốn không có thói quen uống trà, nhưng mấy năm làm việc bên ngoài, anh vẫn hay nhờ người mua cho thứ trà ấy, mỗi ngày pha một tách, chậm rãi thưởng thức.

Anh nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vị chan chát đi qua để lại dư vị dịu ngọt quen thuộc ngày nào.

Hạng Tân Dương ngẩng đầu nhìn căn phòng, sơ đồ căn phòng này anh đã quen thuộc như trong lòng bàn tay, anh đã từng tranh luận rất sôi nổi với cô về cách phối màu như thế nào, trang trí ra sao, dùng đồ gì, ngoài vườn trồng cây gì, hoa gì.

Vậy mà giờ đây, tất cả hiện lên trước mắt anh hoàn toàn khác hẳn. Nghĩ đến đó, anh đột nhiên cảm thấy khôngthể tiếp tục ngồi nơi này thêm nữa, vội vã bỏ chén trà xuống rồi nói: “Anh có chút việc phải đi đây”.

Tạ Nam tiễn anh ra cửa, anh không quay đầu nhìn cô, lên chiếc xe Volvo S80 màu xám đậm, khởi động rồi rời đi. Tạ Nam tựa người vào cửa một lúc, tới khi bình tâm trở lại cô mới mệt mỏi xoay người, chầm chậm trở về phòng khách, nằm trên chiếc ghế bành.

Từ ban công nhà mình, Vu Mục Thành đã nhìn thấy toàn bộ cảnh ấy.

Anh không có ý định thăm dò đời tư của người khác, nhưng chiều Chủ nhật hôm nay, Vu Mục Thành vừa đi tiếp khách về, cảm giác nhàn rồi và thoải mái, lại thấy tiết trời mùa thu dễ chịu hiếm có nhường này, bèn ra ngoài ban công với chiếc máy tính xách tay, vừa để giải quyết một số việc, vừa tranh thủ ngắm mặt trời lặn. Trong lúc vô tình cúi xuống, anh đã nhìn thấy toàn bộ sự việc.

Anh đặt máy tính xách tay lên chiếc bàn tr bằng gỗ sơn rồi đứng dậy nhìn xuống, Tạ Nam ủ rũ đi vào, dáng người mảnh khảnh, cô đơn khiến anh bồng thấy đau lòng. Anh thừa nhận bản thân chưa từng được trải nghiệm những bão giông trong tình yêu một cách sâu sắc, nhưng dường như anh cũng thấy rung động, đau đớn trước vết thương lòng của cô. Tạ Nam thầm cảm ơn cái không gian tĩnh mịch này, nó khiến cô dần tĩnh tâm lại, không cần giải thích hay chia sẻ cho ai.

Thực ra, lúc này cô cũng chẳng còn tâm trạng nào nữa rồi.

“Sau này chúng ta không nên liên hệ với nhau nữa. ”

“Vâng. ”

“Quên anh đi. ”

“ Yên tâm, em sẽ làm thế. ”

“Hứa với anh, em phải sổng thật tot, tốt hơn anh. ”

“Đồ chết tiệt, Hạng Tân Dương, đừng ra vẻ tình sâu nghĩa nặng nữa, tôi hy vọng anh sẽ sổng không hạnh phúc, sống chẳng ra gì cả. ”

Chỉ khi còn trẻ, ta mới có thể tùy tiện nói lên trong nỗi tức tưởi những câu như vậy. Khi đó, sự phẫn nộ và tuyệt vọng đều dễ dàng thể hiện ra ngoài. Vài năm trôi qua, ta đã học được cách giấu đi những cảm xúc của mình mà lịch sự chúc phúc cho người khác.

Thực ra có chúc phúc hay không thì cũng thế mà thôi, cuộc sống vẫn cứ phải tiếp tục. Mọi người đều sống rất ổn, thôi được, lần này gặp rồi có thể yên tâm sống cuộc sốngriêng của mình, Tạ Nam nghĩ vậy. Cô nằm dài không nhúc nhích cho tới khi bầu trời tối sầm lại.

Cô lặng lẽ đứng dậy, ra ngoài thu ô, mang sách và ghế về phòng rồi đi vào bếp, chuyển cái nhìn vô cảm về phía nồi canh hầm.

Thời gian ninh quá lâu nên thịt bò đã quá nhừ, nhưng cũng chẳng sao, cô cắt củ cải nhỏ hơn một chút, sau đó cho vào nồi, dù thế nào nó vẫn là một nồi canh.

Sau khi rời khỏi nhà Tạ Nam, Hạng Tân Dương lái xe chầm chậm vòng quanh thành phố. Anh là người gốc ở đây, nên rất quen thuộc thành phố này, nơi có quá nhiều kỷ niệm của anh. Qua mồi con phố, anh đều nhớ lại thời khắc mình nắm tay một cô gái đi dạo trên con đường này.

Hạng Tân Dương học trên Tạ Nam ba khóa. Họ quen nhau trong buổi liên hoan khai giảng đầu năm học. Hôm đó, cô biểu diễn tiết mục độc tấu đàn dương cầm. Cũng giống như tất cả sinh viên năm thứ nhất, trải qua bao vất vả và áp lực thi đỗ đại học, chân ướt chân ráo bắt đầu bước vào thành phố, Tạ Nam mang theo vẻ non nớt của thiếu nữ, vừa hồi hộp vừa e lệ ngây thơ. Cô đàn bản “Ballade pour Adeline” với tiết tấu trữ tình sâu lắng, nhưng trên khóe môi vẫn hiện rõ nét cười duyên dáng rạng rỡ.

Cô mặc áo len cao cổ màu trắng kết hợp với chiếc váykẻ sọc chéo màu xanh và đôi bốt ngắn, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên phím đàn, mái tóc dài buộc đuôi ngựa bay bay theo gió, khuôn mặt xinh xắn khẽ mỉm cười. Anh chàng phụ trách việc chụp ảnh Hạng Tân Dương cứ loay hoay tìm tư thế để ống kính hướng về phía cô. Anh không rành về âm nhạc, nhưng lại ấn tượng sâu sắc với nụ cười mỉm trong sáng của cô, nhịp tim anh cũng bắt đầu lướt theo ngón tay cô trên phím đàn.

Anh trở về chỗ ngồi, lấy cuộn phim trong túi ra, cô bé đứng cạnh chợt nói về Tạ Nam với giọng không được thiện cảm lắm: “Các ngón tay cô ta rõ ràng là không chuyên nghiệp, không chính quy, trình độ đàn của dân quê không thể nào chấp nhận được”.

Anh ngạc nhiên quay đầu nhìn, người vừa nói cũng là một tân sinh viên, dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt tròn tròn, đôi mắt to, rất xinh xắn, ngoại trừ giọng nói có vẻ đanh đá. Cô bé bên cạnh phụ họa thêm: “Nếu không phải hôm nay tay cậu bị thương, thì đâu đến lượt cô ta chứ”.

Hạng Tân Dương nhìn hai người một lượt, không để ý đến những lời đó. Anh thay cuộn phim mới, tiếp tục lên sân khấu chụp ảnh.

Bản nhạc kết thúc, Tạ Nam đứng dậy chào khán giả, ánh mắt chạm phải ống kính của Hạng Tân Dương. Anh đang nghiêng đầu, nhìn cô không chớp mắt, ngay lập tức mặt Tạ Nam đỏ bừng, vội vàng quay người đi vào trong cánh gà.

Hôm sau, Hạng Tân Dương tìm đến ký túc xá của Tạ Nam để đưa ảnh cho cô, những bức hình cô đang thả hồn theo tiếng nhạc và giây phút đứng lên chào khán giả, Tạ Nam rất ngạc nhiên và cảm động, luôn miệng nói cảm ơn.

“Bức này anh thấy rất đẹp”, Hạng Tân Dương chỉ vào một bức ảnh chụp nghiêng, khuôn mặt thanh tú của cô đang thả hồn theo những ngón tay, đôi mắt sáng vô cùng xuất thần.

Tạ Nam vui thích tột bậc, tươi cười nói: “Vâng ạ, em phải gửi ngay ảnh này về cho mẹ em mới được. Mẹ em nói lưng em không thẳng, thế mà bức này em ngồi mới thẳng làm sao”.

“Thế thì để anh rửa thêm cho một bộ nữa, rồi gửi về nhà.”

“Không cần đâu ạ, anh cứ đưa phim gốc cho em. À đúng rồi, những bức ảnh này hết bao nhiêu tiền ạ?”

Hạng Tân Dương tất nhiên không muốn lấy tiền của cô, anh cười trừ: “Lúc nào em đàn tặng anh một bài là được rồi”. Tạ Nam tỏ ra rất nghiêm túc: “Thực ra trình độ chơi đàn của em không ổn, ngày trước mẹ bắt em luyện, đến cấp mười thì không tập nữa. Chẳng qua hôm đó em lên thay cho Từ Yến thôi. Cậu ấy đàn hay hơn em nhiều, đã giành được bao nhiêu giải thưởng. Nếu anh thích nghe thì phải nghe cậu ấy đàn”.

Không ngờ cô gái này lại ngây thơ và chân thật như vậy, Hạng Tân Dương chợt nhớ đến những câu nói khắt khe hôm nào, có lẽ cô ta là Từ Yến, anh bất giác bật cười: “Nhưng anh lại thích nhìn em chơi đàn hơn”.

Dù có ngây thơ thế nào, Tạ Nam cũng hiểu được ý của anh, mặt cô đỏ bừng, cúi đầu, mân mê tấm ảnh, lúc này đi cũng không được mà ở cũng chẳng xong.

Khi đó, anh chỉ muốn đưa tay chạm nhẹ vào vành tai đang đỏ lên của cô, nhưng lại không dám, tiếp tục trêu: “Sao khi lên sân khấu, em thoải mái và nhẹ nhàng thế?”.

“Em hát thì sai nhạc, nhảy thì cứng đơ, mỗi ngón nghề này có thể đem khoe được, nếu không thì chẳng phải quá tiếc sao?”, cô vui vẻ, hào hứng chuyển chủ đề: “Hơn nữa, từ nhỏ cô giáo đã dạy em rằng, lên sân khấu hãy coi khán giả phía dưới là bắp cải, như vậy mới không bị hồi hộp”.

“Vậy sao em lại đỏ mặt với cây bắp cải?” Tạ Nam không biết nói gì nữa, rõ ràng cô vẫn nhớ khoảnh khắc đứng trên sân khấu nhìn xuống, mình đã bắt gặp đôi mắt sáng này như thế nào, đã đỏ mặt ra sao, tim đập tán loạn như thế nào. Khi ấy, sự trấn tĩnh được rèn luyện từ nhỏ của cô đột nhiên biến mất, mặt cô lại đỏ rần lên: “Chả trách Băng Băng nói những nam sinh khóa trên da mặt rất dày, không thể nói chuyện với các anh được”.

Đến lượt Hạng Tân Dương xấu hổ, đương nhiên, đã là sinh viên năm thứ tư, ít nhiều anh cũng luyện được công phu giữ bình tĩnh trước các em sinh viên nữ, anh cười nói: “Nhưng muộn mất rồi, em đã nói chuyện với anh. Cô Băng Băng nhà em chắc chắn chưa nói với em rằng những nam sinh viên mặt dày không dễ gì mà đuổi đi được”.

Trong trường đại học, các cô sinh viên năm thứ nhất luôn là mục tiêu hướng tới của các nam sinh viên khóa trên, vì họ còn rất ngây thơ, chưa học được những chiêu bài đối phó với các chàng. Đó là chiêu bài giả vờ cự tuyệt để nghênh đón, kiểu lùi một bước tiến vài bước. Nhưng tuyên bố thẳng thừng sẽ theo đuổi một cô sinh viên như Hạng Tân Dương vẫn rất gây chú ý trong trường. Anh con nhà giàu, đẹp trai, tính tình phóng khoáng. Tạ Nam cũng xinh xắn nhưng chưa phải bậc quốc sắc thiên hương, cô lại đến từ gia đình bình thường ở một thành phố nhỏ trong tỉnh. Từ nhỏ đã nhận được sự giáo dục nghiêm khắc củacác bậc phụ huynh, nên tính cách cô có chút cứng nhắc. Phải đối mặt với sự tấn công dồn dập của anh, Tạ Nam có vẻ hơi hoảng hốt, lúng túng.

Khi Hạng Tân Dương tỏ tình: “Anh thích em, Nam Nam”, cô đã lặng đi rất lâu mới đáp: “Mọi người đều nói anh học năm thứ tư, sắp tốt nghiệp rồi, chỉ là yêu cho vui thôi”.

“Mọi người nói gì không quan trọng, còn em nghĩ thế nào?”

Ngập ngừng giây lát, Tạ Nam ngẩng đầu, nói: “Hạng Tân Dương, em thấy anh không phải là người thích chơi bời”.

Câu trả lời rất trẻ con nhưng lại vô cùng nghiêm túc khiến Hạng Tân Dương rung động. Đứng trước người con gái có đôi mắt sáng, ánh mắt thuần khiết ấy, anh không kìm được nắm lấy tay cô, ngắm nhìn vẻ mặt đỏ như mặt trời của cô.

Sau vài lần gặp gỡ, Hạng Tân Dương biết rằng Tạ Nam thực sự rất dễ đỏ mặt, chỉ cần một câu bông đùa, một cái nhìn cố ý, hay một cái va chạm nhẹ, cô cũng đỏ mặt, khi mặt hết đỏ rồi, hai vành tai vẫn cứ đỏ ửng lên. Bàn tay cô thường rất lạnh, giống như lần đầu tiên anh nhìn thấy các ngón tay cô lướt trên phím đàn vậy, những ngón tay thuôndài, làn da mềm mại, khẽ co lại nhưng vẫn nằm yên trong bàn tay anh.

Rất nhanh sau đó, Hạng Tân Dương tốt nghiệp rồi trở về làm việc ở công ty của gia đình. Không giống như dự đoán của nhiều người, mối quan hệ của họ vẫn tiếp tục, càng ngày càng ổn định và sâu sắc hơn, mọi người nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ, đầy thán phục. Tạ Nam không giấu nổi niềm hạnh phúc và sự vui mừng của mình. Dù là lúc nào, khi gặp ánh mắt cô, anh đều thấy nó tràn đầy niềm vui, long lanh như nước.

Nhưng vừa rồi, trong khu vườn tịch mịch, trong căn phòng trống trải, bốn vách tường lạnh lẽo kia, anh dường như đã bị tổn thương mạnh mẽ. Đối diện với anh là một Tạ Nam hoàn toàn khác, một Tạ Nam lãnh đạm, khuôn mặt gầy thanh tú không bộc lộ cảm xúc, duy chỉ có các ngón tay đan vào nhau nhắc cho anh rằng cô không vui.

Anh đã phụ cô. Suy nghĩ này bấy lâu anh không dám nghĩ tới, giờ nó xuất hiện rõ ràng trong tận đáy lòng anh, khiến anh không thể trốn tránh được.

Hạng Tân Dương cố gắng tính thời gian, từ lần đầu tiên anh nắm tay cô tới giờ đã gần mười năm, từ khi anh lấy vợ và rời khỏi nơi này đến nay cũng đã bảy năm.

Có lúc cạo râu, nhìn mặt mình trong gương, anh độtnhiên dừng lại, cảm thấy khuôn mặt của người đàn ông ba mươi mốt tuổi này sao mà xa lạ quá. Anh lạnh lùng nhìn vào khuôn mặt xa lạ đó, trong lòng tự hỏi không biết mình đã thay đổi tự bao giờ.

Hạng Tân Dương biết rõ mình đã khiến người con gái ấy phải trải qua bao khó khăn vất vả trong thời gian dài, cô sao có thể vẫn ngây thơ cười nói trước mặt anh như ngày xưa được chứ.

Dừng xe bên đường, anh mệt mỏi ngả người vào ghế, châm một điếu thuốc.

Anh bắt đầu hút thuốc từ hồi học đại học, ban đầu không nghiện lắm, chỉ khi tụ tập với đám bạn, anh mới hút vài điếu cho vui. Những cô gái khác thường quản lý rất chặt và không cho bạn trai mình hút thuốc, còn Tạ Nam thì khác, cô không sợ mùi khói thuốc. Cô thường sà vào lòng anh cười hì hì: “Bố em cũng hút thuốc, mẹ em nói thế nào bố cũng không chịu bỏ. Ông nói đó là sở thích duy nhất, mùi của anh rất giống ông”.

Chẳng biết nên cười hay nên khóc với cô lúc đó, anh chỉ biết dụi thuốc rồi khẽ xoa đầu cô, cảm nhận mái tóc suôn mượt êm ái của cô, nói: “Nếu em muốn anh bỏ thuốc, anh sẽ bỏ”.

Nhưng cô lại nhẹ nhàng: “Cố gắng hút càng ít càng tốt, được không anh?”.

Bây giờ anh hút già nửa bao mồi ngày, nhìn làn khói mông lung trước mặt, anh nhớ đến người vợ Đường Lăng Lâm của mình đã muốn nói gì đó trước khi anh đi, Hạng Tân Dương biết điều cô muốn nói, nhưng không để cô có cơ hội mở miệng, anh đã chặn trước bằng một mạch những câu nói về công việc sắp tới của mình.

Đương nhiên, thời gian bảy năm qua, ngoài những lúc về thăm người thân vào dịp tết, anh chưa bao giờ chủ động đề nghị về đây, nhưng lần này, anh có đủ lý do để không thể trốn tránh nữa: Bố anh mắc bệnh tiểu đường, ông cụ ngày càng gầy yếu, giờ ông đã không thể tự mình giải quyết các công việc ngày một phức tạp của công ty; anh trai của anh sau những rắc rối với thị trường kiến trúc ở đây, khó khăn lắm mới thoát khỏi và đang đầu tư vào kinh doanh đại lý vật liệu xây dựng, giờ chỉ có thể đứng sau chứ chưa tiện ra mặt điều khiến công ty.

Hạng Tân Dương cũng không rõ mình có hy vọng gì vào lần trở về này hay không.

Thành phố này, thời tiết bốn mùa rõ ràng, người người đi lại ồn ào nhộn nhịp, kiến trúc tạp nham không theo một mô hình cụ thể nào. Ở đây có người nhà anh, sản nghiệp gia đình anh và cả người con gái anh từng yêu.

Anh có thể không đắn đo nghĩ ngợi gì mà quyết định về đối diện với thời tiết khắc nghiệt, với công ty đang nhiều khó khăn phức tạp, nhưng anh không biết phải làm sao để đối diện với cô.

“Từ giờ sẽ không gặp nữa”, đây là sự lựa chọn tốt cho cả hai, anh vẫn thường nhủ với lòng mình như vậy.

Th mà vừa có ý định trở về, trong lòng Hạng Tân Dương đã dâng trào một cảm xúc khó tả, anh không muốn nói với ai về điều đó.

Sau khi về đây, anh chuyên tâm vào công việc, ngày nào cũng gọi điện cho vợ rất đúng giờ. Anh thường kể về công việc, sau đó nói những câu quan tâm đơn giản hằng ngày.

“Nhớ ăn cơm đúng giờ, đừng ăn các đồ ăn có chất kích thích”, Đường Lăng Lâm bị viêm dạ dày mãn tính, anh thường xuyên nhắc nhở cô về chuyện ăn uống.

Cô nói nhiều hơn một chút, nào là: “Để cho bố yên tâm nghỉ ngơi, điều trị theo Đông y, anh đừng mang công việc về nhà nhé, cũng đừng thức đêm, hút thuốc nữa”.

Hai người vẫn luôn duy trì sự tôn trọng và lịch sự với nhau như vậy, anh biết mình đang cố trốn tránh, sự nhẫn nại đáng kinh ngạc của Đường Lăng Lâm lại càng khiếnanh không muốn đối diện với bất cứ điều gì.

Trời tối dần, Hạng Tân Dương buồn bã lái xe quay về nhà. Thấy đôi giày cao gót màu đen trước thềm, anh bước vội vào phòng đọc sách, Đường Lăng Lâm đang ngồi tập trung vào chiếc máy tính xách tay của anh đặt trên bàn. Nghe tiếng anh đi vào, cô xoay ghế lại, đối diện với anh.

“Anh chưa tắt máy tính”, cô thẳng thắn.

Suốt bảy năm nay, mồi lần mở máy tính, nó sẽ tự động đăng nhập vào QQ ở trạng thái ẩn. Anh đều đặn nộp phí hội viên cho hai địa chỉ đăng nhập QQ, nhưng không bao giờ chat với ai, danh sách bạn bè bị xóa hết, chỉ còn lại một số, song địa chỉ QQ ấy luôn luôn ở trạng thái không đăng nhập, chẳng hề có động tĩnh nào cả.

Anh cũng không biết mình đang chờ đợi điều gì, dường như đó chỉ là thói quen, cũng giống như chỉ uống trà của một nơi sản xuất, hay nghe các bản dương cầm khi lái xe, yêu cầu thư ký đặt một bình hoa uất kim hương trong văn phòng, rõ ràng biết rằng điều đó chẳng có ý nghĩa gì, nhưng anh không có ý định bỏ chúng.

Chiều hôm nay, khi vừa đăng nhập vào QQ của mình, đột nhiên thấy số QQ quen thuộc ngày nào sáng đèn, anh dường như không tin vào mắt mình nữa, nó giống như một giấc mơ vậy. Tim đột nhiên đập loạn lên, anh gửi đi liêntục bốn tin nhắn, nhưng không hề nhận được hồi âm, một lúc sau, số QQ đó thoát mạng, lại trở về trạng thái đen kịt như trước.

Anh không thể ngồi thêm được nữa bèn lấy chìa khóa xe ra ngoài, quên cả tắt máy tính.

“Sao em không gọi điện báo trước, anh sẽ ra sân bay đón em”, Hạng Tân Dương cũng bình tĩnh

Cô cười nói: “Em muốn ông xã ngạc nhiên, có điều người ngạc nhiên lại là em. Anh vừa đi gặp cô ấy về sao?”.

Hạng Tân Dương chỉ biết im lặng.

“Dĩ nhiên, chắc chắn anh đã đi gặp cô ấy. Em chỉ băn khoăn rằng, theo như em biết thì bảy năm nay anh không liên lạc với cô ấy, cô ấy cũng không trả lời anh trên QQ, sao anh lại biết cô ấy ở đâu?”

Hạng Tân Dương vẫn im lặng.

Bảy năm trước, khi rời khỏi thành phố này, anh đã đến khu dân cư bên hồ một lần, lúc ấy khu vực đang bước vào xây dựng giai đoạn hai, hết quý một chỉ có vài chủ doanh nghiệp dọn vào ở, nên rất vắng vẻ. Anh đã để số liên lạc của mình cho bên môi giới bất động sản, đề nghị họ nếu chủ căn hộ tòa nhà uất Kim Hương muốn bán thì liên lạcvới anh ngay.

Bảy năm qua, cứ khoảng nửa năm, anh lại gọi điện tới hỏi, bên môi giới bất động sản rất nhiều nhân viên, mỗi cuộc điện thoại đều có những câu trả lời không giống nhau, có người muốn giới thiệu anh mua căn hộ khác: “Mô hình căn hộ giống hệt như anh nói, còn gần hồ hơn nữa, vị trí đẹp hơn căn nhà đó, giá cả phải chăng”.

Có người còn thêm vào: “Chủ của căn hộ ấy chẳng tới bao giờ, chúng tôi đã gửi các tài liệu bầu cử ban quản lý riêng của chung cư mà không thấy cô ấy tham gia bỏ phiếu”.

Lại có người hiếu kỳ: “Anh nói căn hộ đó à, tôi biết nó, cỏ trong vườn đã tốt um rồi, xung quanh hàng xóm đều có ý kiến, nói rằng ảnh hưởng tới mỹ quan chung. Nhưng đó là chuyện riêng, bên chủ đầu tư chúng tôi cũng không tiện can thiệp, anh có quen chủ nhà không?”.

Bảy năm nay, mồi lần trở về đây, anh đều dành chút thời gian lặng lẽ lái xe tới đó, ngắm nhìn khu vườn một lát, rồi ngồi trầm tư rất lâu bên hồ lộng gió.

Tháng trước trở về, anh đã gặp Cao Như Băng ở sân bay. Cô vẫn giữ thái độ lạnh lùng với anh, yêu cầu anh không được làm phiền Tạ Nam nữa. Anh chẳng những không tức giận mà còn cảm thấy may mắn vì Tạ Nam cómột người bạn nghĩa khí như vậy.

về tới nhà, việc đầu tiên anh gọi điện cho bên môi giới bất động sản ở khu vực đó, anh chàng họ Vương nhấc máy nói: “Đe tôi xem lại, chủ căn hộ anh đăng ký muốn mua vừa mới tu sửa và dọn tới ở tháng trước. Chúng tôi e rằng trong thời gian ngắn trước mắt không thể chuyển nhượng, nếu có căn phòng tương tự như vậy, tôi sẽ liên lạc với anh”.

Bỏ điện thoại xuống, hồi lâu anh mới bình tĩnh lại, nói như vậy, cuối cùng cô đã vứt bỏ sự quyết tâm của mình, dọn tới ở ngôi nhà họ cùng mua. Biết được điều đó, anh không đủ dũng khí để đến ngôi nhà ấy nữa. Mãi tới hôm nay, khi nhìn thấy cô đột ngột online trên QQ rồi lại bất ngờ thoát nick, anh đã không đắn đo, lái xe thẳng tới đó.

Đến nơi rồi, Hạng Tân Dương vẫn do dự, cho xe chạy vòng quanh hồ. Người ta đã dọn đến khu này ở khá đông, con đường ven hồ xe cộ đi lại tấp nập, có người đi dạo quanh hồ, có người đưa con đi hóng mát, dạy con tập lái xe, còn có người dắt chó đi dạo, một số đang chơi phía sân bóng rổ cách đó không xa. Khung cảnh rất náo nhiệt, tiếng đập bóng, tiếng hò hét cổ vũ không ngừng vang lên. Nhịp sống sôi động phong phú khiến sống mũi anh bất giác cay cay. Đây chẳng phải là những điều anh từng rất mong đợi hay sao? Vậy mà tất cả giờ đã tuột khỏi tầm tay, thời gian bảy năm, hai người chỉ có thể tình cờ gặp nhau trong một lần đăng nhập QQ, anh đã đến đây rồi nhưng run rẩy không dám bước vào.

Không biết Hạng Tân Dương đã ngồi đó bao lâu, cuối cùng anh thuyết phục mình rằng chỉ vào thăm căn nhà một lúc thôi.

Trước căn nhà đậu chiếc Citroen màu trắng còn mới. Trong vườn không còn đám cỏ tốt um tùm như lần trước, nhưng cũng chẳng trồng gì. Tạ Nam đang nằm trên ghế dưới chiếc ô che nắng, trên người cô đặt một cuốn sách đang mở, đầu khẽ nghiêng sang một bên, hình như đang ngủ. Tạ Nam mặc chiếc áo len màu trắng, giống hệt lần đầu tiên anh nhìn thấy cô. Anh bối rối không kìm được gọi tên cô.

“Em vừa xuống máy bay, nghỉ đi, anh cũng mệt rồi.”

“Tân Dương, anh biết thừa là em sẽ nhẫn nhịn, sẽ bỏ qua và sẽ buông xuôi, đúng không?”

Hạng Tân Dương cười mỉm: “Chúng ta quen biết từ nhỏ, Lăng Lâm à, từ trước tới giờ em không để ý những chuyện vặt, em có rất nhiều tính tốt, có điều nhẫn nhịn, lờ đi hay là buông xuôi không phải là sở trường của em”. “Anh thật quá hiểu em, vậy thì được, em không cần nhắc lại lời hứa của anh trước khi lấy nhau nữa. Đồng ý để anh về đây làm việc, em rất lo, nhưng em đã nói với mình, giữa vợ chồng ngay lòng tin cũng không có thì quả thực là đáng buồn. Anh có thấy em ngây thơ quá không, hoặc nếu không anh sẽ nói, Lăng Lâm, ngây thơ không phải là đức tính tốt của em đúng không?”

Hạng Tân Dương chau mày, nói: “Anh thừa nhận, anh vừa đi thăm cô ấy, nhưng chỉ là anh muốn biết cô ấy giờ sống thế nào. Anh biết mình đã có vợ, và anh sẽ không làm phiền đến cuộc sống của cô ấy”.

“Anh đã thần thánh hóa cuộc sống của cô ấy quá mức rồi. Không biết anh có cảm tưởng thế nào sau khi đi thăm cô ấy? Em đã gọi mấy cuộc điện thoại hỏi thăm, hình như bạn cùng phòng của cô ấy đã kết hôn, cô ấy vừa dọn vào căn hộ ngày trước mua cùng anh. Thật là hay, em vốn cho rằng cô ấy sẽ bán căn nhà đi, hoặc nếu không sẽ dọn vào ngay lập tức để hoài niệm mối tình của hai người, không ngờ cô ấy lại bỏ không những bảy năm trời.”

“Lăng Lâm, rốt cuộc em muốn nói gì?”

Đường Lăng Lâm không để ý đến câu hỏi của anh, nói tiếp: “Còn may, em vẫn quan tâm tới tình hình của cô ấy, em hy vọng mọi thứ cô ấy đều tốt, tránh cho anh lúc nàocũng ân hận giày vò. Nhưng thật đáng ghét, dù công việc rất tốt, làm quản lý tài chính của một công ty liên doanh, lấy được chứng nhận kế toán trưởng từ rất lâu rồi, nhưng vẫn chưa có bạn trai, lại càng không kết hôn”. Cô chậm rãi đứng dậy, nhìn thẳng vào Hạng Tân Dương: “Tân Dương, anh đang hối hận, có đúng không?”.

Hạng Tân Dương vốn hiểu Đường Lăng Lâm là người tinh nhạy, nhưng lúc này anh vẫn kinh ngạc trước những lời nói của cô, cố gắng giữ bình tĩnh, anh nói: “Bảy năm trước anh đã bỏ cô ấy, bỏ tư cách được hỏi về cuộc sống của cô ấy. Xin em sau này đừng nghe ngóng, đừng làm phiền cô ấy nữa”.

“Em còn mong rằng cô ấy không có chút dính dáng gì tới cuộc sống của chúng ta nữa”, Đường Lăng Lâm cười đau khổ: “Với tình hình của bố hiện nay, em nghĩ anh còn phải ở đây một thời gian dài, tiếp theo chúng ta sẽ như thế nào?”.

“Van như trước đây, Lăng Lâm. Anh đã hứa sẽ tôn trọng cuộc hôn nhân của chúng ta, anh sẽ giữ lời hứa.”

“Anh có bao giờ nghĩ rằng điều em cần không chỉ là một lời hứa?”

Một lúc lâu sau, Hạng Tân Dương cười mệt mỏi, đưa tay xoa thái dương, nói: “Thế thì còn xem anh có thể choem điều đó hay không. Cứ như trước đây đi đã, anh sẽ cố gắng hết sức để làm tròn bổn phận của một người chồng”.