Osin Của Anh

Chương 3

Trong lúc đó, Tư Đồ Trác đang ngồi trong phòng làm việc phê duyệt văn bản. Bỗng một cơn đau dội lên từ dạ dày làm anh giật mình.

Ôm bụng, anh sực nhớ ra tối qua mình không ăn cơm, hèn gì dạ dày mới đau như vậy.

Đói quá! Thở dài, anh bỏ cây bút máy xuống bàn, cầm hợp cơm Quan Lĩnh để sẵn định bụng cấp tốc ăn rồi tiếp tục xử lý công việc. Nhưng khi mở hộp cơm nhìn mấy món nguội ngắt anh hết muốn ăn.

Trước đây anh vốn không phải là người kén ăn nhưng từ khi ăn đồ ăn người thứ 59 nấu khẩu vị của anh đã thay đổi. Mấy ngày ở công ty tăng ca lần nào ăn cơm anh cũng nhớ đến những món ngon cô nấu, tiếc là do quá bận rộn nên anh không thể về nhà ăn cơm.

Nhưng thực sự không thể ngờ rằng người thứ 59 ngoài nấu ăn ngon ra còn có khả năng mát xa số một, dù ba ngày không ngủ nhưng sau khi được cô mát xa anh cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Nếu bây giờ có cô ở đây, anh sẽ kêu cô làm cơm và nhân tiện mát xa cho anh.

Nhưng tên cô là gì nhỉ? Anh chỉ nhớ được biệt danh của cô có liên quan đến động vật nhưng không thể nào nhớ ra được.

Thường thì những điều nhỏ nhặt anh rất hay quên, không muốn ghi nhớ vào trong đầu.

Tiếng nhạc chuông điện thoại vang lên cắt đứt luồng suy nghĩ của Tư Đồ Trác, anh bắt máy.

“Có chuyện gì?”

“Thưa tổng giám đốc, dưới sảnh có một cô gái tự giới thiệu là người giúp việc trong nhà tổng giám đốc, nói có việc muốn gặp.”

“Tên gì?”

“À… vâng…” Quan Lĩnh lắp bắp.

“Không biết sao?” Tư Đồ Trác nhíu mày.

“Dạ, không phải, do tên của cô gái này rất đặc biệt, cô nhân viên lễ tân nói “Sóc Nhỏ” gì đó….” Dù không chắc có đúng hay không nhưng Quan Lĩnh vẫn buột miệng nói.

Vừa nghe thấy cái tên đó, Tư Đồ Trác liền sực nhớ ra. Đúng rồi, tên của người thứ 59 là Tiêu Tung Thục.

“Tổng giám đốc có biết cô gái này không? Nếu không em sẽ nói bảo vệ mời cô gái về.” Vì tổng giám đốc không thích trả lời phỏng vấn của giới truyền thông, nên có rất nhiều phóng viên dùng mọi cách để tiếp cận với tổng giám đốc. Bởi vì thế lực lượng bảo vệ kiểm soát rất nghiêm ngặt tất cả những người vào ra công ty.

“Đừng, để cô ấy lên.”

“Dạ?” Nghe Tư Đồ Trác trả lời, Quan Lĩnh kinh ngạc.

“Đưa cô ấy đi thang máy chuyên dụng của tôi, nhanh lên”. Anh nhấn mạnh.

“Dạ?” Kinh ngạc gấp bội.

“Còn ngồi đó, tâm trạng của tôi đang không được tốt, nếu chậm trễ tôi sẽ hỏi tội anh.” Anh cảm thấy Quan Lĩnh hôm nay thật lề mề.

Đúng lúc dạ dày anh đang đau thì Sóc Nhỏ đến, anh đã có thể nói cô làm cơm cho anh ăn, dù không biết tại sao cô lại đến công ty tìm anh.

“Vâng… vâng…” Quan Lĩnh vội vã trả lời.

***

“Cậu chủ, quản gia Trần nói tôi đem canh gà đến cho cậu chủ.” Vừa bước vào phòng làm việc, Tiêu Tung Thục nói ngay.

“Tự nhiên tốt bụng, chắc chắn có mưu kế, đưa canh gà chỉ là cái cớ, thực tế là muốn nhờ cô hỏi xem tôi còn tức giận không, tôi nói đúng chứ?” Anh vạch trần mưu mẹo của quản gia Trần.

Tiêu Tung Thục mở to mắt sửng sốt càng khiến đôi mắt đen láy sáng lên. “Ai… không có đâu…”

“Thế thì sao? Tôi nói không đúng chỗ nào?”

Tiêu Tung Thục nheo mắt trái rồi nheo mắt phải, trong lòng thấy vô cùng khó xử. Một bên là ông chủ, một bên là quản gia, tuyệt đối không thể gây ác cảm với bất kỳ bên nào, biết trả lời sao bây giờ… A! Cô biết rồi.

Đầu óc lóe sáng, cô cười tươi như hoa, sau đó cung kính cúi gập người.

“Cậu chủ anh minh, thông minh hơn người, cậu chủ thật sáng suốt, tiểu nhân không dám có ý kiến.”

“Mấy câu nịnh nọt đó ai dạy cô vậy?” Một người ngốc nghếch như cô không thể nghĩ ra được những câu đó.

“Tôi học trên ti vi.” Bị nắm thóp, cô chột dạ le lưỡi.

Không ngờ được cô lại làm hành động đáng yêu và khiêu khích đó, Tư Đồ Trác đầu tiên sửng sốt sau đó cảm thấy chỗ nào đó động đậy.

Chết tiệt! Sao cơ thể anh lại có phản ứng với cô?

Tư Đồ Trác trừng mắt nhìn xuống, sợ hãi với nhu cầu sinh lý của mình nhưng rất nhanh sau đó anh đã tìm được lời giải thích hợp lý. Nhất định là do gần đây anh quá bận rộn không có thời gian đi thỏa mãn nhu cầu sinh lý nên mới nổi thú tính chứ không có chuyện anh thích cô.

Chắc chắn không phải vậy.

Dùng sức mạnh ý chí đè nèn dục vọng, anh cầm ly cà phê đen để trên bàn uống ực để giải tỏa cơn khát khô của cổ.

Sau khi kiềm chế được dục vọng, anh lên tiếng. “Lại đây đổ giùm hộp cơm sau đó đi nấu cơm cho tôi.”

“Còn canh gà thì sao?” Cô dè dặt giơ cà mèng đựng canh gà lên. Dù lúc nãy cậu chủ rất hưng phấn nhưng bây giờ không truy cứu mưu kế của quản gia Trần và cô nữa, phải chăng cả hai đều không sao?

“Nuốt không nổi, đổ đi!”. Bây giờ anh không muốn ăn mấy món bổ dưỡng đó. Dục vọng khó khăn lắm mới kiềm chế được, bây giờ ăn canh gà vào chắc xịt máu mũi.

“Nhưng canh gà thím Trần phải hầm trong 2 tiếng lận đó, đổ đi áy náy lắm…” Cô thấy tội món canh gà nên ngước mắt lên nhìn anh.

Từ trước đến giờ một khi đã quyết đinh, anh sẽ không thay đổi nhưng khi nhìn vào mắt cô, trong lòng anh bỗng dưng nảy sinh cảm giác như mình là người có lỗi.

“Nói cô đổ đi thì cô đổ đi đừng có cãi.” Anh nổi cáu để che giấu cảm xúc.

“Nhưng…” Dù rằng cậu chủ đã ra lệnh nhưng cô thấy tội thím Trần. “Cậu chủ nuốt không nổi cũng được nhưng không đổ đi được không?”

“Phiền quá.”

“Cậu chủ.” Cô không từ bỏ ý định cầu xin.

Không chịu đựng được ánh mắt của cô nhìn anh, nhất là khi anh nhìn vào đôi mắt đó, thú tính lại nổi lên khiến anh phải đầu hàng ngay lập tức.

“Phiền quá, thích thì khỏi đổ. Cô đem để chỗ khác đi, tôi không muốn ngửi thấy mùi canh gà.”

Anh bịt mũi quay mặt sang chỗ khác.

“Ya! Cám ơn cậu chủ, cậu chủ là người tốt”.

“Thôi khỏi nịnh, lần sau cô mà cãi lại tôi, tôi cho cô cuốn gói về nhà.” Cô gái ngốc nghếch này không ngờ lại cứng đầu như vậy, anh thấy hơi hối hận vì đã tuyển cô.

“Dạ, thưa cậu chủ.” Giữ lại được canh gà, cô cảm thấy sung sướng.

“Còn đứng đó làm gì, sao không đi làm cơm đi?”

“Dạ.” Suýt chút nữa quên mất việc phải nấu cơm.

“Cậu chủ muốn ăn gì?” Cuộc sống của kẻ lắm tiền không thiếu thứ gì, trong phòng làm việc cũng có một phòng bếp nhỏ.

“Gì cũng được.” Tâm trạng thay đổi. “Miễn đừng bổ quá.”

Nói xong, anh rời khỏi bàn làm việc đi nhanh vào trong phòng tắm.

Chết tiệt! Lần này anh không thể tự chủ được, anh cần xối nước và phải là nước lạnh.

Sau khi xối nước lạnh lên người, Tư Đồ Trác mới thấy nhẹ nhõm.

Anh không thể tin được mình lại dễ dàng nảy sinh ham muốn như vậy, và cũng không thể tin rằng với một người có sự tự chủ hơn người như anh phải mất rất lâu mới kiềm chế được dục vọng sôi sục.

Trước đây, dù bị các cô gái xinh đẹp đến mấy quyến rũ, anh vẫn có thể tự chủ được nhưng lần này chỉ với một động tác le lưỡi của cô, anh đã nổi thú tính, kỳ lạ thật.

Nhìn gương mặt cô xem, cũng dễ thương, thân hình cũng tàm tạm nhưng không phải mẫu người anh thích. Hơn thế nữa, cô còn lâu mới có được sự dịu dàng, nữ tính.

Người ngây thơ con nít như cô lại khiến một người chỉ thích các cô gái xinh đẹp gợi cảm nổi thú tính. Điều này là sao ta!

Dọn xong bàn ăn, lúc Tiêu Tung Thục bắt tay chùi xoong nồi thì thấy Tư Đồ Trác ra khỏi phòng tắm, cô vội vàng chạy lại.

“Mời cậu chủ dùng cơm…” Nói đến đó, cô im bặt.

Đột nhiên trán bị một bàn tay to chụp lên nên cô mở to mắt nói không nên lời.

“Rõ ràng chỉ là một cô bé ngốc nghếch, tại sao lại như vậy?” Anh cảm thấy giận cả bản thân mình và cô, nếu cô không le lưỡi thì anh đã chẳng phải đi tắm nước lạnh.

Cô chỉ là một cô bé giúp việc nhưng tại sao lại có thể làm cho anh mất tự chủ.

Tại sao lại như vậy?

Anh vừa giận vừa tức, giơ ngón trỏ lên cốc trán cô.

“Đau!” Tự nhiên bị cốc vào đầu, Tiêu Tung Thục sững sốt sau đó kêu lên đau đớn.

“Tại sao cô cứ cười hoài giống con sóc chi vậy? Hay cô cố ý?” Mỗi khi cười miệng cô lộ ra hai chiếc răng cửa nhìn đáng yêu không cưỡng lại được.

“Tôi đâu có…” Định mở miệng cãi lại nhưng hành động sau đó của anh khiến cô không nói được gì nữa.

Đưa mắt xuống nhìn thấy bàn tay to của anh đang bóp má mình đau điếng, Tiêu Tung Thục hít sâu.

Đau! Đau quá! Cơn đau lên đến tận não nhưng nhìn ánh mắt khủng bố của Tư Đồ Trác, cô không dám nhúc nhích.

“Với lại, mặt cô phì quá nhìn như quả banh. Cô nên giảm cân đi.”

Thực ra mặt cô không quá phì, hai má phúng phính rất đáng yêu, nhưng vì đang tức giận nên anh phải bóp má cô cho hả giận.

“Không có phì…” Hai má bị bóp lại khiến cô nói không rõ lời, và cũng vì đau quá nên mặt cô nhăn nhó.

Liệu có phải cậu chủ đang tính sổ vụ cô và quản gia Trần móc nối với nhau thăm dò thái độ của anh hay không? Nếu vậy thì cách trừng phạt này của anh có phải biến thái quá không?

Nhưng nếu cậu chủ thực sự đang tức giận thì chỉ cần trừ lương là được sao còn bóp má cô làm gì? Đau quá!

“Có phì!”

Cô dậm chân cãi lại. “Không phì!” Con gái ghét nhất là bị người khác nói mình mập, cô cũng không ngoại lệ.

“Cô còn cãi nữa hả?” Anh nhíu mày thấy cô cãi lại càng bóp mạnh hơn.

Cô đau đến mức đỏ hoe hai mắt: “Anh ăn hiếp tôi!”

“Tôi ăn hiếp cô hồi nào? Tại má cô phúng phính quá nên phải để người ta bóp.”

Thấy mắt cô đỏ hoe, anh đau lòng hơi thả tay ra.

Nhưng làn da cô rất mịn màng làm anh thích thú cho nên không buông tay ra mà tiếp tục vuốt ve hai bên má cô.

“Làm gì có!”

“Đáng đời!” Tư Đồ Trác nhếch môi, hết véo má, mân mê tới xoa nắn đủ kiểu trên gương mặt đáng yêu của cô.

Anh cũng biết những hành động này không giống anh chút nào nhưng đứng trước cô anh không thể tỏ ra lạnh lùng, cứ như một thằng nhóc chưa lớn nổi.

“Cậu chủ… Á… Đau quá!”

Dù anh không bóp mạnh nhưng cô vẫn thấy đau, hai má đều ở trong lòng bàn tay anh, cô có cảm giác khó mà thoát ra được.

“Cô có biết tôi cũng đau lắm không?” Đàn ông nổi ham muốn cơ thể rất đau, cô là đầu sỏ còn dám la đau. Hừ!

“Anh đau hồi nào?”

“Tôi rất đau lòng!” Anh chỉ nói một nửa sự thật nhưng đó không phải là vấn đề anh quan tâm. Hiện tại anh vẫn không thể nào tin được rằng anh lại có thể nổi thú tính với cô.

“Gì kỳ vậy?” Cô thực sự không hiểu sao anh lại cảm thấy đau lòng, hay là… “Để tôi đoán nhé, có phải lúc nãy anh vào toilet do táo bón, hay là anh bị bệnh trĩ?”

“Táo bón? Bệnh trĩ?” Anh gầm muốn bật nóc nhà.

“Chứ anh làm gì lâu lắc trong toilet vậy?” Bị trĩ có khi còn chảy máu nữa, liệu có phải không nhỉ?

Tư Đồ Triết im lặng sau đó quát to. “Tiêu Tung Thục, cô đang chọc tức tôi hả?”

Nói khùng điên lảm nhảm. Cô làm anh đau lòng chưa đủ sao mà còn muốn hạ thấp danh dự của anh. Cô đúng thật là… đúng thật là… cô gái ngu ngốc nhất trên đời.

Anh tàn nhẫn bóp mạnh hai má cô.

“Á đau quá đau quá!”. Cô trào nước mắt không chịu được bắt đầu la hét. “Đừng… làm vậy.”

“Dù cho cô có kêu rát cổ cũng không ai đến cứu cô đâu.” Anh cố tình hù dọa cô khiến cô càng thấy sợ hãi.

“Đừng… đừng…” Cô cố vùng ra.

Nhìn cô khóc thét sợ hãi, anh vốn không thấy tức giận nữa nhưng dáng vẻ cô run rẩy sợ hãi rất đáng yêu nhất là cái mũi hồng và cái miệng nhỏ phả ra hơi thở thơm tho gợi cảm làm anh không muốn cả hai tách nhau ra.

“Nói, sau này cô có dám cãi lại tôi nữa không?” Tay không tự giác kéo đầu cô sát lại.

“Đâu có đâu. Tôi chỉ muốn làm sáng tỏ sự thật.”

Do đang sợ hãi nên cô không chú ý đến hành động đen tối của anh, làm bộ đáng thương.

Nhìn cô rưng rưng nước mắt thực sự có thể khiến người khác đi vào con đường tội lỗi. Tim đập thình thịch, anh từ từ cúi đầu xuống.

“Ắt xì!” Mũi ngứa ngáy khó chịu do nhiều nước mũi nên Tiêu Tung Thục bất ngờ hắt xì.

Bị mưa phùn bay vào mặt, anh bừng tỉnh, tình tiết lãng mạn cũng vụt biến mất.

Trừng mắt nhìn Tiêu Tung Thục, Tư Đồ Trác lại cảm thấy hành động đi chệch đường ra của mình không thể nào hiểu nổi.

Đầu tiên anh nổi thú tính với cô, sau đó lại trêu chọc cô và bây giờ anh muốn hôn cô. Rốt cục tại sao lại như vậy?

Tiêu Tung Thục ngay lập tức biết tội của mình. Nhìn thấy mặt anh tối sầm, trừng mắt nhìn cô, cô run run lắp bắp giải thích:

“Tôi… Tôi không cố ý.”

Anh đang cảm thấy khiếp đảm với sự không bình thường của mình.

“Anh giận hả?” Thấy anh không trả lời, cô càng run, tranh thủ lúc anh không chú ý lùi ra sau mấy bước nhưng cảm thấy vẫn ở trong vòng nguy hiểm nên vội chạy tới núp sau bàn làm việc lấy tập hồ sơ che đầu.

Nhìn hành động đáng yêu của cô, nhất là đôi mắt to sợ hãi đang len lén nhìn anh, anh không thấy tức giận nữa, chỉ thấy nghi ngờ hình như anh bị bệnh.

“Hình như hôm nay tôi bị ma nhập.” Anh lẩm bẩm.

Tiêu Tung Thục gật đầu cái rụp, nhỏ giọng hùa theo.

“Dạ, dạ.” Cô cảm thấy cậu chủ hôm nay không bình thường.

“Tiêu Tung Thục.” Anh đột ngột gọi tên cô bằng giọng lạnh lùng.

“Dạ, có.” Do sợ hãi nên cô trả lời lí nhí.

“Quên chuyện hôm nay đi.”

“Tại sao?” Anh chọc cô, làm cho cô thê thảm, dù cô không ghi thù thì làm sao có thể quên được chứ?

“Không có lý do gì hết, tôi nói cô quên là cô phải quên.” Anh quát to nhưng không phải để nói với cô mà là nói với chính mình.

Hôm nay anh thực sự không bình thường, nhưng vì không dám đi tìm hiểu nguyên nhân cho nên anh bắt buộc chính mình phải quên chuyện hôm nay.

“Dạ. Tôi sẽ quên!”

“Lại đây mát xa cho tôi.” Cách tốt nhất là lấy cái uy của ông chủ ra để không phải nghĩ nhiều.

“Cậu chủ không muốn ăn cơm hả?” Chưa thể chắc chắn anh đã hết giận, cô không dám đến gần.

“Tôi còn cả đống việc cần xử lý, trong lúc tôi ăn cơm cô đứng một bên mát xa để không lãng phí thời gian.” Trong khi trước đó anh đã lãng phí đến một tiếng đồng hồ.

“Dạ.” Thấy anh ngoắc ngoắc ngón tay, cô đành nuốt ực sự sợ hãi từ từ bước lại gần.

“Nhanh lên, đồ ăn nguội hết rồi.” Anh quát to rồi đi đến sofa.

Rõ ràng là anh ăn hiếp cô cho nên đồ ăn mới nguội, bây giờ lại bắt cô phải nhanh chân, đúng là “A bá!” Tiêu Tung Thục chửi mắng anh trong bụng nhưng cô vẫn bước nhanh hơn theo đúng ý anh.

Sau khi ngồi xuống ghế, Tư Đồ Trác bắt đầu thưởng thức bữa trưa của mình.

Thực sự phải nói rằng đồ ăn cô nấu ngon nhất, sau này anh sẽ gọi cô đến công ty nấu cơm để anh khỏi phải ăn thứ cơm hộp khó nuốt.

Dù bao tử đang kêu réo nhưng Tư Đồ Trác ăn rất tao nhã còn Tiêu Tung Thục đứng sau lưng ngoan ngoãn mát xa cho anh.

Cùng lúc được hưởng thụ hai sự sung sướng, anh thích thú tới mức quên cả việc đã quá giờ cơm trưa.

“Cậu chủ.”

“Chuyện gì?” Vì đang no nê và sảng khoái nên giọng nói của anh trở nên dịu dàng.

“Chuyện anh bị trĩ và táo bón tôi sẽ giữ bí mật, không nói cho ai biết đâu.”

“Cô lại chọc tức tôi hả? Cô…” Đúng lúc anh nổi cáu thì cô nhắm nghiền hai mắt ngủ khò trên vai anh làm Tư Đồ Trác vừa tức vừa thương.

“Đứng mà cũng ngủ được. Cô thật là…”

Đang định mắng cô thì sực nhớ ra tối qua cô đã bận rộn đến khuya sau đó phải mát xa cho anh cả đêm, bây giờ cô lại còn đến đây nấu cơm và tiếp tục mát xa cho anh, chắc chắn vẫn chưa ngủ đủ giấc, cơn giận dữ trong anh bỗng chốc xẹp xuống.

Thả đũa, anh nhẹ nhàng gỡ hai tay cô đang đặt trên vai anh ra rồi rời khỏi ghế bế cô bước lại đặt xuống sofa. Anh không đi làm việc mà ngồi xổm bên ghế nhìn vào gương mặt ngây thơ đáng yêu.

“Rốt cục trên người cô có ma lực gì mà hết lần này lên lần khác khiến tôi nổi thú tính với cô?”

Vuốt nhẹ hai má phúng phích, anh không thể hiểu nổi bản thân, cảm thấy mình không bình thường.

“Không biết đã bao lâu rồi tôi không nạt nộ người khác và còn ăn hiếp họ? Tôi nhớ lần cuối cùng tôi chọc cho một đứa con gái khóc là năm tôi tám tuổi. Cô tài thật đó.” Nhớ lại những hành động của mình, anh cười khẽ, lắc đầu.

Một người đàn ông đã 30 tuổi còn chọc gái, mặc dù cảm thấy không hợp chút nào nhưng trong lòng lại trào dâng thứ cảm xúc ngọt ngào.

Anh nhếch môi cười đứng dậy cởi áo vest đắp cho cô để cô không thấy lạnh.

“Ngủ đi, chuyện ngày hôm nay xin hãy tha thứ cho tôi.”

***

Sau chuyện xảy ra ở phòng làm việc, Tư Đồ Trác nhận ra anh càng ngày càng chú ý đến Tiêu Tung Thục.

Chỉ cần có thời gian, anh sẽ đi tìm cô rồi bước lại gần để cô nhìn thấy anh, và cũng là để được nhìn thấy nụ cười tươi như hoa của cô.

Khi cô tập trung làm việc mà không nhận ra sự có mặt của anh, anh sẽ tìm lý do nào đó để bắt chuyện với cô nhằm thu hút sự chú ý của cô.

Như lúc này, dù biết cô đang bận rộn lau cửa kính nhưng anh vẫn chạy lại nói chuyện với cô.

“Tôi muốn uống nước trái cây.” Anh lên tiếng để cô biết sự tồn tại của mình.

“Anh muốn uống nước trái cây gì?” Cô ngừng lau.

“Hỗn hợp các loại trái cây.”

“Anh có thể chờ một chút được không? Tôi đang lau kính, chờ một chút nữa thôi.”

“Tôi muốn uống bây giờ.” Anh cắt ngang, không thích việc cô cứ dán mặt vào cửa kính.

Đồ độc tài! Cô liếc mắt nhìn anh một cái, bỏ khăn lau kính xuống, sau đó đi cà rề vào trong bếp. Tư Đồ Trác cũng đi theo sau.

“Tôi không thích ăn nho, cho nhiều táo, cho thêm mật ong, đừng bỏ nhiều đá, một ít là được.” Anh nói một lèo.

“Dạ dạ dạ.” Cô lấy đống trái cây từ trong tủ lạnh ra đúng ý anh sau đó lấy máy xay sinh tố để trên bàn.

Tư Đồ Trác không ra khỏi phòng mà đứng một bên nhìn cô gọt trái cây.

Không hiểu tại sao anh rất thích nhìn cô làm việc nhà.

Khi cô tập trung làm bất kỳ việc gì anh đều không thể dời mắt đi đâu được, nhất là khi cô đối mặt với những vết bẩn cứng đầu nào đó, nghiến cả răng để chùi hoặc giặt cho sạch làm anh phải bật cười.

Anh chưa bao giờ thích nhìn người khác làm việc nhà. Lạ thật.

“Mặt cô dính cái gì đỏ đỏ.” Anh đột ngột nói.

“Ở đâu vậy?”

“Ở đây.” Anh bước lại gần đưa tay lên má cô.

Bị bàn tay lạnh chụp lên má, những hành động khủng bố ngay lập tức tái hiện lại trong đầu khiến cô nhớ lại chuyện lần trước bị anh ăn hiếp, cô đứng tách ra ngay.

“Anh lại muốn véo má tôi nữa phải không?” Cô lớn tiếng hỏi.

“Làm gì có.” Anh đáp.

Cô không còn tin anh được nữa. “Cậu chủ bận rộn lắm mà phải không? Anh đừng nên lãng phí thời gian của mình nữa, đi làm việc đi.”

“Hôm nay là Chủ nhật, tôi nghỉ.”

“Vậy anh đi coi ti vi chứ đứng trong này làm gì?” Cô muốn đuổi anh ra khỏi phòng bếp.

“Tôi ở đây có làm gì cô đâu?”

“Anh ở trong này chắc chắn là có âm mưu. Anh muốn ăn hiếp tôi nữa đúng không?” Lúc phỏng vấn thì lạnh lùng nhưng hóa ra lại là một kẻ xấu xa, trên ti vi báo chí đều nói rằng đây là một người đàn ông nghiêm túc đúng là nhảm thật.

“Cô nghe tin đồn về căn biệt thự này chưa?” Anh đột ngột chuyển đề tài.

Nhìn vẻ mặt anh bí hiểm, Tiêu Tung Thục ngây thơ chú ý ngay. “Tin đồn gì?”

“Nghe nói trước đây căn biệt thự này là của một cặp vợ chồng, cô vợ là một người phụ nữ đảm đang dịu dàng còn ông chồng là một kẻ trăng hoa bay bướm. Tối nào cô vợ cũng ở nhà nấu những món ngon nhiều dinh dưỡng chờ chồng nhưng anh ta không về nhà mà đi bồ bịch trai gái. Hậu quả là cô vợ không chịu đựng nổi sự phản bội của chồng, có một ngày kia, chị ta đã cắt cổ tay tự tử ngay trong phòng bếp.”

Nghe được cái kết khủng khiếp, Tiêu Tung Thục sợ quá la to. “Anh đừng có xạo.”

“Tôi xạo cô làm gì, cô không tin thì đi hỏi người ta đi, nghe nói ông Vương từng nhìn thấy bóng ma của một người phụ nữ trong phòng bếp này.”

“Anh đừng có xạo, anh đừng có xạo.” Cô càng nghe càng run lẩy bẩy, đột nhiên có cảm giác lạnh xương sống. Trong phòng bếp này thực sự có hồn ma sao?

“Tin hay không là tùy cô.”

Nói xong, anh cầm chai nước đi thẳng ra cửa. “Cô nói tôi ở trong này làm phiền cô, vậy tôi ra ngoài xem ti vi.”

“Cậu chủ!” Cô bỏ quả táo đang gọt dở chạy ngay lại níu áo không cho anh đi ra ngoài.

“Sao vậy?” Anh mỉm cười nhìn vẻ mặt sợ hãi của cô.

“Tôi…”

“À, ép xong nước trái cây làm sandwich cho tôi. Tôi đói rồi.” Nói xong, anh bỏ tay cô ra làm bộ như muốn đi ra ngoài.

“Cậu chủ!” Cô lại bám chặt lấy anh. “Anh đang rãnh mà đúng không? Tôi ở đây một mình buồn lắm, hay anh ở đây nói chuyện với tôi nha.”

“Không được, tôi mà ở đây cô lại nói tôi ăn hiếp cô.”

Cô ngước gương mặt đáng thương lên nhìn anh.

“Tôi sẽ không nói như vậy nữa. Anh ở lại đi.”

Thấy cô sợ tới mức sắp khóc, anh đột nhiên cười phá lên. Cười xong, anh cúi đầu thì thầm vào tai cô. “Lúc nãy tôi lừa cô đó.”

“Cái gì?”

“Không có tin đồn gì cả, cũng không có hồn ma, biệt thự này xây mới.”

Nghe anh nói xong, cô sửng sốt mấy giây sau đó mới phản bác lại. “Anh lại ăn hiếp tôi, vậy mà nói không có âm mưu. ĐỒ LỪA ĐẢO!” Cô định thụi anh một cú.

Một tay giữ hai tay cô, tay còn lại bóp má cô.

“Tại cô rất dễ lừa!”

“Anh lại bóp má tôi.” Cô muốn đánh đấm nhưng hai tay đã bị anh giữ chặt, cho nên chỉ có thể la hét. “Tôi thừa biết anh luôn có âm mưu, và lần nào cũng muốn ăn hiếp tôi. Anh là đồ ở ác!”

“Ở ác mới sống lâu.” Nhìn trong mắt cô là anh, không hiểu sao anh lại cảm thấy rất ngọt ngào trong lòng.

Anh thích cô chỉ nhìn một mình anh.

“Đừng có véo, đau lắm.” Cô đá đá chân.

“Cô phải làm việc cho cậu chủ xấu xa này cả đời.” Anh lơ đãng thốt ra một câu. Khi hiểu được ý nghĩa câu nói đó, anh hơi giật mình nhưng không ghét điều đó.

Qua mấy ngày sống chung với cô, anh không thể hiểu được cảm giác của anh với cô là gì.

“Gì? Tôi không muốn, anh là đồ hư hỏng…”

“Cô nói cái gì? Cô dám nói tôi như vậy hả?”

Lần trước anh đã cảnh cáo cô không được cãi lại thế mà bây giờ cô vẫn không chịu nghe lời.

“Anh là đồ hư hỏng… Á! Đau quá! Anh lại ăn hiếp tôi. Đồ tồi.”