Thiết Huyết Đại Minh

Chương 110-1 : Cuộc nổi loạn thiểm tây (1)

Huyện Giáp, đại doanh của Lý Nham.

Trước tiên nói một chút về tổ chức của đại quân Lưu tặc, đoàn quân này thật ra cũng không có cơ cấu tổ chức nghiêm ngặt, về cơ bản là nhiều đội quân nhỏ tạo thành một đội quân lớn, nhiều đội quân lớn tạo thành đại quân Lưu tặc. Mặc dù Lý Tự Thành là thủ lĩnh tối cao, nhưng chân chính thuộc dòng chính chỉ có nghĩa tử Lý Quá, cháu trai là Lý Song Hỉ chỉ huy quân đội, còn phần lớn quân đội do Lưu Tông Mẫn, Điền Kiến Tú, La Nhữ Tài và Lý Nham nắm giữ.

Binh quyền trong tay đám Lưu Tông Mẫn và Lý Nham đều rất lớn, hơn nữa thủ hạ của họ đều là “người nhà”, chứ không phải người của Lý Tự Thành. Lý Tự Thành chỉ là dựa vào uy danh của mình mà chỉ huy họ, chứ không phải ước thúc họ thông qua một cơ cấu tổ chức nghiêm mật, cho nên có đôi lúc, đám Lưu Tông Mẫn dám không nghe lời Lý Tự Thành.

Dưới tay Lý Nham cũng có một đội quân của riêng mình, nhưng không nhiều lắm, chỉ khoảng hai ngàn người.

Lẽ ra, dưới tay Lý Nham còn có một đội quân khác, là gia binh do Hồng Nương Tử dẫn theo từ sơn trại, phần lớn là lục lâm hảo hán, võ nghệ cao cường, thiện chiến, có thể nói là tinh nhuệ trong tinh nhuệ, đáng tiếc là đã bị trúng kế của Chân Hữu Tài ở Tế Ninh, để rồi bị đại pháo của thủy quân của Hoàng Đắc Công tiêu diệt.

Hai ngàn quân hiện giờ là đội quân con em được Lý Nham tuyển mộ từ quê quán của y là huyện Kỷ, Hà Nam, bởi vì là đội quân con em, cho nên hết sức trung thành với Lý Nham. Lúc này Hồng Nương Tử đang huấn luyện bọn họ trên giáo trường.

Hồng Nương Tử mặc một bộ y phục màu đỏ thẫm, một đai lưng màu bạc thắt chặt ngang hông, làm nổi bật chiếc eo thon và cặp mông căng tròn, khiến người ta nhìn thấy mà tim đập rộn ràng. Tiếp nối đường cong bùng nổ của cặp mông là một cặp đùi thon dài, tròn lẳn, bó sát bởi chiếc quần ống chẽn, chân mang giày da hươu màu đen, thân thể khoẻ khoắn, xinh đẹp và yểu điệu.

Bộ y phục đỏ nổi bật, khiến khuôn mặt trắng nõn như đóa phù dung của nàng trông càng xinh đẹp động lòng người. Đôi mày liễu của nàng nhẹ nhàng chau lại, trong đôi mắt to sáng ngời toát ra sát khí lạnh căm căm, kẻ nào trong số hai ngàn tân binh dám cả gan liếc trộm nàng, chiếc roi ngựa trong tay Hồng Nương Tử lập tức sẽ quất lên mặt hắn một cách tàn nhẫn, cho nên không ai dám nhìn lén nàng nữa, cả đám đều tập trung vào việc huấn luyện.

Hồng Nương Tử đang dạy một bộ côn pháp độc đáo do nàng sáng tạo, tuy rằng chiêu số rất ít, chỉ có năm thức đập, bổ, chọc, quét, đâm, nhưng khi thi triển thì cũng rất mạnh mẽ và đầy uy lực, rất thích hợp cho đánh nhau trên chiến trường rộng rãi. Hơn nữa, quân Lưu tặc thiếu hụt vũ khí, các loại binh khí bằng sắt như thương, kiếm, rìu, tên, rất ít, đa số binh lính sử dụng mộc côn, cho nên dạy tân binh cách dùng côn là thực dụng nhất.

Trong lúc các tân binh hùng hục luyện tập côn pháp, chợt phía viên môn (1) bỗng vang lên tiếng vó ngựa dồn dập. Hồng Nương Tử quay đầu lại nhìn lên, thấy Lý Nham được bao quanh bởi mười mấy kỵ binh thân vệ, đang tiến vào đại doanh. Vừa nhìn thấy Lý Nham, vẻ mặt Hồng Nương Tử lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ, từ lạnh như băng trở thành vui tươi hớn hở, vội vàng uốn éo eo thon bước tới nghênh đón.

- Tướng công, chàng đã về.

Hồng Nương Tử đến trước ngựa của Lý Nham, ngẩng khuôn mặt với đôi má lúm đồng tiền dễ thương lên hỏi:

- Lần này Sấm vương triệu tập gần như toàn bộ quân đội, có phải là muốn đánh một trận thật lớn?

Lý Nham xoay người xuống ngựa, ném cương ngựa cho than binh phía sau, đáp:

- Chúng ta vào lều nói chuyện.

Hồng Nương Tử duyên dáng dạ một tiếng, đi theo Lý Nham vào lều. Vừa vào lều, Lý Nham xoay người lại cầm lấy bàn tay thon nhỏ của Hồng Nương Tử, nói;

- Nương tử, chúng ta lập tức phải rời khỏi Hà Nam.

- Rời khỏi Hà Nam?

Hồng Nương Tử kinh ngạc hỏi:

- Chẳng lẽ Sấm vương quyết định vứt bỏ Hà Nam sao?

- Không, Sấm vương sẽ không bỏ Hà Nam.

Lý Nham đáp:

- Lần này quan quân Đại Minh do Hồng Thừa Trù trấn thủ Khai Phong chỉ huy toàn cục, Phó Tông Long, Mã Sĩ Anh hợp động cùng tiến vào, ba lộ đại quân gồm hơn hai mươi vạn người tiến tới với khí thế hừng hực, phần thắng của quân ta không cao, Sấm vương đã chấp nhận kế sách phân hóa và làm tan rã quân địch của ta, quyết định phái ta đi Sơn - Thiểm phát triển nghĩa quân.

- Tướng công muốn tự mình ngăn chặn một phía?

Hồng Nương Tử kinh nghi bất định, hỏi;

- Lý Tự Thành yên tâm sai chàng một mình chàng tới đó?

Lý Nham nói:

- Không phải một mình ta, còn có Mã Thủ Ứng, Hạ Nhất Long, Hạ Cẩm, Lưu Hi Nghiêu, Lận Dưỡng Thành dẫn Cách Tả Ngũ Doanh cùng đi với chúng ta.

- Quả nhiên là vậy.

Hồng Nương Tử bĩu đôi môi nhỏ nhắn:

- Làm sao Lý Tự Thành có thể để một mình tướng công đi Sơn – Thiểm chứ? Phái bọn Mã Thủ Ứng với Cách Tả Ngũ Doanh đi cùng chàng là để bọn họ giám thị chàng thôi.

- Không được nói lung tung.

Lý Nham nghiêm nghị nói:

- Tính cách Sấm vương trời sinh hào sảng, làm việc quang minh, là đại trượng phu hiếm có trong thế gian, người xưa dạy “Cho dù ơn nhỏ như giọt nước cũng phải dùng sông lớn báo đáp” (2), huống chi Sấm vương còn có ơn cứu mạng đối với vợ chồng ta, chúng ta đương nhiên phải dùng hết sức báo đáp, há có thể lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử?

- Thiếp chỉ nói một chút thôi.

Hồng Nương Tử chu cái miệng nhỏ nhắn, tủi thân nói;

- Chàng làm dữ cái gì chứ?

- Nương tử, lão thất phu Hồng Thừa Trù này rất khó đối phó, hiện tại tình thế quân ta rất không ổn.

Lý Nham nhẹ nhàng xoa xoa lúm đồng tiền của Hồng Nương Tử, nói:

- Sấm vương tín nhiệm hai vợ chồng ta như vậy, lần này chúng ta nhất định phải giương cao đại kỳ của nghĩa quân ở Sơn – Thiểm, tranh thủ kiềm chế quan quân Đại minh càng nhiều càng tốt, như vậy mới có thể giảm bớt áp lực cho Sấm Vương ở Hà Nam.

- Dạ.

Hồng Nương Tử nhẹ nhàng dạ một tiếng, dịu dàng nói:

- Thiếp hoàn toàn nghe theo lời chàng.

Đại Đồng, trong đại viện của Vương gia.

Lã Lục đang so chiêu với Nộn Nương, Vương Phác và Trần Viên Viên đứng bên cạnh xem.

Chuyện này phải nói nhắc lại từ Trần Viên Viên, ngày đó sau khi Vương Phác từ chối thu nhận Nộn Nương làm vợ kế, Trần Viên Viên cũng không dễ dàng bỏ cuộc, mà suy nghĩ tim biện pháp xử lý dung hòa, nàng đề nghị để Nộn Nương giả trai làm thân binh bên cạnh Vương Phác, bởi vì Nộn Nương là phụ nữ, không như Tiểu Thất, Lã Lục đều là đàn ông, khi xuất chinh bên ngoài, nàng có thể chăm sóc hàng ngày cho Vương Phác tốt hơn.

Quan trọng hơn là, Nộn Nương cũng biết võ, điều này do Trần Viên Viên tình cờ phát hiện ra.

Sau khi Vương Phác dẫn binh xuất chinh đánh Mông Cổ, có một ngày Trần Viên Viên nhớ hắn, bèn lấy khẩu súng hắn tặng nàng ra ngắm nghía, vừa lúc Nộn Nương nhìn thấy, Nộn Nương liền nhân cơ hội tới cùng ngắm nhìn hồi lâu, lộ vẻ rất thích thú không muốn rời tay, Trần Viên Viên hỏi tới, mới biết từ nhỏ Nộn Nương đã thích chơi súng, còn luyện được thuật bắn súng rất khá.

(Có sách nói súng kíp thời Minh được làm cẩu thả, tỷ lệ bắn trúng mục tiêu không cao, là không đúng, thật ra công nghệ chế tạo súng thời Minh đã khá tinh xảo. Khi còn bé, nhà Kiếm Khách ở nông thôn, trong thôn có nhiều thợ săn, họ dùng súng Etpigon do thợ rèn ở thị trấn ché tạo, đạn được lắp từ nòng súng, nòng súng là một ống sắt nguyên thủy nhất, không có rãnh nòng, đạn cũng được cưa ra từ ống sắt, hở rất nhiều với lòng nòng súng, áp suất nổ của thuốc súng rất kém, nhưng loiaj súng này vẫn có thể thường xuyên bắn trúng mục tiêu ở cách mười mấy thước, đang chạy với tốc độ cao như heo rừng. Còn với thợ săn có kinh nghiệm có thể trong vòng trăm thước bắn trúng mục tiêu là một tấm gỗ một mét vuông, đây là Kiếm Khách tận mắt nhìn thấy)

Rất nhanh, Trần Viên Viên liền biết chẳng những Nộn Nương biết bắn súng mà còn biết võ.

Nộn Nương quả thật biết võ nghệ, do cha của nàng là Cát Quảng dạy. Mặc dù Cát Quảng chỉ là bách hộ, nhưng võ công không tầm thường. Bởi vì Non Nương là con gái, Cát Quảng dạy nàng theo năng khiếu, chú trọng dạy những môn võ khác biệt, một là trường tiên (roi dài), hai là khinh công. Nộn Nương có năng lực hiểu biết rất cao, còn trẻ mà đã luyện được một thân tuyệt kỹ, khinh công càng xuất sắc, mấy tên đàn ông võ nghệ tầm thường đừng hòng đụng được vào chéo áo của nàng.

Hồi đó, ở cửa ải khe Phù Đồ, vì bảo vệ Nộn Nương Cát Quảng đã đánh cho nàng ngất đi, lại kéo hai gã binh sĩ chết trận đặt lên người nàng, cho nên nàng mới tránh được nạn. Bằng không, với võ nghệ của mình, nhất định Nộn Nương sẽ theo cha liều chết mà đánh, cuối cùng cũng khó tránh khỏi chết dưới tay bọn giặc cướp.

Bởi vì Nộn Nương biết võ, Trần Viên Viên càng muốn nàng làm thân vệ bên cạnh Vương Phác.

Trần Viên Viên ra sức thuyết phục, Vương Phác cũng động tâm, nghĩ đến khi xuất chinh bên ngoài, nếu có một nha đầu xinh đẹp như Nộn Nương đi theo bên cạnh, cũng là chuyện tốt, khiến hắn thêm vui tai vui mắt. Nhưng Vương Phác không tin nha đầu nhỏ tuổi này biết võ nghệ, càng không tin đôi tay thon nhỏ, vừa trắng vừa mềm kia lại biết bắn súng.

Vì thế Trần Viên Viên liền sắp xếp cuộc tỷ võ hôm nay, mục đích là muốn cho Nộn Nương biểu diễn một chút võ nghệ và thuật bắn súng của nàng trước mặt Vương Phác.

Lúc này, Nộn Nương đã giao đấu với Lã Lục hai mươi mấy chiêu.

Lúc đầu, Lã Lục còn không dám dùng hết sức, sợ làm vị tiểu cô nương yểu điệu này bị thương, nhưng càng đánh gã càng kinh ngạc, về sau đành phải đem hết vốn liếng ra mà đọ sức với Nộn Nương. Tuy Lã Lục cao lớn vạm vỡ, từng đường quyền cước xé gió đầy uy lực, nhưng ngay cả một chéo áo của tiểu cô nương này cũng không chạm đến được. Hai người vờn nhau trong sân cả buổi, trong khi Lã Lục đã mệt đến nỗi thở hồng hộc, nhưng Nộn Nương vẫn ung dung, mặt không đỏ, tim không đập nhanh, như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Thừa dịp Lã Lục nôn nóng và sốt ruột, chỉ lo truy đuổi nhưng không đề phòng, Nộn Nương bỗng nhiên xoay tay một cái, ngọn roi quấn lấy cổ chân Lã Lục, theo quán tính Lã Lục vẫn lao tới trước, nhưng hai chân đã bị ngọn trường tiên của Nộn Nương quấn chặt, nhất thời mất trọng tâm, ngã chỏng gọng trên mặt đất.

Thật ra thì, trận tỷ võ hôm nay rất không công bằng, bởi vì Nộn Nương là nha hoàn thiếp thân của phu nhân, Lã Lục sợ đả thương nàng cho nên không dám đánh hết sức, điều đó vô hình trung hạn chế chiêu số của gã, khiến gã bị thua thiệt. Tuy nhiên, dù là như vậy, cũng đủ để chứng minh võ nghệ của Nộn Nương không tệ, bởi vì muốn đánh ngã Lã Lục không phải là điều dễ dàng.

Ngay cả dũng mãnh như Đao Ba Kiểm, có đánh hơn hai trăm chiêu cũng không đánh ngã được Lã Lục.

Vương Phác thấy cảnh đó, mở rộng tầm mắt, nói một cách phổi bò:

- Lục nhi, ngươi cũng quá vô dụng, ngay cả một tiểu cô nương cũng không thắng nổi.

Tiểu Thất nãy giờ cũng tới xem cuộc tỷ võ, hùa theo chê cười:

- Đúng vậy, thường ngày không phải ngươi rất trâu bò sao? Ngay cả Đao Ba Kiểm ngươi cũng dám trêu vào, nhưng sao bây giờ, ngay cả một cô bé cũng không đấu lại? Lục nhi, tốt nhất là ngươi đi mua mấy đồng đậu hũ về đập đầu tự tử chết đi là vừa!

Vương Phác chê cười, Lã Lục không dám cãi, nhưng Tiểu Thất cũng chế nhạo, Lã Lục không phục, bèn châm chọc ngược lại:

- Thất ca, huynh ngồi một bên nói mát thì anh hùng hảo hán cái chỗ nào? Có bản lĩnh thì huynh tới so chiêu với Nộn Nương thử xem! Hừ, chỉ sợ là chưa tới mười chiêu là huynh đã lăn ra đất rồi!

- Nói cái gì?

Tiểu Thất tức giận nói:

- Có tin là Thất ca ta đánh ngươi không?

Lã Lục cười khà, nói:

- Nói vậy là, Thất ca muốn so chiêu với tiểu đệ trước?

- Ngươi...

Tiểu Thất nhất thời cứng họng, trợn mắt nhìn Lã Lục một cách dữ tợn, cũng không dám động thủ thật sự. Tiểu Thất biết rõ võ nghệ của Lã Lục, ngay cả Đao Ba Kiểm cũng e ngại gã ba phần, Tiểu Thất càng không phải là đối thủ của gã, thường ngày ỷ lớn tuổi hơn, cho nên mới tỏ vẻ ta đây với Lã Lục, nếu Lã Lục hung lên, Tiểu Thất không có cách đối phó.

Lúc này Nộn Nương giải vây cho Tiểu Thất, cười duyên nói:

- Nghe nói Thất Ca bắn súng rất giỏi, tiểu muội muốn so tài bắn súng với Thất ca.

(1) Viên môn: ngày xưa vua đi tuần ở ngoài, đến chỗ nào nghỉ thì xếp xe vòng xung quanh làm hàng rào, mà để một chỗ ra vào, hai bên để xe dốc xuống càng xe ngỏng lên để làm dấu hiệu, cho nên gọi là viên môn, về sau người ta cũng gọi ngoài cửa các dinh các sở là viên môn.

(2) Nguyên văn: Tích thủy chi ân đương dũng tuyền tương báo