Thiết Huyết Đại Minh

Chương 129 : Cùng chống chọi kiến nô (1)

Thời điểm Hồng Nương Tử nói với Lý Nham, Lý Hổ vẫn nhìn nàng với ánh mắt phức tạp.

Hồng Nương Tử vừa mới dứt lời, Lý Hổ liền giục ngựa đến gần Lý Nham, giả vờ muốn nói chuyện với Lý Nham, sau đó đột nhiên đập một quyền vào sau ót Lý Nham, Lý Nham vốn là tên thư sinh trói gà không chặt, hơn nữa không đề phòng ngay lập tức bị trúng đánh lén của Lý Hổ, kêu lên một tiếng trầm đục ngất đi.

Hồng Nương Tử nhìn thấy rõ ràng, nhất thời tức giận đến đôi mắt đẹp trợn lên, cả giận nói:

- Hổ Tử, ngươi làm gì vậy?

Lý Hổ kéo tay vịn chặt thân hình đã xụi lơ của Lý Nham lại, lạnh nhạt nói:

- Căn bản đại ca không biết võ nghệ, tuy rằng chị dâu võ nghệ cao cường nhưng trong hoạn nạn khó tránh khỏi chiếu cố không kịp. Nếu chẳng may đại ca có gì sơ xuất, có hối tiếc cũng không kịp. Cho nên, chị dâu vẫn nên khẩn trương mang theo đại ca rời khỏi trung quân đi.

Hồng Nương Tử ngạc nhiên không nói gì nói:

- Vậy....

Lúc này Kinh Mậu Thành và Lý Hyền cũng đã phục hồi lại tinh thần, đều khuyên nhủ:

- Đúng vậy, an nguy của đại soái liên quan đến sự tồn vong của nghĩa quân, không thể không cẩn thận.

- Được rồi.

Hồng Nương Tử ngẫm nghĩ một chút, khẽ cắn răng ngà nói:

- Vậy trung quân giao cho ba vị tướng quân Hồ Tử, sư huynh Lý Huyền các ngươi rồi!

- Chị dâu, ở đây giao cho tiểu đệ đi.

- Sư muội yên tâm.

- Phu nhân yên tâm.

Ba người Lý Hổ đều đồng ý, Hồng Nương Tử gật gật đầu giục ngựa tiến lên, ôm Lý Nham đã ngất nằm trong lòng Lý Hổ đặt trước yên ngựa. Sau đó ghìm ngựa xoay người hướng về phòng ngự dày nhất bên cánh trái của nghĩa quân mà vội vã rời đi. Nhìn Hồng Nương Tử và Lý Nham cùng trên một con ngựa dần dần đi xa, Lý Hổ và Kinh Mậu Thành gần như đồng thời thở phào một cái, vẻ mặt phức tạp.

Bên ngoài thành Đại Đồng bất thình lình xảy ra trận đại chiến ba bên, bắt đầu tiến hành ngoài dự đoán của mọi người, kết thúc cuối cùng cũng ngoài dự đoán của mọi người. Lưu Tặc và Kiến Nô lưỡng bại câu thương, Vương Phác giảo hoạt thành người thắng lớn nhất.

Lưu Tặc Lý Nham tổn thất trầm trọng nhất, hơn năm vạn Lưu Tặc chết trận hơn một vạn, hơn mười lăm ngàn người bị trọng thương. Dưới tình hình thiếu y, ít thuốc, vận mệnh của những Lưu Tặc đó đã định, không phải mất máu mà chết thì cũng đói chết, đông chết. Lý Nham không muốn vứt bỏ bọn họ, bọn họ cũng không sống nổi.

Duy nhất có thể làm cho Lý Nham cảm thấy an ủi chính là nghĩa quân Thiểm Tây trên “Danh nghĩa” thắng được một trận chiến này!

Mặc dù là có Hỏa Khí Doanh của Vương Phác trợ chiến mới đánh thắng. Tuy rằng nghĩa quân tổn thất cực kỳ thê thảm và nghiêm trọng, nhưng bất kể thế nào thắng là thắng, nghĩa quân Thiểm Tây đánh bại kỵ binh Kiến Nô hùng mạnh, điều này làm khí thế và sự tin tưởng của tướng sĩ nghĩa quân tăng lên cực đại. Mà quan trọng hơn là trải qua trận chiến này, hai vạn Lưu Tặc còn lại đã lột xác biến thành lão Binh chân chính rồi.

Đối với mỗi tướng quân mà nói, lão binh bách chiến vĩnh viễn là giá trị lớn nhất trong cuộc đời họ.

Thiết kỵ Kiến Nô của A Tế Cách cũng tổn thất thê thảm và nghiêm trọng, trọng yếu hơn là bọn họ đã thua trận chiến này.

Kỵ binh Kiến Nô dựa vào thế lực hùng mạnh công kích đục thủng phòng ngự nghĩa quân Thiểm Tây. Nhưng làm người ta kinh ngạc nhất chính là nghĩa quân cũng không hề sự sụp đổ, mà kỵ binh Kiến Nô lúc này thì đã thế suy sức yếu, tinh lực không còn dồi dào để tiếp tục tiến hành chia ra bao vây nghĩa quân rồi. Trọng yếu hơn hai ngàn Hỏa Khí Doanh Vương Phác đã xử lý toàn bộ năm Ngưu Lục chặn hậu của A Tế Cách, lại áp lên, cấu thành uy hiếp với Kiến Nô.

Cuối cùng, A Tế Cách cũng không thể xem thường, chỉ có thể thất vọng hạ lệnh lui binh.

A Tế Cách dẫn tám ngàn Lưỡng Bạch Kỳ tinh nhuệ đi tiên phong, cuối cùng toàn thân trở ra chỉ có không đến bốn ngàn kỵ. Trong đó hơn một ngàn kỵ là bị nghĩa quân Thiểm Tây xử lý, còn lại đầy đủ tám Ngưu Lục, ước chừng hai ngàn bốn trăm kỵ, cũng là do Hỏa Khí Doanh Vương Phác xử lý đấy.

Chân núi Thái Lương.

Nhiếp chính vương Kiến Nô Đa Nhĩ Cổn tự mình dẫn mười hai vạn đội quân kỵ bộ điều khiển dọc theo bờ Hà Tây trùng trùng điệp điệp đi về phía Nam. Mắt thấy sắc trời đen nhuộm, Đa Nhĩ Cổn liền hạ lệnh tạm thời xây doanh trại ngay tại chỗ.

Trung quân Kiến Nô, hành trướng của Đa Nhĩ Cổn.

Đa Nhĩ Cổn đang triệu tập Phạm Văn Trình, Ninh Hoàn Ngã, Lý Vĩnh Phương, Đa Đạc, Tương Đình Trụ, Cương Lâm và mãn hán thân tín đại thần nghị sự. Sau khi Đa Nhĩ Cổn trở thành Nhiếp Chính vương, cực lực cải thiện tình cảnh đại thần Hán tộc, có qua có lại mới toại lòng nhau, hầu như tất cả đại thần Hán tộc đều đứng về phía Đa Nhĩ Cổn. Giống như Phạm Văn Trình, Ninh Hoàn Ngã là tâm phục phụ tá của Đa Nhĩ Cổn.

Đa Nhĩ Cổn rất tin tưởng hai người Phạm Văn Trình, Ninh Hoàn Ngã. Mỗi khi có chuyện gì đều thảo luận với hai người trước, sau đó mới đưa ra quyết định.

Đặc biệt phải nói đến Phạm Văn Trình, người này tự xưng là hậu nhân của danh thần Phạm Trọng Yêm đời Tống. Thuở nhỏ thông minh hiếu học, tinh thông kinh sử, là một nhân tài hiếm có. Chỉ là vì lúc ấy bị quan chủ khảo trấn Liêu Đông xa lánh, luôn thi không đạt, cho nên trong lòng tràn đầy oán hận đối với triều đình Đại Minh.

Năm Vạn Lịch thứ bốn mươi hai, Nỗ Nhĩ Cáp Xích đánh chiếm Phủ Thuận. Phạm Văn Trình cảm thấy tài năng và học vấn của bản thân gã ở triều đại Minh thì khó có cơ hội, liền phẫn nộ mà đi tìm Kiến Nô làm nơi nương tựa, gã chính thức bắt đầu kiếp sống Hán gian.

Thật đáng buồn chính là, cõi lòng tràn đầy tham vọng mà Phạm Văn Trình cũng không có được cha con Nỗ Nhĩ Cáp Xích, Hoàng Thái Cực thưởng thức, vẫn luôn làm thư lại hèn mòn giống như Chân Hữu Tài. Từ năm Vạn Lịch thứ bốn mươi hai đến năm Sùng Trinh thứ mười lăm, trong suốt hai mươi lăm năm Phạm Văn Trình nhận hết khuất nhục, tiểu thiếp mà gã yêu mến nhất bị Kiến Nô gian dâm, ngay cả bản thân gã thiếu chút nữa cũng bị Hoàng Thái Cực bắt lại giết.

Có thể coi là như thế này, với Kiến Nô Phạm Văn Trình cũng như con chó vẫy đuôi mừng chủ. Bởi vì gã đã đoạn tuyệt với Đại Minh, biết mình nếu trốn về Đại Minh chỉ có con đường chết. Để kéo dài cuộc sống gã chỉ có thể tiếp tục ở lại Liêu Đông, tiếp tục là bao con nhộng Kiến Nô. Tuy nhiên, Đa Nhĩ Cổn cầm quyền, rốt cuộc vận mệnh của Hán gian cũng xuất hiện sự xoay chuyển đáng tin cậy.

So sánh sự dã man của Nỗ Nhĩ Cáp Xích với sự tàn nhẫn Hoàng Thái Cực, trong chính trị Đa Nhĩ Cổn lại giàu có và nhìn xa hiểu rộng. Phụ huynh lại cầm quyền đúng khi người Hán áp dụng chính sách kỳ thị bất đồng. Đa Nhĩ Cổn có khuynh hướng dung hòa người Hán, trọng dụng người Hán.

Đa Nhĩ Cổn cho rằng, người Mãn chỉ cần dựa vào cung tiễn và mã đao là không đủ để chinh phục Đại Minh. Chỉ có học tập sở trường người Hán, dựa vào trí thức Hán tộc, cuối cùng người Mãn mới có thể nhập chủ Trung Nguyên. Hơn nữa nhân khẩu người Mãn quá ít, chỉ có dụ dỗ lấy chính sách dung hòa bắt người Hán quan ngoại, nhân khẩu người Mãn mới có thể tăng lên trong thời gian ngắn.

Đúng là dưới tình hình như vậy Phạm Văn Trình mới hoàn toàn chiếm được sự khen thưởng và trọng dụng của Đa Nhĩ Cổn. Mà Phạm Văn Trình và Hoàn Ninh Ngã không khiến Đa Nhĩ Cổn thất vọng, hai người sử dụng tất cả vốn liếng, hiến ra mưu kế, trợ giúp Đa Nhĩ Cổn lật đổ đối thủ chính trị lớn nhất là Hào Cách, giúp Đa Nhĩ Cổn thuận lợi mà lên làm Nhiếp chính vương.

Đa Nhĩ Cổn nhìn Phạm Văn Trình hỏi:

- Văn Trình tiên sinh, bổn vương nghe nói tường thành Đại Đồng được xây vô cùng rắn chắc, so sánh với thành Cẩm Châu thì như thế nào?

Đa Nhĩ Cổn vẫn rất tôn kính đối với Phạm Văn Trình và Ninh Hoàn Ngã, lúc thảo luận chính sự thường tôn hai người làm tiên sinh.

Phạm Văn Trình cung kính đáp:

- Bẩm chủ tử, thành trì triều Đại Minh chia làm bốn cấp trấn, vệ, sở, bảo, thành Cẩm Châu chỉ là vệ thành, mà Đại Đồng là trấn thành, là địa phương thuộc phiên phủ của Đại Vương, bởi vậy, không thể đánh đồng thành Cẩm Châu với thành Đại Đồng. Tường thành biên giới của thành Đại Đồng dài bốn dặm, phạm vi gần hai mươi dặm, tường thành lấy bùn đất và cỏ trộn lẫn, cao ba trượng tám thước, chiều rộng đáy bảy trượng sáu thước, bao bên ngoài hai tầng gạch xanh. Vô cùng chắc chắn vững vàng.

Đa Nhĩ Cổn nhíu mi nói:

- Hồng Di đại pháo có thể phá vỡ tường thành Đại Đồng hay không?

- Không thể.

Phạm Văn Trình lắc đầu nói:

- Tuy rằng uy lực Hồng Di đại pháo thật lớn, nhưng căn bản không thể phá vỡ tường thành dày như vậy. Nếu chủ tử muốn dùng Hồng Di đại pháo công kích trường thành, nô tài nghĩ ít nhất cần đến mấy tháng. Tiêu phí mười mấy vạn cân hỏa dược, mới có thể phá sụp tường thành.

Cương Lâm nghe xong, không ngừng chậc lưỡi hít hà nói:

- Phải mất mấy tháng, phí mười mấy vạn cân hỏa dược? Vậy phải đánh bao nhiêu pháo đây?

Chuyên gia tạo pháo Đông Dưỡng Tính lập tức ngón tay tính toán nói:

- Hồng Di đại pháo mỗi pháo cần tiêu hao năm cân hỏa dược, mười ngàn cân hỏa dược chính là hai ngàn pháo. Mười vạn cân hỏa dược là được hai vạn pháo, trong quân hiện có năm Hồng Di đại pháo, nếu mỗi ngày đánh ra hai trăm pháo, thì cần ròng rã một trăm ngày.

- Một trăm ngày?

Đa Đạc hét lớn:

- Đánh Đại Đồng sẽ mất một trăm ngày, vậy đánh Bắc Kinh chẳng phải mất một năm?

- Thân vương điện hạ yên tâm, không cần thời gian dài như vậy.

Phạm Văn Trình nói:

- Tuy rằng Hồng Di đại pháo không phá vỡ được trường thành Đại Đồng. Nhưng phá vỡ cửa tường thành cũng không phải việc gì khó.

Đa Nhĩ Cổn nói:

- Sợ là Vương Phác giống Tổ Đại Thọ, dùng tảng đá lớn phá hỏng bốn cửa thành của Đại Đồng.

- Vậy cũng không sao.

Phạm Văn Trình nói:

- Chủ nhân có thể sai người đào, đào dưới chân tường thành Đại Đồng, sau đó trên chôn mấy vạn cân hỏa dược, không tin không bùng nổ được nó.