Thiết Huyết Đại Minh

Chương 300 : Đại học dương minh (1)

- Ồ, Johan thân mến.

Vương Phác khẩn cấp hỏi:

- Công việc của ngài thế nào rồi?

Johan nhín vai khiêm tốn nói:

- Theo như lời chỉ giáo của Tướng quân ngài, không phải do người ta ủng hộ học thuyết dị đoan mà vì học thuật nghiên cứu thất bại, tướng quân các hạ kính mến, mặc dù bọn họ là dị giáo đồ hoặc những người sa cơ lỡ thế nhưng bọn họ đều có thân phận nổi bật, đều là những giáo sư đại học hoặc những người làm quan trong triều.

- Được vậy tốt quá.

Vương Phác không kìm được vui mừng nói:

- Đến lúc đó ta sẽ sắp xếp khảo hạch xem bọn họ thực sự có học như ngài nói không, nếu điều ngài nói là thật thì Johan, ta rất vinh hạnh thông báo cho ngài biết ngài sẽ chính thức trở thành Hồng y giáo chủ của đế quốc Đại Minh.

- Ôi, Chúa ơi!

Johan vô cùng kinh ngạc, y há hốc mồm nói:

- Tướng quân, trí tuệ của ngài đủ chiếu sáng cả Viễn Đông.

- Tốt lắm.

Vương Phác vỗ vỗ vai Johan cười nói:

- Lúc này ta phải đến An Khánh trấn áp bọn phản loạn, việc khảo hạch khi nào trở về nói tiếp, trong khoảng thời gian này hãy theo dõi dị giáo đồ chỉ dẫn cho bọn họ làm quen với con người phong tục tập quán của Đại Minh chúng ta, cũng dạy cho bọn họ biết một chút Hán ngữ nữa.

- Không thành vấn đề.

Johan cung kính nói:

- Tôi rất vui khi được cống hiến sức lực cho ngài.

Nói xong Johan lại bái chào Vương Phác vội xoay người đi, trong đầu Johan lúc này đang lâm vào ảo tưởng cuồng nhiệt sẽ biến một trăm triệu dân của đế quốc khổng lồ quy y Thiên Chúa giáo, tin tức này chấn động đến cỡ nào chứ? Vì thế Johan sẽ trở thành huyền thoại, nên biết rằng nhân khẩu toàn bộ Châu Âu lúc ấy chỉ hơn năm mươi triệu.

Đợi khi Johan đi rồi Tôn Truyện Đình mới hỏi:

- Tiểu tử thối, con định sắp xếp thế nào cho dị giáo đồ đó?

- Việc này chưa nói trước được.

Vương Phác khoác tay áo hỏi:

- Học viện Dương Minh chuẩn bị thế nào rồi ạ?

Tôn Truyền Đình nói:

- Học viện Dương Minh đã tiến vào giai đoạn kết thúc, mấy ngàn gian phòng giống nhau gần như đã hoàn thành.

- Sách dạy thì sao?

Vương Phác nói:

- Cần gấp vẫn là bộ sách.

- Sưu tập hơn một triệu loại đi bày hết trên trăm gian phòng.

Tôn Truyền Đình nói:

- Trong đó sách phiên dịch phương Tây có vài ngàn loại, lão phu sống trên đời chưa từng thấy qua nhiều bộ sách như vậy, sách cổ sưu tập nhiều nhưng so với sưu tập lần này thật sự quá nhỏ bé.

Vương Phác nghe xong cũng có chút kinh hãi.

Không đến một năm mà sưu tập hơn một triệu loại bộ sách khác nhau, như thế có thể thấy được trình độ học thuật của đời Minh đã phát triển đến trình độ nào. Chỉ tiếc sau khi Mãn Thanh nhập quan, qua hai năm thủ lĩnh Khang Hy đã hai lần tiến hành "đốt sách chôn người tài" nên một lượng lớn học thuật cuối cùng cũng bị thiêu hủy.

Cuối cùng bị Mãn Thanh xâm nhập sao chép lại thành bộ sách Tứ Khố toàn thư không bằng một phần trăm sách của đời Minh trước đó, những kế thừa tinh hoa văn minh của Trung Hoa phần lớn đã bị hủy diệt.

Tuy nhiên hiện tại Vương Phác tuyệt nhiên không để bi kịch trong lịch sử tái diễn một lần nữa.

Vương Phác nói:

- Cha, sợ là học viện Dương Minh không làm được rồi.

- Cái gì?

Tôn Truyền Đình ngạc nhiên, sau đó giận dữ nói:

- Con nói vậy là có ý gì?

Vương Phác cười ha hả cất cao giọng nói:

- Chúng ta phải xây dựng một đại học Dương Minh, một học viện nho nhỏ không đủ thỏa mãn giáo dục về kinh tế văn hóa, khoa học kỹ thuật tiên tiến của Đại Minh rồi.

- Đại học Dương Minh?

Tôn Truyền Đình cau mày nói:

- Ý con nói là....Trường Thái học?

Vương Phác giải thích nói:

- Đại học Dương Minh là đại học mang tính tổng hợp lớn nhất trên thế giới, bên trong bao hàm viện Văn học, học viện Ngoại ngữ, học viện Toán, học viện Vật lý, học viện Hóa học, học viện Quân sự, viện y học, học viện xây dựng ứng dụng, thực hành hoàn toàn phương thức giáo dục mới.

Tôn Truyền Đình trợn tròn mắt lúng ta lúng túng nói:

- Trong một lúc con lập nhiều ngành học trong trường đại học cho học sinh ở đây sao? Những thứ con nói nếu đều học qua thì trong thời gian bao lâu mới được tốt nghiệp, đừng có nói cả đám đều học đến tuổi như lão phu cũng không thể tốt nghiệp nha.

- Ha ha, lão gia người lo lắng quá rồi.

Vương Phác mỉm cười nói:

- Trong trường đại học tuy có nhiều ngành nhưng học sinh chỉ lựa chọn một ngành mà theo học, ví dụ như học viện Văn học chỉ đào tạo quan viên và giáo sư, học viện ngoại ngữ chỉ bồi dưỡng giáo viên và phiên dịch viên, học viện quân sự bồi dưỡng quan quân, học viện y học bồi dưỡng thầy thuốc, học viện xây dựng dồi dưỡng kỹ sư thiết kế.....Đế quốc Đại Minh cần người không chỉ có tài năng mà còn phải có chuyên gia của ngành đó.

- À.

Tôn Truyền Đình vui vẻ gật đầu nói:

- Như thế cũng là biện pháp tốt.

- Sau khi Trường Đại học xây xong còn phải hình thành khoa Học viện quân sự.

Vương Phác hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ của mình, hắn lẩm bẩm:

- Giáo sư trong trường đại học phải dạy nhiều kiến thức cho học sinh nên thường xuyên tiến hành nghiên cứu, phải tạo điều kiện thuận lợi để các giáo sư nghiên cứu, chỉ có như vậy những tài năng mới, những kỹ thuật mới của Đại Minh sẽ thay đổi từng ngày, ngày càng vững mạnh hơn.

Tôn Truyền Đình nghe xong trợn mắt nhìn thẳng vào hắn, lão đã hoàn toàn không theo kịp suy nghĩ của Vương Phác nữa rồi.

Vương Phác lại nói:

- À đúng rồi cần phải khuyến khích ngành công nghiệp tư bản tư nhân chuyển buôn bán, muốn khuyến khích thương mại hàng hải, các ngành công nghiệp dệt trong nước, công nghiệp giấy, công nghiệp in, muối sắt, chế biến trà, đóng tàu,cứ như thế thủ công truyền thống sẽ dần dần được thay thế bằng máy móc, một cuộc cách mạng công nghiệp mạnh mẽ sẽ khiến toàn bộ đế quốc Đại Minh hứng khởi hơn.

- Cách mạng công nghiệp?

Tôn Truyền Đình buồn bực nói:

- Cách mạng kỹ thuật là gì?

- À, thì là..

Lúc này Vương Phác mới biết bản thân có chút lỡ lời, trở lại chuyện chính nói:

- Chúng ta tiếp tục thảo luận về đại học Dương Minh, chức Hiệu trưởng trường để lão nhân người làm, người khác thì con không yên tâm. Còn học Trưởng học viện quân sự con sẽ tự mình đảm nhận, học viện quân sự bồi dưỡng lục quân trong tương lai của đế quốc Đại Minh, không để những sinh viên hàng đầu được sự bảo trợ của người khác.

Tôn Truyền Đình nói:

- Điều này cũng được.

Vương Phác lại nói:

- Còn viện trưởng Văn học con thấy Tiềm Khiêm Ích là thích hợp nhất, viện trưởng viện Y học không ai khác ngoài Lý Lão cha, viện trưởng học viện xây dưng chính là Tống Ứng Tinh, Phương Dĩ Trí tuy trẻ tuổi nhưng kiến thức sâu rộng, các ngành học đều đã học qua có thể kiêm nhiệm viện trưởng Học viện Vật lý, học viện Hóa học, học viện Toán học.

Tôn Truyền Đình nói:

- Như thế cũng hợp lý.

Vương Phác lại nói:

- Còn có vấn đề cuối cùng, chương trình học đại học rất khó khăn, tối thiểu phải biết chữ cho nên chúng ta chỉ chọn được những lứa tuổi thích hợp, cha cũng biết Trình Chu Lý học vẫn giữ vị trí duy nhất từ trước đến nay, sẽ không có nho sinh nguyện ý học đại học, cho nên học sinh ban đầu chỉ có thể lấy ở Phục Xã mà thôi.

Tôn Truyền Đình nói:

- Chỉ cần có thể tốt nghiệp đại học, sau khi ra trường có thể làm quan viên Tri phủ địa phương, ta tin tưởng sẽ có nhiều nho sinh Phục Xã nguyện ý tiến đến theo học.

Vương Phác cười lạnh nói:

- Dù có muốn học hay không muốn học bọn họ cũng phải đến, đừng quên Đông Lâm Phục Xã đã bị chúng ta nắm nhược điểm rồi.