Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 2096 : Nam Thần, Bùng Cháy Đi! - Chương 2096

Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên

➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥

Uất Thì vốn đã định đợi ở đây một thời gian, ai biết người bên ngoài rất nhanh đi vào, bảo hắn có thể đi.

Uất Thì không nhúc nhích: "Tôi không gọi người tới đón tôi."

Hay là Uất gia nhận được tin tức?

"Trưởng quan Diêu làm thủ tục cho cậu rồi." Đối phương thúc giục: "Nhanh lên đi, hai vị trưởng quan vẫn đang chờ đấy."

Trong đầu Uất Thì hiện lên một bóng người, tăng thêm đối phương nói hai vị trưởng quan, chắc là cô gọi người đến.

Bởi vì tác dụng của thuốc, toàn thân Uất Thì như nhũn ra, hắn chống vào bên cạnh đứng lên.

"Ôi, cậu không sao chứ?"

Trước đó lúc đến không phải đã kiểm tra, không bị thương sao? Sao bây giờ nhìn lại có vẻ khá nghiêm trọng nhỉ?

"Không sao."

Uất Thì từ chối không cần đối phương đỡ, chậm chạp đi ra ngoài.

Sơ Tranh và đôn đốc Diêu đứng chung một chỗ, hai người đều không nói chuyện, Sơ Tranh liếc mắt qua nhìn thấy hắn, lập tức đi về phía hắn, một tay đỡ lấy cánh tay hắn, một tay khác vòng qua sau thắt lưng hắn, đỡ lấy eo hắn.

Uất Thì rũ mắt, rơi vào ngón tay cô đỡ lấy bên hông mình.

Người đằng sau ra tới, vẻ mặt hơi kinh ngạc.

Nhưng người ta là trưởng quan, không đến phiên anh ta nói chuyện.

Đôn đốc Diêu đau lòng nhức óc: "Chú ý một chút, trường hợp công cộng đấy!"

Nghe vậy, Uất Thì lập tức khẽ giãy dụa: "Tôi có thể tự đi được, cô buông tôi ra đi."

"Sợ bị người khác thấy?"

"... Không phải." Hắn là lo lắng người khác trông thấy, sẽ tạo thành nhân tố bất lợi cho cô.

Ý nghĩ này xuất hiện trước nhất.

Sau đó Uất Thì cũng cảm thấy hoang đường.

Nhưng lại không cách nào không để ý tới...

"Vậy tôi không buông."

"..."

Tác dụng của thuốc vẫn còn, kỳ thật Uất Thì cũng không có nhiều sức lực, lực lượng của thân thể hắn dần dần chuyển qua người Sơ Tranh.

"Cảm ơn đôn đốc Diêu."

Đôn đốc Diêu khoát khoát tay: "Không cần, muốn cảm ơn thì cảm ơn phó tham mưu Lương đi."

Uất Thì cảm thấy cánh tay bên hông mình hơi dùng sức, dường như đang nhắc nhở hắn, người hắn phải cảm ơn chính là cô.

-

Đôn đốc Diêu chuộc người xong, đi trước một bước, Sơ Tranh đưa Uất Thì đến chỗ ở.

"Ngày hôm nay tôi có thể lên đi không?"

"... Ừ."

Lần này Uất Thì ngược lại không từ chối, để Sơ Tranh đi lên, đi vào chỗ ở.

Nhà Uất Thì ở có một phòng ngủ một phòng khách, cửa phòng ngủ đóng kín, phòng khách sạch sẽ, khá trống trải, không có bao nhiêu thứ.

"Tùy tiện ngồi đi."

Uất Thì nói xong cũng mặc kệ cô, tự tìm một chỗ ngồi xuống, giơ tay kéo cổ áo, kéo ra cảm giác lộn xộn.

Sơ Tranh quan sát một vòng, ngồi xuống đối diện hắn.

Hai người yên lặng ngồi, không ai nói chuyện.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Uất Thì cảm giác được cảm giác vô lực trên người biến mất.

"Trước đó vì sao cô không đi?"

Trong phòng đột nhiên vang lên giọng nói của Uất Thì.

Sơ Tranh hỏi lại: "Tại sao phải đi?"

"Bọn họ hướng đến tôi, cô hoàn toàn có thể ném tôi xuống."

"Anh cảm thấy tôi sợ bọn họ?"

"..."

Uất Thì lại nghĩ tới một màn kia, cô xác thực không cần sợ bọn họ.

Uất Thì lại kéo kéo áo, đã có thể nhìn thấy xương quai xanh dưới quần áo, hắn liếm liếm cánh môi khô nứt: "Cô muốn cùng tôi lên -- giường thật sao?"

Sơ Tranh: "..."

Anh nói cái gì?

Sơ Tranh nhìn chằm chằm Uất Thì, Uất Thì cũng không tránh, vạt áo xốc xếch làm hắn nhìn có mấy phần mỹ cảm suy sút.

"Uất Thì..."

"Tôi đi tắm."

Uất Thì đứng dậy đi vào phòng ngủ.

Sơ Tranh: "????"

Làm gì?

Thẻ người tốt uống lộn thuốc?

-

Uất Thì thay quần áo xong ra, Sơ Tranh đã không còn ở phòng khách, chỉ có tờ giấy cô để lại và một phần đồ ăn còn mang theo hơi nóng.

Uất Thì cầm tờ giấy nhìn hồi lâu, chậm chạp ngồi xuống ghế sofa.

Uất Thì đợi đến khi phần đồ ăn kia bay hết hơi nóng, mới chậm chạp mở ra, cầm thìa, ăn từng muỗng từng muỗng.

Từng chút đồ ăn lạnh băng bị nuốt vào dạ dày, lục phủ ngũ tạng dường như cũng lạnh.

Ăn xong tất cả đồ ăn, Uất Thì co người trong ghế sofa, nhìn hư không xuất thần.

Gian phòng dần dần tối xuống, cuối cùng lâm vào trong một vùng tăm tối.

Gian phòng yên tĩnh đột nhiên có tiếng vang, Uất Thì ngồi dậy từ ghế sofa, từ trong bóng tối đi đến phòng ngủ, mở cửa.

Phòng ngủ và phòng khách không chênh lệch nhiều, giường, bàn, tủ quần áo... Trừ cái đó ra, thì không có những vật khác.

Mà trên vách tường phòng ngủ, lại dán đầy ảnh chụp lít nha lít nhít, chỗ trống vẽ những đường nối, nối những hình ảnh kia lại với nhau.

Cửa phòng sau lưng Uất Thì đóng lại, cả phòng tựa như lồng giam băng lãnh, một chút nhiệt độ cũng không cảm giác được.

Mà Uất Thì lại tập mãi thành thói quen.

-

Hôm sau.

Sáng sớm ngủ dậy Sơ Tranh liên tiếp uống hai ly nước đá để ngăn chặn xao động dưới đáy lòng.

Bây giờ cô rất hối hận, hôm qua cô không nên đi, nên làm chuyện 404 với thẻ người tốt một lần.

Dù sao cũng là của cô.

Sớm một chút hay muộn một chút cũng có khác gì nhau đâu!

【 Tiểu tỷ tỷ, không thì phá sản để tỉnh táo một chút? 】 Vương Giả âm thầm xuất hiện.

Ta rất tỉnh táo cảm ơn.

【 Ta cảm thấy cô không tỉnh táo. 】

Ta không cần mi cảm thấy!

【 Chúng ta vẫn nên phá sản đi! 】 Vương Giả trơn tru ném nhiệm vụ, đảo mắt liền chạy mất.

Sơ Tranh: "..."

Sơ Tranh tức giận đến uống hai ly nước, khí thế hung hăng ra cửa.

Sơ Tranh phá sản xong, dự định đi hỏi tiến triển của chuyện ngày hôm qua một chút, kết quả cô lại gặp phải một người không lường trước được.

"Lương Sơ Tranh!"

Giọng bà Lương đã lớn, rống lên một tiếng, người trong phương viên trăm mét đều dồn dập nhìn qua.

Sơ Tranh: "..." Có chút muốn đánh bà ta nha.

Bà Lương nhanh chóng đi tới, cuối cùng còn chạy luôn, giống như sợ Sơ Tranh chạy trốn vậy.

Khác với những lần gặp trước, lần này rõ ràng bà Lương tiều tụy hơn không ít, trang điểm cũng chỉ qua loa.

"Lương Sơ Tranh, mày giỏi lắm, hại nhà mình thành thế này đây, mày rắp tâm làm gì vậy hả?" Bà Lương đi lên chính là một trận chỉ trích..

Khoảng thời gian này Lương gia gặp xui xẻo.

Nguyên nhân chính là vì cô đột nhiên tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với Lương gia.

Bà Lương tự nhiên tính khoản nợ này lên đầu Sơ Tranh.

"Lương gia nuôi mày nhiều năm như vậy, sao lại nuôi ra một kẻ vong ơn phụ nghĩa như mày chứ!"

"Tôi cũng hoài nghi mình có phải là con ruột của các người không." Giọng điệu Sơ Tranh không nhanh không chậm.

Con gái của mình còn sống trở về, không quan tâm chút nào thì cũng thôi đi, còn chỉ muốn lợi ích.

Bà Lương sững sờ, giơ tay chỉ mũi Sơ Tranh: "Mày nói hươu nói vượn gì đó? A, được lắm, bây giờ ngay cả cha mẹ mày cũng không nhận đúng không?!"

"Chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ."

"..."

"Nếu như không có việc gì thì tôi đi trước."

Bà Lương vất vả lắm mới gặp được Sơ Tranh, làm sao có thể để cô đi như vậy, giơ tay túm quần áo Sơ Tranh.

Sơ Tranh hất tay bà Lương đi, mặt không cảm xúc rời đi.

"Lương Sơ Tranh mày đứng lại!"

"Lương Sơ Tranh!"

-

Uất Thì học xong hai tiết, phát hiện bạn học chung quanh vây lại thảo luận, hắn mơ hồ nghe thấy cái tên "Lương Sơ Tranh".

Uất Thì nhíu mày, mở tinh võng ra.

Trên tinh võng có một video, đang bị mọi người share nghị luận.

Trong video có một người phụ nữ, hơi chật vật ngồi dưới đất, đang lớn tiếng kêu khóc, lên án cô gái đứng ở một bên.

Cô gái lạnh mặt trầm tĩnh đứng ở bên đó, đối mặt với đám người chỉ trỏ xung quanh, cũng không có bất kỳ cảm xúc gì, giống như đang nhìn một màn kịch râu ria.

Cô chính là như vậy...

Lạnh lùng, xa cách.

Thế nhưng... Có đôi khi Uất Thì sẽ có một loại ảo giác, cảm thấy cô ở trước mặt mình là không giống.

***

Thông báo cho mọi người một tin vui, hôm nay, bộ truyện của chúng ta đã hoàn chính văn bên Trung, cũng như bên bản convert, hình như chỉ còn phần về chuyện xưa của Tranh gia nữa là toàn văn hoàn.

Nam chính của truyện là Tinh Diễn và cũng là Tinh Tuyệt (là cùng 1 người, Tinh Diễn là tên hồi trước của Tinh Tuyệt).

Ngày mai sẽ cố gắng để hoàn vị diện này, sau đó có lẽ sẽ vắng mặt vài ngày.

Xong vị diện này, chúng ta còn khoảng 10 vị diện game nữa sau đó đến vị diện hiện thực và phiên ngoại chuyện xưa.

Ngày hoàn truyện đang ở ngay trước mắt rồi:>